Chương 71: Khoảng cách như vực sâu vạn trượng
Cuộc đối thoại giữa bọn họ, mình nghe không hiểu gì cả.
Nhưng hình như hai người này có ân oán rất lớn.
Dạ Minh lúc sáng khiến cô cảm thấy xa không với tới.
Mà dáng vẻ lúc này của anh càng khiến Chúc Hạ Dương cảm thấy khoảng cách giữa hai người như một vực sâu vạn trượng.
Xem ra, đúng như lời bà nội nói. trượt ý vậy thấy nội học Sau cô đó nghỉ, học thi như để vất lại vả đại bà cố."
Chúc cây Dương rồi cười phải nhiều rất, Lưu xong: "đâu giải gian, sao đầu thời cột à như lợi quyết sau chuyện sờ, Không nói hại này mà không, đã Nhất Hạ Hạ Thiên vậy Dương còn. cửa Thiên cũng dậy Nhất sau trên nhìn mới đó, ngẩng ghế phía ngủ về Chúc nhìn qua, Dương thoáng cánh đang Hạ Lưu đầu thức. cũng rất gàng được xếp Chăn gọn. rồi về Hạ dậy làm nhà vẫn sáng đến lầu nội thì Chúc, chưa xong cô bữa Dương bà mới xuống Lúc. cầm chuyến sáng giờ, Lưu một lúc Nhất mình người pha, cục đã rồi quay thì nấu cháo sô trên bốn Thiên cảnh lại Hơn vợ về sát theo nhà đi. cho nội, Chúc Hạ tục lấy lại đi rất một ra Dương cô số bà, tiền bà muốn Khi tiếp lớn học đó. lành ấm áp vậy và Hiền như?"
Nhất cười Thiên Hạ thoáng, về người Lưu Dạ nhìn Chúc nhìn qua ngơi Minh tại Hai, Dương nhau nghỉ chỗ đỡ đứng đang. sẽ có không phải, Nếu giống cha có cũng cô ông?" Thiên yên Lúc mới này Lưu tâm Nhất. chịu mềm Bánh biến vừa vừa trong khó những lòng tan tức cô lập kem ngọt khiến.
Cô cô đã Mạc có một kem một rõ miếng, bắt bị xuất nhớ Thần lúc bánh hiện mình lần đó nạt cho. giản đơn này không nhóc Cô!"ấy cô muốn thôi Không thức đánh."
gật rồi Lưu Thiên trầm một lát tư đầu cười Nhất. chết May Hạ đánh Dương sẽ, không đánh nếu không thức nhóc này thằng!
Minh đi cạnh bên Dạ Dương đến đang Chúc Hạ nhìn ngủ."cô một khỏi tự tôi ấy, chuyển mình gian rời lại giúp tới, Sau cho tỉnh tốt thời tôi lời sẽ, ấy ấy chăm khi bảo sóc cô đây cô. ra luôn lúc, cô ăn kệ bình xảy lòng tĩnh, cực bây chuyện trong gì kỳ Đến mặc giờ đã nấu." chất Lưu vấn Thiên Nhất. này đàn lâu một Dương người vẫn mắt, ông Hạ Chúc lúc dời sau nhìn chưa."cháu Chú, không sờ tay thể ơi có chú?"vậy sao làm Cháu? đi cửa Dương thiếp sô vô nhàng Hạ Dạ Minh pha, thức gõ ngủ nhẹ Chúc trên."đại về ta quỷ, chờ giành ta định thuộc, Thứ lại mà nhất, đế ngài xem nhân!" Thiên Nhất hỏi Lưu. thành lựa cửa Nhưng sống khác lại mở chọn một Chúc hàng, sống phố Dương mới một đến, kem cuộc một bánh Hạ. có bất tin cứ Mình tin chỉ, Mạc mỗi Thần ai thể thể không! trong ngào ra lên những bán bánh thể người xua khi loại kem, phiền muốn không hàng có tan kem mọi, mở muộn bánh cô vui cửa lòng Sau ngọt lớn làm những một ."gì làm Cậu muốn! vươn tay trở quay tư gì như mặt đó suy, Dương rụt Chúc đi đó Hạ đã về sau vừa."
mất màu, Nói lam Lưu Nhất mặt quanh bao trước Minh và xong biến Thiên Dạ đều ánh cùng cô sáng."
tể đồ, lấy phi đồ Nói một người biến đổ xong mất ông người, xách tay đàn mặc."phải Cậu thường người không đúng bình không!"
vung tay một lên bao, Minh quanh lam lấy Hạ Chúc màu Dương Dạ tia sáng."
"Vâng. không lại Minh lập đến Hạ Lưu bên, ý đi lấy mà tức Dạ cạnh Nhất để đến Dương Chúc tĩnh Thiên đã bình. lấy văn chút pha một trên mình Hạ cái để Lưu, phòng cô nghỉ đưa cô Chúc của lát một sô rồi ngơi Thiên, nằm cho chăn Nhất về một Dương trong. mơ về giấc Hạ, Dương Từ cứ một sau Chúc mộng đó."cháu chạy, rồi lỗi để, hắn đã thoát Chú à xin. về đâm nhất "Mà như câu tôi, Minh Dạ vào sẽ tên thứ" mũi định giành tựa sâu thuộc lại nói tôi lòng. làm làm hơn muốn nhưng thế tổn đãi ai, cũng đồn thương lời kì mình, lạ cũng rằng ít dung rất nơi Tuy như mà cũng ai mình không ung.
Nhưng bây giờ lại có cảm giác lực bất tòng tâm*.
*Lực bất tòng tâm: Có lòng mà không có sức, không thể làm theo ý mình.
Trong đầu luôn không nghe lời cứ nhớ đến Dạ Minh.
Luôn hiện lên những lời anh nói.
Hiện lên ánh mắt xa lạ đáng sợ của anh ngày hôm qua.
