Lâm Phàm xua xua tay: “Đừng nói mấy thứ này với tôi, tôi là người vậy đó, không quan tâm đến mục tiêu của hiệp hội
Tổ chức tốt không cần tôi nói vẫn sẽ tốt, tổ chức không tốt tôi cũng sẽ không mắt nhắm mắt mở
Chuyện này không liên quan gì đến tôi, hiệp hội muốn trả lời truyền thông thế nào là chuyện của các ông, nếu không thay đổi thì các ông cứ tiếp tục thế đi.”
“Lâm chủ tịch, sao cậu có thể nói chuyện với Phó hội trưởng Quách như vậy
Phó hội trưởng Quách chỉ muốn tốt cho cậu thôi.” Viên Quang bày tỏ thái độ muốn giảng hòa
Thái độ Lâm Phàm rất cứng rắn: “Phó hội trưởng Quách cứ nói thẳng đi, ông muốn gì?”
Trong lòng Phó hội trưởng Quách hơi tức giận, cục đá cứng trong hầm cầu này vừa nát vừa thối, một chút kiến thức cũng không có, nếu tính cách như vậy mà có thể thành công thì tên của ông sẽ viết ngược lại, nhưng bây giờ ông ấy phải kiềm chế, thành khẩn nói:
“Lâm chủ tịch à, cậu nhìn xem, tôi nhất định sẽ nghiêm túc xử lý chuyện này
Vương Vân Kiệt vi phạm quy định Hiệp hội chắc chắn phải bị xử phạt
Hi vọng cậu có thể trấn an giới truyền thông để chuyện này chìm xuống giúp tôi nhé.”
Lâm Phàm cười nói: “Phó hội trưởng Quách đánh giá tôi cao thật đấy
Làm sao tôi có thể trấn an giới truyền thông được đây
Tôi chỉ là một người dân bình thường làm gì có năng lực lớn như vậy?”
Phó hội trưởng Quách vội vàng khua tay: “Cậu có
Chỉ cần cậu nói với truyền thông rằng hiệp hội đang sửa chữa, chuyện hôm ấy của Vương Vân Kiệt chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Chỉ vậy thôi ư?” Lâm Phàm hỏi
“Ừ, chỉ thế thôi, cậu chỉ cần nói vậy thì sự việc có thể lắng xuống.” Phó hội trưởng Quách gật đầu nói
Trong lòng Lâm Phàm cười khẩy, tính toán hay thật
Không giải quyết gốc rễ vấn đề mà chỉ suy nghĩ những phương pháp lấp liếm này
“Phó hội trưởng Quách.”
Lâm Phàm nhìn Quách Thần, dưới ánh mắt nghi hoặc của Phó hội trưởng Quách mở miệng nói: “Thật ra tôi đã nghĩ giúp ông một biện pháp tốt hơn.”
“Cậu nói thử xem.” Phó hội trưởng Quách nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Hiệp hội tổ chức một buổi họp báo, Vương Vân Kiệt đích thân xin lỗi, không chỉ xin lỗi với học trò tôi mà phải xin lỗi với toàn bộ những người khuyết tật
Ông cũng phải đích thân thừa nhận bản thân mình quản lý hiệp hội có vấn đề
Còn chuyện bên ngoài đánh giá thế nào thì phải xem hành động của các ông
Chuyện cần nói tôi đã nói xong, tôi còn phải đi ăn cơm, không có thời gian nói chuyện với các ông nữa.” Lâm Phàm cất điện thoại và ví lại, sau đó mở cửa ra ngoài, không thèm nhìn những người trong Hiệp hội
Biện pháp đã nói rồi, chỉ đợi xem họ có làm hay không thôi
Dù sao ý hắn cũng đã quyết, đừng trông mong gì hắn sẽ thay đổi
Giây phút này trong phòng họp hoàn toàn yên tĩnh, dù một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy
Ba vị chủ tịch Vương Đức Sinh, Đinh Đức, Ngô Hiên liếc nhìn nhau, chuyện này không liên can đến họ
Họ không muốn phát biểu hay tuyên bố bất cứ điều gì, ngay từ đầu họ hoàn toàn đồng ý đề nghị của Vương Vân Kiệt
Nếu có thể hù dọa thì hù dọa, nhưng không dọa được thì họ cũng không muốn dính vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những vấn đề này không phải vấn đề của bọn họ mà là vấn đề của Phó hội trưởng Quách, nên người đau đầu phải là Phó hội trưởng Quách
Bọn họ không quyết định cách sử dụng tài chính của Hiệp hội, mọi chi tiêu đều do Phó hội trưởng Quách ký tên
Loại người không kiêng nể gì ai mới là loại người không nên chọc vào nhất
Bốp
“Quá đáng, cậu ta cho rằng cậu ta là ai?” Vương Vân Kiệt giận dữ nói
“Cút!” Phó hội trưởng Quách tức đến đỏ mặt, quát Vương Vân Kiệt
Năm giờ chiều
Lâm Phàm rời khỏi Hiệp hội đi đến phố Vân Lý xem tình hình cửa tiệm, bây giờ trong tiệm có Ngô Thiên Hà nên không quá bận rộn
“Sao rồi
Hôm nay có vấn đề gì khó khăn không?” Lâm Phàm hỏi Ngô Thiên Hà
Ngô Thiên Hà là người đứng đầu về Huyền học trong nước, bản lĩnh cao cường, khó có người sánh bằng
Nếu để cho người của Hiệp hội Huyền học thấy có người dám hỏi Ngô Thiên Hà có gặp khó khăn gì không chắc sẽ cười sái quai hàm
“Không có, mấy người dân trong thành phố chỉ hỏi vài ba chuyện cỏn con thôi.” Bây giờ Ngô Thiên Hà đã quen thuộc với công việc ở đây, mỗi ngày xem cho mười người đúng là quá đơn giản
Nhưng nếu có ai cố tình kiếm chuyện, ông ấy sẽ không trả lời
Lâm Phàm cũng muốn như vậy, mấy cái chuyện tào lao trả lời làm gì
Hiện nay Ngô U Lan là một đóa hoa của cửa tiệm ‘Lâm đại sư’ ở phố Vân Lý, gần đây có không ít khách hàng là nam thanh niên ghé đến
Điền Thần Côn xem điện thoại, lên tiếng: “Nhóc con, bây giờ cậu rảnh rỗi nhỉ, dám đấu nhau với mấy người trong Hiệp hội võ thuật.”
Lâm Phàm cười nói: “Tôi có rảnh đâu mà đấu đá với họ, ai mượn họ quá đáng làm gì.”
Ngô U Lan nói: “Lâm đại sư, thật ra tôi rất khâm phục anh, cái tên chủ tịch gì đó thật quá đáng, nói chuyện không có đạo đức
Cha, cha nói mấy người hay khẩu nghiệp sẽ như thế nào?”
Ngô Thiên Hà đáp: “Khẩu đức tích lũy phúc báu, thật ra từ miệng có thể thấy được số mạng tốt xấu của một người
Con người ta không ai làm chuyện xấu mỗi ngày nhưng nói xấu, đặt điều, dèm pha đều có thể xảy ra hàng ngày
Năm dài tháng rộng những phúc báu sẽ từ miệng theo điều xấu tuôn ra ngoài, cho nên những người hay khẩu nghiệp thường cuộc đời sẽ lận đận long đong.”
…