Tần Kim Chi nhìn Lý Tiến Vấn đang khóc thét, nói: “Người đâu?”
Lý Tiến Vấn vừa khóc vừa chỉ về phía tiền sảnh. Tần Kim Chi hài lòng vỗ vỗ vai hắn, “Vân Ca, đi phòng sổ sách chi ra một trăm lượng bạc trắng.”
Lý Tiến Vấn lập tức quỳ thẳng thân thể, sau đó gieo năm vóc xuống đất hô to: “Đa tạ Quận chúa!” Hắn vẫn còn có thể chịu đựng Ngụy Lão mắng thêm nửa tháng nữa!
Sau khi Tần Kim Chi đến tiền sảnh, chỉ thấy một lão già mặc áo vải thô màu đen đang kéo theo một tiểu đồng, đứng trước sảnh bình phẩm mọi thứ.“Tôn nhi, nhìn thấy không, cái này gọi là chó lớn giữ nhà! Chút nữa về nhà, chúng ta đều dọn hết mấy cái bình hoa này đi!”
Tần Kim Chi bật cười: “Ngụy Lão vui vẻ, ta tặng hết cho ngươi.”
Ngụy Sát liếc thấy Tần Kim Chi, bĩu môi: “Nói đi, nha đầu ngươi gọi ta đến đây làm gì?”
Tần Kim Chi ngồi xuống bên cạnh Ngụy Sát, cười hì hì nói: “Ngụy Lão, đã trải qua đến mức này, nếu còn giả vờ thì không có ý tứ.”
Ngụy Sát khẽ hừ một tiếng: “Ngươi làm một tiểu nha hoàn đi nhà ta ngày ngày làm phiền, ta làm sao biết ngươi có ý tứ gì?”
Tần Kim Chi vẻ mặt tiếc nuối nói: “Thì ra Ngụy Lão không có ý này. Áo quan phục cũng đã làm xong, việc mời chỉ từ Hoàng tổ phụ cũng sắp đến rồi. Nếu đã như vậy, ta sẽ vào Cung xin lỗi Hoàng tổ phụ vậy.”
Lúc này, Vân Cẩm bưng theo một cái mâm đi vào.“Quận chúa, quan phục ngài dặn làm đã mang đến.”
Tần Kim Chi vẻ mặt hối tiếc nói: “Mang đi đi, cũng không có người mặc.”
Ngụy Sát bỗng nhiên đứng bật dậy, “Đường nhi, đi lấy lại đây cho tổ phụ.”
Tiểu đồng nghe xong liền mại đôi chân ngắn nhỏ chạy đến trước mặt Vân Cẩm, “Tỷ tỷ!”
Vân Cẩm cười ha hả đưa cái mâm qua.
Ngụy Sát cầm lấy bộ quan phục do cháu trai đưa lại, giũ ra một cái.“Nhìn có vẻ vừa người, ta sẽ thử mặc một lần.”
Ngụy Sát vừa mới mặc quan phục vào, bên ngoài đã có người đến báo.“Quận chúa, Hồng công công đến.”
Tần Kim Chi đứng dậy, đỡ Ngụy Sát: “Đi thôi Ngụy Lão.”
Trên khuôn mặt Ngụy Sát vẫn còn lộ vẻ không vui và khó chịu.
Tần Kim Chi ‘sách’ một tiếng: “Lão già, ngươi còn nhíu mày nữa thì về lại Thanh Thủy Hạng đi, cả đời cũng đừng đi, để báo vật của ngươi cùng ngươi chui vào quan tài luôn.”
Ngụy Sát tức đến râu cũng muốn dựng đứng lên: “Không phải ngươi mời ta đến sao! Ta dù sao cũng có giao tình với tổ phụ ngươi bao nhiêu năm rồi! Ngươi muốn tức chết ta sao!”
Tần Kim Chi liếc mắt, ‘xì’ một tiếng: “Ngươi không phải đã sớm biết ta là đồ khốn rồi sao, thật sự muốn tức chết ngươi ta liền tự mình đi Thanh Thủy Hạng. Ba tiếng đếm, ngươi không đến ta liền đuổi Hồng công công đi.”“Ba!”
Tần Kim Chi nhấc chân bỏ đi. Ngụy Sát vội vàng chạy nhỏ mới đuổi kịp bước chân Tần Kim Chi.
Thấy Hồng công công xong, Ngụy Sát thở hổn hển nói: “Ranh con, ngươi thật sự không đợi ta sao!”
Hồng công công vừa thấy Tần Kim Chi liền lập tức nói: “Quận chúa, nô tài đến đây truyền chỉ.”
Tần Kim Chi ‘ân’ một tiếng, liếc nhìn Ngụy Sát.
Ngụy Sát thở dốc thô nặng, bước lên phía trước, tức giận đến quỳ gối trước mặt Hồng công công.
Hồng công công lập tức mở ra thánh chỉ: “Phụng Thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, phong Ngụy Sát làm Gián nghị Đại phu, ngày mai vào triều, khâm thử.”
Ngụy Sát nhìn sang Tần Kim Chi đang ung dung nhàn nhã ở bên cạnh, liền tức giận không chịu nổi.
Tần Kim Chi thấy Ngụy Sát nhìn mình, nói: “Không muốn tiếp sao?”“Hồng công công, hắn kháng chỉ. Ngươi về hỏi Hoàng tổ phụ xem kháng chỉ thì chém đầu hay tống vào đại lao.”
Ngụy Sát vội vàng giật lấy thánh chỉ: “Ai nói ta kháng chỉ!”
Tần Kim Chi liền ném cho Hồng công công một thỏi vàng, cười khanh khách nói: “Hồng công công về phục mệnh đi, báo với Hoàng tổ phụ rằng ngày mai Gián nghị Đại phu Ngụy đại nhân sẽ đúng giờ vào triều.”
Hồng công công nhận vàng, mặt đầy ý cười nói: “Nô tài xin cáo lui.” Hắn làm bộ vô tình liếc nhìn Ngụy Sát vẫn còn tức giận.
Vẻ mặt không thể tin nổi! Quả nhiên vẫn là Quận chúa có năng lực! Vị Ngụy đại nhân này, thế nhưng là một trong những công thần quan trọng khi bệ hạ đăng cơ năm đó.
Bất quá, sau khi bệ hạ đăng cơ, lúc mở rộng hậu cung, Ngụy Sát đã lớn tiếng mắng bệ hạ tham dâm hiếu sắc ngay trên đại điện, sau khi xin nghỉ về cưới vợ thì phẫn uất từ quan. Từ đó về sau biệt tăm ngàn dặm không có tin tức. Hắn cứ ngỡ vị nhân vật truyền kỳ này đã bị bệ hạ xử quyết. Dù sao phỉ báng Thiên tử, hắn là người đầu tiên làm chuyện đó. Bệ hạ để hắn đến truyền chỉ xong hắn còn có chút ngoài ý muốn. Không nghĩ đến Quận chúa thật sự mời được người trở về.
Tần Kim Chi nhìn Ngụy Sát vẻ mặt chán ghét nhìn thánh chỉ, nói: “Ngài nếu không từ quan, bây giờ nói thế nào cũng là Công tước chính tam phẩm trở lên rồi, bây giờ chỉ có thể làm một quan viên ngũ phẩm nho nhỏ, cảm thụ thế nào?”
Lúc đó Hoàng đế chinh chiến tứ phương, Ngụy Sát một mình chiến đấu với quần hùng, thuyết phục không ít thế lực hợp tác quy hàng. Có thể nói Hoàng đế có đủ lực lượng quân sự đánh tiến quốc đô, công lao của Ngụy Sát không thể không kể. Chỉ là khi đó Ngụy Sát quá cương trực. Đối với chuyện Hoàng đế mở rộng hậu cung, ông ta cực lực can gián không thành, sau đó lớn tiếng mắng bệ hạ rồi liền từ quan.
Ngụy Sát hừ lạnh một tiếng: “Nếu muốn ta hồi triều làm quan, ta cũng có điều kiện!”
Tần Kim Chi nhướng mày: “Ngày mai ta liền cho người đưa tiểu tôn nhi của ngươi đến chỗ Bùi Thái Phó. Đế sư Khải mông, đủ dùng chưa?”
Ngụy Sát hắng giọng: “Đem mấy cái bình hoa kia đưa đến nhà ta đi.”
Tần Kim Chi vỗ vỗ tay. Vân Ca đi vào, trên tay cũng là một cái mâm.“Khế đất tòa nhà số mười lăm phố Nam Tước, hai mươi thân khế nha hoàn tiểu tư, một vạn lượng ngân phiếu, chờ ngươi ổn định rồi ta sẽ chọn thêm mười mấy hộ viện đưa qua.”“À, mấy cái bình hoa kia cũng sẽ đưa đến tòa nhà cho ngươi.”
Ngụy Sát tuyệt không khách khí: “Những thứ này đều là Hoàng tổ phụ ngươi nợ ta. Chuyện này coi như ngươi tận hiếu đi.”
Nói xong liền muốn cầm lấy cái mâm.
Tần Kim Chi lại đè cái mâm xuống, nàng vẻ mặt cười hì hì nói: “Để con trai ngài đến theo ta làm việc.”
Ngày thứ hai, sau khi các vị quan viên vào triều, tất cả đều phát hiện ra Ngụy Sát trong đám người.
Ngụy Sát từ quan hai mươi mấy năm, quan viên mới thăng chức cũng không nhận ra hắn, lão quan viên cũng đã không còn nhận ra hắn nữa.
Nhưng quan phục trên người hắn thật sự là quá phú quý. Một quan phục ngũ phẩm mà trên áo bào toàn bộ đều dùng kim tuyến thêu dệt. Kết hợp với vẻ mặt thối tha của Ngụy Sát, thật sự là không ai bì nổi. Quan trọng nhất là trong tay hắn bưng một chồng tấu gấp.
Sao lại có nhiều việc cần tấu lên như vậy?
Nhưng những người này rất nhanh liền biết chồng tấu gấp này rốt cuộc là dùng để làm gì.
Sau khi các quan viên vào đại điện thăm viếng theo thông lệ.
Thanh âm Hồng công công truyền đến: “Có bản khải tấu, không bản bãi triều!”
Một thanh âm từ cuối hàng quan viên truyền tới: “Thần! Có bản khải tấu!”
Hoàng đế nghe thanh âm này một trận hoảng hốt. Hơn hai mươi năm trôi qua, thanh âm này cũng đã tang thương.
Hồng công công lập tức nói: “Tiến lên khải tấu!”
Ngụy Sát bưng lấy chồng tấu gấp đi đến trước mặt các quan viên. Mấy lão thần phía trước nheo mắt lại, bỗng nhiên trừng lớn mắt!
Đây, đây chính là Ngụy Sát!
Hoàng đế cũng thấy rõ dáng vẻ Ngụy Sát, khóe miệng khẽ nhếch, phảng phất lửa chiến tranh năm nào, bọn hắn vì cùng một hoài bão mà sát cánh chiến đấu vẫn còn rõ ràng như ngày hôm qua.
Tất cả đều đã già rồi.
Ngụy Sát dõng dạc nói: “Thần, Ngụy Sát, muốn tố cáo tất cả quan viên tham dự tế tự lần này!”
