Chương 97: Nghiệp chướng nặng nề
Tay của Chúc Hạ Dương và Dạ Minh đều được bao phủ bởi một màu xanh nhạt, Chúc Hạ Dương hơi ngạc nhiên nhìn hình ảnh trước mắt.
Cùng với bàn tay chậm rãi nâng lên của hai người, một cái đầu người màu đen lò ra, cuối cùng là hơn nửa người đen kịt lộ ra ngoài.
Chúc Hạ Dương không biết Dạ Minh muốn làm gì, nhìn anh với ánh mắt lo lắng.
Dạ Minh và Chúc Hạ Dương liếc nhìn nhau một cái, trong ánh mắt anh như có sự dịu dàng vô tận, nhưng giây tiếp theo lại quay đầu đi.
Nhìn gò má tinh tế của anh, Chúc Hạ Dương cảm giác như ánh mắt thâm tình ban nãy chỉ là ảo giác của mình."thứ của rất mức lúc thoát lâu thương địa hơn, tan khi này quỷ tăng nhiều cũng kệ chỉ ô tu uế đánh tà phủ lúc niệm cho phải nữa đớn đã ác chúng càng phạt, lại em sống và ở mà vi chúng gánh còn cũng đến phải nhiều sau là, dính mặc còn nào chết đến hình rất giải gian nên chịu em thì đau không thì Những dân đáng.
Minh nhìn Dạ. nữa Dạ nhìn để Minh yên không Chúc Dương, sang bên ngồi đến ý Hạ một. ma phạt dù hơn không quỷ hình con dành ai cho có giết còn xót Mà, hình khắc thương phạt bị cũng của nghiêm người chết."
"không quỷ gì Theo tôi đầu thành thai một hồn kiếp tinh phải ngưng thể kết yêu chuyển tán mới nghìn thì, tinh phách tà cả bị phách biết hồn phi phách năm thì khác biến có. lời Giống thể nói thành không đã là như.. địa ở, có còn hơn gian thế hình Đúng ngục ngàn năm dạt nhàng khi nhỉ những phạt trôi nhẹ dưới kia. người ra thứ Dương hại quỷ thể cuộc thứ đơn được Chúc giản là cũng dẫn vậy không dụ gì có không những rốt như nghĩ Hạ mới. phải đựng bất thì kệ, đến mặc cũng một khi người ức vậy dĩ bị, chịu con pháp mức thế Giống, nào phạt phạm vi như đã ấm luật trừng sẽ nào đắc. giác Hạ như cũng cảm Lúc một ở nói về nơi với vậy giống, nhiều trước cô Dương ai nghe nói mình Chúc được cứ từng, đó lại quen thuộc nào đã đó nhận một năm câu rất này cảm. cả cô mắt mi trắng đậm lông vào của đôi dài và. sáng quỷ Ánh càng thiết, không tiếng ra kêu thịt xin những ăn chỉ mà cũng mạnh không ngày thảm cầu ngừng phát gào. có lại đề Thanh vậy vấn thịt quỷ tập được, lớn rất ăn Xem của Lăng nhiều như nhà tụ còn ra thể."
âm này hồi được con khí không tích, cũng phủ khi oán thể nào xuống làm không mày nhíu đã tuy nhìn cả, chết luân Hạ là giờ ngay mà thể nhưng Chúc, Dương Minh bây sau đã quỷ quỷ sớm Dạ nhiều tụ rất..
Hạ mặt qua của đã mình mà nhìn quỷ không, con nó phải vừa Chúc Dương vào nhập là đêm gương thấy. cực ấy này cô Hạ Dương Chúc lúc kỳ giống."gì vậy làm Anh?"xuống không có phạt như tư cả đường này lý cũng ác nếu ngay con ngục, địa quỷ thì sẵn một, vậy người chuẩn con cách như giống bị những bị phải chọn trừng tâm ra Thật đã."rõ Nhìn đây. thành Biến trung hạt từng nổi nhỏ suốt trong giữa bềnh bồng không. có con là cần quỷ hại tội Tuy cho chết lại những thương nhưng không bản lòng, thân cảm ác mà lúc phải có thì trong đó giác giết cô quỷ này."
"thể được như chết Nếu vậy chúng chướng người càng, tha không không phải bọn thứ tôi có bọn như chúng đều nghiệp nặng giết nề? lòng phải thì Mặc lại lần ngày đó lạnh mà đến cô lùng hôm thân tưởng dù mỗi nguyện anh âm trong nhớ táo của tỉnh nhưng nhở cô nhắc tình sự bản tin thầm."
nó ra lời đến đến buông dung tiễn, nhàn nên em nhạt: "Dạ tay Giúp nơi Minh cô ung nó trả."
ăn quỷ thủy lên như Dạ vang một nghiền tinh "rắc" thì bị, dứt nghe lời tiếng vậy thịt chỉ Minh nát vừa."
này vấn Hạ như, đề lại Dạ một Chúc đùa Dương nhưng túc có vẻ cdh Minh nghiêm nhìn mà vô trò cùng."Em không có tội."
"Chỉ mong là vậy!"
Chúc Hạ Dương nói xong đứng dậy đi xuống lầu, Dạ Minh nhìn bóng lưng của cô một lúc lâu sau vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Cô ngày càng giống cô ấy, lúc này Dạ Minh có hơi chần chừ.
Nếu như cô ấy đã quay về thì mình sẽ vui vẻ sao, hay là Chúc Hạ Dương của hiện tại mới tốt?
