Nho Đạo Chí Thượng? Ta Tại Dị Giới Cõng Thơ Đường!

Chương 42: Dương Xuân Bạch Tuyết, khách không mời mà đến, Nhan Thánh Thư Viện người?




Chương 42: Dương Xuân Bạch Tuyết, khách không mời mà đến, người của Nhan Thánh Thư Viện
“Quá khen rồi.” Ly Ca mỉm cười, sau đó nhìn về phía Từ Tống, nói “Từ công tử, Ly Ca có thể xin ngươi nếm thử một chén được không?” Gặp Ly Ca đem ánh mắt đặt ở trên người mình, Từ Tống lại trực tiếp khoát tay áo, nói “Ta không uống rượu, Ly Ca cô nương hay là cứ để lại cho hảo huynh đệ thiếu Thông của ta đi.” Nói đùa, hiện tại hắn đang là vị thành niên, uống rượu có hại cho sức khỏe, là một người ở thế kỷ 21 có lý tưởng tốt đẹp cùng hoài bão vĩ đại, là một thiếu niên anh tuấn có chí, ít nhất phải đợi đến tuổi hai mươi mới uống
“Là Ly Ca lỗ mãng rồi.” Ly Ca vừa nói, một bên cùng Hứa thiếu Thông rót đầy chén rượu lần nữa
“Xem ra những lời đồn kia cũng không hoàn toàn là thật, thế nhân đều nói, Từ gia công tử là một người trời sinh tính ác, tính cách ngang bướng, nhưng hôm nay gặp mặt, mới phát hiện sự thật không phải như vậy.” Ly Ca chậm rãi nói
“Bọn hắn những người kia biết cái gì
Từ Tống mới là người có tính tình.” Hứa thiếu Thông cũng phụ họa nói ở một bên
“Người có tính tình
Bốn chữ này cũng chính xác.” Ly Ca khẽ gật đầu
“Tài hoa của Từ Tống công tử, nô gia hôm nay may mắn được nhìn thấy, thật sự là tam sinh hữu hạnh.” Ly Ca lại nói
“Ly Ca cô nương quá khen rồi, Từ Tống không dám nhận những lời đánh giá đó.” Từ Tống trả lời
“Từ công tử sao lại nói vậy
Nô gia liếc mắt một cái liền nhìn ra, tài tình của công tử xuất chúng, đợi một thời gian, nhất định sẽ nhất phi trùng thiên.” Ly Ca chậm rãi đến trước bàn sách ngồi trên ghế, cẩn thận xem xét những bài thơ Từ Tống viết, lẩm bẩm nói, “Ở Trung Châu này, có mấy người có thể sánh ngang với công tử
Nô gia tin tưởng, công tử một ngày nào đó sẽ nổi danh khắp tứ hải.” “Mượn lời cát ngôn của cô nương.” Từ Tống mỉm cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nếu ta cũng có thể giống Từ công tử cùng Hứa công tử như vậy, là một thân nam nhi, có phải cũng có thể viết ra những câu thơ hay như thế này không?” Thanh âm Ly Ca không lớn, nhưng Từ Tống cùng Hứa thiếu Thông đều nghe rõ ràng
“Trong mắt của ta, nam nữ không có gì khác biệt, trên đời này có rất nhiều nữ trung hào kiệt, bậc cân quắc không thua đấng mày râu.” Từ Tống trực tiếp mở miệng nói, “Ai nói nữ tử lại không viết được những câu thơ hay?” Ly Ca khẽ vuốt cằm, nói “Nếu có cơ hội, ta rất muốn thử một lần, chỉ là nữ tử Trung Châu này, chưa có thể xuất đầu lộ diện.” “Chuyện này có gì khó
Chỉ cần ngươi muốn, tùy thời đều được.” Hứa thiếu Thông vỗ vỗ bộ ngực của mình, bảo đảm với Ly Ca
“Chỉ là cảm thán thôi, Ly Ca bất quá là một kẻ tiện tịch, làm sao có tư cách học tập.” Ly Ca nhẹ nhàng cười một tiếng, nói “Tâm nguyện của Ly Ca chính là có thể đi khắp non sông tươi đẹp, ngắm hết cảnh đẹp thiên hạ, đọc hết những áng văn hay, nếu được, ta cũng muốn lưu lại một tác phẩm của riêng mình, cũng coi như không uổng công một đời này.” Lời vừa nói ra, trong phòng lâm vào im lặng kỳ lạ, Ly Ca chậm rãi đi vào trong phòng, quay đầu nhìn về phía hai người Từ Tống nói “Hai vị công tử, hôm nay là Ly Ca thất thố, vậy đi, hôm nay Ly Ca lấy âm kết bạn, ta đàn cho hai vị một khúc được không?” “Đây là vinh hạnh của chúng ta.” Hứa thiếu Thông cười nói
Mà Từ Tống một bên cũng nhẹ gật đầu, ngồi xuống ghế
“Vậy Ly Ca xin múa rìu qua mắt thợ, xin hai vị công tử đừng chê cười.” Ly Ca mỉm cười, rồi kéo chiếc đàn tranh lại, bắt đầu tấu nhạc
Hai tay nàng mười ngón nhảy nhót trên dây đàn, như hai cánh bướm uyển chuyển nhảy múa, đôi tay nàng cực kỳ linh hoạt, phảng phất như sinh ra để tấu lên tiếng đàn tranh
Theo tiếng đàn vang lên, Từ Tống cùng Hứa thiếu Thông hai người đều đắm chìm trong tiếng đàn
Tiếng đàn lúc cao vút như phượng hoàng giương cánh, lúc thì nhẹ nhàng như tiếng rồng ngâm, trong sự tao nhã mang theo từng tia bi thương, khiến người ta nghe xong sinh lòng đồng cảm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhất là Từ Tống, hắn cảm giác được rất rõ ràng, trong tiếng đàn ẩn chứa một nỗi bi thương cùng bất đắc dĩ không tên
Một khúc kết thúc, hai tay Ly Ca dừng trên dây đàn, ngồi im lặng
“Hay, hay quá.” sau một lúc lâu, Hứa thiếu Thông mới hồi phục tinh thần, mặt si mê nhìn Ly Ca
“Khúc này tên là « Dương Xuân Bạch Tuyết » là khúc Ly Ca luyện tập từ nhỏ, có thể nghe Ly Ca đàn trọn vẹn cả khúc, trừ phụ thân ra, chỉ có hai vị công tử thôi.” Ly Ca chậm rãi nói
“Khúc này chỉ có trên trời mới có, nhân gian khó mấy lần nghe
Có thể được vinh hạnh đặc biệt này, chuyến đi này không tệ rồi.” Từ Tống cảm thán nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ta...” Ly Ca vừa định nói gì đó, chỉ nghe bên ngoài truyền đến vài tiếng huyên náo.....
“Ta nói Hồng Nương, ta biết sau lưng Thúy Uyển Lâu các ngươi có thế lực hoàng gia chống lưng, nhưng ngươi cho rằng, Nhan Thánh Thư Viện chúng ta thật sự sẽ sợ sao?” “Có phải các ngươi coi thường chúng ta không
Hôm nay chúng ta nhất định phải gặp Ly Ca cô nương!” “Hai vị, ta đã nói rồi, hôm nay Ly Ca cô nương đang tiếp khách khác, hai vị nếu thật muốn gặp nàng, xin ngày mai hãy đến.” “Chúng ta tới bốn lần, lần nào cũng nghe thấy lý do như nhau, ngươi cho rằng chúng ta là kẻ ngốc sao
Hôm nay nhất định phải gặp nàng!” Trong phòng, ba người nghe tiếng bên ngoài, Hứa thiếu Thông dẫn đầu đứng dậy, nói: “Ta ra ngoài xem thế nào.” Nghe vậy, Từ Tống gật gật đầu, hắn quay đầu nhìn sang Ly Ca một bên, “Ly Ca cô nương, xem ra hôm nay có một đám khách không mời mà đến, cô cứ buông bình phong xuống, những chuyện này giao cho bọn ta là được rồi.” “Đa tạ hai vị công tử.” Ly Ca đối với hai người hành lễ, sau đó nhanh chóng buông bình phong xuống, che khuất tầm mắt bên ngoài
Cùng lúc đó, Hứa thiếu Thông và Từ Tống cũng từ trong phòng đi ra, hắn vừa mới nhìn thấy, bên ngoài có hai người, một thân thư sinh, mặc nho bào bằng vải thô, nhìn trang phục thì có lẽ đến từ Nhan Thánh Thư Viện
“Các ngươi là ai
Dám đến đây gây sự?” Hứa thiếu Thông mở miệng trước tiên
Hai người kia thấy Hứa thiếu Thông thì cũng không có chút e ngại nào, ngược lại nghênh ngang đắc ý nói: “Ngươi là ai
Cũng dám quản chuyện của chúng ta.” “Thật là giọng điệu lớn.” Hứa thiếu Thông cười một tiếng, sau đó nhìn sang Hồng Nương một bên nói, “Hồng Nương, có muốn ta giúp một tay không?” Hồng Nương thấy hai người này, trên mặt lộ ra vài phần bất đắc dĩ, vốn dĩ nàng không muốn trêu vào những phiền phức này, nhưng đám người này lại tự tìm tới cửa
“Thiếu Thông công tử bớt giận, hai người này quả thật có chút không nói đạo lý.” Hồng Nương chậm rãi nói, “Bất quá bọn họ cũng không gây chuyện gì, chỉ ồn ào ở cửa vài câu thôi.” Hồng Nương cũng không hoàn toàn đắc tội hai thư sinh, dù sao hai người này đến từ Nhan Thánh Thư Viện, dù sau lưng Hồng Nương có thế lực hoàng gia, nhưng cũng không muốn tuỳ tiện trêu vào thế lực của những người đọc sách này
Nghe vậy, Hứa thiếu Thông cười một tiếng, sau đó nhìn về phía hai người kia nói “Hai người các ngươi, lập tức rời khỏi đây cho ta, bằng không thì đừng trách ta không khách khí.” “Ngươi tính là cái thá gì?” Hai tên thư sinh kia mặt khinh thường nhìn Hứa thiếu Thông
“Xem ra các ngươi thật sự là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Hứa thiếu Thông cười một tiếng, rồi nhìn sang Từ Tống bên cạnh, “Từ đại thiếu gia, chuyện như này thường thì vẫn phải là anh ra mặt thôi, người khác không sợ em đâu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.