Chương 30: Đột nhiên dịu dàng
Chúc Hạ Dương lơ đãng khen, vẻ mặt Hiểu Uyển và Lạc Minh ngập tràn ý cười. "Xem ra tôi nhặt được một bảo bối rồi. ""Hì hì, nói vậy tôi thấy ngại quá, tôi tiếp tục đi làm việc đây. " Nói xong Lạc Minh tháo mũ đầu bếp xuống. "Cùng đi đi, đúng lúc tôi cũng muốn thả lỏng một chút. nào hiện thế lúc anh xuất? như của cả hơn màu Giống trong lam suốt lại nhưng biển. " của sự bởi nhất Dạ mắt phủ bao bi thương Minh đôi thời Trong. "đã tồn một Bởi âm cô biệt một tại vì là cực, sự cô cơ vì chuyện khó, ngàn gặp đây bởi là thể trước đặc năm. ""anh vậy đây đi Gần đâu? quan tâm ta Vừa rồi sao anh mình? khó ta này hơi anh nói miệng tin, cảm giác Lời có từ ra. "Xấu sao hổ? chán bắt tại đầu không không, mấy anh cũng lắng là biết ghét lo, rất ngày rõ cô Cô gặp cho ràng lại sao anh nay. này ngọc kia vệ tiền phụ thứ bích định nữa thì ấy, được này không bảo thật nhất phải vị thể đã giao, bối Hơn càng lòng tốt bà cho cô dây cô vậy chuyền! " nói ơn cảm cô sao Đang? ""biết Không. Dương lại phụ nói Chúc trong sư, Sinh cực không bàn Chúc sẽ, Hạ mộng đi kỳ theo sư xuống trong phụ, lòng gục Dương gặp muốn Trường Hạ cô ngủ. thầy lệnh sư cãi không phụ, Nhưng công cãi dám cô của khai mà cũng khó lời. tầm này ra không lai Xem thứ thường lịch của. "sao đi phải phụ đâu Sư? " giống hoàng, hạnh mình đế xanh tử như sủng là Đậu phi nói vậy. một có nay lúc Dạ dịu hôm như trước, sự thấy giống không cảm dàng luôn Minh. " đứng dậy ngạc Hạ Chúc Dương kinh. " Chúc Dương về Minh người Hạ Dạ đưa phía xoay lưng sang khác chỗ. " nhìn Dạ Dương vẻ Nói khó chậm Minh xoay xong, người với lại Hạ hiểu mặt rãi Chúc. " mặt nổi khó tượng trả sẽ Dương dây, nhìn chuyền mới Chúc Dạ: "hậu Hạ lời lâu xấu thì tay rơi Minh sau tưởng quả thật Nếu đó vào kẻ! Ăn xong Chúc nghỉ, một ngủ cơm trưa Dương lát vào chuẩn Hạ bị phòng đi. " mắt đàn, đã Chúc trả không người xong thấy, ông lời trước mất đợi Hạ Nói chỉ Dương biến. Bỏ đi, nghỉ nhu gì đã vậy nhiều, một nghĩ trước cần lát ngơi. "xem tại Vậy anh sao nói là? mở không cửa tiếng thấy Nhưng nghe. Minh Chúc rãi Thấy vết Nhờ cô rất, ngồi Hạ nào diện nhiều đối nói, thương Dương ghế: "xuống mà lời lên không tốt Dạ chậm của tôi nói. ""không, nhìn mấy đừng nay, tưởng thấy muốn ảo có ngày, yên anh rất tĩnh Cút! "xong Vừa. biết Không xấu hổ! ""rời thể có là con, chưa đi xuất thôi sao, cho sư thể tiếng biết báo con một, phụ được còn đâu đi chỉ sư được Có. "có nguy sao Sẽ gì hiểm? tốt Trường phụ người cạnh sẽ con sóc cạnh nó, bên thật sư có theo không con, đi lúc là ta bên chăm Sinh. ""không ở tại bên cạnh tôi cô sao Biết phải? ""chuyền sao thì Mặt dây? lên đầu cặp diện mắt một Hạ Dương ngẩng xinh đối Chúc đẹp với. " dù anh nhưng nên Dương gật anh lời đầu thế như lắm, nói Mặc Hạ túc gật Chúc nghiêm hiểu những thấy không. " lại ý vào Minh, đầu bếp người rồi vui ngẩn, mũ bếp mừng tức vào Lạc đi đồng lập đội. "Anh… bỗng xuống vỗ vỗ một bàn, bả được lúc Gục bị vai. ""sư ơn phụ Cám! "phải nữa tối buổi thận tôi, Còn sẽ cẩn cô về. "đều lại vậy đều nhìn có tối mỗi thể, Nếu cô tôi muốn mỗi ngày thấy tôi ở. ""sẽ, cô vệ tôi bảo Không. Uyển Là sao Hiểu? " lên Chúc ngực cắn Hạ trước, môi cắn phải Dương ngọc phủ tay chuyền dây. "tâm đang Cô quan sao tôi? " vẫn cười lâu mắt nhìn Dương mỉm dời, thật Minh sau Dạ Chúc đi chưa Hạ. "À! Còn ngực phải bích vệ nữa chuyền tốt mặt ngọc của trước, dây cả thật định cô bảo nhất! nhớ tôi là Hay? đi xuất hiện đâu không này người biết, cũng đây Gần không hề đã. " hỏi khác nhỏ sang Dương mặt, quay giọng Hạ Chúc hướng. ""Buổi tối sư phụ sẽ tìm con. " Nói xong Bắc Minh Nghiễn biến mất. Chúc Hạ Dương nhận ra chỉ cần cô ngủ thì sư phụ sẽ xuất hiện. Mà tối hôm qua sư phụ có việc phải ra ngoài nên cô không gặp được ông. Nên Chúc Hạ Dương đoán hẳn là sư phụ sẽ xuất hiện ở trong giấc mơ của cô, mình không cần phải đi tìm ông ấy.
