Chương 5: Ông lão thần bí
"Từ nhỏ đến lớn bị ma quỷ ức hiếp nhiều cũng tội nghiệp lắm rồi. ""Tránh ra! " Chúc Hạ Dương cất bước đi thẳng về trước, đi xuyên qua người của con ma đó. "Cái mùi trên người này vẫn hôi như xưa, tuy tôi không có hứng thú, nhưng đối với những ma quỷ khác mà nói thì vẫn là một mùi thơm ngon, kha kha kha. " Con ma đó nói xong nghiêng người một cái đã bay đến trước mặt Chúc Hạ Dương. ông Hạ lão Dương mục không đích đó của Chúc biết. "cô cản Tôi làm đường nương à? " xong cuốn, vàng lão Nói bìa trên xuất sách hiện một tay ông. " Dương bóng Chúc, nào người Vừa nữa trước dứt còn mặt không Hạ lời. làm việc hoảng người khác So sợ với. "dẫn vào hướng gặp mơ, nghĩ xong có suy trong giấc sách thể, tôi theo Nếu rồi dựa. Nhưng ta có ông bóng! " đầu nhìn phòng đến bệnh lại trước, quay Khi cửa nữa về Dương lần Hạ Chúc. Dương khẩu trang về, Trên và của đường chiếc mình đi đeo kính vẫn đen Chúc Hạ. " nhìn Dương Hạ trước mặt Ông Chúc đứng lão. điều xạ phản một kiện bên Chúc tránh theo Dương có Hạ sang. " Hạ Chúc nói, khiến ngẩn này Dương ra Câu. "Không tốt của, ông cần ơn đâu cảm ý. có không Chúc Hạ cảm cười tả Trong giác diễn thể từ khiến nụ được vẻ nhìn có lại hiền Dương. sau về mặc lưng lùi sam mấy nó thẳng trường Dương Hạ, tức kia ma bỏ bước lập chạy vung thì quay con Chúc thấy vào. đau mặt sam Đối mặc với con ngón Dương công Hà trường, một tấn cắn ma nhịn của Chúc lần nữa giữa sự. người thôi thì tối đeo kính chỉ Buổi có đen mà mù. làm rồi cho Chi "một người" bằng mù! khuya phải kỳ rồi, nói lạ này không không chừng, như vậy vậy người Đã người. tay dừng Thấy bàn kia đuổi, không bị cửa mở tên chuẩn lại theo cũng. là rồi ra phải người sự thật không Xem! " của Chúc ông lão lưng tay bước mỉm, Dương chân cười sau đi Hai Hạ theo ở đặt. vùi khóc đầu Cô vào người xổm nức tường, dựa nở cúi ngồi xuống. nhưng phấn trăm tinh đã nhìn, Thoạt thần chấn rất hơn tuổi mà. ở hiệp chịu khóc gái bệnh trong Tam cháu Lâm đang lại tiếng, không nhưng thể Cô khó thỏa bà cũng nghe phòng. thể mắt nhìn Vì cũng sao khác đó để không đôi người dù thấy. mới thoáng này Lúc lưng Hạ bạc cong phơ quai nhìn, Chúc qua Dương râu, ông nón một gù người lão có bộ còn. " Hà phía trước thản thẳng bình, về Dương Chúc Giọng tiếp đi tục. đó Dương sách sau vào Chúc Hạ đặt người quay Ông tay. "nếu đồ như như bây đệ mình lĩnh và để này thể giờ có không phát, có nhưng vậy Ông không nương chỗ bản tôi, huy nhận già có duyên cô làm đầy cô? nói là lại cản đường Sao. nữa lại một máu chảy lần Vết thương thẫm đỏ. " khoảnh thân thấy khắc, Dương trong nói mà ấy Chúc Thật động bản đã lòng lòng cảm Hạ. suốt của thì còn cao quỷ bản thâm ngày bắt nạt sao đủ pháp thân Nếu ma đạo bị? mặt quyết sách dẫn đến đối trong kiên, phản hấp khi cuốn rất nhưng tay của nghĩ bà vẻ Tuy nội. không Bà không cô theo quay đầu thể muốn con đường đi. trêu chọc vậy cũng còn, lúc bị nhỏ cũng nào cô Khi. "xem cũng nhìn cô thấy vậy có có, thể duyên nương Nếu tôi là. "cũng ra chỗ quá sách rồi xem đó sớm, không đây không sư quyết sau quyết, đưa có về Cô có mang, thể gì hay lão định cuốn nương muốn dù cô, tôi hãy định xem thử chê không nếu một bái có vội. "Thì cô thấy ra nhìn à được. nhọn lộ răng rộng để mang hai, miệng sắc đến Khóe tai mở hàm. một mà ra nhận xuất cô phải biết hiện có, vì Không mặt không mất không tập cũng bị trước người trung. "vị Thú, ha ha ha… hơn tốt nên thì Mình nhanh rời khỏi chóng. thì ánh người So tán lời phải sợ hơn xa càng nhìn nhận hãi cô và lánh sợ khác của hành những vi bàn với. người có Nhưng làm bóng không phải thì sao nếu? ""vậy như rộng Đường. giờ duy Chúc Bây đứa Hạ Dương là cháu bà nhất của gái. chắc không mặt không cô tin cũng cả phải trước này đáng ngay ông lão mình người trực biết nói giác Nhưng cậy cho chắn. Cô đành phải cất ý định đó đi. Nhìn lướt qua cuốn sách trong tay, bỏ nó vào trong túi. Vì chuyện này làm nán lại trên đường nên lúc đến nhà thì đã khuya lắm rồi, trong tiệm chỉ còn Hiểu Uyển ở đó. "Hiểu Uyển, xin lỗi, vì có chút chuyện nên mới về trễ. "
