Chương 4: Ma nhỏ chọc ghẹo
Chúc Hạ Dương mỉm cười lắc đầu, vừa ngồi xuống vừa cởi khẩu trang và kính râm ra. Nói: "Không sao đâu bà, cháu mạng lớn được người ta cứu. " Nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của cháu gái, lòng Lâm Tam Cô như bị bóp nghẹt. Từ nhỏ đã phải đối mặt với những thứ này, đúng là làm khó cô rồi. Sau khi khẩu trang và kính râm được tháo xuống xong, một gương mặt nhỏ nhắn tươi tắn hiện ra. với nổi không một người thỏa khác ra mạng còn thắng cô của Thì thể thuận! lúc hiểu rất vật cô Lời quái thấy nãy khó nói của con khiến. theo lần mình cô Nhưng muốn làm ý một. xung giống bà muốn nữa như những trước không cháu, đã cháu trọng Hơn kia, bà quan còn quanh vệ vệ người bảo bảo. Lâm tay vào cháu ôm Tam gái lấy Cô lòng một. theo Một mắt xuống khóe lệ hàng chảy. "sẽ không bảo cháu đụng nhưng vào tìm, nội Bà cháu thể người vệ thì! bút trên mặt hỏng Tồn đẹp nét gương xinh tại một như. một Bà dậy đứng đeo nội ngoài nói: "vào Cô, râm ra cháu chút kính. " nâng nheo nhăn ánh đầu cháu mắt Lâm tay từ ái Tam, xoa gái bàn Cô. " ước Giao? cơm Hạ vừa mới ngoài về xảy bà ra nghĩ vừa bên bệnh mua cho Dương, chuyện viện nội đút mới đưa Chúc. không phòng sao cho chứ Nhưng tại phương số thân pháp học mình để lại một? động làm càng người lòng mặt chấn hơn Gương. bảo Hạ trước vệ dựa cháu cháu: "có tự đời được cháu bà thân Cháu để, vệ mình lại vào giờ bảo bản Dương Sau luôn muốn, đó cả nói không biết sống nhưng ai thể Chúc sót. được có thể cô tìm chắc Như sẽ chắn nó là. như Nhưng bà cô khó bao giờ nội chịu vậy chưa thấy. nét hảo vậy hoàn Làn vết đường, như trắng da tì không ra khắc nõn từng được. "đi gì Có thì việc nói. ""lắng sợ cháu nữa lo mạnh phải mà, vậy uổng muốn không lo nơm phải sẽ mình nên sẽ, không nớp cháu sẽ chết oan cháu phải như hơn trở cần Nhưng. " Cô Tam Lâm chối túc từ nghiêm, tức mặt vẻ lập. " hãi kinh nói cùng Lời Cô ra vô vừa Lâm khiến Tam. suy muốn người cô một bỏ trở nghĩ không kia mạnh buông được mẽ thành Nhưng thể. "nội Bà… "ha ha, Ha ha… điều chính kia đôi hoàn không Nhưng mắt hảo mà là. ""sao không Tại thể lại vào đụng? ""Không phép, không được cho bà! là tròng lại Rõ chuông như chỉ nhưng, đồng to trắng ràng quả có! " Dương hơi Hạ nói của lạnh có Giọng Chúc. "cháu muốn, nội đạo Bà pháp học! đã thể nội vi trước nói phần, cháu Cô thể: "bà Tam nguyên rãi, nội nội đó Lâm không bà chút một, khác giao không chậm về với nghẹn ước, giao trong ngào nói năm do phạm bà ước và Hai mươi người. Mà đau lại làm chính là nội người cho bà lòng cô. " nhìn Chúc cúi Dương bà, tay dám đầu nội Hạ không ngừng. cô do vừa chú ngữ học được nãy lén là Những cũng. chán Cô ghét mình vừa của, vi rồi bản chán ghét hành chính thân. " cô một bà nội lại nấng Chúc, không nên Dương bà dàng mình gào Hạ biết nội cô cãi, không cô nói dễ đang nuôi như. " chịu ức, chính Đời khiến nhất bà không nội nổi điều này ấm là phải chịu cô. thấy nữa vượt mỗi bảy ràng nhỏ thứ không dựa lần có nhìn biệt đặc pháp vào, để Rõ từ đều những mình một rằm người nhìn hơn thấy phải vài đã qua tháng thể đến phương khác. Dương Hạ tách ra Lâm Chúc Cô hai nhàng, đẩy người Tam nhẹ. lên nhìn Chúc vào như, quyết đầu ngẩng Hạ ra môi Dương cắn đã là, đưa định rất một lớn nội bà sau đó thẳng. "thật thể là, muốn vào đụng vào cháu sự tốt cũng, không thể đụng cháu thứ vì cho nội bà nhỏ, không Đứa này này! tránh không vào vẫn hiện lúc cũng mình mình cho những này bây tới muốn phép nội, đụng luôn Cho đi giờ thực bà thứ. " Nghe thấy có người cười, Chúc Hạ Dương cũng không giật mình mà nhanh tay lau nước mắt trên mặt. Người đàn ông đi từ bên kia đến. Đột nhiên, người nọ trôi dạt tới trước mặt Chúc Hạ Dương. Cô vừa bình tĩnh nhìn lại, trường sam rách rưới, hai chân cách mặt đất, đôi mắt đen sâu hoắm. Đây làm gì phải người, rõ ràng là một con ma!
