Chương 100: Chỉ biết có thù nhất định sẽ trả
Cẩn thận nhìn xung quanh một chút, lúc này Chúc Hạ Dương mới nhận ra ngôi mộ này nằm ở vị trí chính giữa, những ngôi mộ xung quanh cứ như là cố tình xếp thành một vòng tròn vậy, vậy ngôi mộ này vào giữa. Những ngôi mộ có bia đá hầu hết đều là những ngôi mộ triều Thanh, tất cả các tấm bia đá đều đã sớm bị vỡ vụn. Nhưng mà bia đá của ngôi mộ trước mặt này tuy có vẻ đã lâu năm nhưng mà lại không hề bị hư hại. Chúc Hạ Dương nhìn những ngôi mộ khác xung quanh, trong lòng có dự cảm xấu. Tất cả những phần mộ này đều được dùng đá để xây rất chắc chắn, thậm chí còn dùng xi măng lấp kín những khe hở. . " tên sự một Dương cười thành không phó tiếng, cô thì Chúc như đội nhịn ngốc giống đúng trong mắt này thật Hạ vậy kẻ là được. "Y Bạch. " đội Dư nói vừa Lưu điều bỗng tra, Niếp án đã Vâng ngẩn vừa: "về Chi, lát vụ cười gì trưởng này ra vâng sao một được rồi đó sau? . "thận cái cho gì, cô nhất tôi cẩn cười nên giải thích tốt Cô. "Phong độc, mọi nhỉ người biết vậy không ai Thanh ra Lưu, ác hề Trời, như thành nhìn ổn yên có đội của tay ạ vẻ trưởng lại không phố. " Có sắc vào Dư ông đã Chi nói thấy biểu mặt chọc như lạnh chỉ chỗ Nhất vẻ, Lưu có ta lời Niếp đau cảm trên của sự của Thiên. chôn toàn, vào cố chết chỗ ý nếu hoàn thời lại trận vừa đồng, như đã bày kín Trái người pháp. " Dư Chi lưỡi chậc Niếp. còn đã sau lát y tới có, Niếp Dư sau Chỉ theo đi pháp Chi. Dương Chúc hiểu vậy làm như hơi để không gì Hạ. thận chó Ông ta phía quan một trường đưa những, chút dấu chân mắt nhìn về hiện sát cẩn. "Phì. xem hoàn đá vào nhận trên Dương ra, bia trơn phận đó bia được toàn lại Hạ cất nhìn, đá chôn trống vốn của thử Chúc thân định người. ""nói như phá cao trước án nói đội nghe là hay, kiến phó Sớm đã của thần cậu Niếp? "người biết Niếp Phong phố có vô, Có Thanh đội sẽ tội không nhất thù người định thành, phó giết không lẽ thì sẽ trả là chỉ. . vừa chức họ thật mới đề rồi khinh bản thường như, này sự sự Chúc Hạ tên cao thật Dương, đã quá lối phách nhận thân Nhiếp vậy. . ""không phó quan người thận, giết có Đội phòng cho chứ dù tôi, vậy có lạm ông chúng thể dân sao dụng lại, Nhiếp đen không nhưng lại tại, trái mà đấu cũng cẩn câu tôi phải rằng dân chức quyền hỏa nói chèn không ép. . chân lâu vẻ vào Thiên Lưu ta chằm chằm cười cười lây một cuống nhưng nhìn trong lúc không có luống khiến ông Nhất Niếp Dư ngoài Chi. đi có không không, bình dọn được không thể thường? "ra nên chết bí trên đói ràng vẻ gì huyền rõ, này là người chó Đây cắn hoang quỷ mấy chuyện, có đời quái làm. . thì mộ lý người khi một nhập mọc quan chết, thổ cỏ Theo trọng cũng vi là điều trên an dài. " sau Dương dời di, nói thi Lưu xổm Nhất đầu chút gật Chúc Thiên, xuống ngồi đó một: "thử cứ, Không thể sao Hạ nhìn. " này Hạ thấy gọi tách biết Y Dương Chúc lúc mới giờ từ là, câu Y bao lời nhận Hạ nhóm nghe nhưng Dương tên trả không ra Chúc không người khỏi đã Bạch Bạch. "gì này, muốn Hạ xem cháu thể thi có Dương có thử. ""Cô. " khẳng oai Dư Niếp vẻ, phong Chi định tỏ. Bạch gì nên Y cũng ta của không nghĩ ra, hại Dương như không chắc Hạ Xung chuyện có quanh bóng sẽ Chúc vậy cũng lợi dáng xảy anh. " lập lời giận ria Hạ tức vừa tạo gì lên, giả lại nói Chúc Chi nhưng cũng không nên Dương Niếp mà đến nở mép nụ nữa cười, tức nói vểnh đến nghĩ Dư dám. . . của Chúc Hạ mặt có quanh, nhưng rõ sợ Chi xung vờ Dư tĩnh ràng sự nhìn ánh lập Dương lúc gặp Niếp thì mắt lo giả mắt trên bắt bình ánh tức. " vậy gặp trước chuyện không muốn lần giống, phải vậy những nếu không ngoài, như Nhất lòng ý chắn ông dám mới, ấy yên Lưu Nghe lại chắc Thiên. "Đội trưởng Lưu, thi thể này không có vấn đề gì, cháu đi tìm bạn cháu, xin phép đi trước. " Nói xong Chúc Hạ Dương xoay người rời đi, vừa đi được vài bước đã thấy được Y Bạch đang đi tới. "Anh chạy đi đâu thế, tôi đang định đi tìm anh đấy. ""Tôi đi xung quanh thôi. " Y Bạch nói rồi trực tiếp đi về phía thi thể.
