Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 320: Lâm đại sư quá hạnh phúc




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Chung Dương lúc nào cũng cầm điện thoại di động, khi cư dân mạng trong phòng phát sóng trực tiếp nhìn thấy Ngô Hoán Nguyệt thì xôn xao nhao nhao bình luận
"Thật tuyệt!

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Anh Dương thật may mắn, trong tiệm Lâm đại sư không chỉ có mỹ nữ làm việc, còn có thể nhìn thấy đủ loại mỹ nữ nữa nha
"Này, sao em gái này trông quen thế nhỉ
"Đúng rồi, đây không phải là Ngô Hoán Nguyệt trong ‘Giọng ca triển vọng’ à
"Tôi thích giọng của Ngô Hoán Nguyệt nhất
"Ngô Hoán Nguyệt là ai
Không biết aaaa
..
Lâm Phàm và Điền Thần Côn trao đổi ánh mắt, cứ cảm thấy bầu không khí tại hiện trường có vẻ bí ẩn thế nào ấy
"Bài hát mới chuẩn bị bao giờ sẽ phát hành
Chúng ta phải ủng hộ thật tốt mới được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Phàm cười nói, hai vị này lần đầu tiên gặp mặt, hẳn là không có bất kỳ khúc mắc gì với nhau đâu
Ngô Hoán Nguyệt cũng cười: "Hẳn là sẽ nhanh thôi, bài hát mới chuẩn bị sẽ được phát hành trên bảng xếp hạng hot âm nhạc trực tuyến, mà bài hát đầu tiên chính là dùng ‘Bầu trời’ làm bài hát chủ đề
Lâm Phàm cười cười: "Những bài hát khác của Dương lão sư viết chất lượng khẳng định là không tệ, đây là muốn một lần là nổi tiếng, sau này thành đại minh tinh rồi nha
"Nào có đâu, tất cả những điều này còn phải cảm tạ anh mới phải, nếu không phải anh thì cũng sẽ không có tôi của ngày hôm nay
Ngô Hoán Nguyệt cười híp mắt nhìn Lâm đại sư, nói tiếp: "Gần đây, tôi càng phải luyện tập cho thật tốt ‘Bầu trời’, phải hát hay hơn cả lúc thi, khi nào có thời gian tôi hát cho anh nghe nhé
"Được, không thành vấn đề
Lâm Phàm cười nói, Vương Minh Dương này thiếu trụ cột chính, mà hiện tại nâng đỡ Ngô Hoán Nguyệt chắc chắn là lựa chọn đúng đắn
Chỉ là muốn nâng đỡ thành người nổi tiếng thì không chỉ đơn thuần cần phải có mối quan hệ rộng mà bản thân người được nâng đỡ còn cần phải có bản lĩnh và thực lực thật sự, bằng không thì cũng chỉ là phù dung sớm nở tối tàn mà thôi
Ngô Hoán Nguyệt cố gắng như vậy, về sau không nổi tiếng thì trời đất cũng khó dung
Ngô U Lan đứng bên cạnh vẫn luôn không chen lời được, thấy Lâm đại sư đang trò chuyện vui vẻ với Ngô Hoán Nguyệt như vậy, trong lòng có chút khác thường, sau đó mở miệng nói: "Kỳ thực tôi ca hát cũng rất hay
Lâm Phàm kinh ngạc nhìn Ngô U Lan: "Thật sao
Không nghĩ rằng U Lan cũng biết hát đó
Ngô U Lan gật gật đầu: "Ừm, lúc trước còn đi học, tôi từng giành được hạng nhất đấy
"Tôi chưa từng biết việc này, nếu có dịp cô nên hát cho tôi nghe thử với nhé
Lâm Phàm cười nói, cảm thấy người mình quen biết toàn nhân tài, một người so với một người càng có tài nghệ hơn
Lúc này, Ngô Hoán Nguyệt đi đến ngồi xuống bên cạnh Lâm Phàm, sau đó nắm lấy cánh tay của Lâm Phàm: "Hôm nay được nghỉ, tôi đã lên mạng đặt hai vé ở công viên Hải Dương, Lâm đại sư, không bằng anh đi xem cùng tôi có được không
“Xem động vật?” Lâm Phàm đối với những thứ này thật sự cảm thấy không có hứng thú lắm, động vật có cái gì thú vị mà xem
Ngô Hoán Nguyệt gật gật đầu: “Ừm, hôm nay là chủ nhật, có biểu diễn đó nha.”
Ngô U Lan nhìn thấy Ngô Hoán Nguyệt nắm lấy cánh tay Lâm đại sư, trong lòng lập tức cảm thấy mất hứng
Tiểu hồ ly tinh
Lâm Phàm nhìn tình hình bên ngoài, tạm thời không có khách, trong cửa hàng có Ngô Thiên Hà vì vậy hắn cũng không cần lo lắng: "Cái này, được rồi, chúng ta đi xem một chút vừa vặn có thể thư giãn
Ngô Hoán Nguyệt vui vẻ gật đầu: "Ừm, ừm, mỗi ngày ở trong cửa hàng nhất định là rất nhàm chán, công viên Hải Dương chơi vui lắm đấy
“Tôi chưa từng đến công viên Hải Dương.” Lâm Phàm cảm thấy sau khi đến Thượng Hải, hắn không có cuộc sống nhàn rỗi, lúc trước khi làm việc vẫn luôn chạy tới chạy lui, làm việc từ chín giờ đến năm giờ về nhà liền nghỉ ngơi, đi ngủ
Sau khi đạt được bách khoa toàn thư thì ngày nào hắn cũng đúng giờ dính với cửa hàng, thật sự là rất ít đi ra ngoài xem thử
"Vậy thì càng nên đi rồi
Ngô Hoán Nguyệt kích động nói
Ngô U Lan nhìn một màn trước mặt, tiểu hồ ly tinh này dính chặt lấy Lâm đại sư quá rồi, sau đó nói: "Tôi cũng muốn đi, tôi cũng đã đến Thượng Hải được một thời gian dài rồi nhưng mà tôi vẫn luôn không có cơ hội đi ra ngoài dạo chơi, chi bằng dẫn tôi đi cùng có được không
Lâm Phàm không nghĩ nhiều: "Được, vậy chúng ta cùng đi đi, Hoán Nguyệt, mua thêm một vé nữa
"Thật ra, tôi cũng muốn đi
Điền Thần Côn chậm rãi nói, nhưng hắn vừa nói ra lời này, lập tức cảm nhận được hai ánh mắt tràn đầy sát ý bắn tới, Ngô U Lan cùng Ngô Hoán Nguyệt nhìn hắn chằm chằm sau đó hắn lúng túng nở nụ cười: "Hay là thôi đi, cửa hàng này không thể không có người, tôi vẫn là nên ở lại trông cửa hàng thì tốt hơn
Điền Thần Côn vô cùng buồn rầu, bản thân già thật rồi, không còn được hoan nghênh nữa, trước đây bất kể là nói như thế nào thì ông cũng là một tiểu bạch long vùng vẫy được các người đẹp hoan nghênh, thế nhưng bây giờ già rồi, nhan sắc bị hủy hoại, thời gian quá vô tình, các em gái thật không có mắt nhìn mà

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.