Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 178: Ánh mắt của Anh Kim lão sư thật là chuẩn




Vương Minh Dương cũng kinh ngạc, giơ ngón tay cái lên: " Đại ca, cậu cũng thật quá trâu bò rồi đó
Lâm Phàm đứng đó, không chú ý đến vấn đề này, tiếp tục nhìn Anh Kim chờ đợi câu trả lời của đối phương
Anh Kim sững sờ trong giây lát, trong lòng cảm thấy hơi bối rối, bà ta đã từng làm giám khảo cố vấn cho nhiều chương trình, chưa từng gặp qua loại khán giả như thế này
Đã từng tham gia chương trình với tư cách là người cố vấn, cho dù là tuyển thủ hay khán giả, đối với bà vẫn luôn khách khí vài phần
Mặc dù biết có một số tuyển thủ khó chịu với bà, nhưng Anh Kim không quan tâm
Dù sao danh tiếng và địa vị của bà sờ sờ ra đó, nếu muốn tiếp tục trong ngành này thì phải thành thật và làm tốt những gì thế hệ trẻ nên làm
MC Dịch Danh, nhìn thấy tình cảnh hiện trường thì trong lòng có chút lo lắng, nhất định sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn đấy chứ, nhưng còn chưa nói chuyện thì Ngô Hoán Nguyệt đã lên tiếng
"Anh Kim lão sư..”
Anh Kim lúc này vô cùng tức giận, trực tiếp ra hiệu cho Ngô Hoán Nguyệt im lặng, sau đó chỉ vào Lâm Phàm: "Cậu nhóc này, cậu tên gì
Không biết lễ phép hay sao
Cậu có biết cậu vừa mới nói cái gì không, tôi có thể yêu cầu luật sư kiện cậu vì tội vu khống và hủy hoại danh tiếng của tôi
Lâm Phàm trong lòng cười thầm: "Tôi có nói gì sao
À, tôi không có ý gì khác
Lưu Tinh Phỉ có thể giành được quán quân là do ánh mắt của bà có sự khác biệt, nhưng điều này dường như cũng không có vấn đề gì, ánh mắt của Anh Kim lão sư quả thật rất đặc biệt
Bây giờ hình như người đó đang miệt mài chạy show ở các hộp đêm lớn kia kìa, , mỗi tối đều truyền tải giọng hát mà Anh Kim lão sư thích vào trong thế giới thác loạn bên ngoài, nhưng Anh Kim lão sư cũng không hổ danh là Anh Kim lão sư
Cái cách nói chuyện giống người có học thức, biết rõ pháp luật là vũ khí tốt nhất để tự bảo vệ chính mình đó nha
Phụt phụt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khán giả phá lên cười
Những người xem truyền hình trực tiếp cười đến nghiêng ngả.
"
Quá trâu…Con mẹ nó tôi thật thán phục vị huynh đệ này mà
"Má nó, các người có thấy mặt của Anh Kim tái cmn đi không
"Cái này là táng thẳng vào mặt lần hai nha, Anh Kim bị tổn thương không nói lên lời rồi kìa
"Quả nhiên là nhân tài chốn dân gian, vị đại ca này thoạt nhìn cũng không phải người tốt lành gì, hiển nhiên không sợ hãi chút nào
...
Anh Kim nhìn tình hình hiện trường, có vẻ hơi tức giận: "Xin mọi người im lặng
Mà lúc này, nhân viên hậu trường đi tới bên cạnh Lâm Phàm, ý định đem Lâm Phàm mang ra ngoài
Nhưng Anh Kim hiện đang rất tức giận, bà nhất phải cho thằng oắt con này biết lỗi của mình
"Xin mời các nhân viên rời đi trước, hôm nay tôi phải cùng thằng nhóc này nói rõ ràng
Tôi, Anh Kim này đã hoạt động trong làng nhạc hàng chục năm, danh tiếng mà tôi tích lũy được không phải là thứ mà bất kỳ ai cũng có thể vu khống được
Anh Kim nói
Các nhân viên hậu trường bối rối, tình huống gì đây
Sau đó, từ tai nhận được giọng nói của lãnh đạo, yêu cầu họ quay lại trước
Lúc này đã rất tức giận, Lâm Phàm chưa bao giờ sợ bất cứ ai
"Đây là điều đương nhiên
Anh Kim lão sư là thiên hậu và là trụ cột của giới âm nhạc, tôi không cần phải bôi nhọ danh tiếng này
Hơn nữa, một mình tôi bôi nhọ cũng vô ích, những người có mặt và khán giả trực tiếp ai mà không biết danh tiếng của Anh Kim lão sư tốt và công bằng cỡ nào chứ, trong giới âm nhạc không ai có thể sánh được đâu nha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đặc biệt hắn còn nhấn mạnh hai chữ 'công bằng'
Hiện trường lại một lần nữa cười vang, khán giả lại được cười vui vẻ
Lời nói của vị huynh đài này thật sự rất buồn cười, trong lời nói này có ẩn ý, thật sự không coi ai ra gì
Vương Minh Dương cũng trợn tròn mắt, đây là lần đầu tiên phát hiện người anh em này của mình nói bóng nói gió giỏi như vậy
Chỉ cây dâu mắng cây hòe mà không ai có thể bắt lỗi được.
Nói quá hay, rõ ràng là nịnh nọt nhưng lại có cảm giác như đang mắng chửi người ta vậy
Tề Minh lão sư đứng ở nơi đó, trong lòng cười ha hả , thằng nhóc khán giả này thật đúng là buồn cười, tâm tình tức giận cũng giảm đi rất nhiều
Tả Đằng Phi và Chu Hải Đào bất lực lắc đầu, may mắn thay tên nhóc này không phải là người trong giới âm nhạc, nếu không sẽ bị phong sát đến chết
Anh Kim lúc này thực sự tức giận, bàn tay giận đến phát run, sau đó hít một hơi thật sâu
"Được rồi, những vấn đề này không nói nữa, đầu tiên cho tôi hỏi cậu chỉ là một kẻ ngoài giới thì hiểu cái gì về một bài hát hay
Hoặc nếu là cùng giới thì xử lý cảm xúc và hát như thế nào là tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng trước khi nói về những điều này, tôi muốn hỏi một chút về vấn đề nghề nghiệp của cậu, nhìn tướng tá cậu chắc vẫn còn là sinh viên phải không?.” Anh Kim nói
Lâm Phàm cười và nói: "Ánh mắt của Anh Kim lão sư thực sự rất chuẩn, không hổ danh là trụ cột của làng âm nhạc
Nhưng tôi không phải là sinh viên, tôi đã tốt nghiệp rồi, hiện tại công việc chính là xem bói còn nghề phụ là bán bánh kếp, chỉ sống tạm qua ngày mà thôi..”
Phụt
Cả trường quay lại cười ầm lên

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.