Từ cục công an trở về nhà khách, Tô Tầm liền thấy Chu tổng đang đứng lắc lư ở cửa.
Chu tổng thấy Tô Tầm về thì vội vàng tiến lên, “Tô tổng, vừa mới chín giờ, có điện thoại đường dài quốc tế gọi tới. Tìm cô.”
Tô Tầm nhíu mày.
Nhanh hơn cô dự tính, xem ra hệ thống sắp xếp cho cô thực lực còn mạnh hơn cô nghĩ.
Tô Tầm hỏi, “Trong điện thoại họ có nói gì không?”“Bên kia để lại một phương thức liên lạc cho cô, là số điện thoại công ty chi nhánh của họ ở Cảng thành. Nếu cô cần kỹ thuật và thiết bị thì liên hệ với bên đó. Cảng thành khá gần đây, sẽ tiện giải quyết nhu cầu của cô hơn.”
Tô Tầm rất hài lòng, “Cảm ơn Chu tổng đã chuyển tin, tôi hiện tại muốn dùng điện thoại, không biết có tiện không.”“Đương nhiên là tiện rồi.” Chu tổng vui vẻ nói.
Hắn sớm còn đang suy nghĩ xem phải đợi Tô Tầm làm được kỹ thuật rồi mới báo cáo lên, hay là báo cáo trước, kết quả lại nhận được điện thoại.
Lúc đó hắn có chút kinh ngạc. Vì trong ấn tượng của hắn, đám bạn bè ngoại quốc làm việc không được nhanh cho lắm. Hắn từng nghe một lãnh đạo xưởng cơ khí lớn ở Đông Châu nói rằng họ tốn lương cao mời kỹ sư nước ngoài về chỉ đạo, kết quả hễ gặp vấn đề gì là người ta kéo dài cả tháng trời. Ăn không phải trả tiền uống không, còn lắm chuyện.
Đâu có ai như Tô tổng, tối gọi điện thoại một cuộc, sáng hôm sau đã có hồi âm.
Chuyện này trực tiếp chứng minh Tô tổng ở nước ngoài cũng có thực lực rất lớn.
Hắn tự mình dẫn Tô Tầm vào phòng làm việc gọi điện thoại.
Lần này thì không còn nán lại văn phòng nghe ngóng nữa, mà rất chu đáo đi ra ngoài, còn giúp đóng cửa phòng làm việc.
Hắn tìm Lý Ngọc Lập vừa mới từ bên ngoài trở về cùng Tô Tầm, “Ngọc Lập đồng chí này, lần này cô có công lớn đấy. Chiêu đãi tốt vị Tô tổng này, chắc chắn sẽ có lợi cho Đông Châu chúng ta.”
Lý Ngọc Lập mỉm cười nói, “Ban đầu tôi cũng không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng mà Tô tổng là người rất dễ sống chung.”
Chu tổng nói, “Đúng đấy, hiếm khi thấy ai khiêm tốn như vậy. Trước đây tôi cũng từng gặp vài người chả có bao nhiêu tiền, vừa có lương liền về nước, mà làm bộ làm tịch.”
Rồi ông nói với Lý Ngọc Lập, “Mấy ngày nay cô không cần nghỉ phép, cứ coi như đang đi làm. Cứ yên tâm chiêu đãi Tô tổng. Có nhu cầu gì thì cứ nói với tôi. Tôi muốn thay các lãnh đạo chiêu đãi chu đáo cho Tô tổng.”
Lý Ngọc Lập nói, “Cái này không cần đâu, dù sao tôi cũng đang trong kỳ nghỉ.”
Chu tổng không đồng ý, “Này, như vậy không thể để cô làm không công được. Cô có công lớn đấy. Trước đây tôi còn lo cô nhìn nhầm người, đến lúc đó phí thời gian. Bây giờ xem ra, vẫn là cô có mắt nhìn người. Nhìn thoáng qua đã thấy Tô tổng không tầm thường. Ngọc Lập à, nếu cô thật sự có thể theo Tô tổng ra nước ngoài, thì tôi thật lòng chúc phúc cô đấy.”
Ra nước ngoài làm mấy năm, cầm tiền lương về dưỡng già thì quá đủ.
Lý Ngọc Lập lại ngẩn người, sau đó trên mặt lộ ra vẻ cô đơn.
Chu tổng mắt tinh nhìn thấy, lại nhớ đến những lời đồn đã nghe, thở dài, “Ngọc Lập đồng chí, cứ an tâm làm tốt công việc. Mấy ngày này nếu không có việc gì thì cứ ở lại nhà khách.”
Lý Ngọc Lập gật đầu. Cô quả thật đã hai ngày không về nhà.
Cô hiện tại không biết, phải đối diện với cái gia đình kia, với cái người từ đâu tới như thế nào. Cô lo rằng cảm xúc của mình sẽ không kiểm soát được, lại khiến bản thân trở nên xấu xí.
Trong lúc hai người nói chuyện, Tô Tầm đã tươi cười bước ra khỏi văn phòng.
Người bên chi nhánh Cảng thành nhận được chỉ thị từ tổng công ty, biết Tô Tầm là nhà đầu tư cho tổng công ty. Trong tay lại còn nắm giữ cổ phần gốc, lời nói rất có trọng lượng. Vì vậy đối với yêu cầu của Tô Tầm, không hề bớt xén chút nào.
Ví dụ như, trước lấy thiết bị và kỹ thuật, sau đó mới trả tiền. Không thành vấn đề, người nhà cô nhiều tiền như vậy, lẽ nào lại bùng tiền chắc?
Cần nhân viên kỹ thuật hỗ trợ? Cái này cũng không thành vấn đề. Đến khi đưa máy móc tới đây thì sẽ sắp xếp chuyên gia kỹ thuật qua đây để đào tạo kỹ thuật.
Dù sao thì Tô Tầm chỉ là xây dựng một xưởng chế phẩm nhựa loại nhỏ, đối với một doanh nghiệp đã có tiếng tăm và thực lực lâu năm trong ngành thì việc hỗ trợ hoàn toàn không khó khăn gì.
Huống chi, đây là lần đầu tiên vị cổ đông thần bí nhất của tổng công ty đưa ra yêu cầu!
Đối với người như vậy, đương nhiên phải tạo quan hệ tốt.
Đặc biệt là người phụ trách công ty Cảng thành, họ rất mong đợi nhận được sự tán thành của cổ đông, sau này không chừng còn được đề bạt.
Những nhân viên bị điều đến làm việc tại chi nhánh đều cảm thấy mình bị lưu đày. Ai cũng mong có cơ hội trở về trụ sở chính.
Yêu cầu lần này của Tô Tầm, lại cho người công ty Cảng thành thấy được hy vọng. Thái độ của họ đương nhiên là rất tha thiết.
Tô Tầm vừa đi còn hỏi hệ thống, “Người đại diện đã nói chuyện với họ như thế nào?”
Cô không cảm thấy mình có khí chất vương bá gì, mới có một cuộc điện thoại ngày hôm qua mà đã làm người ta choáng váng.
Hệ thống Vạn Nhân Ghét, “Trong khi xác nhận thân phận của cô, cũng nói cho đối phương biết phạm vi đầu tư của chúng ta. Để lần sau cô bốc phét, còn có chỗ sơ hở cho chúng ta.”
Đối với tình huống hiện tại, hệ thống Vạn Nhân Ghét không hài lòng. Cảm thấy đã vượt ra khỏi kế hoạch. Nhưng vì chỗ sơ hở này đã tồn tại rồi, không thể vãn hồi. Chỉ có thể tiếp tục thôi. Nhưng lần này cô ta quyết sẽ vá kín chỗ sơ hở này, tránh để Tô Tầm lại gây thêm rắc rối cho cô ta.
Tô Tầm cười nói, “Vẫn là cô chu đáo.” Ừm, sợ cô bốc phét, nên trước giúp cô thổi phồng lên. Hệ thống rất tốt.
Chu tổng thấy Tô Tầm mặt mày hớn hở, biết chắc là có chuyện tốt, cười nói, “Xem ra mọi chuyện của Tô tổng đều thuận lợi.”“Không sai, vài ngày nữa sẽ có chuyên gia kỹ thuật từ Cảng thành đến hướng dẫn tôi giải quyết việc xây xưởng. Chỉ cần bên này thu xếp ổn thỏa thì họ sẽ giao hàng và chuyển máy móc đến.”“Thật sự là quá tốt.” Chu tổng vui vẻ nói.
Ông lại ngỏ lời, “Không biết có cơ hội nào không, xin mời Tô tổng đi ăn tối, tôi muốn thay mặt mọi người chúc mừng xưởng của cô làm ăn thuận lợi.”
Tô Tầm liếc đồng hồ một cái, “Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.”
Chu tổng vui vẻ cười, lại gọi Lý Ngọc Lập, “Ngọc Lập đồng chí cũng đi cùng đi.” Rồi nhìn Chu Mục, “Cả Chu đồng chí nữa.”
Chu Mục nói, “Không cần, tôi có cơm nhân viên.” Hắn cũng không phải là người không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, sẽ không đem lời khách sáo của người khác ra làm thật.
Chu tổng cũng chỉ khách sáo một phen, thấy vậy liền nói, “Vậy cũng được, tôi sẽ bảo phòng bếp cho cậu những món đặc sắc hôm nay, cho Chu đồng chí thêm cơm.”
Chu Mục gật đầu. Hắn nghĩ đến một câu ngạn ngữ, Tể tướng trước cửa quan thất phẩm. Mình đây là nhờ có hào quang của ông chủ. Tô tổng có năng lực, mình là vệ sĩ cũng được người ta coi trọng.
Buổi trưa, ba người ăn cơm ở phòng ăn của nhà khách. Ăn gì thì không quan trọng, chủ yếu là Tô Tầm cảm nhận được đối phương coi như là đang chiêu đãi khách quý ở nhà. Thiết lập nhân vật của cô càng thêm vững chắc.
Sau khi ăn cơm xong, Chu tổng lập tức vào văn phòng gọi điện thoại, báo cáo tình hình mình nắm được cho lãnh đạo.
Ông đặc biệt nhấn mạnh, chỉ cần một cú điện thoại của cô thôi mà đã có thể nhận được kỹ thuật và thiết bị. Còn có thái độ ân cần của những người bạn nước ngoài kia.
Đây là loại năng lượng gì? Đây là người của Đông Châu mình đi ra, nếu không nắm chắc, vậy thì thật quá lãng phí cơ hội tốt như thế này.
Tô Tầm thì lại bảo Lý Ngọc Lập đến phòng mình để tìm hiểu một số quy trình xây xưởng.
Cô chuẩn bị ngày mai sẽ đi Trấn Bình An.
Rồi cầm tư liệu Lý Ngọc Lập đã chuẩn bị ra xem, làm quen với các nội dung. Chuẩn bị tốt cho cuộc đàm phán hợp tác sắp tới. Việc gì có thể không tự thân đi làm, nhưng nhất định phải hiểu.
Đang bận rộn thì có người gõ cửa.
Lý Ngọc Lập nhanh chóng ra mở cửa, thấy là Chu tổng thì có chút kinh ngạc.
Chu tổng hỏi, “Tô tổng bây giờ có tiện không? Có chuyện muốn thương lượng một chút.”
Tô Tầm đứng dậy đi qua, “Chuyện gì vậy?”
Chu tổng nói, “Lãnh đạo chúng tôi biết Tô tổng có ý định xây dựng quê nhà, trong lòng vô cùng cảm kích. Cho nên muốn quan tâm đến tình hình của Tô tổng, muốn tận tình hiếu khách.”
Tô Tầm rất rõ, hoặc là vì kỹ thuật, hoặc là vì ngoại hối, hoặc là nhìn trúng thế lực vốn hải ngoại của nhà họ Tô.
Mặc dù cảm kích thái độ làm việc chuyên nghiệp của đối phương, nhưng Tô Tầm tạm thời không muốn gặp họ.
Cô muốn xem tình hình ngày mai ra sao, mới quyết định nên nói gì khi tiếp xúc với những người này.
Gặp sớm quá, người ta lại kêu cô đầu tư ở khu vực thành thị Đông Châu, cô không có thực lực kia thì chắc chắn phải từ chối rồi. Chờ cô đàm phán thành công với Trấn Bình An rồi, sẽ có lý do tốt để từ chối.
Hơn nữa vạn nhất mà đàm phán với Trấn Bình An thất bại thì cô cũng có thể xem chính quyền thành phố bên này là đường lui. Vẫn là câu nói kia, nếu đã từ chối người ta sớm, làm sao không ngại mà đi tìm người ta giúp đỡ được nữa?
Tô Tầm tuy tuổi không lớn, nhưng vì trải qua nhiều chuyện từ nhỏ, nên làm gì cũng đều rất cẩn thận. Dù sao thì nếu cô mắc sai lầm, sẽ không ai giúp cô giải quyết hậu quả.“Ngày mai tôi muốn đi ra ngoài làm việc, hôm nay cũng rất bận, vậy nhé, chờ khi nào tôi quay lại thì tôi sẽ mời họ ăn cơm.”
Chu tổng lập tức nói, “Đến Đông Châu rồi, còn cần Tô tổng cô mời khách đạo lý gì chứ. Vậy thì hẹn xong rồi nhé, đợi cô quay lại, tôi đã giúp cô liên lạc với họ?”
Tô Tầm cười gật đầu, “Vậy thì cảm ơn Chu tổng đã lo lắng.”
Chu tổng lập tức quay về gọi điện thoại báo cáo lại cho lãnh đạo.
Vị lãnh đạo kia bên đầu dây kia rất vui mừng, cảm thấy đây là đã nắm bắt được cơ hội. May mắn là Tiểu Chu thông minh. Nắm rõ tình hình liền nhanh chóng thông báo cho mình.
Nếu không thì mình thật sự sẽ mất chức.
Là lãnh đạo ngành ngoại vụ, bỏ qua một người đồng hương có vốn liếng hải ngoại như vậy thì quả là sai lầm lớn.
Chỉ là vị lãnh đạo phụ trách công tác đối ngoại này cũng rất kỳ lạ, lúc đó hắn làm sao lại bỏ qua thông tin của vị kiều bào hải ngoại tên là Tô Tầm này được?
Theo lý, người này đến đây, cũng phải chào hỏi bên họ chứ.
Vị lãnh đạo này còn cố ý xem lại những tài liệu xin mà Tô Tầm đã nộp trước đó.
Xác nhận thông tin đầy đủ rồi. Haiz, cũng không biết tại sao lại không được coi trọng.
Xem ra vẫn là người phía dưới làm việc cẩu thả, không đủ cẩn thận. Cứ nghĩ người ta một thân một mình đến thăm người thân, nên không để tâm. Vẫn phải nhắc nhở mọi người, sau này không thể phạm phải sai lầm chủ quan này nữa. Phải coi trọng mỗi một người đồng bào về nước, chủ động tiếp xúc, quan tâm đến tình hình họ trở về quê hương.
Tô Tầm trước khi về đã gọi điện thoại đến chi bộ thôn Tiểu Hoắc, tìm Tô Tiến Sơn.
Dù Lưu Tam Căn vạn phần không muốn giúp nhà họ Tô nhắn tin. Nhưng là một cán bộ thôn, hắn có nghĩa vụ này. Vì thế cũng chỉ đành bịt mũi sai người đi gọi Tô Tiến Sơn.
Rất nhanh, đã thấy Tô Tiến Sơn khí phách hiên ngang đi tới.
Từ khi Tô Tầm trở về thôn Tiểu Hoắc một lần, tinh thần của mọi người nhà họ Tô đều có sự thay đổi rõ rệt.
Trước kia, dù những người không ưa nhà họ Tô kiêu ngạo ngông nghênh, nhưng người ngoài nhìn vào vẫn thấy trên người họ mang theo chút nghèo khó, nói khó nghe một chút là có mùi mốc meo.
Giờ thì thấy ai nấy mặt mày tươi tỉnh, vận may đang đến.
Tô Tiến Sơn mặc một bộ áo khoác xanh mới may, cạo râu sạch sẽ, ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước vào văn phòng.
Một lát sau, điện thoại vang lên. Ông ta bắt máy luôn, giọng sang sảng: "Cháu gái lớn à, là ta đây."
Đầu dây bên kia, Tô Tầm nói cho ông ta biết, việc làm xưởng đã chuẩn bị gần xong rồi. Ngày mai muốn đến gặp chính quyền địa phương nói chuyện hợp tác. Nhờ ông ta ngày mai cũng lên trấn một chuyến. Cô đã đặt làm một lá cờ khen thưởng cho đồn công an địa phương, nhờ ông ta đến đó trao cho họ.
Nghe nói chuyện làm xưởng, lưng Tô Tiến Sơn càng thẳng hơn: "Cái gì, mai đã bàn chuyện làm xưởng rồi à? Cháu gái lớn, cháu làm việc hiệu quả thật đấy. Cháu yên tâm, ngày mai ta chắc chắn không đến muộn, ta sẽ đến trấn đợi cháu từ sớm. Chuyện lớn này ta không cản trở đâu. Cháu cứ thoải mái tinh thần đi. Đến lúc đó ta sẽ giúp cháu tìm người, tuy ta không làm cán bộ, nhưng ta vẫn quen biết một vài người."
Nói xong, ông ta cúp máy. Gương mặt Tô Tiến Sơn đỏ bừng, như muốn phát sáng.
Gặp chuyện vui thì tinh thần thoải mái, bây giờ ông ta thấy trong lòng vô cùng sung sướng.
Trước kia, cháu gái lớn nói muốn làm xưởng, nhưng chuyện này chưa đâu vào đâu, nên ông ta không thể nào thực sự an tâm được.
Bây giờ, cháu gái lớn đã báo tin chính xác, ông ta không còn lo lắng gì nữa.
Nhà họ Tô của ông ta sắp phất lên rồi!
Lưu Tam Căn thấy ông ta như vậy, khó chịu trong lòng, nhịn không được hỏi với giọng chua lè: "Thật sự muốn làm xưởng hả?"
Tô Tiến Sơn nói: "Chẳng lẽ còn giả được à?"
Lưu Tam Căn nói: "Đắc ý cái gì chứ? Nhà các ngươi làm xưởng, còn chưa chắc có ai đến làm đâu, ai thèm đến nhà máy của nhà các ngươi chứ."
Mấy người khác trong văn phòng thầm nghĩ trong lòng: Ta thèm đi đó! Đi làm công nhân ở xưởng mới mở trên trấn, đãi ngộ chắc chắn hơn hẳn so với ở trong thôn rồi!
Tiếc là không thể nói ra được. Quan hệ của họ với nhà họ Tô cũng không tốt lắm. Lỡ mà nói ra, đắc tội Lưu Tam Căn thì lại không được đi làm, thế thì đúng là xong đời.
Tô Tiến Sơn đương nhiên biết những lời Lưu Tam Căn nói chẳng khác nào đánh rắm, thế nên ông ta cười ha ha một tiếng, chẳng thèm để ý rồi về nhà.
Ông ta phải về sửa sang lại đầu tóc, ngày mai không thể để mất mặt cháu gái lớn được.
Nhìn dáng vẻ đắc ý của Tô Tiến Sơn, Lưu Tam Căn không ngừng bất bình, trong lòng bắt đầu có chút nóng nảy.
Ai mà ngờ được, con quỷ cái nhà họ Tô lại làm việc nhanh như vậy chứ?
Mới có mấy ngày mà đã muốn làm xưởng rồi.
Ngày nào hắn cũng tự an ủi mình rằng, đối phương chỉ là nói khoác thôi, thời gian trôi qua thì người ta cũng coi như chưa có gì xảy ra thôi. Kết quả người ta chỉ mới mấy ngày mà đã vả thẳng vào mặt hắn rồi.
Chuyện này quá bất ngờ, khiến hắn không kịp lên kế hoạch đối phó. Vốn còn định xúi giục người trong thôn lên trấn gây rối, nhưng chưa xác định đối phương có làm xưởng thật hay không, nên chưa dám hành động sớm. Bây giờ thế này thì trong một sớm một chiều cũng không dễ dàng, còn dễ bị lộ ra nữa. Chẳng lẽ hắn, một bí thư thôn, lại quang minh chính đại dẫn người trong thôn đi gây sự được sao? Lưu Tam Căn tự nhận mình không ngu đến thế.
Thế nên chuyện này trước hết phải gác lại đã.
Lưu Tam Căn đi đi lại lại bên ngoài văn phòng, cứ như kiến bò trên chảo nóng vậy. Cuối cùng, hắn quyết định, trước tiên sẽ vận dụng mối quan hệ của Hoắc Triều Dương trên trấn, gây trở ngại cho việc bàn chuyện hợp tác này.
Thế là hắn về nhà một chuyến, lấy mấy gói thuốc lá ngon mà con trai mua về, rồi lái xe lên trấn...
