Trời chưa sáng, Nguyệt Lượng đã chạy về, mang theo một thân sương lạnh mệt mỏi, co rúm người bên cạnh Lăng Tử Dương.
Lăng Tử Dương tỉnh giấc.
Không cần hỏi cũng biết, Nguyệt Lượng chắc chắn là không chờ được bất kỳ tà linh nào.
Cũng khó trách...
Mất cả tháng tròn, bị Du Lâm Huyện chém bảy đầu tà linh cấp thấp và một đầu tà linh nhập phẩm, trong thời gian ngắn, sẽ không có tà linh nào quấy rối Du Lâm Huyện nữa.
Cho phép Nguyệt Lượng nghỉ ngơi.
Lăng Tử Dương vỗ vỗ thân thể Nguyệt Lượng, một lần nữa nhắm mắt ngủ, cho đến khi mặt trời sắp mọc, liền cùng Lăng Nhất Bác rửa mặt, đi đến giáo trường tu luyện.
Buổi sáng.
Nhị tiểu thư tiêu cục Cẩm Vinh đến."Tử Dương sư huynh, có người tìm."
Tiết Vân Uyển chờ ở ngoài cửa, mặc một bộ váy lụa đỏ, lưng đeo trường tiên, dáng vẻ hiên ngang.
Con gái người ta tìm tới cửa, Lăng Tử Dương không đến mức nhăn nhó, chắp tay nghênh đón: "Tiết cô nương, thật sớm.""Có rảnh không?"
Tiết Vân Uyển giương khuôn mặt xinh đẹp, đi thẳng vào vấn đề: "Ta đã mua chỗ ở Thanh Phong Các, xin ân nhân cứu mạng đến ăn bữa cơm đạm bạc.""Vậy được, ta sẽ gọi hai vị phó quán chủ đến cùng."
Lăng Tử Dương ra vẻ chững chạc, thiếu chút nữa khiến Tiết Vân Uyển bật cười."Hai vị phó quán chủ, hôm qua ta đã cảm ơn rồi, hôm nay là chuyên đến để cảm tạ huynh.""Vậy sao...
Tiết cô nương khách khí."
Lăng Tử Dương cảm thấy hơi buồn cười, thu lại bước chân: "Vậy thì Tử Dương xin cung kính không bằng tuân mệnh."
Tiết Vân Uyển là nữ võ giả đầu tiên hắn gặp ở Du Lâm Huyện, hiên ngang, phóng khoáng, cũng không ngại tiếp xúc, giao lưu."Đi thôi."
Tiết Vân Uyển dẫn đường đi trước, thỉnh thoảng liếc nhìn, sau đó bật cười: "Hôm đó không nhìn rõ lắm, huynh còn nhỏ hơn so với ta tưởng tượng rất nhiều.""Nhỏ lắm sao?
Ta sắp mười bảy rồi."
Lăng Tử Dương cười."Ta hai mươi mốt, lớn hơn huynh bốn tuổi."
Tiết Vân Uyển vừa đi vừa nói, không hề e dè: "Đại ca của ta vẫn luôn giúp ta tìm kiếm công tử thiếu gia trong thành, nhưng ta đều không thích, ta muốn tìm người mình thích, hôm đó ta còn tưởng huynh bằng tuổi ta, còn muốn ra tay với huynh đó, không ngờ huynh còn nhỏ như vậy.""Tiết cô nương quả nhiên là người thẳng tính, sảng khoái, chuyện này mà cũng nói ra trực tiếp như vậy."
Lăng Tử Dương nhìn Tiết Vân Uyển bằng ánh mắt khác xưa.
Đây mới thực sự là nữ nhi giang hồ, ngay thẳng.
Tiết Vân Uyển cười nói: "Nếu không nói rõ, thì khi hai người nói chuyện, ăn cơm lại rất lạ, người không biết còn tưởng hai ta đang hẹn hò.""Ha ha..."
Lăng Tử Dương thấy cô gái Tiết Vân Uyển này rất thú vị, sau vài câu trò chuyện, khiến người ta hoàn toàn mở lòng, có cảm giác như đang nói chuyện với một người bạn cũ đã quen từ lâu."Tính tình Tiết cô nương thẳng thắn thoải mái như vậy, chắc chắn ở Du Lâm Huyện có rất nhiều bạn bè.""Người ngưỡng mộ ta thì không ít, nhưng mà chân chính thấu hiểu thì rất ít."
Câu trả lời của Tiết Vân Uyển khiến Lăng Tử Dương không khỏi rơi vào trầm tư.
Đúng vậy.
Trong cái thế đạo này, con gái mà xuất đầu lộ diện rất ít, tính cách phóng khoáng hơn cả nam nhân, có lẽ khiến người ta có cảm giác như gió xuân ấm áp, nhưng muốn được người xung quanh tán thành...
Rất khó!
Đến Thanh Phong Các, tiểu nhị nhận ra Lăng Tử Dương chính là thiếu niên hôm qua gọi món ăn cho con mèo hoa, đồng thời cũng nhận ra thân phận Nhị tiểu thư tiêu cục Cẩm Vinh."Hai vị quý khách, mời vào bên trong.""Lãm Nguyệt.""Vâng, hai vị quý khách, lầu ba Lãm Nguyệt ở đây."
Tiểu nhị dẫn hai người lên lầu ba.
Thịt và rượu đã chuẩn bị sẵn sàng.
Tiết Vân Uyển nói là cảm kích Lăng Tử Dương riêng, đúng thật là như vậy.
Trong một nhã gian rộng như vậy, chỉ có hai người, tiểu nhị lần lượt dâng lên mười hai món ăn, ba loại rượu."Tiết cô nương quá tốn kém."
Lăng Tử Dương không khỏi cảm thán.
Tiết Vân Uyển vừa rót rượu vừa nghiêm trang nói: "Huynh không biết ý nghĩa của chuyện này sao, ngày hôm đó bản cô nương trở về từ cõi chết, đương nhiên phải ăn mừng thật lớn chứ!
Huynh mà lớn hơn hai tuổi nữa, thì bản cô nương có khi đã lấy thân báo đáp rồi đấy, tốn chút tiền bạc thì tính là gì chứ?"
Logic mạnh mẽ!
Lăng Tử Dương lần nữa được lĩnh giáo sự thẳng thắn của Tiết Vân Uyển."Nào!"
Tiết Vân Uyển nâng ly rượu nói: "Tử Dương, hôm nay ta uống chén rượu này với huynh, là muốn nói cho huynh biết, tỷ tỷ ta nợ huynh một cái mạng!
Sau này ở cái thành Du Lâm Huyện này, có việc gì cần giúp cứ đến tiêu cục Cẩm Vinh tìm ta, ta uống trước đây!"
Nói xong, cô nàng ngửa cổ, cạn sạch chén rượu."Vân Uyển Tỷ tửu lượng giỏi."
Lăng Tử Dương còn chưa kịp dứt lời, đã thấy Tiết Vân Uyển nâng chén thứ hai lên...
Uống cạn một hơi!
Đúng là nữ tử xuất thân từ tiêu cục, quả không giống người thường.
Lăng Tử Dương vội vàng theo.
Một mạch uống ba chén.
Lăng Tử Dương cảm giác toàn bộ cổ họng đều nóng ran.
Trời ạ!
Thanh Phong Các tao nhã như thế, tại sao lại có loại rượu nặng độ thế này.
Cay xè cả họng.
Lăng Tử Dương uống xong liền bắt đầu quạt gió.
Tiết Vân Uyển thoải mái cười lớn: "Tử Dương lão đệ, huynh quả nhiên vẫn còn non quá, tửu lượng không tốt rồi, sau này cùng tỷ uống thêm vài trận, nam nhân làm sao cũng phải nâng cao tửu lượng, nếu không đến cả phụ nữ cũng không uống lại thì lấy đâu ra cơ hội chứ?""..."
Lăng Tử Dương dở khóc dở cười.
Tiết Vân Uyển mà là nam nhân, thì nhất định là một tra nam thứ thiệt.
Uống được ba vòng rượu.
Cả hai người đều đã ngà ngà say, nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều.
Tiết Vân Uyển đột nhiên hỏi một câu: "Lão đệ sau này nếu ở võ quán luyện thể mà không được thoải mái thì đến chỗ ta là tiêu cục Cẩm Vinh đi."
Lăng Tử Dương đang gắp thức ăn, nghe vậy thì động tác dừng lại, ngước khuôn mặt ngơ ngác: "Hả?""Trương Thiên Mậu cũng là một con cáo già tinh quái, không phải là người tốt đẹp gì, đại ca của ta là nhất phẩm võ giả, ta tháng sau chuẩn bị tham gia nhập phẩm khảo hạch ở huyện nha, không sợ hắn."
Tiết Vân Uyển hình như đang muốn nhắc nhở điều gì đó.
Lăng Tử Dương lập tức tỉnh táo lại.
Tiết Vân Uyển, dường như biết chút gì đó liên quan đến võ quán luyện thể, nhưng lại không tiện nói thẳng.
Lăng Tử Dương đặt đũa xuống, trầm ngâm một lúc rồi hỏi: "Vân Uyển Tỷ, trong tiêu cục Cẩm Vinh của tỷ có trừ tà sư không?""Trừ tà sư làm sao có thể ở lại trong một cái tiêu cục nhỏ như vậy chứ."
Tiết Vân Uyển im lặng, sau đó giọng nói vừa chuyển, "Nhưng trong tiêu cục của chúng ta ngược lại có người đi ra từ công quán trừ tà sư, huynh hỏi chuyện này...
Huynh muốn trở thành trừ tà sư?"
Đầu óc Tiết Vân Uyển xoay chuyển rất nhanh."Đúng vậy."
Lăng Tử Dương rót cho mình một chén rượu: "Hôm qua ta nói chuyện với Triệu Khoan đại ca, mới biết trừ tà sư khác với võ giả như thế nào, nhưng đáng tiếc, cánh cửa công quán trừ tà sư quá cao, ta chỉ sợ là không vào được.""Huynh muốn vào công quán trừ tà sư sao?
Cách hay đó, tối thiểu cũng tốt hơn là ở lại võ quán luyện thể."
Tiết Vân Uyển rất bất ngờ nhưng vẫn cực lực ủng hộ, nhanh chóng đưa ra đề nghị: "Ta có một người bạn thân, trước kia là hậu duệ của gia tộc trừ tà sư, gia đạo sa sút, bây giờ đang tu luyện trong công quán trừ tà sư, ta có thể giúp huynh hỏi thăm cô ấy một chút.""Thật sao?"
Lăng Tử Dương mừng rỡ.
Không ngờ Tiết Vân Uyển lại có cách này.
Tiết Vân Uyển hình như bị giọng điệu nghi ngờ của hắn chọc giận, hừ lạnh một tiếng, đứng dậy nói: "Đi!
Bây giờ chúng ta đi tìm cô ấy luôn!"
Cầm lấy trường tiên đặt trên bàn rồi đi."Được!"
Lăng Tử Dương cũng không màng tới việc ăn uống.
Tìm được người có liên quan đến công quán trừ tà sư, dường như khoảng cách với trừ tà sư lại gần thêm một bước, đương nhiên phải để tâm đến.
