Niên Đại: Từ Thanh Niên Tri Thức Xuống Nông Thôn Bắt Đầu Nằm Thắng

Chương 13: Chật vật ngày đầu tiên




"Các ngươi đang làm gì vậy
Sao lại thành ra cái dạng này
Chu Tử Văn có chút buồn cười nhìn hai cô gái
"Nhổ cỏ cực quá, ngươi xem tay ta trầy hết rồi, cái người đội trưởng kia còn chê chúng ta làm chậm nữa, tức chết đi được..
Trần Xảo Y vẻ mặt cầu xin kể khổ với Chu Tử Văn, cái dáng vẻ nhỏ nhắn ủy khuất này, nhìn mà cũng thấy thương
"Ai bảo các ngươi thật thà làm việc
Nếu làm không xong, có thể kéo dài ra mà
"Chuyện xưa kể rằng tốt, không đánh người cần cù, không đánh kẻ lười biếng, chuyên đánh kẻ không có mắt, các ngươi có thể học chút những bà thím, các dì, nhìn xem các nàng làm việc thế nào, học các nàng làm sao làm cho có kinh nghiệm, làm sao lười biếng
Chu Tử Văn có chút buồn cười, hai cô nương này cũng quá thật thà
Hai ngày nay, hắn đã tạo mối quan hệ với các bác gái, các dì, cũng biết một chút mánh khóe, tỷ như làm việc mệt mỏi có thể kéo dài thời gian, trộm chút lười biếng chẳng hạn
Đương nhiên, lười biếng cũng cần có kỹ xảo, không thể khác người quá, rất dễ bị phát hiện
Cách tốt nhất, đương nhiên là siêng năng làm việc, nhưng hai chị em nhà họ Trần mới đến, trước kia cũng chưa từng làm việc nhà nông, đương nhiên không thể so với những người đã làm việc lâu năm ở đây
Nhưng quan sát người khác làm việc nhiều, kiểu gì cũng học được một vài điều
Nghe vậy, Trần Thi Anh và Trần Xảo Y đều gật đầu, tỏ vẻ tán thành
Các nàng đúng là chưa ăn cái thiệt vì kỹ thuật, không biết các mánh khóe khi làm việc, nên mới khổ cực như vậy
"Ừm, buổi chiều ta nhất định phải quan sát kỹ các dì, các thím, xem các nàng làm thế nào, tốt nhất là học được hết kỹ xảo của các nàng
Trần Xảo Y giơ tay lên, vồ nhẹ, như thể làm vậy là có thể bắt được kỹ xảo làm việc vậy
"Còn ngươi thì sao
Trần Thi Anh quan tâm hỏi
"Ta còn tốt, dù sao ta là nam, thân thể cũng tốt, còn cố được
Chu Tử Văn giơ tay lên để lộ cơ bắp trên cánh tay, một bộ dạng ta rất khỏe
"Vậy thì tốt rồi, ta nghe nói bên đội bốn các ngươi nhiều việc lắm, còn sợ ngươi không chịu nổi
Nhìn bắp tay rắn chắc của Chu Tử Văn, tai Trần Thi Anh đỏ lên, rồi lại vờ như không có gì nói
"Thôi, thôi, chúng ta nhanh về đi, đói chết mất thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Xảo Y thúc giục nói
Trên đường trở về nhà bác Ngô, bác gái Trần đang bận rộn nấu cơm
Hai chị em họ Trần muốn giúp đỡ, nhưng tâm có thừa mà lực không đủ, hôm nay nhổ cỏ, tay hai người đều bị trầy xước, hơi động một chút là cảm thấy đau đớn, căn bản không làm được gì
"Ha ha, các con nghỉ ngơi đi, không cần giúp, có ta ở bếp rồi
Bác gái Trần cười ha hả đẩy hai người ra ngoài
"Đúng đấy, nghỉ ngơi đi, nấu cơm có bác gái Trần lo rồi
"Các con chưa từng làm việc nhà nông, chưa quen, chờ một thời gian nữa là quen thôi
Bác Ngô cũng ở bên cạnh nói
Đối với hai cô gái, bác vẫn rất có cảm tình, hai ngày này trong nhà cũng tất bật, không có lười biếng
Dù sao cũng là con gái, việc nặng việc nhà nông không bằng con trai là bình thường
Nghĩ đến đây, bác Ngô đặc biệt nhìn Chu Tử Văn một cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Biểu hiện hôm nay của Chu Tử Văn, bác đã nghe qua, bác cũng không ngờ, tên nhóc này thật sự không hề khoác lác, ngày đầu tiên đi làm đã bắt kịp nhịp độ của dân làng
Nghe nói mấy đội trưởng đội một, hai, ba còn muốn kéo hắn về đội mình, chỉ là vừa mở miệng đã bị đội trưởng Trâu của đội bốn mắng cho một trận
Đây là người tài mà bác ta vất vả lắm mới kiếm được, sao có thể nhường cho người khác
Bác đã quyết định, sau này sẽ coi Chu Tử Văn như người tài đắc lực mà bồi dưỡng
..
Nhân lúc cơm chưa chín, Chu Tử Văn quyết định đi tắm ở sông bên khu nhà thanh niên trí thức
Sáng nay ra một thân mồ hôi, cảm thấy người nhớp nháp, không tắm chút thật không chịu được
Dù sao hắn cũng là một gã đàn ông, tùy tiện ra sông tắm chút là được, cũng không sợ bị ai nhìn thấy
Mấy phút sau, Chu Tử Văn đã ra đến bờ sông, đánh nhanh rút gọn, giải quyết xong xuôi trong vòng năm phút
Lúc trở về, tiện thể xem qua tiến độ xây nhà
Giờ thì chỗ đất trống đã đặt sẵn một đống gạch, gỗ và đá
Nền móng cũng đã đào được hơn phân nửa, theo tiến độ hiện tại, phỏng chừng chẳng mấy ngày là có thể xây xong
Chu Tử Văn mong có thể sớm vào ở nhà mình, dù sao ở nhờ nhà người khác, vẫn không tiện bằng ở nhà mình
Về đến nhà bác Ngô thì cơm cũng đã gần chín
Lúc ăn cơm, hai chị em nhà họ Trần cầm đũa mà tay run rẩy cả lên, bát để xuống bàn, ngay cả cầm lên thôi cũng thấy tốn sức
Nhìn dáng vẻ đau đến suýt khóc của hai chị em, Chu Tử Văn có chút đau lòng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác
Ở nông thôn, về sau loại cuộc sống này sẽ thành trạng thái bình thường của các nàng, chờ làm quen được mấy ngày đầu thì sẽ không sao nữa
Cũng may hai chị em nhà họ Trần không phải loại người than vãn bỏ cuộc, tuy thấy khổ cực nhưng cũng không hề tỏ ra nản lòng
Ăn cơm xong, Chu Tử Văn nằm nghỉ trưa một chút
Làm cả buổi sáng, dù không quá mệt, nhưng vẫn cần chút thời gian nghỉ ngơi
Lúc này ngoài trời nắng cũng gắt, không ngủ được thì cũng chẳng có gì khác để làm
Có lẽ là do buổi sáng lao động khá nhiều, vừa nằm xuống giường là hắn đã ngủ thiếp đi
Đến khi nghe tiếng kẻng vang lên, hắn mới mở mắt, rời giường đi làm tiếp
Buổi chiều làm việc vẫn như buổi sáng, tiếp tục khai hoang đất đai
Tuy nhiên so với buổi sáng thì mọi người làm chậm hơn hẳn
Thứ nhất là vì buổi sáng mọi người nhiều năng lượng, làm việc cũng khỏe hơn
Làm nửa ngày, thể lực đã tiêu hao kha khá, nghỉ trưa chút thì không thể nào hồi phục lại được
Thứ hai là, ngoài trời nắng như đổ lửa, chưa làm gì đã thấy mồ hôi túa ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như vậy, còn tâm trí đâu mà làm việc nữa
Ai nấy không phải cứ cách một chút lại đi chỗ mát uống nước thì cũng lại chạy ra nhà vệ sinh
Cho dù làm việc, cũng không có sức như buổi sáng
Đội trưởng cũng biết tình hình lúc này, nên cũng không thúc giục mọi người, coi như làm ngơ để mọi người có thời gian nghỉ ngơi
Mọi người cũng biết ý, nghỉ ngơi một chút là lại đi làm, mệt thì lại ra bên cạnh nghỉ một lúc
Chu Tử Văn thấy thế thì cũng nhập gia tùy tục, nên lười biếng thì cứ lười biếng, nên làm thì vẫn làm, không quá cố gắng, cũng không quá tụt lại
Lúc rảnh rỗi, cũng cùng mọi người buôn dưa lê đánh rắm, đến chiều thì ngược lại đã quen mặt với mọi người
Ban đầu, mọi người đối với thanh niên trí thức có chút thành kiến, nhưng Chu Tử Văn đã dùng hành động thực tế chứng minh, hắn không giống những người khác
Trong đội sản xuất, tài giỏi chính là bản lĩnh
Có bản lĩnh thì sẽ được người khác tôn trọng
Tuy là thanh niên trí thức, nhưng Chu Tử Văn đã nhận được sự tán đồng của mọi người, ai nấy cũng đều muốn giao tiếp với hắn
Chủ đề của mấy người đàn ông tương đối nhiều, cũng tương đối bát quái
Đương nhiên, nói nhiều nhất vẫn là chuyện phụ nữ
Tỷ như cô nào trong làng xinh xắn, cô dâu nhà ai thì nõn nà..
Đương nhiên, cũng có người nói về Chu Tử Văn, hỏi hắn có muốn tìm cô dâu không, nếu muốn thì tối sẽ sắp xếp cho gặp mặt...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.