Chu Tử Văn vừa thuận miệng đề nghị, Ngô Đại Cương đã không cần nghĩ ngợi mà lắc đầu cự tuyệt.
Thấy Chu Tử Văn có vẻ nghi hoặc, Ngô Đại Cương mới lên tiếng giải thích."Thanh niên trí thức là người thế nào, ta nghĩ ngươi rõ hơn ta chứ, tiêu chuẩn thì cao quá khả năng, tay chân thì vụng về, thêm cái tính cách phản nghịch, từ bé đã được nuông chiều, mà đem đám người này bố trí vào tổ trồng nấm, chẳng phải là tự mình chuốc lấy phiền phức hay sao!""Hơn nữa, các ngươi người từ khắp nơi nam bắc tới, bất kể là thói quen sinh hoạt hay cách làm việc đều không giống nhau, đem bọn họ xếp vào tổ trồng nấm, ngươi chắc trấn áp nổi họ chứ?"
Ngô Đại Cương tận tình khuyên can.
Tuy rằng hắn tin với năng lực của Chu Tử Văn thì quản mấy thanh niên trí thức này không khó, nhưng chuyện này, hắn không muốn tí nào!
Ngoài những lý do đó, hắn cũng có tư tâm của mình.
Kỹ thuật trồng nấm, dù không quá quý báu, nhưng cơ hội dạy nghề lại rất quý giá.
Không phải ai cũng như Chu Tử Văn, đem kỹ thuật của mình dạy cho người khác mà không hề giấu giếm.
Học kỹ thuật trồng nấm, theo hắn thấy, là một cơ hội.
Cơ hội này rất trân quý, người nhà trong thôn Đại Bá Tử còn chưa đủ, sao có thể tùy tiện dạy cho người ngoài chứ!
Đúng vậy, trong mắt Ngô Đại Cương, những thanh niên trí thức về nông thôn đều là người ngoài.
Đương nhiên, ở đây người ngoài không bao gồm Chu Tử Văn.
Trong mắt hắn, Chu Tử Văn thật sự là người thôn Đại Bá Tử.
Dù sao, khi mới về nông thôn, hồ sơ của Chu Tử Văn đã chuyển về thôn Đại Bá Tử rồi.
Chỉ cần Chu Tử Văn không muốn về thành, vậy cả đời hắn đều là người thôn Đại Bá Tử."Ta có thể quản được họ."
Chu Tử Văn không chút nghĩ ngợi lắc đầu.
Hắn vốn dĩ là người sợ phiền phức, câu vừa nãy cũng chỉ là nói cho có.
Thanh niên trí thức về nông thôn đều là người trẻ, đa phần tự cho mình là giỏi, cứ nghĩ mình mới là nhân vật chính của thế giới này.
Muốn quản lý họ, không phải đổ không ít tâm tư vào thì không xong.
Chu Tử Văn cũng không muốn tự chuốc phiền phức vào mình."Thế thì đúng rồi." Ngô Đại Cương lộ vẻ mặt trẻ nhỏ dễ dạy."Về vấn đề nhân lực của tổ trồng nấm, ngươi cũng đừng lo, ta đang tìm người rồi, đợi tìm được người rồi ngươi xem qua, nếu hợp, đợi khu trồng nấm xây gần xong thì cho bọn họ đến nhà nấm làm quen trước.""Được."
Nghe nói thế, Chu Tử Văn không có ý kiến gì.
Vấn đề nhân viên, Chu Tử Văn trước nay không thích can thiệp quá nhiều.
Lần trước trừ việc bố trí chị em Trần gia cùng Thẩm Chiêu Đệ và Chu Triêu Dương vào, sau đó hắn chưa hề nhúng tay nữa.
Tuy hắn muốn nhúng tay, Ngô Đại Cương cũng sẽ không nói gì.
Nhưng không cần thiết.
Chỉ tiêu thì có thể dùng để làm ân huệ, nhưng hắn cũng không có nhu cầu gì.
Đối với những ai tìm tới cửa, hắn đều giao cho Ngô Đại Cương, nói là chuyện này do hắn quản.
Đây cũng là lý do thời gian gần đây hắn được rảnh rang.
Theo như hắn biết, thời gian này, nhà Ngô Đại Cương náo nhiệt cực kỳ, ngày nào cũng có người đến nhà gõ cửa, mục đích thế nào, không cần nói ai cũng biết.
Buổi chiều hôm đó, Chu Tử Văn tiếp tục ở công trường mò cá, tiện thể học hỏi chút kinh nghiệm của Ngô Đại Cương.
Đương nhiên, đã có bảng treo máy, làm sao mà quản lý, thật ra không cần hắn phải nhọc lòng.
Chờ có chỗ treo máy rồi, hắn sẽ tính đem kỹ năng này treo lên.
Dù sao cũng còn nhiều năm mà.
Đợi vài năm sau, chắc quản lý học của hắn sớm đạt cấp tối đa rồi.
Đến lúc về thành sẽ là thời kỳ đỉnh cao của hắn, đến khi đó, mới là lúc hắn vùng vẫy vươn mình.
Thời gian thấm thoát trôi qua, giờ tan làm cũng mau chóng tới.
Mọi người cười nói rôm rả cùng nhau tan làm, người trẻ tuổi hơn còn nô đùa một chút, đầy vẻ tươi trẻ.
Còn Chu Tử Văn thì như cán bộ kỳ cựu, chậm rãi bước, ung dung về nhà.
Dáng vẻ ấy, nếu trong tay cầm chén trà nữa thì không khác gì cán bộ hưu trí.
Nếu đổi là người khác thấy bộ dạng này của hắn, chắc sẽ nói hắn làm bộ làm tịch.
Nhưng ở Chu Tử Văn lại không hề thấy không hợp.
Cả người toát ra một khí chất đặc biệt.
Vừa đến cổng làng, Chu Tử Văn liền thấy đại đội trưởng dẫn theo một đám người trẻ tuổi ăn mặc không đồng đều đi vào trong thôn.
Những người này cũng không ít, Chu Tử Văn đếm qua đại khái thì hơn ba mươi người."Xem ra đây cũng là thanh niên trí thức về nông thôn đợt này, nhiều người như vậy, đúng là không ít."
Chu Tử Văn nhẩm tính, thôn Đại Bá Tử tính luôn cả số thanh niên trí thức cũng chỉ khoảng ba mươi người, những người này hôm nay có vẻ nhiều hơn cả số thanh niên trí thức cộng lại."Nghe theo lời của Ngô thúc, chỗ thanh niên trí thức viện đúng là không đủ."
Chu Tử Văn lắc đầu.
Có lẽ Ngô Đại Cương và đại đội trưởng cũng không nghĩ lần này lại có nhiều thanh niên trí thức đến vậy!"Tử Văn, ngươi đến đúng lúc quá, mấy thanh niên trí thức này không biết đường, ngươi dẫn họ đến thanh niên trí thức viện trước đi!"
Thấy Chu Tử Văn, mặt đại đội trưởng âm u chợt hiện lên nụ cười.
Lần này tới nhiều thanh niên trí thức như vậy, không nhận cũng không được, tâm trạng của hắn mà tốt mới là lạ.
Hắn cũng có chung ý nghĩ với Ngô Đại Cương, trong mắt họ những thanh niên trí thức này chẳng khác nào gánh nặng.
Vai không thể gánh tay không thể xách, việc thì không làm được mà lại ăn thì khỏe.
Tục ngữ nói, choai choai tiểu tử ăn chết lão tử.
Mấy thanh niên trí thức này tuổi cũng không lớn, chính là thời kỳ ăn uống được nhất.
Một thanh niên trí thức, một năm ăn hết hai ba trăm cân lương thực là thường.
Nếu mà ăn thoải mái, bốn năm trăm cân cũng không thành vấn đề.
Hơn ba mươi thanh niên trí thức, một năm tiêu tốn ít nhất cả vạn cân lương thực.
Con số này không tính không biết, tính ra giật mình.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao từ lúc đi đến giờ sắc mặt của đại đội trưởng không được tốt cho lắm.
Không phải sao, rõ ràng đã đến trong thôn rồi mà hắn vẫn chẳng muốn đích thân dẫn người đến nơi."Được thôi."
Chu Tử Văn gật đầu đồng ý, tuyệt không nói nhiều.
Về các vấn đề như chỗ ở của thanh niên trí thức viện không đủ thì hắn càng không hỏi đến.
Tâm tình người ta vốn đã không tốt, nếu như hắn còn hỏi này hỏi nọ, chẳng khác nào xát muối vào vết thương hay sao!
Về phần chuyện mấy thanh niên trí thức này sẽ được sắp xếp thế nào thì tự nhiên đã có đại đội trưởng và Ngô Đại Cương lo liệu.
Thế nào cũng chẳng tới lượt hắn cân nhắc.
Việc không liên quan đến mình thì cứ bỏ qua một bên, Chu Tử Văn vốn là người như vậy."Ừ, vậy ngươi dẫn họ đi đi!"
Nhìn thấy Chu Tử Văn, cuối cùng thì tâm tình đại đội trưởng cũng tốt lên.
Cũng may cũng may, trong số thanh niên trí thức cũng còn có một người như Chu Tử Văn.
Có một người như Chu Tử Văn thì coi như có nhiều thanh niên trí thức hơn nữa hắn cũng chấp nhận được.
Mà nói đi thì cũng nói lại, cho dù không muốn cũng không làm gì được.
Tiếp nhận thanh niên trí thức là nhiệm vụ bắt buộc phải thực hiện, không nhận cũng không được."Đây là đồng chí Chu Tử Văn, cũng là thanh niên trí thức về nông thôn, các ngươi cứ đi theo hắn đến thanh niên trí thức viện trước đã, lát nữa ta sẽ đến sắp xếp cho các ngươi."
Đại đội trưởng quay đầu, chỉ vào Chu Tử Văn nói với các thanh niên trí thức khác."Đồng chí Chu Tử Văn!"
Nghe vậy, đám thanh niên trí thức vừa mới đến lập tức bị hấp dẫn sự chú ý.
Đặc biệt là những nữ thanh niên trí thức kia, thấy dáng vẻ của Chu Tử Văn, từng người ánh mắt khác lạ, hận không thể dán mắt lên người hắn."Anh Chu Tử Văn này đẹp trai quá! Không biết đã có đối tượng chưa nhỉ?""Nếu mình mà là đối tượng của anh ấy thì tốt biết bao.""Mình muốn sinh con cho anh ấy."
Mấy nữ thanh niên trí thức này, ai nấy đều bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Có người thậm chí còn nghĩ ra cả tên của con nữa rồi.
