Chương 47: Cam, trong truyền thuyết Tu La trận a!
Một giờ trôi qua, mệt đến gần chết cuối cùng cũng giúp Tô Yên Nhiên có được một chút tiểu kỹ thuật, chí ít không còn lóng ngóng như trước.
Mà lại, súng cũng đổi!
Cái món Barrett kia, nàng làm sao chịu nổi?
Chỉ dựa vào chính nàng mà chịu sức giật sao?
Sức giật kia kéo nàng thì còn tạm được!
Sở Huyền ngồi trên ghế nghỉ ngơi, bên kia Lý Nhan cũng đi tới ngồi xuống, hai chân vắt chéo, hứng thú bừng bừng nhìn Tô Yên Nhiên bắn súng.
Nàng vừa rồi nếu không nhìn lầm, Tô Yên Nhiên vẫn luôn nhìn điểm số của nàng.
Mỗi lần nhìn điểm số của nàng xong đều có chút nản chí, nhưng rất nhanh lại vực dậy tinh thần.
Thật là một nữ nhân thú vị, chuyện gì cũng muốn cạnh tranh với nàng sao?
Có phải vì hắn không?
Quay đầu lườm Sở Huyền một cái, Sở thiếu đúng là càng ngày càng được hoan nghênh a.
Không chỉ có Tô Yên Nhiên, ngay cả Liễu Y Y dường như cũng đều rất kinh ngạc.
Còn về sau có còn ai xuất hiện nữa hay không, thì rất khó nói.
Nàng đã có chút suy đoán, làm nữ chính, dường như đều có thể nghe được tiếng lòng của Sở Huyền và Diệp Phàm.
Như thế, khó tránh khỏi có vài con mèo nhỏ hiếu kỳ không khống chế nổi sẽ hấp tấp chạy tới.
Đến lúc đó, thật sự quần ma loạn vũ, một đống người là vây quanh Diệp Phàm, hay là vây quanh Sở Huyền đây?“Trên mặt ta có hoa sao?”
Sở Huyền sờ sờ mặt, ánh mắt của Nhan tỷ rất cổ quái, làm hắn cũng thấy khó hiểu.
Lý Nhan cười, khóe mắt liếc qua lườm Tô Yên Nhiên, như có thâm ý nói: “Trên mặt Sở thiếu không hoa, nhưng lại rất hấp dẫn ong mật nhỏ đó.”
Sở Huyền đành bó tay, Nhan tỷ, thiết lập nhân vật của ngươi hơi ác nha.
Giờ động một chút là trêu chọc người sao?
Rất dễ dàng gây va chạm đó chứ!
Tính toán, không thể nhìn nữa, nếu không lửa giận không có chỗ phát tiết, thảm không phải chính mình sao?
Mặc dù với thân phận của hắn mà tìm vài nữ nhân thì không thành vấn đề, chỉ cần khẽ ngoắc ngón tay là một đống nữ nhân xếp hàng chờ hắn chọn.
Nhưng hắn là người đói khát như vậy sao?
Dáng người không hoàn mỹ, nhan sắc không đạt 90 điểm trở lên, hắn có thể để ý sao?
Trong lòng Tô Yên Nhiên giận sôi máu, ngay trước mặt nàng mà câu dẫn vị hôn phu của nàng ư?
Nữ nhân lẳng lơ, thật sự là quá không biết xấu hổ!
Cho dù hai người không có quan hệ thực chất, nhưng bây giờ Sở Huyền thế nhưng là vị hôn phu của nàng, có thể hay không chú ý một chút?
Còn có cái nam nhân chó má kia, không thể làm rõ thân phận của mình sao, dù sao cũng là nam nhân đã có vị hôn thê, có thể hay không giữ khoảng cách với những nữ nhân khác?
Dường như có thể nghe được tiếng lòng của nàng, Lý Nhan còn nói thêm: “Lâu lắm không gặp Hạ Di, từ nhỏ Hạ Di đã đối tốt với ta, ta đều ghi tạc trong lòng, lớn lên lại không thể hầu ở bên cạnh nàng, ai ~” Rắc!
Tô Yên Nhiên cảm giác điểm nộ khí của mình lại cao hơn một chút, súng đều có thể bị nàng bóp nát.
Tức chết mất, quá khinh người!
Nhưng nàng lại có thể làm gì được đây?
Lý Nhan từ nhỏ ở Sở gia lớn lên, đó là sự thật không thể chối cãi.
Người ta từ nhỏ quan hệ tốt với Sở Huyền, cơ bản cũng là cùng Sở Huyền lớn lên, quan hệ rất thân mật, đó cũng là sự thật không thể chối cãi.
Nếu là lấy quan hệ vị hôn phu thê ra mà nói, người ta một câu bọn hắn là quan hệ tỷ đệ rất tốt, liền trực tiếp bị miểu sát a!
Bực mình quá, khẩu súng này chẳng vui vẻ gì!
Tô Yên Nhiên tức tối đứng dậy, đi đến bên cạnh Sở Huyền ngồi xuống, cầm lấy ly nước trái cây trên bàn uống.
Nàng, cần bình tĩnh một chút tâm tình.“Cái đó... Là ta đã uống.”
Sở Huyền cười gượng, Tô Yên Nhiên khẽ giật mình, sắc mặt biến hóa, rồi lại trở nên tự nhiên.“À, ta đương nhiên biết là Sở thiếu đã uống rồi. Không quan hệ, chúng ta còn muốn không ngừng hiểu rõ lẫn nhau, đây coi như là một kiểu hiểu rõ khác vậy.”
【 Một kiểu hiểu rõ khác sao? Hiểu rõ nước bọt của ca sao? Hiểu rõ cái búa! 】 【 Muốn uống nước thì nói thẳng, ca ở ngay đây. 】 【 Thiết lập nhân vật của ngươi đều tan nát hết rồi đó! 】“Ha ha ha ~” Lý Nhan cười đến mị thái lan tràn, ôm bụng.
Thật sự là nhịn không nổi a, động một chút là pha trò, ai chịu nổi đây?
【 Còn có Nhan tỷ, ngày nào cũng trêu chọc ta, thiết lập nhân vật cũng nát bét y như vậy! 】 【 Nếu không phải còn muốn cứu vớt ngươi, một phát nhập hồn thu thập ngươi tin hay không? 】 Lý Nhan: ……
Tô Yên Nhiên thì mặt đen lại, bổn tiểu thư lại hiếm có nước bọt của ngươi sao?
Không biết xấu hổ, còn tự dát vàng lên mặt mình!
Đào quản lý bên cạnh run lẩy bẩy, Tu La trận, trong truyền thuyết Tu La trận đây mà!
Cấp trên của hắn là Lý tổng, còn vị hôn thê của Sở thiếu là Tô tổng, đây là quan hệ thế nào đây?
Đang diễn vở kịch lớn giành đàn ông sao?
Chẳng lẽ lát nữa sẽ trực tiếp cầm súng mà làm luôn sao?
Đáng sợ ~ Sở Huyền cũng cảm thấy có điểm gì đó là lạ, hai nữ nhân dường như đang tranh phong tương đối a.
Hắn ở giữa cứ như Nhị Cáp vậy, hoàn toàn không có cách nào xen vào.
Muốn nói lời bậy bạ, lát nữa bị nhắm vào thì làm sao bây giờ?
Đang xoắn xuýt thì, bên ngoài một thanh âm truyền đến.
Thanh âm rất quen thuộc, cũng làm hai nữ nhân chú ý tới, lập tức nhìn sang, mặt tất cả đều đen.
Sở Huyền xoa xoa mi tâm.
Cam, sao chỗ nào cũng có thể gặp nhân vật chính xuất hiện vậy?
Khó khăn lắm mới nghĩ đến Thánh Súng Câu Lạc Bộ chơi một chút, thử một lần kỹ năng súng ống cấp Thần, kết quả còn gặp nhân vật chính?
Thật là…
【 Khoan đã, dường như Thánh Súng Câu Lạc Bộ có vai diễn của nhân vật chính mà. 】 【 Cam, quả nhiên nữ nhân sẽ chỉ ảnh hưởng tốc độ phá hỏng kịch bản của ta, thậm chí ngay cả vấn đề này cũng quên mất! 】
