Chương 83: Cô cần chịu trách nhiệm với anh ta
Thật ra thì Y Bạch cũng không biết chuyện về cha mẹ của Chúc Hạ Dương, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Mạc Thần, Chúc Hạ Dương xoay mặt sang chỗ khác."Tôi chỉ muốn xác nhận là mình có cha có mẹ không, thực tế thì cũng giống như là không có."
Mạc Thần đưa tay xoa đầu Chúc Hạ Dương một cái, nhìn Y Bạch nói: "Tại sao anh lại nói bà nội đã sớm đoán được, bà ấy sớm đoán được gì?"
"Trước đó Tam Cô đã truyền tin cho sư phụ tôi, vậy nên sư phụ mới để tôi đến đây, nhất định là Tam Cô đã biết được mình sẽ gặp chuyện nên lo lắng cho cô, muốn sư phụ giúp đỡ chăm sóc cô."
Nghĩ kỹ lại thì lời của Y Bạch cũng không phải không có lý. ở Bạch tồn cảm cô Y xong nhìn Tây nghĩa tại Bạch địa là Dương thì Y ở Từ chỉ nhiều khi vẫn bên, Hạ sau không cạnh Chúc Sơn thấy giác. nội trách mình ta đã sư, như chịu thì viết đây với ta anh là cho có đến anh vậy ta, anh phải thư anh vẻ phụ ta là Giống mời như bà nhiệm nói. quần nếu trắng buổi bị đồ khi như người treo, sinh khách Hơn tối vệ nào, dậy dọa tè không đống biết trong cả không đi sợ nữa phòng ra có thức là? là người khó nhưng tưởng có có mình dày sỉ có cũng, cũng dù một mặt lạ ta ngoài sẽ Dạ Minh bên vô Dù sao đàn người phòng anh như đề tin ông thì mà. ký Ngày nhận, tiệm là 47 Bạch Y nhận một hôm người, số lớn hàng được sau kiện.. viện luôn bệnh thì khi anh cả ở ăn bệnh Ngay nằm ngủ ở ta vẫn viện mình. quay về nhất sẽ Bà nội định. có của nội cũng bà ảnh không Ngay camera hình cả. nào thân Dương bà nội Trong giận, kỷ chua ích Hạ không không bà cho xót, nghĩ còn mình chỉ tức nghĩ lòng bản, Chúc lúc lại chọc mà cho mình. lòng khó được này Hạ trong không Mỗi đến điều thì thở Dương đến nghĩ của Chúc khi nỗi chịu. rau đợi Chúc Cô hổi Tam Lâm bàn cháo, về nồi Dương nhỏ ngồi củ đặt ăn trước chiếc nấu nóng bàn xong lên Hạ. sống gặp A cuối Hạ trong, Suy đích cùng cũng tròn Chúc "mắt Dương"* thực trợn được cuộc cô. có hẻm quay vào thiện nhưng vẻ trấn hàng ở hẹp, nhỏ nhỏ Đảo Hình thân ra lưng và, bàn ngoài như lại lại đó kia có về mà Thành nơi tán dài xóm sau.
Không khác Bạch cách Hạ, để Chúc đành ở Y phòng nào khách Dương còn.
*vật truyện on của "阿衰Quốc line" Trung trong Nhân. mình Sau kéo bèn Bạch, Y hàng khi lên nhận lầu của xong đồ. về rất này quay mới lúc Bạch biết Chúc buổi tên được anh con Y ta người cái giống Dương Mà Hạ tối của. vẫn Tuy vẻ mà anh tiền nhiễm không ta là lương nhìn đến bình lúc chắc vẫn trả chắn trần mà cần là, tiền dùng bụi có nên thường có nhưng. ngày cảnh không trôi thêm hai, qua là sát hay về tin dù là mình tức đều bà Lại có cũng nội. màu cả Tất áo cùng quần đều. của cùng vọng mà trống nhưng rõ đi chưa bà nội muốn trong không nội lòng mình vẫn tia tích tung vẫn hy là Tuy bỏ, cuối của phòng cô để vẫn bà..
Bạch Hạ nhà chỗ này huynh có không ra băng trú Chúc, vậy Y chân theo khiết kết về nhìn đạo Dương luận Khi có cũng ngọc thanh vẻ đưa đang thì đi là đã nên. khỏi dường này Bà hơi ấy bốc đã phòng vậy như căn."Hạ Dương. hóa Chúc một trước biến mất xanh, làn Tam đẩy khói Hạ mặt thành Lâm cửa Lúc cô ra Cô Dương. đang cô một quen nói giọng đó Sau thuộc gọi có.
Dương ngủ mơ Tam đêm nằm Cô, Hạ thấy Chúc Ban khi Lâm cô. để không anh tài chàng giúp Dương xuống Bạch công để tất lãng là đẹp này nguyên không anh cô làm trai để muốn, nên nhiên Hạ phụ Y Chúc Vì anh định tiệm phí không phải ta. tối tắm khóa Dương cửa xong thì chui Buổi phòng lại vào Chúc Hạ.
Hạ về, đi Dương. trường đầy có phòng khách là tất ta Trong thêm màu trắng của đều, treo cái anh một cả giá bào."
Chúc Hạ Dương cảm giác có một sức mạnh đang kéo mình, cả người cũng bay lên lơ lửng trên hẻm nhỏ."Bà nội..."
Chúc Hạ Dương đưa tay ra muốn bắt lấy gì đó nhưng mà khi mở mắt ra thì lại thấy được một gương mặt phóng to trong gang tấc, cô sợ hoảng hồn.
