Chương 6: Quần áo không chỉnh tề
"Không sao đâu chị Hạ, vậy em về trước nhé."
Hiểu Uyển vừa nói vừa dọn dẹp đồ đạc của mình.
Nhìn Hiểu Uyển vẫy tay rời khỏi, Chúc Hạ Dương định xoay người đóng cửa tiệm, lại nhận ra bàn số 1 có một người đang ngồi!
Chúc Hạ Dương nghĩ, có lẽ lại là hồn ma vất vưởng ở đâu đó dừng chân ở đây, nên không thèm quan tâm, chuẩn bị rời khỏi."Đứng lại!"
đó đứng Người lên. ta pha sô anh Hạ quăng Dương Chúc-lên. lối Kế Chúc của cầu ở Hạ bên đi, sẽ thay là nơi Dương phòng đồ có lên thang. không suýt cảm cứ thở cô Chúc đứng núi nữa, Mà nổi Dương ta một, chút dồn giác mặt trước ép khi ngọn anh Hạ khiến như.
Mấy nay tiệm bán bị chuẩn hôm vẫn trong chưa cần thứ! nhẹ đưa nút cởi thon áo dài áo tay lên, của bỏ nhàng cổ cô của Ngón cô. đến từ Khuôn mức hoàn biết mặt lạnh dùng kia tế hảo và tinh không nào lùng tả miêu để. giờ hôm dậy Sáng sau hơn tám khi tỉnh là đã."
gì Thứ?
Cứ xuống sao vậy ngã? có người thứ đeo của mình biết trên này cổ Sao một lại? lại trên nằm Sao giường? cao lắm khách tám lửng hai khá, rãi ngủ rộng khoảng gác mét, một phòng Trong một cũng phòng. nát sách cuốn Không rách là lẽ đó? cổ hiện tuyệt nút trắng, trẻo với cảnh ngay hai trước đến phần đẹp ra Cởi phong thứ mắt. lam ánh Hạ đôi Chúc dưới, Đối đó xanh, lên màu ánh diện Dương mắt nhạt với đèn. hung đuổi rất cũng còn còn hùng Trước vật mà theo, quái đó lúc khi dữ rất nãy hổ. này nằm rồi trên mình vẫn mà giường giờ còn Đã. một chỉ lửng Đó gác là."
đưa lấy tay Dương che, ngực Chúc của hình Hạ đứng mình."lỗi Xin, thứ có anh không cần. ngồi Chúc Hạ gì chuyện Khi ra vẻ nhớ thì chuẩn có vừa đó Dương dậy bị! che cô Rõ cổ lại đã cao ràng áo để mà tình cố rồi mặc. không ngủ đi nào Lại lúc thiếp biết. như Sau cài xảy lại gì, giả nút có áo đó chưa chuyện vờ. gì có thứ chứ Trên người mình? quen rất nói này Giọng. đeo mặt ban là kính ngày trang nhìn và dễ hơn khẩu vào chịu Gương đen không đúng. nhiên Chúc cần thì đầu bị đụng cao với sẽ Nhưng của Hạ Dương chiều lo không tất. chân mời quậy chóng có tôi phá nghỉ kiến, nhưng đành đây khỏi Muốn ý anh nếu không muốn mau rời chỉ thì thì! cạnh nên khi anh Vì nào cô ngồi chờ lại ta bên tỉnh sẽ ở không biết. do Vì gì tôi cho anh phải mà lý mượn?
Người này…"Xin anh hỏi muốn gì mượn cái?
Hạ Dương, định Nghĩ đứng đó người người vậy dìu xuống dậy cúi Chúc.
Chúc di đến Dương Anh chuyển Hạ gần. và ông đưa người về đã chờ trên Không ta pha đó ngồi sao ghế đàn nhà anh phải sô mình tỉnh? màu quần Bộ đen hình rõ ta anh của thân chắc làm đã lộ áo săn. nay người là cứu mình hôm ngày đã?"
Hạ người Chúc để tra tĩnh vào đất động thử nhẹ có Dương nhưng đến không đàn ông bước, dưới kiểm gì dùng chạm chân."muốn biết cô mượn thứ một, có một người dùng Trên không, không được tôi chút? đỏ cổ trên ngọc chuyền Mặt màu Dương dây đeo Hạ Chúc! sao ngờ cho Chúc Hạ này làm làm biết phải Dương không bất Chuyện. chuyện vậy Có gì? sáng cửa ngoài bỗng vào chói đã nhìn Dương mình đầu Chúc cái một, gõ cả tỉnh thấy và mắt sổ Hạ ra bừng."
Chúc gầm nhẹ này ra Dương Tiếng Hạ ngẩn làm. lực này sang Ngồi bên, lại lại chút linh, một hai ngủ tay nhìn chân cô chắp, lúc mới tìm nằm hai khoanh miễn chủ cạnh đang cưỡng bắt."không, sao anh chứ Này? khác bị thu lại một thứ Nhưng anh ta hút.
Qua người được lúc, sô tỉnh pha nằm-lại trên một."
"cô đó cổ Thứ của trên. phía đã Dương thân định ngã quỵ nhấc vừa, toàn Anh đi chân, về Hạ Chúc ta nhưng. nguy ớt như đâu không, có chắc yếu Nhìn hiểm gì vậy! mình cô áo bị đánh lặng như, nhìn quần chết đầu Cúi của sét. hồi lay đành anh nhưng lại mình lắc ta tỉnh, thấy Sau dìu của còn không khác lên một nào không nhà cách.
Không hiểu tại sao leo được lên giường thì thôi đi, mà quần áo còn không chỉnh tề là thế nào?
Thật may là mặt dây truyền vẫn còn ở đây.
Vội vàng xuống giường chạy ra phòng khách xem thử.
Cả một cọng tóc cũng không có chứ nói gì đến một người đàn ông.
Không đợi cô kịp an ủi bản thân, điện thoại đã vang lên.
