Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 123: Hồng Tụ các




Chương 123: Hồng Tụ Các

Từ mấy tháng trước, đại bá của Phương tiểu bàn đã từng nói, đợi khi hắn đến kinh sư, nhất định phải đến Phương phủ thông báo một tiếng. Phương Hồng là chủ khảo thi Linh Châu, sau khi hắn đến kinh sư, không đến Phương phủ bái phỏng, về tình về lý đều có chút không ổn.

Mặt khác, về phía Lý Thiến Lan, cũng nên thông báo một tiếng, bất quá hắn tạm thời còn không biết nơi ở của sứ thần Sở quốc, mà lại hắn vừa đến kinh sư, liền đi bái phỏng sứ thần Sở quốc, nếu bị người hữu tâm chú ý, khó tránh khỏi có chút không tốt. Đường Ninh tính toán đợi qua nguyên tiêu rồi sẽ đi Phương phủ, còn về phía Lý Thiến Lan, cứ để đó một lát đã, trước khi đi, lời "trung ngôn" của Đường yêu tinh vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, ai biết nàng ở kinh sư có tai mắt gì, chống ngày thứ hai liền đi gặp Lý Thiến Lan, cái đinh trong mắt nàng, còn nghiêm trọng hơn hái hoa ngắt cỏ nhiều.

Đường Ninh âm thầm lắc đầu, Tiểu Ý là chính cung cũng không nói gì, đến nửa cái Tiểu Như chính cung còn không nói năng gì về mấy cô nàng lung tung, nàng chỉ là một người... một người hàng xóm, quản hơi quá nhiều rồi đấy.

Hắn đem bình rượu cuối cùng chưng trên đường cho lão khất cái, ra khỏi phòng, xuống lầu, hôm qua bọn hắn đến kinh thành đã muộn, chỉ tùy tiện tìm một khách sạn, trả phí ở một ngày.

Hoàn cảnh ở đây không tệ, hắn dự định sẽ ở thêm nửa tháng nữa.

Ở quầy dưới lầu, tiểu nhị kia nhìn hắn, nói: "Khách quan, thật có lỗi, hôm qua các ngươi chỉ đặt một ngày, sáng nay lại không tới tiếp tục thuê, mấy gian phòng kia vừa nãy đã bị người ta đặt hết rồi."

Tuy rằng khuân đồ hơi phiền phức, nhưng đúng là hắn sơ suất, Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói: "Vậy thì đổi sang phòng khác đi."

Tiểu nhị kia nhìn hắn, lại lắc đầu nói: "Xin lỗi khách quan, quán chúng tôi hôm nay đã kín phòng rồi."

Khách sạn này đã kín khách, bọn họ đành phải đổi chỗ khác. May mà toàn bộ hành lý của lão khất cái chỉ có một bầu rượu, Bành Sâm ngoại trừ thanh đao kia thì cũng chỉ có mấy bộ quần áo để thay giặt, đồ của Đường Ninh cũng không nhiều, rất nhanh đã thu dọn xong, trả phòng, ra khỏi khách sạn.

Kinh sư là đô thành, lượng người lớn, người từ bốn phương tám hướng tụ về đây, các khách sạn cung cấp chỗ ở tự nhiên không ít, chẳng bao lâu, liền thấy một cái nữa.

Bành Sâm đi vào, một lát sau lại đi ra, lắc đầu nói: "Đầy khách rồi."

Thượng Nguyên là ngày lễ náo nhiệt nhất trong năm, lại đúng năm khoa cử, học sinh các nơi đều tụ tập ở kinh sư, các khách sạn khan hiếm phòng cũng là chuyện thường, nhưng bọn họ đi mấy con phố, khách sạn nào cũng báo kín phòng, cũng có chút bất thường.

Nhất là tận mắt thấy, một khách sạn vừa báo kín khách với bọn họ, trong chốc lát, đã có mấy vị khách nhân vào ở.

Lão khất cái ôm bầu rượu, nhấp một ngụm rượu, tặc lưỡi nói: "Có phải ngươi đắc tội ai rồi không?"

Đường Ninh nhìn đám người qua lại rộn ràng trên đường, nhỏ giọng nói: "Nhanh như vậy sao?"

Bành Sâm liếc nhìn hắn, mặt trầm xuống, nói: "Ta đi hỏi bọn họ!""Không cần." Đường Ninh phất tay, nói: "Đi thôi, chúng ta đi nơi khác." Nói rồi, hắn liền quay người bỏ đi.

Bành Sâm đeo hành lý, theo sau lưng hắn. Lão khất cái đậy nắp bầu rượu lại, quay đầu nhìn về hướng nào đó một cái, mới chậm rãi đi theo.

Trong tầm mắt cuối cùng của hắn, tại một lầu rượu nào đó, có một thanh niên thu ánh mắt lại từ bên cửa sổ.

Hắn liếc xuống đường phố, lại nhìn nam thanh niên đang uống rượu trong nhã gian, hỏi: "Nhị thiếu gia, người kia đắc tội ngài sao?"

Thanh niên tay trái ôm một cô gái đáng yêu, uống chén rượu, cúi người hôn lên cô gái, truyền rượu qua miệng, nhìn gương mặt cô ta ửng hồng lên, lúc này mới bưng chén rượu lên lần nữa, nói: "Ngươi không cần lo, tóm lại, đừng để hắn thoải mái mà ở kinh sư là được rồi."

Người trẻ tuổi nghĩ nghĩ, nhìn hắn hỏi: "Ý của Nhị thiếu gia là?"

Bàn tay thanh niên vuốt ve trên người cô gái, thản nhiên nói: "Chú ý chừng mực, đừng làm chết người."

Mặt người trẻ tuổi tươi cười, nói: "Tôi hiểu rồi."...

Đầu đường Kinh sư.

Lão khất cái ngẩng đầu nhìn tấm biển lầu các xa hoa, ánh mắt lại nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Ngươi chắc chắn là chúng ta muốn ở đây chứ?"

Nhìn ba chữ lớn mạ vàng "Hồng Tụ Các" trên tấm biển, Đường Ninh cũng hơi bất ngờ.

Hắn biết Đường gia cũng có việc làm ăn ở Kinh sư, nhưng không ngờ, Đường tài chủ trông mày rậm mắt to, chất phác hiền lành, ở kinh sư lại kinh doanh cái nghề thanh lâu.

Hắn chắc chắn Đường Yêu Yêu không biết chuyện này, bằng không nàng đã không cho hắn tấm bảng hiệu này, lại còn nhắc hắn đừng đi hái hoa ngắt cỏ bên ngoài.

Hoặc ý nàng là, đừng đi hái hoa ngắt cỏ bên ngoài, mà những cô nương trong thanh lâu nhà mình, thì có thể tùy tiện xâm nhập giao lưu?

Dù thế nào, bọn họ đi trên đường mấy canh giờ, cũng chỉ thấy mỗi chỗ này có dấu hiệu rõ ràng của Đường gia, Đường Ninh lắc đầu, nói: "Vào xem một chút đi."

Hắn bước vào lầu các này, khi ánh mắt nhìn vào bên trong, trong chốc lát, cảm giác như bước vào một thế giới khác.

Bên tai có tiếng sáo trúc du dương, trên đài cao ở giữa đại sảnh, mấy cô gái xinh đẹp đang nhảy múa theo tiếng nhạc, mỗi một động tác đều phù hợp với nhịp điệu của tiếng nhạc, nhìn một cái, khiến người ta cảm thấy một vẻ đẹp tột đỉnh.

Quần áo các nàng đều mỏng manh, lớp sa mỏng dưới quần áo như ẩn như hiện, khi thì lộ ra rốn, có khi là một mảng da thịt mịn màng...

Ực.

Đường Ninh để ý thấy Bành Sâm khẽ nuốt nước miếng, thân thể hơi khom xuống thành một đường cong.

Lão khất cái vứt bầu rượu ra sau lưng, rất không có phong độ mà thò tay xuống dưới đáy quần mò mẫm, quay đầu nhìn Đường Ninh, nghiêm túc nói: "Chúng ta cứ ở đây đi."

Trong lầu các không có nhiều khách, ngoài các vũ nữ ở trên thì chỉ có hơn mười người, nhìn từ quần áo thì ai cũng giàu có hoặc quyền thế. So với họ, ba người Đường Ninh, đặc biệt là lão khất cái, có vẻ hơi khác người.

Một người đàn ông có vẻ là chưởng quỹ từ bên trong đi ra, ngạc nhiên nhìn ba người một cái, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Đường Ninh, cười nói: "Công tử, xin hãy xuất trình ngọc bài."

Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Ngọc bài?"

Chưởng quỹ này gật đầu, nói: "Chỉ có ai có ngọc bài do quán tặng mới được vào quán."

Hắn liếc nhìn mấy người Đường Ninh, khách sáo nói: "Quán này không phải thanh lâu, cũng không phải khách sạn, nếu công tử muốn trọ hoặc vui vẻ, xin hãy đi ra ngoài rẽ trái."

Đường Ninh ngẩng đầu, nhìn lại tiêu chí trên một cây cột trong lầu các, lấy ra một miếng mộc bài từ trong ngực, nói: "Ta không có ngọc bài, dùng mộc bài này có được không?"

Tiêu chí ở đây giống tiêu chí trên tấm lệnh bài mà Đường Yêu Tinh đưa cho hắn, nhưng người ta muốn ngọc bài, còn tấm bảng gỗ trong tay hắn, không biết có hữu dụng không?

Chưởng quỹ kia nhìn miếng mộc bài trong tay hắn, cả người chấn động, lập tức hỏi: "Công tử, có thể cho tiểu nhân xem qua lệnh bài này không?"

Đường Ninh đưa mộc bài cho hắn.

Chưởng quỹ kia cầm mộc bài, lật qua lật lại xem xét một hồi, lại đưa lại cho hắn, nói: "Công tử đợi một lát, ta lập tức trở lại."

Hắn chạy vội vòng qua đài cao, chạy vào phía sau, rất nhanh lại chạy ra, lần nữa nhận lấy mộc bài từ trong tay Đường Ninh, đem đối với một mộc bài khác trong tay hắn.

Hoa văn ở đường viền hai mộc bài khít nhau, ghép lại thì giống y hệt hoa văn trên cây cột trong quán.

Chưởng quỹ kia đưa mộc bài lại cho Đường Ninh, khom người cung kính nói: "Không biết công tử có gì phân phó?""Không có gì để phân phó cả." Đường Ninh kinh ngạc nhìn hắn, lắc đầu nói: "Nơi các ngươi có chỗ ở không?"

Chưởng quỹ không hề do dự gật đầu, cung kính nói: "Mời công tử đi theo tôi."

Hắn dẫn ba người Đường Ninh đến trước đài cao, Đường Ninh mới phát hiện, đài cao này có bậc thang từ giữa dẫn lên trên, hai bên còn có cầu thang, có thể lên lầu hai."Mời công tử theo tôi lên lầu."

Đường Ninh vừa mới bước chân lên bậc thang thì có một tiếng nói truyền đến từ phía sau: "Dừng lại!"

Một thanh niên đi lên trước, nhìn chưởng quỹ kia, hỏi: "Lầu hai Hồng Tụ Các của các ngươi chẳng phải là không cho phép khách lên sao, đây là ý gì?"

Chưởng quỹ kia nhìn hắn, giải thích: "Tiểu công tử, vị công tử này là quý khách của Hồng Tụ Các chúng ta...""Quý khách?" Thanh niên nghe vậy giật mình, rồi sau đó giận dữ nói: "Hắn là quý khách của các ngươi, còn ta thì không phải là quý khách của các ngươi chắc?"

Không đợi chưởng quỹ trả lời, hắn liền bước nhanh lên bậc thang, chỉ vào các vũ nữ đang nhảy múa trên đài, tức giận nói: "Cái gì mà lầu hai là khuê phòng của các cô nương, không cho người ngoài vào, hóa ra đều là lừa người, đến ta mà các ngươi còn dám lừa, ta nói cho các ngươi biết, hôm nay bản công tử không chỉ muốn đi lên, mà còn muốn các nàng hầu hạ ta, một người không đủ, ta muốn mười người!""Ha ha..." Hắn vừa dứt lời, bên tai đã vang lên một tiếng cười.

Thanh niên bỗng nhiên quay đầu, chỉ vào lão khất cái, giận dữ nói: "Ngươi cười cái gì!"

Lão khất cái nhìn hắn, lộ ra vẻ trào phúng trên mặt, nói: "Gà tơ, làm ra vẻ gì ông già trong đám bụi hoa?"

Thanh niên giật mình, mặt trong nháy mắt liền biến thành đỏ au, chỉ vào hắn, run giọng nói: "Ngươi, ngươi đừng có ngậm máu phun người!""Nhìn tướng mạo ngươi là biết thận không tốt." Lão khất cái nhìn hắn, lắc đầu, hỏi: "Cậu thanh niên, buổi sáng... không dậy nổi hả?"

Thân thể thanh niên run rẩy, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng lại chuyển sang đỏ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.