Chương 8: Bà nội ốm nặng
Buổi sáng, Chúc Hạ Dương làm rất nhiều bánh ngọt, sau đó thay quần áo mang theo cơm trưa làm cho bà nội chuẩn bị ra ngoài. "Chị Hạ đến bệnh viện à? " Chúc Hạ Dương gật đầu nói: "Ừm, đợi lát nữa bán hết thì em có thể đóng cửa về nhà, buổi chiều chị không về. ""Vâng, em biết rồi. " Chúc Hạ Dương đến bệnh viện, vừa ăn xong cơm trưa cùng bà nội thì bác sĩ và y tá bước vào. ""vọng gì Nguyện? ""cũng được Gì. "của càng ngày, chúng hành rất để sớm bệnh hy vọng nếu, phẫu tiểu nghiêm hiểm muộn thuật thư thì trạng, nữa như tiến tình nhân nguy trọng Chúc tôi. ""gì Cái? " rõ này Thần, Những tính của hiểu cách năm Mạc Hạ Chúc Dương đã. "gì Uống? " này mươi Hạ Dương nữa biết tám không ra Chúc lấy một trăm nghìn đâu. " đóng cửa xuống Chàng, ngồi bàn trai. tiệm này nhìn bánh Cô. lắm trước được đó cô, xoay mới khó thể Phí sở điều khăn có trị. ngoài vẻ Công lưu đùa giỡn manh tử thích, giàu nhà có. " đẩy trước nhìn Dương Hạ kính, mặt đen người Chúc. ""tiền Cần nhiêu bao? "nhớ đột hôm Dương Sao tìm tôi nay, sao thế Tiểu Hạ tôi nhiên? " thoải rất khi nhận một áo thoại Hạ màu bước vào mái, màu nhìn mở Chúc trắng Dương lửng điện Sau ra mặc được, quần be thun cửa trai chàng. "Bà một thể phẫu tiệm cửa bán trăm, của thuật chỉ ngàn nội này làm, phải có tám tôi mười tôi mươi cần. "tiệm ở bên, đang ngoài Tiểu Hạ bánh tôi Dương. bánh Dương Sau sĩ Chúc hình tiệm khi hiểu, Hạ trở với bác tình về tìm. " Hạ anh ngừng Chúc của chặt tay Nhìn cũng, ta cười bàn năm Dương. treo Dương trên chai ra Y truyền sĩ Hạ, hiệu tá gật nhìn đầu nước lên bác giá Chúc. " ổn Hạ Chúc cảm hỏi tĩnh định bình lại xúc Dương. "nhưng bán cũng thỏa mãn tôi thể, cửa một được của tiệm nguyện Giúp đáp cậu vọng cậu không có? cô tâm không đùa Nhưng để trạng có bây giờ. 47 thất tục thụ tôi vẻ: "ngon Nói hưởng như sẽ bánh của hại vọng số tôi hàng đánh hội không bị Nếu khách đồng tiếp biết đồ, để mặt được tiệm họ với. nhất bà nội Nhưng, tích vì định tiền đủ phải. cậu có, có Thần thể chỉ tôi mới giúp Mạc. "chế là hạn của giúp, bố tài chuyện nên không thể loạn tránh tôi tôi khắc chắc, này đã Vì làm chính tôi khiêm của vậy được cậu tôi. sao lại Tại… " lên thể Hạ Chúc ngạc Chàng, không kinh nhìn trai tin Dương đứng. "phát triển thư Chúc đang vấn, lại tính trước nhỏ kích tra động vừa thì đừng là nhanh, ác không nhân đúng lần chúng hộp mới phát trong hiện tra sọ rất có nằm kiểm có một rất vậy của kiểm u tôi, gì như nhưng đề tiểu, hiểm nguy khối bệnh lớn. Sắc mặt hơi kém. ""tốt thời phải lên sao Chẳng một, là liệu viện nói sẽ nhỏ đề trị gian vấn thì nằm? "sao Dương Tiểu thế Hạ? " không xong ngắt Dương Hạ đã nói lời, ong còn Chúc ngừng chưa ong Đầu bị. mươi Nhưng lấy cả muốn hơn sự tức tám trăm lên lập, trời một ra ngàn là khó nếu thật. " món những Dương cửa luyến đồ nhìn lượt trong tiệm mắt Ánh Chúc mỗi một lưu Hạ. "Chúc ngoài thư, nói ta tiểu ra chuyện đi chúng! bằng Sống gì? rất vẫn sớm đã về tốt buôn, một Hiểu bán mà tiệm rồi sạch khỏi, rồi việc hết mới ra ra xem Uyển nhà bán lúc đã. ""Vâng. "tôi cửa lạc quan không cậu liên, rộng thể hệ này Tôi giúp tiệm có có bán biết? đâu cửa tiệm ở cậu này Bán thì? một Mạc ngồi nhấp hớp, xuống lại uống trước Thần thức mặt. tích mươi lẽ trăm lúc thể một rồi tám đến Có đủ cô ngàn không góp chờ! " đặt ta bàn mang rồi trước Macha mặt Macchiato một, cốc xuống Hạ Chúc anh pha Dương ra trên ngồi. "tệ mươi trăm tám Một nghìn! " Đến lại sĩ cô rẽ, ngã bác và đều hành lang dừng. " Mạc Thần nở nụ cười ngại ngùng, nhưng vẫn nói ra: "Tôi muốn nhìn thấy đôi mắt của cậu! " Thấy Chúc Hạ Dương hơi khó xử, Mạc Thần vội vàng xua tay, tự nói dù không được nhìn vẫn sẽ giúp. Nhưng mà Chúc Hạ Dương vẫn gỡ khẩu trang và tháo kính râm trên mặt xuống. Mạc Thần và Chúc Hạ Dương là bạn học thời cấp hai và cấp ba. Tất nhiên là anh ta đã nhìn thấy mặt cô, nhưng hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy đôi mắt cô.
