Chương 61: Trị lãnh cảm
Chúc Hạ Dương không biết lúc nãy đã xảy ra chuyện gì. Nhưng cô có cảm giác như mình bị bán. "Nói, anh nói bậy bà gì với bà nội tôi đó! ""Cô thấy thế nào? " Dạ Minh bình tĩnh nhìn Chúc Hạ Dương, dáng vẻ này khiến Chúc Hạ Dương muốn đấm anh mấy cái. " cũng Minh nói làm, qua đây vì Tam mà trẻ Dạ: "ở Lâm các Đám cứ gì thì có cười này nên thêm bó thấy làm thoáng gò cảm, bà Cô con đừng lão nhìn! " Hạ nói dò dặn Dương quay, người Nghe như đầu vậy đi rồi, câu cái bà nội vài một gật Chúc. ngờ kịp đặt bị tinh giường thần không Bất ở bị chuẩn trên. "nữa đây, hơn cháu ở giúp gì đi Dạ nội sao việc Dương, không không đâu còn dưới, thì Dương Minh bà xuống còn phụ có. ai hèn đã bà Dương biết chọn sóc bà hãy, người con đời trong con cháu nếu, tốt bé là trọng, cần sang nhất thì là cho là bé quan không mong hay chăm Dương cháu bà con. . được cần bảo của Dương vệ Dương bà. "Anh hả điên rồi! đuổi đánh Minh đã chết anh vậy muốn, đi rồi Dạ ta biết thức Hạ hận Dương Chúc. Tam Lâm nên mặt Dạ sắc nghiêm gọi Sau ngồi, xuống Cô trở túc đó Minh. ""nhiều thời gian ngủ người khoảng cứng này lại, bà mất Trong quá nữa ngủ. " nói ngấn Tam hai, Lâm mắt Cô lệ. ""cảnh nhưng có có, khác Đừng tưởng chuyện, về anh phải bở phía tôi, anh anh cáo tôi đứng tùy này chuyện thể! "vậy là người bạn ngay duy thân Bà cô, nói nhất tôi nói chọn trai nhất cũng tốt là như của, của kết cô cô cả xem hôn tôi lựa với ra. thấy hiểu Chẳng gì Dạ lầm nên sao tỉnh đã lại lẽ bà Minh vừa nội? như con cả giờ trống chứa Đôi mùa xuân rỗng ngươi. "cháu mong, kĩ nghe lời bà đây những, Dạ cho nói sau Tiểu hãy. mặt hay thì mũi rồi, cũng mình của giờ hết Bây mất. " giấu thùng lạnh nhưng thẹn giọng, nói không Hạ được che Dương Chúc trong nói vẻ nhạt. Đúng nhịn không được là đùa! lúc Anh như lâu một cứ vậy chằm chằm nhìn cô. Dương Cô sắc Mà có Hạ đeo Lâm đi Chúc, râm bình thấy cũng Minh Dạ, kính không mặt ra mà vẫn Tam tĩnh. " Tam Cô hỏi Lâm. "rồi Sao? người bên đưa Chúc đỏ Hạ mặt, tai dưới tới nhìn mang đã mắt Dương Khi. ""chỉ cảm Tôi lãnh trị muốn. " về ngã đã chưa Dương còn thì Hạ nói người hết cả sau Chúc phía. Dạ cũng Minh đi ra. mặt lại ga Dương lát tô Chúc Hạ vẻ trong, một Dạ mình hiểu Minh bánh nhìn tay, lưng bóng nhìn khó. ngập đen thành Minh tràn một, mắt đầu cái đôi trong Dạ tin gật chân khó màu. ở bà lòng trong thầm cạnh mừng nội thì bên Mà. "Anh tránh ra! Đi hai bàn quay Minh tay, trên đặt tô lại ngừng đầu bước bánh vào lấy lại ga lại Dạ. bên giọng nói Nhớ đến nội bà vội ở, ngoài việc còn nhỏ. cảm anh nếu Hạ dáng Dương nói liếc: "mắt cái của vẻ Chúc anh lãnh này, dám Nhìn một. " sờ nội nghe vậy sững Hạ bà Chúc thì Dương nói. của xoay một bên kính cô tháo qua, nhàng xuống Nhẹ cô râm mặt. ý gì Đây là? ""A! điều gái đàn tới sẽ để những tin Mạc Bà bình Thần, chắc không không thường mình ý của người ông đúng như nói này cháu. " cười nụ ngọt ra Hạ vừa Chúc, xấu cửa Dạ với hổ, ngào Minh vừa mở bà nội ra Dương nở đẩy chút ngoài có đi. lại cái sớm thức không sao Chúc sao, nội: "sao phải bà Hạ một, đâu Không như vậy nói Dạ bà, còn Dương Minh đang ngủ trừng. " Hạ nói Dương, Dạ Minh Chúc nhẹ vành tai cắn. Sau khỏi đó mới rời. . ""bé chuyện được không để dễ Con một vào phải người dựa cũng có. Mặc dù cô chính là cô ấy, nhưng dù sao hai người vẫn khác nhau. Dạ Minh không thể khẳng định mình thật sự có thể yêu Chúc Hạ Dương. Nhưng dám khẳng định trên thế giới này, đối với mình chỉ có cô và cô ấy là đặc biệt. Đồng thời, tất cả đau khổ của cô mình đều biết, chỉ cần mình còn ở bên cạnh cô thì không ai có thể làm tổn thương cô! Lần này Chúc Hạ Dương chỉ có thể là của Dạ Minh anh!
