Editor + Beta:
Yang Hy
Khương Tuệ hiểu rõ tình hình không tốt lắm, hơn phân nửa khả năng là ba và vợ chồng bác cả đều chạy đến bệnh viện, cô đến làm bạn với Khương Tuyết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhà bác cả cách chỗ này cũng không xa, hiện tại trời còn chưa tối, đi vẫn còn kịp
Nghe Trì Yếm nói vậy, Khương Tuệ quay vào trong đóng cửa sổ, sau đó cầm cây ô nhỏ màu hồng nhạt: "Đi thôi
Trì Yếm liền yên lặng đi theo bên cạnh cô
Bên ngoài tuyết đang rơi xuống, chiếc áo choàng trên người Khương Tuệ bị thổi bay, cô có chút xấu hổ, không dám nhìn Trì Yếm bên cạnh
Đã lâu cô không gặp anh, hình ảnh lưu trong trí nhớ sâu nhất là cô đá vào mặt anh, phàm là một người đàn ông bị người ta đá vào mặt, tâm tình hẳn là không mấy mỹ diệu, Trì Yếm không thích cô cũng là chuyện có thể tha thứ
Trì Yếm đứng một bên chắn gió tuyết, áo choàng của cô rốt cuộc cũng không bị thổi đến bay tán loạn
Nhưng mà mái tóc của cô, vừa mềm vừa xoăn, chốc lát cô lại sờ sờ đầu nhỏ, đè lại không cho chúng nó bay lung tung
Cả hai không ai nói lời nào
Trì Yếm thả chậm bước chân theo cô
Khương Tuệ vẫn luôn cúi đầu, Trì Yếm cho rằng cô lo lắng cho bà nội
Thật ra không phải vậy, Khương Tuệ gần như chưa từng gặp bà nội, bà lão ấy cực kỳ bướng bỉnh, từ rất lâu trước kia đã không thích mẹ Khương Tuệ, Khương Thủy Sinh thường xuyên vì vợ cãi nhau với mẹ, bà lão trọng nam khinh nữ, sau khi sinh Khương Tuệ ra, bà thậm chí còn muốn dìm chết Khương Tuệ, Khương Thủy Sinh sợ bà thật sự giết con gái nên mới dọn ra ở riêng
Bà lão không yêu Khương Tuệ, Khương Tuệ tự nhiên cũng không yêu bà, cô chỉ lo lắng cho Khương Thuỷ Sinh
Trì Yếm trầm mặc, anh cũng không biết nói chuyện với cô thế nào
Anh biết rõ, Khương Tuệ rõ ràng không muốn có liên quan đến anh
Cho nên mỗi lần dù có cần giúp đỡ, cô cũng chạy trốn rất xa
Tới nhà Khương Tuyết, Khương Tuệ nhẹ nhàng thở ra, nhỏ giọng nói với Trì Yếm: "Cảm ơn anh, năm mới vui vẻ
Trì Yếm gật đầu, trên mặt vẫn lãnh lãnh đạm đạm
Khương Tuệ thu ô rồi chạy đi
Trì Yếm đứng tại chỗ nhìn cô
Khương Tuệ chạy đến tầng ba, gõ gõ cửa: "Chị Tuyết
Chị Tuyết
Trong phòng không có ai đáp, Khương Tuệ thầm nghĩ không ổn, Khương Tuyết lúc này sẽ không ra ngoài chứ
Cô nhất thời có chút mờ mịt, Khương Tuyết cũng không ở nhà, vậy cô làm sao bây giờ
Khương Tuệ chậm nửa nhịp sờ túi, quả nhiên đến chìa khoá nhà mình cũng không mang
"..
Phản ứng chậm đúng là không tốt, ra ngoài mười lần, cô thường chỉ có ba lần nhớ đến phải mang chìa khóa
Trong lòng cô hoảng hốt, giao thừa lạnh như vậy
Khương Tuệ căng da đầu chạy xuống dưới lầu, muốn xem Trì Yếm còn ở đó không
Cô chạy xuống, thiếu niên còn chưa đi xa
Bóng dáng của anh mảnh dẻ, mặc chiếc áo gió màu đen, thoạt nhìn lạnh nhạt lại cực kỳ gầy ốm
Khương Tuệ cũng không còn biện pháp, muốn tìm người thương lượng, cô đuổi theo vài bước: "Trì Yếm
Trì Yếm dừng chân lại, quay đầu, nâng ô nhìn cô: "Làm sao vậy
Khương Tuệ hiếm khi có việc nhờ người khác, huống chi người này lại là Trì Yếm quan hệ không tốt
Má cô chậm rãi ửng đỏ: "Chị của em không có nhà, em muốn về nhà nhưng chìa khóa cũng không mang theo
Làm, làm sao bây giờ
Trì Yếm mím môi, anh tiến lên vài bước
Anh cúi đầu nhìn cô, thiếu nữ xoắn xoắn ngón tay, lỗ tai ửng đỏ
Trì Yếm cởi áo gió, đưa luôn cả ô cho Khương Tuệ, nói: "Cầm ô đi
Khương Tuệ vội vàng nhận lấy
Trì Yếm thử độ rắn chắc của hàng rào bảo vệ tầng một, sau đó cánh tay chống vào bò lên trên
Gió tuyết thổi bên má, thiếu niên thân thể đơn bạc, anh dẫm lên hàng rào bảo vệ, rất nhanh liền bò lên tầng hai
Tầng ba không có hàng rào, chỉ có ban công, có thể trèo vào trong
Khương Tuệ khẩn trương ôm đồ cho anh, cô có chút hối hận, nguy hiểm như vậy, phía dưới chính là nền tuyết cứng mà anh lại trầm mặc bò lên trên, làm cô sợ tới mức không dám nói lời nào quấy rầy anh
Trì Yếm nhảy vào tầng ba, một lát sau anh trở lại ban công, nhàn nhạt nói: "Cửa mở rồi, vào đi
Khương Tuệ chạy lên lầu, Trì Yếm nhận lấy đồ của mình, anh biết cô muốn bảo trì khoảng cách, cho nên cũng không nhìn cô: "Nhà chị em nên trang bị hàng rào bảo vệ
Thiếu nữ ngơ ngác nhìn anh, đáp một tiếng
Trì Yếm cũng biết trèo vào nhà chị họ cô là không lễ phép, nhưng bên ngoài gió tuyết lớn như vậy, anh chịu nổi nhưng Khương Tuệ lại không thể đi một đoạn đường về nhà, bởi vì trời sắp tối rồi
Anh cũng hoàn toàn không hỏi cô, bởi vì anh đoán cô đại khái sẽ cự tuyệt biện pháp này
Trong phòng ấm hơn bên ngoài nhiều, băng tuyết trên người anh tan chảy làm ướt quần áo bên trong
Trì Yếm cầm lấy áo và ô của mình rồi đi xuống lầu
Khương Tuệ rối rắm nhìn bóng dáng anh
"Trì Yếm
Anh quay đầu lại, dùng ánh mắt dò hỏi cô còn cần trợ giúp gì không
Cô chỉ chỉ quần áo anh, nhỏ giọng nói: "Quần áo của anh ướt rồi, có lạnh không
Trì Yếm nói: "Không
Cô khẽ nói, "Đồ của nhà chị họ em không thể động vào, em chỉ có cái này, anh khoác áo choàng của em nhé
Cô cởi áo choàng xuống, đi qua đặt lên khuỷu tay anh
Ngón tay anh chạm vào chiếc áo, cực kỳ mềm mại, còn mang theo độ ấm của cô
Anh giũ áo choàng ra, lại khoác lên người cô, thanh âm lạnh lẽo như tuyết bên ngoài: "Không cần, em mặc đi
Cô được bọc trong chiếc áo choàng, mềm mềm nhỏ nhỏ, hồi lâu sau không biết nên nói gì, cô ngượng ngùng cười: "Cảm ơn anh
Tựa như đoá hoa nở trong tiết đông, đẹp đến có chút kinh người
Trì Yếm run rẩy, dời mắt đi: "Vào nhà đi
Khương Tuệ cảm thấy có lỗi với anh: "Lần trước em đạp anh, không phải cố ý
Trì Yếm nói: "Tôi không giận
Khương Tuệ nghĩ ngợi: "Anh giúp em rất nhiều, sau này em cũng có thể giúp anh
Trì Yếm không nói gì, dãy hành lang ngập trong ánh sáng ấm áp, hàng mi dài của cô như là muốn hóa thành bướm
Khương Tuệ xung phong nhận việc, đôi mắt trong trẻo: "Ví dụ như, Lương Thiên Nhi còn ở đại viện
Em, em có thể giúp anh đưa đồ cho cậu ấy
"..
Trì Yếm trầm mặc nhìn cô, không khí lạnh xuống vài độ
Khương Tuệ hỏi: "Anh không vui sao
Trì Yếm lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, nhìn đến Khương Tuệ run lên
Anh xoay người rời đi, Khương Tuệ vội nói: "Rất xin lỗi, em biết anh không vui
Em nói sai rồi, anh đừng giận em
Em xin lỗi anh
Cô nhăn mặt, chẳng lẽ lúc này Trì Yếm còn chưa thích Lương Thiên Nhi sao
"Ánh trăng sáng" không phải đã khắc vào trong xương cốt anh từ thời niên thiếu sao
Trì Yếm bỗng nhiên quay đầu lại, giơ tay nhéo mặt cô, chẳng lẽ anh không biết giận sao
Ánh mắt anh lạnh lùng, xuống tay cũng có chút nặng
Cô phản ứng không kịp, cũng không kịp hô đau, chỉ ngơ ngác nhìn anh
Chờ anh nhéo xong, cô che lại dấu vết hồng hồng, đôi mắt phiếm ra nước mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đáng thương lại vô tội
Lửa giận trong lòng anh rốt cuộc cũng tan sạch
Khương Tuệ cực kỳ ủy khuất, bọn họ đều là kẻ điên, vì sao đều thích véo mặt người ta chứ
Người này quá kỳ quái, cô đá vào mặt anh, anh còn ôm cô từ trên cầu thang xuống, một chút cũng không nổi giận
Nhưng cô chỉ mới nói một câu, anh liền tàn nhẫn độc ác véo cô
Trì Yếm mím môi, lạnh nhạt nói: "Không cần em giúp, đau sẽ nhớ lâu
Dù cho không có tương lai, nhưng lúc này, cô nói lời này không khác gì giẫm đạp lên tâm anh
Sao cô lại cho rằng anh thích Lương Thiên Nhi chứ
Nếu anh thật sự thích Lương Thiên Nhi thì tốt rồi
Lúc này Trì Yếm rời đi Khương Tuệ cũng không nói gì, cô che mặt lại, nghĩ thầm những lời đồn trong tương lai quả thật không sai, tính tình của Trì Yếm thật xấu
Loại người xấu tính này, lỡ còn véo cô thì phải làm sao
Sau khi trở về, Khương Tuyết cực kỳ áy náy, liên tục xin lỗi Khương Tuệ: "Lúc ấy chị ở nhà bạn, may là em vào nhà được, nếu không đông lạnh bị bệnh thì phải làm sao
Ôi, mặt em làm sao vậy
Khương Tuệ khẽ nói: "Không cẩn thận đụng trúng
"Ôi, thật là ngốc
Nhan sắc xinh đẹp như vậy cũng không biết yêu quý, cho chị thì tốt rồi
"..
Hai chị em nói chuyện với nhau một lúc, Khương Tuyết nói: "Dù sao chị cũng không lo lắng cho bà nội, chị không rõ, vì sao một người phụ nữ lại cố tình xem thường tất cả phụ nữ trên đời chứ
Bà ấy đã trải qua trắc trở, tâm tính chẳng những không mềm đi, ngược lại còn trở nên lạnh lẽo cứng rắn, bà không yêu chúng ta, cảm thấy chúng ta chặt đứt hương khói Khương gia, theo như lời bà nói, chính là hận không thể nhấn chìm chúng ta trong thùng nước
Nếu không phải ba mẹ chúng ta, chúng ta khẳng định đã không sống đến bây giơ
Bà nội như vậy, chị một chút cũng không lo cho bà ấy, Tuệ Tuệ, em có thấy lo không
Khương Tuệ lắc đầu
Khương Tuyết ngạc nhiên: "Em không lo sao
Khương Tuệ mờ mịt nói: "Vì sao em lại lo chứ
Khương Tuyết: "Khuôn mặt này của em, thông thường mà nói đều có một tâm hồn thánh mẫu, chính là toàn thế giới này không tốt với tôi, tôi cũng phải yêu nó bao dung nó
Vì bà hao tổn tinh thần vì bà tiếc xuân thương thu
Khương Tuệ bị chị họ chọc cười
Khương Tuyết ôm lấy cô: "Em gái à, cho nên chị cực kỳ thích em
Qua năm, bà nội Khương vẫn là không qua khỏi
..
Khương Tuệ đến học kỳ hai của sơ nhị
Có một ngày trước khi tan học, biểu tình của Trần Thục Quân cực kỳ quái dị
Cô bé nhỏ giọng nói với Khương Tuệ: "Tớ nghe nói, Trì Nhất Minh yêu sớm
Khương Tuệ thiếu chút nữa bị sặc nước miếng của mình: "Cậu nghe ai nói vậy
"Nó đang lan truyền trong lớp kìa, cậu ta bị một nữ sinh ban sáu kế lớp chúng ta theo đuổi, chiều hôm qua có người nhìn thấy bọn họ hôn môi trên con đường sỏi trong trường
Khương Tuệ trừng lớn đôi mắt
Trong lòng Trần Thục Quân vô cùng phiền muộn, cô không quá để ý nhưng lại có chút hận Trì Nhất Minh, cô nói: "Tớ đã nói loại người này không phải thứ gì tốt lành, chờ xem, chắc chắn sẽ có người đi báo với giáo viên
Khương Tuệ thoát khỏi sự khiếp sợ, ngay sau đó chính là cảm giác vô cùng tốt đẹp
Trì Nhất Minh có người thích, chuyện này thật là..
quá tuyệt vời
Điều này không phải đã chứng minh rằng cậu sẽ không coi trọng mình, cũng sẽ không phát bệnh thần kinh đòi cô phải gả cho cậu ta
Qua mấy ngày sau, Khương Tuệ mới phát hiện lời đồn đãi này không phải tin đồn vô căn cứ
Trì Nhất Minh thật sự vẫn luôn ở bên một cô gái có dáng người cao gầy, cô gái kia là con gái của hiệu trưởng, tên là Lữ Thanh
Khương Tuệ tâm tình phức tạp, nhưng vui sướng là thật sự, cô trốn cậu ta đã hơn nửa năm, rốt cuộc cũng không cần khổ sở đi trốn tránh nữa
Mặc kệ Trì Nhất Minh thích ai, chỉ cần không phải cô là được
..
Lữ Thanh bám vào cánh tay Trì Nhất Minh, thân mật nói: "Yên tâm đi, học bổng vẫn là của cậu
Trì Nhất Minh cười cười, ý bảo cô ta buông cánh tay ra, bị người ta thấy sẽ không tốt
Cậu ta cười nhưng trong mắt lại không có độ ấm
Lữ Thanh vội vàng buông lỏng, trên má xuất hiện một chút đỏ hồng
Trì Nhất Minh cười sờ sờ đầu cô ta, mặt Lữ Thanh hoàn toàn đỏ bừng
Trì Nhất Minh không chút để ý nghĩ, thật dễ thu thập
Lữ Thanh là thanh mai trúc mã của Chu Phong
Là Chu Phong bị Trì Nhất Minh cắt sách vẽ tập, sau đó lại nhốt trong WC giội nước lạnh
Vừa khai giảng Lữ Thanh đã đi chỉnh cậu, cô ta muốn hành cậu rất dễ, Trì Nhất Minh ở trường, trong cơm hộp của cậu thường hay xuất hiện cát, có một lần còn có sâu
Trì Nhất Minh ngoài mặt rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại nghĩ đến hàng vạn kết cục của cô ta
Nhưng mà thân phận cách xa quá lớn, loại nữ sinh này giống như Đoạn Linh ở bên cạnh anh trai, bọn họ đều không động đến được
Nhưng vậy thì sao chứ
Cậu để Lữ Thanh thích mình, cậu biết mỗi lần mình đánh bóng rổ, Lữ Thanh đều đi rình coi
Đứa con gái ấu trĩ này, tâm tư quá dễ đoán
Cô ta không ngừng nhằm vào cậu là bởi vì Chu Phong, cũng bởi vì Chu Phong mà chú ý tới cậu
Trì Nhất Minh cười nghĩ, nếu cô ta thích cậu, vậy sẽ mặc cho cậu xâu xé, dám trêu cậu thì phải trả giá thật đắt
Sớm muộn gì, cát và sâu trong hộp cơm, cậu ta cũng sẽ khiến cho Lữ Thanh ăn hết
Anh trai cậu chỉ luôn lạnh mặt, chưa bao giờ nghĩ tới việc dùng thủ đoạn như vậy với Đoạn Linh, anh vẫn luôn nghe theo cô ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Theo như Trì Nhất Minh thấy, Đoạn Linh là người tự ti như vậy, muốn làm cô ta động tâm thật quá dễ dàng
Chuyện Trì Yếm không làm, Trì Nhất Minh cậu ta sẽ tới thử
Dù sao trong xương cốt của cậu ta đã hư nát, không ai có thể trị được.