Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nhân Vật Phản Diện Hoàng Tử Ba Tuổi Rưỡi

Chương 53: Tam hoàng tử yến




Chương 53: Tiệc Tam hoàng tử

Bên trong Dưỡng Hòa hiên, Hạ Cảnh nhìn xem giao diện cá nhân, gãi đầu một cái.

【 Tên họ: Ninh Nguyên Càn 】 【 Tuổi: 49 】 【 Thân phận: Khang Ninh Đế 】 【 Độ từ ái: 52 —— 48 】 Hoàng Đế này bị kích thích gì rồi? Độ từ ái giảm mạnh bốn điểm, tuy không nhiều, nhưng 50 là một lằn ranh, dưới 50 thì tình cảm sẽ mang theo sự chán ghét.

Hoàng Đế nhà khác hỉ nộ vô thường, tốt xấu gì cũng còn có lúc vui, độ thiện cảm có thể tăng có thể giảm, còn Khang Ninh Đế thì chỉ có giận, tăng thì tốn sức, giảm cũng nhanh.

Lướt qua giao diện, Hạ Cảnh không để trong lòng. Khang Ninh Đế là một vị Hoàng Đế lý trí, đây là cách nói dễ nghe, nói khó nghe một chút thì Khang Ninh Đế vô tình vô nghĩa.

Trong trò chơi ở kiếp trước, Hạ Cảnh từng khiến độ từ ái giảm xuống 30, đã đến mức căm thù, nhưng Khang Ninh Đế chẳng làm gì cả, chỉ là không mời hắn tham gia một vài yến tiệc tương đối riêng tư của hoàng gia. Cuối cùng, Khang Ninh Đế cân nhắc thế lực trong triều đình, vẫn truyền ngôi cho hắn.

Nói thẳng ra, được Khang Ninh Đế yêu thích thì tác dụng cũng hạn chế, bị Khang Ninh Đế căm ghét cũng không có gì đáng ngại, quan trọng là quyền thế của bản thân.

Có điều, được yêu thích dù sao cũng tốt hơn bị căm ghét nhiều.

Hạ Cảnh lại mở giao diện ra, suy tư một lát.

Thời điểm này... Là chuyện tiệc sinh nhật của Tam hoàng tử ư? Bản thân yến tiệc hẳn không có vấn đề, vấn đề nằm ở Khang Ninh Đế.

Hắn xoa xoa trán, nghĩ thông suốt.

Đây là đã kích hoạt PTSD của Khang Ninh Đế.

Trước khi đăng cơ, Khang Ninh Đế là một vị Vương gia ở ngoài rìa, không được sủng ái, gần như mọi người đều không coi trọng hắn. Trái ngược với hắn, Nhị vương gia, hiệu là Hiền Vương, lại là tâm điểm của sự chú ý.

Điểm mạnh nhất của Nhị vương gia kia không phải là việc chính sự, không phải việc quân sự, cũng không phải tài văn chương, mà là bản lĩnh kết bè kéo cánh.

Trong cuộc tranh đoạt hoàng vị cuối cùng, Hiền Vương này đã khiến Khang Ninh Đế khốn đốn không ít.

Yến tiệc lần này tuy là của Tam hoàng huynh, nhưng mọi người tham dự dường như đều có quan hệ với mình, Khang Ninh Đế đã nhìn ra điểm này, nên những ký ức không tốt lại ùa về.

Hạ Cảnh nghĩ thầm, có lẽ Khang Ninh Đế nghĩ không sai, nhưng hắn khác với hai vị Hoàng thúc kia, ít nhất, hắn sẽ không dùng chuyện liên quan đến sự hưng vong của vương triều làm con bài đặt cược.

Yến tiệc đã bắt đầu, Hạ Cảnh ngồi vào bàn.

Đây là gia yến, một chiếc bàn lớn, mọi người quây quần xung quanh, cũng giống như nhà của dân chúng bình thường.

Các tần phi trong cung, bất kể có đến hay không, đều đã gửi lễ vật đến.

Còn lại là lễ vật của đám tiểu bối như Hạ Cảnh.

Ninh Tri Hành đưa lễ vật ra trước, đó là một miếng ngọc bội. Lễ vật này không có gì đặc sắc nhưng cũng không có lỗi, Ninh Thủ Tự thờ ơ cảm ơn, bảo Nguyên ma ma cất đi.

Tiếp theo là lễ vật của Ninh Cao Tường và Ninh Tư Tư, hai tỷ đệ bọn họ cùng nhau tặng một cuốn sách."Đây là bút tích thật của Pháp Năng đại sư chùa Bạch Mã." Ninh Cao Tường đứng dậy, giở sách ra, giảng giải cho Ninh Thủ Tự.

Có thể thấy, hắn đã bỏ không ít công sức học thuộc lòng lời giảng giải này, nói năng lưu loát, trầm bổng du dương, nói một hồi lâu."Cảm ơn Thất hoàng đệ và Lục hoàng muội." Ninh Thủ Tự cười, bảo Nguyên ma ma đặt sách lên giá sách của hắn.

Ninh Cao Tường đắc ý quay đầu liếc nhìn Hạ Cảnh. Tam hoàng huynh đối với miếng ngọc bội kia chỉ bảo cất đi, còn đối với sách hắn tặng lại bảo đặt lên giá sách, có thể thấy là vô cùng yêu thích.

Hắn đang mải khoe khoang, mà không chú ý rằng Ninh Thủ Tự và Nhàn Phi khẽ nhíu mày, còn sắc mặt Tiêu Nguyệt thì tối sầm lại.

Hạ Cảnh lướt qua hắn, nhìn Ninh Tư Tư. Vị tỷ tỷ trên danh nghĩa này cứ cúi đầu, không nói một lời."Đây là lễ vật của ta và Cảnh đệ đệ." Ninh Tuyết Niệm không chú ý đến biểu cảm của Ninh Cao Tường. Nàng đứng dậy, đưa hộp gỗ lên.

Chiếc hộp gỗ có hình dáng kỳ lạ thu hút sự chú ý của mọi người.

Đồ vật gì mà phải dùng chiếc hộp dẹt như vậy để đựng? Nếu là thư họa thì nên cuộn lại, nếu là bàn cờ thì không nên lớn như vậy.

Ninh Thủ Tự mở ra, sững sờ, rồi nhíu mày."Tam ca ca có phải là không hài lòng không? Cửu đệ tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, Tam ca ca cứ mãi ngắm bút tích thật của Pháp Năng đó, xin hãy bỏ qua cho." Ninh Cao Tường nhanh nhảu nói.

Bề ngoài hắn tỏ ra giải vây cho Hạ Cảnh, thực ra là đang hạ bệ.

Hạ Cảnh nghiêng đầu, cảm thấy vị huynh trưởng này có chút thảo mai, có điều trình độ thảo mai còn non kém quá.

Ninh Thủ Tự không thèm để ý đến hắn, nghiêng hộp gỗ về phía Nhàn Phi, Nhàn Phi kinh ngạc che miệng. Phản ứng này có chút kỳ lạ, Hạ Cảnh ý thức được, bọn họ đã nhìn nhầm.

Ninh Thủ Tự bình phẩm: "Bức tranh này, đơn sơ, mộc mạc, cổ quái, lại có một vẻ đẹp khác lạ, tự tạo thành một trường phái riêng, bảo bối tốt!""Cảnh tượng vẽ ra cũng rất tốt, đây là Niệm nhi, đây là Cảnh nhi, bên cửa sổ chính là Thủ Tự, cả Nguyên ma ma cũng ở đây này!" Nhàn Phi cũng khen theo."Bức tranh gì vậy? Cho ta xem với." Tiêu Nguyệt tò mò nói."Muội muội chưa từng thấy qua sao?" Nhàn Phi nhận lấy hộp gỗ, đưa ra cho mọi người xem.

Chỉ thấy trên miếng gỗ trong hộp, dùng bút vẽ một khoảng sân và bốn người nhỏ. Nét vẽ đơn giản, chỉ vài ba nét phác họa đã hiện ra hình người.

Đây là giản bút họa, một kỹ thuật vẽ rất được ưa chuộng ở kiếp trước, được giới trẻ vô cùng yêu thích, ngay cả thế hệ trước cũng phải thừa nhận là vẽ rất đáng yêu.

Tiêu Nguyệt trố mắt nhìn, rồi quay đầu nhìn Hạ Cảnh.

Vân Tần nhìn không chớp mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm."Cửu đệ có thiên phú hơn người về cơ quan thuật, không ngờ kỹ năng vẽ cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh." Ninh Tri Hành khen ngợi."Đẹp quá!" Ninh Tư Tư mắt sáng lên, "Thật sự là Cửu đệ vẽ sao?"

Nàng quay đầu về phía Hạ Cảnh, vô cùng kinh ngạc và vui mừng.

Ninh Cao Tường đá vào ghế của nàng, nàng như con sóc bị giật mình, lập tức cúi đầu."Cũng không tệ. Nhưng chỉ là kỹ xảo lạ mắt, thiếu sự trang trọng." Ninh Cao Tường nhận xét.

Không ai để ý đến hắn, tất cả đều cùng lúc ghé sát vào hộp gỗ, thưởng thức bức họa này, lời khen ngợi không ngớt vang lên.

Mặt Hạ Cảnh hơi nóng lên. Hắn thật không ngờ kiểu giản bút họa này lại được yêu thích đến vậy, ở kiếp trước, đây là thứ phổ biến đầy đường."Bức tranh không phải là điểm chính." Hạ Cảnh cảm thấy không thể để họ cứ khen như vậy mãi.

Hắn đi đến trước hộp gỗ, đóng nắp hộp lại, rồi dùng sức lắc mạnh.

Mở ra lần nữa, miếng gỗ đã vỡ thành một đống mảnh nhỏ.

Vân Tần kinh hô một tiếng, tưởng rằng bức tranh bị vỡ nát."Đây là trò chơi ghép hình."

Ninh Tuyết Niệm bước ra, nhặt lên vài mảnh ở góc rồi ghép lại."Thảo nào phải dùng miếng gỗ, thảo nào trên đó có những đường vân kỳ lạ." Nhàn Phi khẽ thở dài thán phục."Cất đi, đặt ở đầu giường của ta." Ninh Thủ Tự nói với Nguyên ma ma.

Đặt ở đầu giường, so với việc đặt lên giá sách thì còn thể hiện sự yêu thích hơn nhiều.

Mặt Ninh Cao Tường đỏ bừng. Hắn cũng cảm thấy thứ gọi là trò ghép hình kia rất vui, thú vị hơn nhiều so với cuốn sách của mình, nhưng mình là con của Nhu phi, Hạ Cảnh chỉ là con của Chiêu Nghi, sao Tam hoàng huynh có thể thiên vị như vậy? Lẽ ra phải tùy tiện nhận lấy mới đúng chứ!

Tặng quà xong, mọi người cầm bát đũa lên, bắt đầu dùng bữa.

Nhàn Phi, Vân Tần và Tiêu Nguyệt trò chuyện về y phục, Ninh Thủ Tự và Ninh Tri Hành trò chuyện về thư họa. Ninh Tri Hành say mê nghề mộc, nhưng các phương diện khác cũng không tồi.

Hạ Cảnh và Ninh Tuyết Niệm thì thầm với nhau, bàn tán những chuyện vui vẻ phóng khoáng.

Ninh Cao Tường ngồi đó, vẻ mặt đỏ ửng vẫn chưa tan.

Thực ra không ai để ý đến lời nói và việc so sánh quà cáp của hắn. Một đứa trẻ, có chút ham sĩ diện, có chút cố chấp, đều là chuyện bình thường.

Tiêu Nguyệt mấy lần nhìn về phía hắn rồi lại thu ánh mắt về. Nàng nhận ra đứa bé này không có ý muốn thân cận với mình.

Ninh Tư Tư biết rõ tính tình của Ninh Cao Tường, đưa tay kéo vạt áo hắn, muốn an ủi hắn.

Hành động này ngược lại lại kích động Ninh Cao Tường.

Hắn đứng bật dậy: "Đã xem lễ vật của các hoàng tử công chúa, nhưng chưa xem của các vị tần phi, hay là cũng xem một chút đi? Ta cũng muốn xem, Tiêu Chiêu Nghi tặng thứ gì?"

Trên bàn tiệc nhất thời im lặng, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.