Chương 06: Luận công ban thưởng cũng chỉ là đủ lệ
Hình Mạc Tà sao lại sơ suất như vậy? Hắn vừa chú ý tới nội dung phù văn trên cánh cửa, chính là phù văn được thái cổ phù tộc phát minh cách đây vạn năm, chuyên dùng để kiểm tra ma tu, đề phòng gian tế trà trộn vào.
Vốn hắn cho rằng chỉ cần không thi triển ma công, dù là cường giả Đại Thừa kỳ cũng không cách nào phát giác ra điểm đáng ngờ, vì vậy đã không cố tình thu liễm khí tức.
Hoàn toàn không ngờ tới, Huyền Thiên tiên tông còn có loại cánh cửa cổ xưa này, không biết được đào từ di tích cổ đại nào ra. Lúc hắn đi qua, cánh cửa lại ngay lập tức phát ra âm thanh cảnh báo ồn ào.
Bây giờ muốn thu liễm khí tức thì e rằng đã không còn kịp nữa rồi.“Dừng tay, các ngươi hiểu lầm rồi!” Tiêu Phàm đứng ra: “Hắn là đệ tử Lộ Nhân Giáp của Thanh Tâm phong, cùng ta cùng nhau thảo phạt ma đầu. Mong tông chủ xem xét rõ ràng.”
Tiêu Phàm cách cửa đá, hướng bóng người đang ngồi trong ánh Nguyệt Hoa diệu quang mà hô.
Ánh trăng mờ ảo tựa như tấm khăn che mặt thần bí, khiến người ta không thể thấy rõ mặt.
Nhưng thông qua hình dáng dưới bóng, không khó mà nhận ra thân hình thướt tha của nàng, cùng với từng chút ý vị băng thanh tỏa ra theo ánh trăng, tựa như đóa tiên liên không thể chạm vào và đùa bỡn.
Chưa nhìn thấy mặt, đã biết nàng là mỹ nhân cực phẩm trong số các mỹ nhân.
Người kia ở vị trí cao nhất, phía dưới lại còn có Thập Nhị Phẩm Địch Tâm Thanh Liên, loại bảo vật không thuộc về thế giới này.
Hình Mạc Tà phỏng đoán nàng hẳn là Huyền Thiên tiên tông tông chủ Tịch Nguyệt Thiền, người được xưng là “Lãm Nguyệt Thánh”.
Người trong ánh trăng quay đầu nhìn về phía một vị trưởng lão. Vị trưởng lão kia chính là Thanh Tâm phong phong chủ, sư phụ của Lộ Nhân Giáp, Phi Hà Tiên tử Vân Phi Hà.
Vị Phi Hà Tiên tử này và sư phụ của Tiêu Phàm được ngoại giới cùng gọi là Huyền Thiên tiên tông nhị diễm, chuyện bát quái cụ thể ít người biết đến thì sau này chúng ta hãy nói.
Tóm lại, thái độ của Phi Hà Tiên tử này đối với nội môn đệ tử Lộ Nhân Giáp của mình có chút hờ hững.
Nàng tốn một chút thời gian để hồi ức, sau đó mới tùy ý đáp lại tông chủ: “Đúng rồi. Người này nên là một trong số các nội môn đệ tử dưới trướng của ta, Lộ Nhân Giáp.”
Khốn kiếp, cái gì mà "nên" chứ?
Ngươi sẽ không đến cả đệ tử của mình cũng không nhớ rõ đó chứ?
Hình Mạc Tà ngược lại cũng không phải bất bình cho chủ nhân cũ của thân thể này, chỉ là bị người thờ ơ đến mức độ này thì vẫn là lần đầu tiên kể từ khi ta giáng thế.
Hắn đánh giá "sư phụ" Phi Hà Tiên tử, người có chiếc đùi như muốn khoe ra kia, ầm thầm quyết định lát nữa nhất định phải để lại cho người phụ nữ lười biếng này một ấn tượng sâu sắc khó quên cả đời.
Tông chủ trong ánh trăng mở miệng: “Đã là đệ tử của tông ta, vì sao lại mang theo khí tức của người tu luyện ma công?”
Giọng nói dễ nghe mang theo áp lực từ cảnh giới Hợp Thể kỳ, người bình thường đừng nói là nói dối, đến cả đạo tâm cũng sẽ bị áp chế đến mức kịch liệt.
Tiêu Phàm nhanh chóng đáp lời: “Tông chủ, trong đó đáng có sự hiểu lầm. Lộ sư đệ có lẽ đã bước vào địa bàn của ma tu,…”
Ngươi câm miệng đi!
Hình Mạc Tà đã có cách ứng phó, hoàn toàn không hề hoảng hốt.
Hắn lấy ra bách bảo nang đưa lên: “Thưa tông chủ. Đệ tử tại sau khi công chiếm Ma Cung đã đoạt lại không ít bí tịch pháp bảo. Vừa phát hiện bách bảo nang bị thủng một lỗ, ma tu khí tức đại khái là từ đây mà tràn ra.”
Tông chủ Tịch Nguyệt Thiền nhẹ nhàng một chiêu, bách bảo nang liền bay vào tay nàng.“Bên trong này quả nhiên có ma tu khí tức tràn ra. Mật tịch trong đó không phải chính đạo nên dính líu, Bổn tông chủ liền đem nó tiêu hủy. Còn một vài ma binh trong đó, ta cũng đã xóa đi ma tính cho ngươi, bỏ chút thời gian luyện hóa là có thể dùng được.”
Làm xong hai việc trên, Tịch Nguyệt Thiền lại đưa tay vung lên, ném bách bảo nang trở lại.“Ngươi thân là nội môn đệ tử, tham gia vào việc lấy ma vệ đạo đã lập được đại công, dùng loại bách bảo nang cũ nát này làm mất thân phận, có hại đến thể diện tông môn. Chờ lát nữa thì đi Tàng Bảo các, nhận một chiếc nhẫn trữ vật thượng phẩm.”
Tu sĩ bình thường cũng dùng bách bảo nang, nhưng người có thể dùng tới nhẫn trữ vật thì lại là người giàu có, người có thân phận. Mà người có thể dùng tới nhẫn trữ vật trung phẩm, ít nhất cũng là từ cấp bậc trưởng lão môn phái trở lên.
Nhẫn trữ vật thượng phẩm khó khăn trong luyện chế, giá trị liên thành, xem như để dự phòng thì lại càng hợp lí.“Tạ tông chủ.”
Hình Mạc Tà dùng tư thế cúi đầu cảm ơn để che giấu, hít hà một hơi thật sâu chiếc bách bảo nang vừa bị Tịch Nguyệt Thiền sờ qua.
Mùi thơm ngào ngạt của hoa linh quế, hương vị này đúng là thuần khiết, tuyệt vời.“Lại đây nói chuyện.”“ “Vâng.”” Có tông chủ đồng ý, bọn hắn lúc này mới tiếp tục đi tới, đi đến trước mặt tất cả đại nhân vật của tông môn.
Lần này Hình Mạc Tà đi qua cửa đá liền không còn cảnh báo, đã dùng bí pháp phong tỏa triệt để phản ứng của ma công.“Hừ.” Tiêu Linh Lung nhìn thấy biểu tình đắc ý của hắn, trong lòng khó chịu vô cùng.—— Đáng giận ma đầu, quả nhiên có thủ đoạn.
Tiêu Linh Lung cũng không biết mình là nên mong chờ hắn lộ ra chân tướng, hay là nên hy vọng hắn tiếp tục lừa gạt qua mắt.
Tên ma đầu kia bây giờ đang ở trong nội địa Huyền Thiên tiên tông, chỉ cần tông chủ một ý niệm, liền có thể dẫn động hộ sơn đại trận trong vòng nghìn dặm quần khởi tấn công hắn.
Nhưng vạn nhất hắn thực sự có thủ đoạn nghịch thiên, vậy chẳng phải nỗi nhục ta phải chịu tối hôm qua sẽ thành công cốc?
Tiêu Linh Lung đắn đo suy nghĩ, Chung Tỷ ở trong lòng thở dài một hơi. Ai, thôi, chỗ này còn là đi được tới đâu hay tới đó vậy.
Chờ ba tên đệ tử lập công đứng ở vị trí thích hợp, tông chủ Tịch Nguyệt Thiền lên tiếng lần nữa.“Các ngươi thảo phạt Ma Chủ Hình Mạc Tà đã có công với trời đất, có công với chính đạo, làm rạng danh uy nghiêm Huyền Thiên tiên tông của ta. Lần này, ta cho phép các ngươi được ban thưởng ba kiện thiên Bảo, được vào Huyền Thiên Các một lần, làm phần thưởng.”“ “Tạ tông chủ.”” Tịch Nguyệt Thiền gật đầu, nhìn về phía Tiêu Phàm: “Tiêu Phàm, ngươi đã là Thánh tử của tông ta, những thứ phần thưởng này đối với ngươi mà nói có hay không cũng không quan trọng. Liền lại ban thưởng ngươi tư cách được vào Thanh Cổ bí cảnh sau một năm, mong ngươi có thu hoạch, được thành Tiên chi đạo.”“Tạ tông chủ.” Tiêu Phàm kích động lần nữa bái tạ.
Thanh Cổ bí cảnh năm trăm năm mới mở một lần, là bảo địa huyền diệu nhất do Huyền Thiên tiên tông quản lý, người đã từng đi qua đều nói tốt, vào rồi hoàn toàn không muốn đi ra, người bên trong ai cũng là nhân tài.
Nguyên bản Tiêu Phàm chỉ là muốn xin tư cách được vào bí cảnh, chưa từng nghĩ Lãm Nguyệt Thánh đã chuẩn bị sẵn cho hắn.
Tịch Nguyệt Thiền nói tiếp: “Tiêu Linh Lung. Ngươi cũng là chân truyền nhất phong, không thiếu tài nguyên tu luyện, liền lại ban thưởng ngươi tư cách vào Ngộ Đạo Trì một năm. Mong ngươi thêm phần củng cố, tiếp tục tinh tiến.”“Tạ tông chủ.” Tiêu Linh Lung nói với giọng thiếu gợn sóng.
Được vào thánh địa bế quan đứng thứ nhất Huyền Thiên tiên tông – Ngộ Đạo Trì, đối với nàng mà nói là chuyện tốt lớn lao, đặt ở bình thường đã sớm vui vẻ nhảy cẫng lên, nhưng hôm nay nàng thực sự không thể phấn chấn nổi.
Phản ứng bình thản của Tiêu Linh Lung cũng gây nên sự chú ý của một đám trưởng lão và tông chủ, họ thầm nghĩ chẳng lẽ là ban thưởng cho quá ít đi?
Tịch Nguyệt Thiền nhìn về phía người cuối cùng: “Lộ Nhân Giáp. Ngươi thân là nội môn đệ tử, tư chất phổ thông, lại có ban thưởng bảo vật cũng không có chỗ có thể dùng. Liền đem đãi ngộ của ngươi sau này, tiền tiêu hàng tháng đề thăng đến cấp bậc chân truyền. Mong ngươi đạo tâm không thay đổi, không ngừng cố gắng.”“Tạ tông chủ.” Hình Mạc Tà làm bộ hưng phấn mà lần nữa cúi đầu.
Nhưng trong lòng lại nghĩ —— Chủ nhân cũ của thân thể này quả nhiên là một kẻ được sắp xếp vào để lấy lệ, ngay cả luận công ban thưởng cũng sắp xếp qua loa như thế, chỉ có nhẫn trữ vật là còn coi như được. Quả nhiên người so với người làm người ta tức chết mà.—— Bất quá cũng không sao, nếu là có thứ đồ vật mong muốn, sau này từ từ mà kiếm là được.…
Một lượt ban thưởng đơn giản đi qua, Tiêu Phàm bị tông chủ yêu cầu đơn độc ở lại đối thoại.
Tiêu Linh Lung rời khỏi Huyền Thiên Hóa Đạo Cảnh sau đó lập tức lấy ra phi hành pháp bảo muốn tẩu thoát, nhưng vẫn chậm một bước, bị Hình Mạc Tà ngăn lại.“Aiz? Tỷ tỷ Linh Lung làm gì mà vội vàng vậy? Chẳng lẽ là đang ẩn núp sao?”“Ngươi, ngươi còn nghĩ làm gì?”
Tiêu Linh Lung cùng hắn kéo ra một khoảng cách, hai chân tự động khép lại.
Nhưng lập tức lại bị Hình Mạc Tà ba hai bước tiếp cận.
