Chương 70: Lưu luyến không nỡ đi
"Đồ trẻ ranh miệng còn hôi sữa như cô thì nên về nhà bú sữa mẹ đi, cẩn thận ông đây tét mông cô! " Đồ tể nói xong thì điên cuồng cười to, khí thế trên người dường như cũng mạnh hơn vài phần. Mà Chúc Hạ Dương thật sự không tin được kẻ này vậy mà lại không thể đâm thủng. Hơn nữa những lời của tên mập chết bầm này khiến Chúc Hạ Dương vừa tức vừa thẹn. Lát nữa sẽ đánh cho ông tè ra quần! ngực chằm trong lùng Minh chằm cợt lòng cười lạnh sau nhìn Dạ, ngươi người Con đó. "trước thử Ông sẽ nếm đây… nửa gió trong buộc tóc cao, một lên Một phấp nửa phới kia. hỏi Dương không của kiếm kiếm lại pháp rơi mạnh, vào hề một xuống nhưng Chúc trong Hạ lời đẩy không, bay chưởng hắn dùng trận câu trả. Minh Hạ nhanh lồng chóng ngực tránh khỏi Dạ Chúc của Dương. đều cả sự lạnh Tất lùng là. " bấu vào nén sức chảy ra tay, sắc Hạ đau máu móng Dương để nhọn cố của dùng đớn da mình Chúc. "là Anh ai? chặt tay bị vào đồ Dương lấy chuôi, trong kiếm bay tể nắm Hạ trận, Thấy xuống đánh đất một ngã Chúc. tôi mất đã cô quên Dù cũng sao. vào cái rơi băng Mà vừa lạnh chắc như thể lại Dương của Chúc vừa rắn ôm Hạ cơ. "kiếm Cô này lấy ở đâu? lại xảy ban không áp vào tia Dạ, nào ngày đến ra Minh chuyện cô nhận được cả cảm từ Nghĩ ấm. "làm giúp lại ông có cuộc tôi đời hối, thể Nếu ông cải muốn! ""tôi ra mau ông nếu Tốt thả, không nhất… lên Dương Lúc chiêu ra ra sáng muốn một thoáng hai xanh, Hạ tay một tia này đang giơ hiện Chúc đỏ. "khuyên một đừng ta gian hiện, xuất nữa ngươi ngươi nhân, Cuối đến vẫn cùng câu! Quên rồi? Chúc trong trên kiếm có một vài kí hiệu, thấy mới phức ra tạp Dương, lúc thân rút rõ này vỏ Hạ từ kiếm cô. ""trọng là không có quan Tôi ai? ""này sẽ sao ha, Có đẹp cơ phải ha đây hơn chẳng, thể ông ha! mộng nó tìm mình chứ cho nhưng đâu, trong trong giao Sư đi thì biết ở cô phụ hiện thực? tay cũng có móng phết lợi Để! lên đậm va chém chạm miệng kiếm vào hắn keng, lần mà của thương vết tiếng đen, leng Đao đồ mỗi nồng lại bốc nhau ra phát tể khói. "linh Cơ ha vật may hiếm ha mức đều mắn thể đến, hôm này chứ ông ha đây nay và hồn gặp, nào là báu! " quỷ vài phiêu trong áo quần mị nói gió, giọng dật Trong chứa có phần. pháp Nhìn hiện mắt trầm nứt nhắm đã trận, tư Dương Chúc vết Hạ xuất một. anh hiện sao ở lại xuất ta đây Vì? ra Hóa luôn ở nó trong người cô. " Chúc bị, làm đá pháp tay Hạ một ra xong Nói bay trận, đồ chân tể vào Dương bỗng kiếm khỏi. làm hai hướng chữ chầm mà thành tách, sự chậm kiếm cô thanh khác hình TV, sau thật hai nhau nghĩ hiện trên, Dường lại hướng về chuyện rồi bàn vậy hai tạo tay dáng thập xuất, tới đó như vẻ gì theo một ra tay đó! ""Hả… lại nặng anh ma rất có ta khí Trên người. " tới ông với ta Chúc dâm ghê Dương câu to Hạ Đồ, mặt tởm khuôn mặt của mình này gần đãng tể áp vẻ nói béo. mèo Lần này vớ rán là mù đúng cá phải! đó anh đã à tôi gặp Trước từng? đào dùng cần cũng đồng như kiếm của nhiên được Nếu chuyên với thứ phó đối vậy, cũng mà quỷ ma kiếm gỗ tiền tất hi không sinh không mình. làm va pháp mạnh đồ quăng đất Một bị mặt tể mạnh đồ thể, tể vào luồng cơ sức vỡ trận trên. còn kịp Dương Chúc ứng đã chặt bóp phản Hạ Mà chưa cổ bị thì. " kinh trên một ràng, tia kinh hãi rõ tể vẻ, mặt có hãi sợ Đồ ngạc lộ. đúng kiếm đưa mỉ mà Dương Chúc nhìn, lúc tỉ mình một sư Hạ là thanh cho phó! Minh Dạ ngẩng đầu, Cô lên là. là anh quên biết Mình không hề, sao lại ta quen? "cuối đế mong cùng như ngài nhân đại này, Lần cũng muốn quỷ! ông đây Cô giúp? lại gì xi Kiếm vào sâu bị hề không nhưng măng đâm. đang theo Kiếm của được cầm dẫn đi giống, chỉ Hạ lấy cô Dương Chúc tay như. rồi đỏ bên đỏ tể đồ biến đàn sáng xuống ông cạnh đồ Mà thành một mặc kia tia rơi người. " đàn Chúc đôi Hạ đỏ nhìn đồ, chằm ông ánh luôn mắt mặc mắt, nhưng Dương vẻ có nói thương vẫn Người trong lại bi chằm. Dương bái Hạ sư sư mình đột phụ nghĩ cho kiếm Chúc thanh nhiên lúc đến! như Một đứa đâu kiếm nhờ, phải cũng nếu biết trẻ ai chết, trong ranh này cô thanh không tay ai không! ăn nhìn chân tợn mòn Đồ đá Dương mình tể Chúc hung bàn vừa bị, nên chằm của chằm nhìn Hạ kiếm phải. động Người ông hang là đàn kiểm mà hôm cô sư trong chính ấy người tra này phụ! ""Nhân gian? " Người đàn ông mặc đồ đỏ bỗng nhiên cười to, giống hệt tiếng cười trong sơn động hôm đó. "Quỷ đế đại nhân vì một phụ nữ nhân gian mà lưu luyến không quên, dù sao cũng ngang ngược hơn chúng tôi mà, đúng không? " Chúc Hạ Dương thoáng nhìn Dạ Minh, lông mày anh hơi nhíu lại, trong con ngươi lạnh lùng ngập tràn sát ý. Dạ Minh như thế khiến Chúc Hạ Dương cảm thấy rất đáng sợ.
