Lâm Phàm khoanh hai tay trước ngực, tựa vào lưng ghế, ánh mắt nhìn về phía Tiền Hào rồi lên tiếng: "Tiền Hào
"Sinh ngày 15 tháng 6 năm 1982
"Tốt nghiệp phổ thông
"Năm hai mươi tuổi bị phán chín tháng tù vì tội cố ý gây thương tích
Tiền Hào nhìn Lâm Phàm, khinh thường nói: "Hù dọa ai đó, mấy chuyện này thì nói lên được điều gì
Chỗ này là đồn cảnh sát, mấy người chỉ cần tra chút tư liệu là ra, đừng nói với tao đây là do ông chủ tao khai
Nếu đúng như vậy thật thì tao đánh giá cao bọn mày đó
Lưu Hiểu Thiên nhìn Lâm Phàm, không rõ ý định của Lâm đại sư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy tin tức này chỉ cần tìm trong máy tính một chút là ra, đối mặt với loại người thường xuyên lăn lộn trên xã hội như gã mà nói, thật sự không hù dọa được
Lâm Phàm không nóng không vội, chậm rãi nói: "Năm 2004 hẳn là lần đầu tiên anh bắt đầu lừa bán trẻ em nhỉ
Tiền Hào sửng sốt, sắc mặt hơi thay đổi nhưng rất nhanh đã giấu đi, gã nhìn Lâm Phàm: "Nói vớ vẩn cái gì vậy
Lâm Phàm lắc đầu: "Không phải tôi nói mò đâu, mà do ông chủ của cậu khai đó
Nội tâm của Tiền Hào đã bắt đầu không giữ được bình tĩnh, chuyện này gã chỉ nói với Vương Thâm, người khác căn bản không biết
Lâm Phàm tiếp tục nói: "Dựa vào những lời Vương Thâm nói, đây cũng chính là lần đầu tiếp xúc giữa anh và ông ta
Kể từ đó, anh đi theo Vương Thâm làm việc, trong khoảng thời gian này anh đã tàn nhẫn sát hại bảy đứa trẻ bị bắt về
Bởi vì chuyện bảy đứa trẻ bị bắt cóc khiến dư luận xôn xao ầm ĩ, các người lo lắng bị bại lộ nên mới giết bọn nhỏ
Vương Thâm từng ngăn cản nhưng anh không nghe theo
Tiền Hào hoàn toàn hoảng loạn, trán dần thấm ướt mồ hôi: "Xàm xí, các người toàn ăn nói vớ vẩn
Lâm Phàm khoát tay: "Tôi không biết có vớ vẩn hay không, nhưng tất cả những thứ này đều do Vương Thâm nói, thủ phạm chính là anh còn ông ta chỉ là đồng lõa
Theo luật thì anh sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, gần như sẽ bị phán tử hình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiện tại tôi và đội trưởng Lưu vào đây chỉ để nói cho anh biết những lời này đã trở thành khẩu cung của Vương Thâm mà thôi, không phải hỏi anh chuyện đúng sai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiền Hào nhìn Lâm Phàm: "Mày không phải cảnh sát, mày dựa vào cái gì ngồi ở đây
Lâm Phàm hời hợt cười một tiếng: "Quên không nói cho anh biết, tôi là nhân viên nằm vùng, tôi đã theo dõi mấy người từ lâu
Anh có cảm thấy bên ngoài cửa lớn của công ty thường xuyên xuất hiện một công nhân vệ sinh hay không, từ sáng sớm đã ở xung quanh mấy người..
Tiền Hào nhìn Lâm Phàm, trong lòng đột nhiên cảm giác hình như là đúng thật, từ tờ mờ sáng đã thấy
Đôi khi gã ngủ lại công ty cũng có thể nghe thấy tiếng động của nhân viên vệ sinh ở tầng dưới
Hơn nữa khi nhìn nụ cười của người đối diện gã cảm thấy rất quen mắt, giống như đã từng gặp ở đâu vậy
Lúc này, nội tâm của Tiền Hào dần sụp đổ..
Lâm Phàm nhìn Tiền Hào: "Anh có gì muốn nói không
Nếu không nói chính là nhận tội, chẳng qua tôi nghĩ hiện giờ Vương Thâm hẳn rất vui vẻ nhỉ, bởi vì ông ta đã đổ hết mọi chuyện lên đầu anh
Anh đúng là một nhân viên tốt đó nha
Tiền Hào không nói lời nào
Lâm Phàm nhìn đội trưởng Lưu: "Được rồi, chúng ta ra ngoài thôi
Chuyện này kết án tại đây
Lưu Hiểu Thiên đứng lên
Khi hai người vừa đi đến cửa
Tiền Hào ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm: "Chuyện không phải như vậy, không phải tôi..
..
Lâm Phàm và Lưu Hiểu Thiên nhìn nhau, ánh mắt đầy ẩn ý, sau đó nhìn về phía Tiền Hào: “Sự tình không phải như vậy thì còn có thể như nào
Vương Thâm đã nói hết mọi chuyện, mà bây giờ anh mới nói, tất cả đều đã muộn rồi.”
Tiền Hào không ngờ được rằng ông chủ lại nói ra tất cả mọi chuyện, lần đầu tiên gã ta lừa bán trẻ con chỉ có Vương Thâm biết, về sau thấy gã ta nhanh nhẹn, làm việc cẩn trọng, liền muốn giao hảo
Còn về chuyện bảy đứa trẻ, căn bản không liên quan đến gã ta, đều là do Vương Thâm sai hắn làm, hơn nữa chuyện này cũng rất bí mật, sẽ không có người biết
Bây giờ hai người trước mặt đều có thể nói ra, vậy ngoài Vương Thâm bán đứng mình thì còn có thể là ai
Lúc này Tiền Hào nhận ra nếu mình không lấy công chuộc tội thì chắc chắn sẽ bị phán tử hình
Tiền Hào nhìn hai người bọn họ, mồ hôi đầm đìa: “Ông ta bịa đặt, những chuyện này không liên quan gì đến tôi, tôi sẵn sàng nói hết những gì mình biết.”
Lâm Phàm cười nói: “Muộn rồi, Vương Thâm đều đã nói hết rồi, còn có gì để nói nữa?”
Tiền Hào lập tức suy nghĩ, anh ta ngẩng đầu lên nói: “Ông ta còn có một cuốn sổ, chắc chắn chưa nói với các người.”
Lâm Phàm và Lưu Hiểu Thiên có vẻ hứng thú với chuyện này, nhưng những gì họ nói bây giờ hoàn toàn không thể dùng làm bằng chứng
“Cuốn sổ gì?” Lâm Phàm hỏi
Tiền Hào vội vàng trả lời: “Cuốn sổ này chứa tất cả thông tin về những đứa trẻ bị Vương Thâm bắt cóc trong nhiều năm
Trong đó, những đứa trẻ được chuyển đi đâu và ai chịu trách nhiệm, đều được ghi rõ ràng.”
Hai người họ đều biết là bằng chứng quan trọng: “Cuốn sổ này hiện đang ở đâu?”