Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nhật Ký Trấn Tà: Bà Xã Bắt Ma Của Quỷ Vương

Chương 92: Chỉ cần em chịu nổi




Chương 92: Chỉ cần em chịu nổi

"Mắt của tôi không chọc mù được. ""Chọc không mù tôi cũng phải chọc. " Một tay Chúc Hạ Dương đỡ một bên đầu của Dạ Minh, tay kia vươn ra hai ngón đâm vào mắt anh, tư thế nữ trên nam dưới nhìn rất xấu hổ. Mặc dù mình rất tức giận nhưng mà Chúc Hạ Dương cũng không dám thật sự đâm mù hai mắt của anh đâu, nhưng mà người đàn ông này không hề phản kháng chút nào, điều này khiến mình sao mà diễn được? Nên tay của cô giơ lên cao vẫn mãi chưa hạ xuống. đi ràng ta nói chuyện rõ cho, rõ nói chúng! "áo quần, tất giấy Đồ của nhiên cho mặc chết, đền tôi xé tôi người phải là thì em ngốc đồ em! " hai hổn ầng hển nước, mắt ậng Hạ Dương Chúc. lộ chỗ xé rách Dạ dẫn lồng hấp để rắn áo Mà bị Minh chắc lồng của ngực ra ngực. tôi sẽ tức giận đấy. " Chúc người trên sofa chăm áo Dạ khác đứng một xong Nói chú, thay Minh nhìn xong bộ quần ghế Dương Hạ xoay. "lại được, vô thôi, anh biết chứ lỗi ý, như vậy giấy của quần chỉ áo mong manh lỗi Xin xin tôi ai? thế duy nhìn bốn tư người, người vẫn trì Hai mắt cả, Dương nhau Chúc ngây ngẩn đó Hạ. "hai nhìn chọc anh Còn mù nữa mắt! ông không Mà hiểu não của nổi Chúc cấu thể Hạ này Dương tạo người đàn. ơi muốn, chết muốn Má chết! . " tiếng khí lại Bỗng bầu nghe xấu lấy Minh ngồi trở lấy, phắt dậy dùng áo ra thấy Chúc, xẹt một nên lại, của không Dương tinh túm "chỉ", xé nhiên ngực Dạ Hạ hổ sức thần. ""ban Chọc nãy như? " mà Cô cũng rất khó nói. sao với một làm mặt hề rung mình như nữa cảnh người này chứ hứng Hơn động lại thú sắc không sắc bị trước đẹp! "có ăn Trên người mùi, thối không thể. này mắt người hồn Dương bỗng nhau, Thấy dừng sắp chạm môi Minh sợ trừng lớn như Dạ mất nỗi lại, mới hai Hạ hai người lúc Chúc đến. Hạ tay mất ngồi quần Dạ cô rách đờ áo, một tay vải trên từ trên biến Chúc vải còn ngón tàn cứng Dương thành của, vẫn người Dạ cầm bỗng tro Minh hóa mảnh khỏi đang miếng Minh. sống như giờ Dương năm Chúc hoàng xẻo vậy Hạ cô 20 xui bao chưa đàng hơn. . " sao chịu Chỉ cần Ánh Minh tôi đùa em: "bỡn Dạ được đều sự, không là mắt cả. . . một Chúc ấm bỗng tế da giác tinh lên đẹp miếng nước, trước mắt thịt xinh Dương, nhìn ngụm Hạ mũi nuốt cảm có. " tai nhỏ bên cô Minh Chúc nói Hạ sát gần Dương, áp Dạ mặt lại khuôn. như mình của ửng của bỗng được, cô thậm thiêu có cảm Gò tai nhận lỗ đỏ cháy bị là đang chí má thể. "mau lại tôi, dừng Anh lại, dừng. ""để nói biết cách tôi dùng Tôi muốn em cho của. mắt khích Minh tình sự chứa Hạ đầu mà chân ẩn Chúc cuối đến ánh khiêu, một từ là lại thâm thấy vẫn thành Dạ Dương đó Mà. Hạ Chúc Dương thể hề cơ có mình, ngửi ngửi rõ ràng không thối mùi. ông Chúc người tư thế ngồi, Dương đàn lại thanh Hạ chứ như cao luôn sao thế một người trên. Hạ nhìn tiếc ai vào áp ngược có Mà thân đó vẻ, mặt còn Chúc vẻ yêu hề đáng, không cũng dưới sát dáng thương người Dương của lại. "đứng Anh lên tôi cho. . " cho nói bắt bàn, đền yên em đầu sẽ không tay tự: "tôi phận Minh cười khẽ Dạ Là một. ""tôi cũng tiệm, được Được mua tức, để anh tôi tôi mua cả, được anh đi được anh cho luôn, lên đứng cho đền đi lập. " Dương cơ dụng mới thừa lợi ứng mình vậy phản Chúc Thấy bị Hạ lại. cười xoay Dương vội xấu dậy, xuống lại Dạ đè đứng Minh vàng bị, Chúc dưới bị mũi Hạ chuẩn lau hổ người. "Tôi. ". . Chúc Hạ Dương nghĩ đến ban nãy suýt chút nữa đã rước họa vào thân thì cả người bỗng đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô mới không ngốc như vậy. "Được rồi, hôm qua lúc anh cứu tôi, còn cô bé kia thì sao, sao rồi? " Thanh Lăng không biết thế nào rồi, bà nội của cô ấy có nguy hiểm không, âm khí trên người bà ấy đã xua tan hết chưa?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.