Chương 23: Hang động
Ban đêm, Chúc Hạ Dương nằm một mình trên giường. Cô đưa tay sờ chỗ trống bên cạnh, trong lòng trống rỗng. Chúc Hạ Dương bị bản thân dọa sợ. Từ trước tới giờ cô vẫn luôn ghét Dạ Minh, sao bây giờ lại bắt đầu nhớ đến anh ta! Chúc Hạ Dương bình tĩnh lại nhanh chóng chìm vào trong mộng. sư nghĩ mình để chắc nên Hạ chắn Dương lại Vậy cho là Chúc phụ. "không ban, ở phụ có ngày sao Sư đây? màu có đen Trong nếu chắn, như thì thui nó này chỉ ánh một lờ mờ chúng không sáng có chắc. mặt là không nhiều của mình không thì nhà kia Dạ hoặc, trong ngày nhưng nằm dây chuyền ở cũng, đã Trước Minh thấy hơi tăm ở ngọc đâu. " phụ thật thân bộ sư cũng Ngay, vậy bản nói sự cả tiến xem ra có. phụ như nào cuộc sư người là thế Rốt? thân Thế? Hơn nữa. sáng phía thui Bốn, tối không có một tia. trong một Hạ ở Chúc động Dương hang. khiến cảnh lên xuýt thành nữa mắt hét tiếng trước cô chút. . . ""Vâng! "giúp con, Sư gỗ vậy phụ liễu để gần gì lấy ta đó, thứ một âm làm khúc người dùng? " về Bắc đang Minh cô một đi phía người cái lại quay rồi Hạ, phía nhìn đưa về lưng Dương Nghiễn thẳng Chúc trước. động thạch trượt đỉnh lỏng theo hang nhũ chất, thạch dài xuống rơi có những Trên nhũ đầy. xuyên ta đều anh xuyên người đâm nhũ, đầu Thạch chân qua cả đến từ bị. " đó Rất thứ rồi tiến: "đước tốt, Nghiễn bản bộ có Minh nói lĩnh, Bắc cười lấy! " lại vọng chỉ lời có, vang Không có trả tiếng tiếng. xanh quanh những cầu trung biếc lơ lửa Xung là quả lửng trên không bay. "Tách! lòng mắc Hạ không Dương thắc khỏi Chúc Trong. theo quen thói đưa Hạ cái lau tay của giọt, Dương rơi Một trên trán Chúc một cô nước. . Có ở trên ghim bị người một! Chúc đứng Nghiễn Dương sau nhìn nói lại Bắc, Hạ Minh làm: "đó Là con? đầu đầu Cô lên đỉnh lên ngẩng nhìn. cảm Hạ Chúc thể Dương không thấy tin nổi. "kiểm thế muốn như Sư nào tra phụ? thế cực Công đổi của lực này có âm, lớn thể trong âm rót cần, làm tập dụng có, chỉ dương thể thay liễu cây khí âm, vào hợp thân linh đó. áo Quần thể mướp này sơ rách nhưng đó người vẫn nó đại của ra nhận không có thuộc như thời. " Dương Minh vừa Nghiễn đi Bắc Hạ vừa theo, sau Chúc hỏi đi. sệt sền vậy tại như lại sao? Đó ma là sao chính trơi? quanh lửng trơi ma vẫn Xung lơ. một thổi luồng mùi phía nồng khí, Trong hang động nặc về cô hôi lạnh. . " vọng tiếng vang vang tiếng cùng nhiên vắng, vô Bỗng hang động trong, vẻ có lên rơi nước động. anh giúp thế âm khí có có "mới thân" ta tung do thể anh vì ta ra đã, thương ngoài bên tăng Xem hấp thụ nên tự ở nhà trị! lời Minh nữa được bóng nào chưa thì cả đã thấy Bắc không đợi Còn người trả Nghiễn. vẻ lòng Dương thầm vui Trong Hạ Chúc. mặt bị cả bời khuôn anh Tóc, rối của mít kín che ta tai. " tra lại bẩm Dương lòng, bắt kiểm nghe lẩm đến Chúc Vừa Hạ đầu trong. "phụ thì Sư muốn có sẽ! phụ bùi làm có lên không bắp mặt ngóc đầu mình mặt mất mà đừng Công trước của sư phu được. mới vào Dương lâu Chúc mờ, một nhìn rõ thấy Hạ lúc ánh sáng Dựa xanh. sao vậy lại Một ở như một cao ghim bị người nơi? "Sư phụ? đổi cũng đã cảnh trước Mà mắt thay. "cũng nhìn Dương, phụ Hạ gian này phụ à tra sự thấy tiến muốn của sư thời, con trong bộ kiểm con sư. Có đối ra nhẫn nào thủ tàn tượng cỡ tưởng thể. " do Mọi sư sao chế khống đây ở phụ đều thứ? trán lành cảm giác mình Cô lạnh! Cổ của người đàn ông đột nhiên cử động, các khớp xương kêu "răng rắc"! Giây tiếp theo, người đó nhanh chóng rơi xuống, mái tóc rối xõa ra hai bên để lộ khuôn mặt. Có thứ gì đó đang bò lổm nhổm trong hốc mắt đen ngòm, miệng to há to như chậu máu có vẻ muốn nuốt trọn người trên mặt đất. Chúc Hạ Dương vội vàng lùi ra sau, nhưng lại vấp phải thứ gì đó, ngã ngồi trên mặt đất. Còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn đau, vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với gương mặt đó!
