Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 1872: - Chân tay giả hoàn mỹ?







Chương 1872: Chân tay giả hoàn mỹ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Chung Dương đang chờ người vội vàng tiến lên xem tình huống
"Được rồi, không sao rồi
Lâm Phàm nhìn mọi người nói
Khi nhìn thấy Vương Đại Phúc thì lại thấy hơi bất ngờ, hình như là không nghĩ tới trong khoảng thời gian này anh ta lại tắm rửa sạch sẽ
Sau đó hắn lại nhìn Điền Thần Côn, có thể hiểu ra nhất định là Thần Côn đã dẫn người này đi tắm
"Nhanh như vậy đã xong rồi sao
Điền Thần Côn ngơ ngác nhìn Lâm Phàm
Lúc trước khi ông ta chạm vào đứa nhỏ thì đã cẩn thận kiểm tra một chút
Dùng lời của ông ta mà nói thì đứa nhỏ này không cứu được nữa rồi
Nhưng ông ta cũng biết năng lực của tên nhóc này rất mạnh, y thuật rất cao siêu, có lẽ thật sự có thể sáng tạo ra kỳ tích
Nhưng cho dù là kỳ tích thì thế này cũng nhanh quá rồi, nhiều nhất cũng mới chỉ qua có nửa giờ vậy mà đã xong rồi, đây là muốn dọa chết người mà
"Vậy ông muốn bao lâu
Lâm Phàm cười hỏi
Thật ra nửa giờ này cũng đã là rất lâu rồi
Kiến thức phân loại võ hiệp bộc phát hết sức, lực lượng thần bí của bách khoa toàn thư duy trì nửa giờ, đây chính là tình huống chưa từng có đó
“Lâm đại sư, con trai tôi thật sự không có việc gì sao?” Vương Đại Phúc nắm lấy tay Lâm Phàm, vẻ mặt hưng phấn, thậm chí có chút không dám tin
Sau đó ánh mắt ông ta nhìn thấy con trai mình đang nằm ở kia thì lập tức đi tới bên cạnh
Nhìn thấy con trai đang mở to hai mắt nhìn mình, nước mắt ông ta cũng lả tả chảy xuống
Lâm Phàm thở phào nhẹ nhõm, thật sự là mệt mỏi, đã lâu lắm rồi hắn không trải qua việc như thế này
"Lợi hại
Điền Thần Côn không thể không bội phục Lâm Phàm
Thế này mà còn có thể cứu trở về
Không thể không nói, đây thật sự là lợi hại đến cực điểm
Lâm Phàm cười cười: "Để yên trong lòng, đứng nói ra.”
May mắn là chuyện lần này sẽ không tuyên truyền ra ngoài, hơn nữa người khác cũng không biết tình huống của đứa bé này là làm sao
Nếu như biết thì chắc chắn sẽ sợ hãi vô cùng
Đó không phải là những gì hắn muốn nhìn thấy
Ơn lớn hơn trời, cảm kích đến rơi nước mắt
Vương Đại Phúc thật sự không biết cảm ơn đối phương như thế nào, muốn dập đầu cảm ơn nhưng lại bị đối phương kéo lên
"Cho ông, mua vé xe về nhà đi, không sao rồi
Lâm Phàm từ trong ngăn kéo lấy ra mười tờ tiền đỏ, đây chính là tiền hắn bán bánh kếp hai ngày nay
Vương Đại Phúc làm sao có thể lấy số tiền này
Hiện giờ con trai đã không có việc gì đã là việc quan trọng nhất đối với ông ta rồi
Đã thế ơn của người ta, anh ta còn chưa báo đáp được nữa
"Cầm đi, vừa đúng lúc có thể dùng, không thể để đứa bé này quá mệt mỏi, ngồi xe trở về sẽ tốt hơn một chút
Lâm Phàm nhét thẳng tiền cho đối phương, sau đó khoát tay nói: "Về sớm một chút đi, không mời hai người ăn cơm được.”
"Cám ơn Lâm đại sư, cám ơn Lâm đại sư..
Vương Đại Phúc cầm lấy tiền trong tay, hốc mắt đỏ lên
Ông ta không ngờ rằng Thượng Hải lại có người tốt như vậy
Lâm Phàm khoát tay, trên mặt mang theo ý cười: "Trên đường chú ý an toàn.”
Sau khi tiễn người đi, hắn cũng ngồi trên ghế: "U Lan, mau đến xoa bóp cho một chút, hơi mệt rồi.”
"Vâng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô U Lan vội vàng đi tới, ngón tay ấn bả vai Lâm Phàm
Điền Thần Côn nhìn: "Tôi nói chứ tên nhóc nhà cậu quá hào phóng rồi đó, chữa bệnh cho người ta rồi lại còn cho tiền nữa
Sau này nếu có thêm mấy người như thế đến thì cậu có chịu được không?”
"Sao không chịu được, tiền tôi tự kiếm được nên muốn tiêu như thế nào thì tiêu như thế đó
Có tay có chân chẳng lẽ còn không kiếm được tiền sao
Nhưng mà tôi thấy Thần Côn ông cũng không tệ nha, còn biết dẫn người ta đi tắm rửa, còn cho người ta quần áo mới
Tiêu bao nhiêu tiền tôi sẽ thanh toán lại
Lâm Phàm cười nói
Lúc Điền Thần Côn vừa định nói vài lời, Triệu Chung Dương đã vội vàng mở miệng nói: "Ông ấy chẳng tiêu tốn một xu nào, hoàn toàn là miễn phí cả.”
"Sao cậu lại nói nhiều như thế chứ
Không nói lời nào sẽ chết à
Điền Thần Côn trừng mắt nhìn Triệu Chung Dương, không ngờ thằng nhóc này lại vạch trần ông ta
Lâm Phàm nhất thời nở nụ cười rồi lấy điện thoại di động ra, xem xét tin tức về chân tay giả trên mạng
Sau đó hắn tìm mấy tin tức và số liệu rồi chia sẻ lên Weibo
"Qua một thời gian ngắn nữa tôi sẽ nghiên cứu ra chân tay giả hoàn mỹ nhất, kính mời mọi người chờ mong
Vốn dĩ ban đâu hắn không muốn đăng lên sớm như vậy, nhưng mà giờ hắn lại đang muốn đắc ý chút
Khi weibo này xuất hiện, cư dân mạng nhìn thấy cũng lập tức ngơ ngác
"Con mẹ nó, Lâm đại sư lại phát bệnh thần kinh gì thế
Sao tôi không hiểu cái dòng trạng thái này có nghĩa là gì nhỉ
"Cái này mà còn không hiểu à, đây là Lâm đại sư muốn đầu tư nghiên cứu
Hình như là nghiên cứu về chân tay giả
Tôi muốn hỏi một chút, cái chân giả hoàn mỹ nhất này rốt cuộc là thứ gì
"Không biết, ai có thể giải thích một chút không
"Lòe người, khoác lác mà không dùng bản thảo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mở cửa hàng bán bánh thì cứ thành thật bán bánh đi, vậy mà cứ nhất định phải thu hút ánh mắt của mọi người mới được.”
"Không đâu, tôi cảm thấy Lâm đại sư là một người rất thần kỳ
"Ha ha, có thần kỳ đến đâu cũng vô dụng
Đây là vượt ngành, anh cho rằng một mình hắn là có thể thành công à
Thật sự coi mọi người đều là kẻ ngu hết hay sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.