Tần Kim Chi là hậu nhân duy nhất của Tần Nghiệp, cũng là chủ nhân duy nhất của Trấn Bắc Vương phủ. Không ít người đều muốn lấy mạng của nàng. Nếu nàng chết, Tần Nghiệp không có người kế thừa, đợi sau khi Tần Nghiệp mất đi, Trấn Bắc Quân liền sẽ như bầy rồng không có chủ. Dù là thế gia quý tộc, hay là các quốc gia đối địch, đều muốn thấy Trấn Bắc Quân rơi vào tình cảnh rồng không đầu.
Đế Hậu đem Tần Kim Chi đưa vào hoàng cung nuôi dưỡng, cũng là vì bảo vệ nàng. Nhưng dù là dưới sự che chở của Đế Hậu, việc Tần Kim Chi từ nhỏ đã chịu ám sát cũng là chuyện thường như cơm bữa. May mắn thay, Tần Kim Chi sớm đã thông minh lanh lợi. Khi còn rất nhỏ, nàng đã có thể phát hiện được ác ý từ những kẻ xung quanh. Thậm chí dựa vào chính mình mà tránh được rất nhiều lần ám sát.
Trong khi những đứa trẻ bảy, tám tuổi còn đang vui đùa dưới cánh chim của người nhà, Tần Kim Chi đã có thể bình tĩnh cùng đương kim bệ hạ đàm luận về việc đâm sát là do bàn tay của nhà nào.
Sau sinh thần tám tuổi, Tần Kim Chi nhận được một phong mật hàm. Phía trên có một địa chỉ, trong thư chỉ có hai câu."Mẫu thân của ngươi không có chết.""Nàng đang ở đây chờ ngươi."
Đó là lần duy nhất trong đời Tần Kim Chi, trong lòng nàng trào dâng sự mong mỏi. Nàng không hề thiếu thốn tình yêu, ngược lại, đối với hoàng gia vốn vô tình nhất này, Tần Kim Chi lại không có cảm thụ như vậy.
Ngược lại, những tình cảm mà Đế Hậu không thể dành cho con cái của mình, đều đã trao trọn cho nàng. Dù cho tổ phụ ở xa biên quan, mỗi năm sinh thần đều tự tay rèn một chiếc khóa mệnh tặng nàng. Thư tín càng chưa bao giờ gián đoạn.
Nhưng tình yêu của phụ mẫu nàng quá đỗi tốt đẹp. Người đời không ngừng thần thánh hóa dấu vết tình yêu của đôi uyên ương này. Khiến nàng khắc họa hình ảnh hai người hoàn mỹ trong lòng.
Và nàng tràn đầy nghi hoặc, vì sao mẫu thân không chết? Mật hàm này do người dưới tay nàng đưa đến, không thể nào là giả dối. Chẳng lẽ thượng thiên vì sinh thần của nàng mà trả lại mẫu thân cho nàng? Vậy đây chính là lễ vật sinh thần tốt nhất của nàng.
Vì vậy, nàng dẫn Vân Tước và Vân Ca đi tới địa chỉ kia. Đó là một sân nhỏ với phong cảnh hợp lòng người. Giữa sân có một cây hoa đào. Một nữ nhân phong hoa tuyệt đại đang ngồi dưới gốc đào ấy thêu tơ khăn. Tần Kim Chi đã xem qua chân dung phụ mẫu nàng. Nữ nhân này quả thực giống hệt người trong tranh mười năm trước. Khiến Tần Kim Chi lập tức nhận ra.
Đó là khuôn mặt ôn nhu nhất mà Tần Kim Chi từng thấy. Cũng là khuôn mặt lạnh lùng nhất trên đời.
Nữ nhân kia đã bỏ độc vào chiếc bánh ngọt, tự tay đút cho nàng ăn. Ngay khoảnh khắc Tần Kim Chi nuốt xuống. Tất cả ôn nhu đều bị thay thế bằng sự lạnh lùng. Trong nháy mắt, Tần Kim Chi xụi lơ trên mặt đất, trong miệng bắt đầu từng ngụm từng ngụm nôn ra máu tươi. Mắt, mũi, tai đều rỉ máu. Làn da trắng nõn nhanh chóng biến thành màu xanh tím.
Nữ nhân lạnh lùng nhìn nàng phát tác.
Vân Tước phát hiện không ổn liền lập tức hiện thân, nhưng Bích Lạc chi độc quá mức lợi hại, dường như trong nháy mắt đã phát tác. Nàng dò xét hơi thở Tần Kim Chi, đem Đại Hoàn Đan mà Trấn Bắc Vương từng giao cho mình đút cho Tần Kim Chi ăn, rồi sau đó dùng miệng mút phần lớn độc trên người Tần Kim Chi vào trong cơ thể mình.
Nhưng Bích Lạc chi độc, là vua của vạn độc, sẽ lập tức đòi mạng người. Dù cho Vân Tước đã hút phần lớn độc tố vào cơ thể, nhưng Bích Lạc chi độc này đã xâm nhập phế phủ. Vân Tước nhờ có nội công hộ thể nên có thể bài trừ độc tố, nhưng vì Bích Lạc chi độc quá mức âm độc, cổ họng của Vân Tước cũng vì tàn độc mà rốt cuộc không thể mở miệng nói được.
Vân Cẩm lập tức chế ngự nữ nhân, “Ngươi cho quận chúa ăn cái gì!”
Nữ nhân lại tuyệt không hoảng sợ, “Nàng phải chết, các ngươi không cứu sống nàng đâu.”
Vân Cẩm giận dữ hét: “Mau đưa giải dược giao ra!”
Nữ nhân lại cười ha hả nói: “Bích Lạc chi độc, không có giải dược.”
Vân Cẩm lửa giận công tâm, “Độc phụ! Quận chúa là nữ nhi của ngươi!”
Đầu của nữ nhân bị đánh lệch sang một bên, dù chật vật, dáng vẻ lại khiến người khác thấy thương cảm.
Tần Kim Chi tỉnh lại sau đó liền thấy một màn như vậy. Nàng không khóc lóc, lau đi máu nơi khóe miệng, lạnh băng lên tiếng nói: “Đem cái khay bánh ngọt kia đút cho nàng ăn đi.”
Vân Cẩm nghe xong không chút do dự đem toàn bộ khay bánh ngọt kia nhét vào trong miệng nữ nhân. Nữ nhân vùng vẫy không ngừng, bị nghẹn đến không ngừng nôn oẹ, Vân Cẩm gắt gao chế trụ miệng nàng, sống chết mạnh mẽ bắt nữ nhân nuốt hết tất cả bánh ngọt.
Tần Kim Chi liền nhìn chằm chằm nữ nhân một hồi, rồi sau đó mở miệng cười, “Ta không biết người sau lưng ngươi là ai, nhưng ta sẽ kéo các ngươi cùng nhau xuống địa ngục.” Trên khuôn mặt nàng đều là máu, khóe miệng lại đang cười. Biểu cảm như vậy xuất hiện trên khuôn mặt một đứa trẻ tám tuổi, quá mức kinh sợ, từ sau lần đó nhiều năm, nữ nhân thỉnh thoảng sẽ mộng thấy khuôn mặt kia.
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ rực trải rộng khắp trời. Chiếu lên đám mây đỏ như máu.
Khi Thôi Tử Du trở lại tòa nhà, liền thấy người yêu nằm dưới gốc hoa đào nơi hai người định tình. Khóe miệng là mảng lớn máu tươi.“A Âm! A Âm!” Thôi Tử Du gào to gọi nữ nhân, nhưng nữ nhân lại không có bất kỳ phản ứng nào. “Chuyện này rốt cuộc là thế nào! Người đâu! Người tới!” “A Âm ngươi tỉnh lại đi! Ngươi nhìn ta này!”
Ngay lúc này, cửa căn phòng chính giữa sân nhỏ bị đẩy ra. Một giọng nói non nớt vang lên, “Thì ra là ngươi.”
Hình ảnh khuôn mặt A Âm mười năm trước đầy máu, lần nữa cùng cảnh tượng trước mắt trùng hợp.
Bích Lạc chi độc của mẫu thân Tần Kim Chi phát tác. Khí lạnh thấu xương, giống như dã thú điên cuồng đang cắn xé tim phổi. Lại như vô số băng trùy đâm xuyên thân thể ngươi.
Thôi Tử Du bắt lấy bắp chân Tần Kim Chi, hai mắt đỏ hoe khẩn cầu nói “Quận chúa! Ta thật sự không dám nữa! Cầu xin ngươi! Tha cho A Âm, ta nguyện ý thay nàng chịu tội! Ngươi muốn làm gì ta đều đáp ứng, van cầu ngươi, tha cho A Âm.”
Tần Kim Chi cao cao tại thượng nhìn hắn, khóe miệng cười nhẹ, “Yên tâm, tiểu tình nhân của ngươi không chết được, nàng chỉ là sẽ rất đau khổ mà thôi.”
Khuôn mặt này gần như giống A Âm, lại giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục đến lấy mạng. Khuôn mặt non nớt mười năm trước cũng lần nữa cùng Tần Kim Chi trước mắt trùng hợp.
Tần Kim Chi nhìn biểu cảm đau khổ của Thôi Tử Du cười nói: “Tốt, ngươi đáng được thưởng, bản quận chúa đã cho qua. Bây giờ, ngươi đáng làm việc này.”
Thôi Tử Du vọng tưởng nhìn ra một chút tình cảm động lòng trên khuôn mặt Tần Kim Chi. Đáng tiếc hắn thất vọng. “Ngươi thật sự là một ma quỷ.”
Tần Kim Chi giống như rất hài lòng với danh xưng này, “Đem phu nhân đưa về, nếu không thị vệ kia lại đáng đau lòng.”
Vân Tước gật đầu, ôm lấy nữ nhân đưa về trong phòng. Thôi Tử Du muốn đuổi kịp đi, liền nghe thấy Tần Kim Chi nói: “Yên tâm, ngươi đối với ta còn có tác dụng, ta sẽ không để nàng chết đâu.”
Thôi Tử Du giống như đã nghĩ thông suốt điều gì, cung kính quỳ gối trước người Tần Kim Chi nói: “Thôi Tử Du sẽ luôn làm người hữu dụng đối với quận chúa.”
Tần Kim Chi hài lòng gật gù, “Cùng người thông minh nói chuyện chính là đơn giản. Ai cũng nói nhà phú quý khó có tình cảm, ngược lại ta thấy thật may mắn, xem thấy một đôi.”
Đợi đến khi Vân Tước đi, trên quần áo màu trắng lại dính lên máu. Tần Kim Chi nhíu mày, “Một thủ vệ cũng đáng để ngươi bẩn tay.” Thôi Tử Du biết, thủ vệ kia đã bị xử lý.
Tần Kim Chi khen không dứt, “Thôi đại nhân, ngươi xem, bao nhiêu người bởi vì ngươi mà chịu khổ nạn, ngươi đến giống như là tai tinh chuyển thế.” Nói xong liền nhanh chân rời khỏi.
Thôi Tử Du lưu luyến nhìn về phía căn phòng của nữ nhân. Vân Tước lại mặt đầy không kiên nhẫn đẩy Thôi Tử Du ra.
Trên xe ngựa trở về, Thôi Tử Du nói: “Quận chúa muốn ta làm gì?”“Ta muốn gặp Thôi Oánh.”
