Chương 32: Di ma hộ thể
Có lẽ bởi vì vụ án mất tích nên người đi trên đường ít đến kỳ lạ, thậm chí có lúc còn không thấy bóng người nào.
Chỉ có đèn đường mờ nhạt làm bạn với người.
Vì vậy nên cho dù xảy ra chuyện trên đường lớn cũng không có ai biết.
Kêu cứu cũng vô ích!
Hiểu Uyển nghĩ, trong lòng càng lo lắng. nhưng càng nãy Cô quên rõ tất vừa nghĩ, chuyện nhớ ấy cả càng muốn.
Nhưng mà. cũng lâu không tiện đóng cửa rồi phải siêu thị sắp ở nên Nhưng. là về rồi an, Mình hẳn nhà đã toàn! chân mặt tái mày, tai bời sắc rối, chặt nhíu Tóc nhợt. ngủ trước Ngày, cửa mở thì Hiểu xổm thấy ngồi Hạ, Chúc hôm cửa Uyển tầng xuống tiệm Dương vừa sau..
Ngay người đó chạy xoay sau. là Nhưng ảo giác chắc không chắn thể. thình hiện hôi ướt mồ chân, chỉ thun xuất lạnh, trong cô Uyển áo khoác lại bước rộng Hiểu đã, căng thẳng áo thùng bay bay thấm Tiếng của gió còn...
Uyển cô đến nhanh Hiểu vẫn chạy, đồ ngoài dám ấy siêu xong không mua ra thị.
Rõ có ai rồi có ràng bước được vừa, tiếng chân lưng sao sau lại không? người vì ấy vốn có lưng Bởi sau cô không!. khác hơn là chấp Không đi làm thể gì về bấp.."di hộ ma ma, thể hộ thể Di." lớn tiếng rống khóc Hiểu Uyển.
Ở rẽ chân bước, Hiểu chỗ như ngã Uyển nghe thấy hình tiếng."Chị Hạ. của lồ cô vào sợ chui da cơ mòn thịt kiến Nỗi ấy thể, gặm từ xương những cô khổng từ cắn ăn của con ấy."
bốn ép bản lòng sự thì, ý trung chú tập thầm thân hết chữ ấy này Cô vào trong. ấy khắc cô hãi đầy Trong, tăng mặt sợ quay dồn đó trong đầu sự dập nét, khoảnh thở an, gấp bội lòng bất càng vẻ hiện.."sao Không không đã, sao sao rồi không. đi Chúc lâu theo cửa hàng Uyển bình mới, vào Rất Dương Hạ lại tĩnh trong sau Hiểu."Hiểu Uyển, Uyển Hiểu? ấy ấy rối nhẹ cô làm cô vàng tóc búi lại, tung vội qua thổi Gió nhàng tóc. nhân viên mấy Ít nhất có còn bán hàng đây ở. họa được, sẽ bớt vậy ngầm một tai Như. vốn không thứ phải người mình lẽ Chẳng theo đi! nhẹ ra Hạ cạnh Dương cô ấy Chúc nhàng, đưa bên xổm tay cô ấy đẩy ngồi. lạnh nhúm rất áo hai, hình ôm như nhăn của ấy thể chặt, cũng mình cơ cô tay Quần. tiếng bên gần bước vẻ dường chân, là tấc vắng như tai lại ngay đột phố lớn, ràng ở Rõ trong nhiên gang!. không nhanh khỏi ấy Cô bước hơn. ảo thử giác Cô nhìn ấy, lại rốt phải có xem định không cuộc quyết!"
Hạ thấy mở Hiểu từ ngập, mắt lúc thì sự từ tràn mắt, trong nhào nhìn Dương Chúc vào cô lòng chợt hãi Uyển sợ. như vẻ mồi hãi dung con đùa với đang bị sợ vui ung Dường. người tiếng cô bước dừng mà ấy lại nghe thấy thì lại xoay lúc chân đó còn Nhưng vẫn!"
chặt đầu nhỏ ấy xoa tay duỗi Chúc, cô thật an Dương ấy giọng, ôm ủi Hạ cô. mặc đồ ấy giảm côn bọn cố của rộng ý thú làm Cô để quần áo hứng.. chóng khắc phòng vào Khoảnh Uyển, ra chui sinh nhẹ nhõm vào, phào băng mở thay thở lao Hiểu cửa rồi nhà chăn mau vệ. đó nhẹ vừa rất chậm tiếng vì, vừa ấy Bởi mà cô bước đi chân nhanh! hiện sẽ xuất không cóc bắt Kẻ nữa.
Nhưng mà.
Hiểu trào sợ sự, lòng sợ càng hãi hãi Uyển dâng trong. không chậm dừng cũ bước Tiếng vẫn, chân rãi lại vẫn như. vẫn sao bị dõi theo mình?
Sau khi nghe cô ấy kể chuyện đã xảy ra thì mới biết cả đêm qua Hiểu Uyển không ngủ, nửa tiếng trước chạy đến ngồi ngoài cửa hàng mới ngủ thiếp đi.
Con bé ngốc này, đến cũng không gọi mình.
Chúc Hạ Dương kéo Hiểu Uyển lên gác để cô ấy ngủ một lúc.
Mà Hiểu Uyển sau một đêm tinh thần hoảng hốt vốn cho rằng chắc chắn bản thân không thể ngủ được.
Không ngờ là lại ngủ một giấc trong phòng của Chúc Hạ Dương thẳng đến buổi chiều.
