Đừng nói trưởng trấn Vương, ngay cả phó trấn trưởng Lâm cũng ngạc nhiên đến ngây người. Sao có thể nói đi là đi vậy, chuyện này còn chưa hề bàn bạc gì mà.
Hắn vội vàng đứng lên, "Này đồng chí Ai Tô, Tổng Tô... Ngươi đừng vội đi mà. Tiến Sơn, anh nói vài lời đi."
Tô Tiến Sơn quay đầu lại, "Lão lãnh đạo, chuyện này làm sao tôi nói được đây? Cháu gái tôi đâu phải loại người như tôi, chết cũng phải cầu xin. Tôi cũng không mặt dày đến mức ngăn cản nó."
Phó trấn trưởng Lâm lập tức cạn lời.
Còn có thể nói gì đây, Tô Tiến Sơn đâu phải cán bộ của tổ chức, chẳng lẽ còn có thể bắt buộc hắn phải phục tùng sao?
Tô Tiến Sơn dẫn con trai ra ngoài, thật ra lúc này, hắn cũng rất kích động, tim cứ như rớt xuống không ngừng.
Cảm thấy tất cả tương lai tốt đẹp trước mắt, đều đang rời xa hắn. Thậm chí hắn còn không có cơ hội đòi lại công bằng cho Hướng Nam. Hôm nay còn định bụng, nhân lúc hợp tác thành công, mọi người vui vẻ, hắn sẽ đem chuyện của Hướng Nam nói ra.
Ai ngờ lại ầm ĩ thành ra thế này chứ?"Đại bá." Tô Tầm đứng ở ngoài sân gọi một tiếng.
Tô Tiến Sơn vội chạy qua, "Cháu gái, chuyện này là tại bác. Bác không chuẩn bị tốt."
Tô Tầm kéo họ sang một bên, nhỏ giọng nói, "Chuyện này sao trách được bác, bác cũng đâu phải lãnh đạo của trấn. Đây là trách họ không có bản lĩnh. Bác cứ yên tâm, xưởng vẫn phải làm thôi. Nếu trấn trên không cho làm, cháu sẽ đi tìm lãnh đạo của thị Đông Châu để nói chuyện." Cô vẫn còn đường lui mà. Có kỹ thuật, có tiền, lẽ nào không làm được xưởng?
Nghe vậy, Tô Tiến Sơn lập tức thấy yên tâm phần nào, "Vậy, vậy được không?""Ngày hôm qua bọn họ đã muốn gặp cháu, nhưng vì chuẩn bị cho sự việc hôm nay, cháu mới không đồng ý. Nên bác yên tâm đi, trong lòng cháu đã có tính toán rồi.""Tốt, tốt, tốt, đại bá nghe theo cháu." Trong lòng Tô Tiến Sơn nhất thời vui như mở hội. Nếu lãnh đạo thành phố ủng hộ thì mấy lời của lão Vương kia đáng là gì?"Vậy nên chuyện hôm nay bác cũng đừng để trong lòng, chuyện này chẳng có gì quan trọng. Đại bá, bây giờ bác đi đưa cờ khen thưởng cho các đồng chí công an đi. Cờ khen thưởng cháu làm xong rồi."
Tô Tiến Sơn còn lo lắng gì nữa, "Được, bác đi ngay."
Vừa nói vừa nhanh chóng nhận lấy cờ khen thưởng.
Tô Tầm lại bảo Lý Ngọc Lập lấy mấy gói kẹo đưa cho Tô Tiến Sơn, bảo hắn lúc nào gặp người quen thì phát kẹo. Đây là kẹo cưới của một nhà đoàn viên. Cô biết làm vậy có thể gây náo động, để trấn trên biết đến Tô Tiến Sơn, lại cũng có thể để những người không biết tình hình nhà họ Tô sớm biết tình cảnh của họ, để sau này tạo thêm nền tảng cho sự chán ghét của đám người trị gia.
Nhưng mà Tô Tiến Sơn lại hiểu theo cách khác: Xem ra cháu gái đây là muốn nhờ hắn làm thân với đồn công an.
Cũng phải, sau này còn phải làm xưởng ở đây, thì kiểu gì cũng phải qua lại với đồn công an. Không thể nào mà lại để mối quan hệ với đồn công an trở nên căng thẳng."Cháu suy nghĩ thật là chu đáo. Chỉ là cháu gái, có một chuyện, bác cần phải nói với cháu. Trước đây bác giao tiếp với đồn công an mấy lần, cũng không được thuận lợi. Tình cảnh nhà mình thế nào, cháu cũng biết rồi. Anh cả và anh hai của cháu đều từng bị họ bắt đi."
Tô Hướng Nam cúi đầu.
Tô Tầm nói, "Chuyện này không sao, đều qua hết rồi. Họ cũng không thể nào cứ giữ mãi không buông được.""Không, bác muốn nói rõ với cháu. Anh cả của cháu đánh người thì bác không chối được. Không cần biết là lý do gì, thì việc đánh người là có thật. Nhưng anh hai cháu lại khác, hồi đó nó đâu có làm chuyện côn đồ, mà nó là phát hiện ra con mụ thanh niên tri thức kia đầu cơ trục lợi nên mới định đi tố giác. Ngược lại bị người ta vu oan."
Tô Hướng Nam lập tức nói, "Con thề, con không làm lưu manh!"
Tô Tầm đương nhiên đã sớm biết, lúc đó cô còn đưa ra nhận xét, là do Tô Hướng Nam kém một nước, nên mới bị thua thiệt.
Xem ra, người nhà họ Tô đây là muốn tẩy trắng đây mà, cho nên mới chủ động nhắc tới chuyện này với cô.
Tô Tầm biết làm thế nào đây, đương nhiên chỉ có thể trái lương tâm nói chuyện thôi. Nếu nhà họ Tô được tẩy trắng thì làm sao cô kiếm được ghét bỏ trị đây? Nếu cô không kiếm được tiền thì nhà họ Tô làm sao có ngày phú quý? Cho nên anh hai, anh cứ tiếp tục chịu oan đi.
Cô thở dài nói, "Cháu đương nhiên tin tưởng mọi người. Chỉ là mọi chuyện đã qua rồi, chúng ta cũng không cần quá rối rắm vào quá khứ nữa. Cái gọi là thanh giả tự thanh, không cần phải để ý đến ánh mắt của người khác. Về sau có cháu ở đây, anh hai tương lai sẽ không kém đâu. Đến lúc đó người ta đương nhiên sẽ coi trọng anh hai mà. Cần gì phải chấp nhất chuyện cũ làm gì?"
Đừng thấy miệng Tô Tầm nói vậy thôi chứ, trong lòng đương nhiên là không đồng tình. Cái gì mà thanh giả tự thanh chứ. Đấy đều là do làm không lại người khác, mới tự tẩy não tinh thần để chiến thắng mà thôi. Nguyên tắc của cô là, ai tạt nước bẩn vào cô, cô sẽ tạt lại bằng cả xô. Để xem ai dơ hơn.
Nhưng mà hai cha con nhà họ Tô nào biết, nghe Tô Tầm tin tưởng bọn họ, hơn nữa còn khuyến khích họ, hứa hẹn sau này sẽ chăm sóc cho Tô Hướng Nam. Tất cả đều vô cùng cảm động.
Thật sự là mấy năm nay bị quá nhiều người hiểu lầm rồi, dù nói rách cả miệng cũng chẳng ai tin. Chịu thiệt thòi, mất danh tiếng. Nỗi lòng này chỉ có mình mới hiểu được.
Tô Tầm lại rất biết cách lôi sự chú ý của bọn họ đi, cô đưa ra hai chiếc đồng hồ đã chuẩn bị từ trước, "Đại bá, đây là quà cho đại bá và đại bá nương."
Ha, quả nhiên Tô Tiến Sơn không còn tâm tình nhớ lại những chuyện đau buồn trước kia nữa, nhìn vào hộp đựng đồng hồ, cứ đứng đờ người ra cả buổi. "Cho ta á?""Đương nhiên, mỗi người một chiếc cho bác và bác gái. Lần trước cháu về cũng không biết mọi người cần gì, nghĩ rằng sau này bác muốn làm việc ở nhà máy thì cũng cần. Bác gái là trưởng bối, cũng không thể thiếu quà cho bà được.""Cái này, cái này... cháu gái, vậy thì bác không khách sáo với cháu. Đây cũng là tấm lòng của cháu." Tô Tiến Sơn cảm động nhận lấy. Trong lòng vui mừng khôn xiết."Cháu gái, bác... bây giờ bác đi đồn công an đưa cờ khen thưởng luôn, cháu có muốn đi cùng bác không?""Cháu không đi đâu, chuyện lần này không thành, cháu không tiện tiếp xúc với nhiều người, để tránh bọn họ cho rằng cháu muốn lấy lòng ai.""Cái này thì đúng là thế thật, lòng tiểu nhân nhiều quá." Tô Hướng Nam lập tức nói.
Tô Tiến Sơn lại hỏi, "Vậy cháu về nhà không, mồ mả tổ tiên của nhà mình bác cũng đã mời người tu sửa lại rồi. Còn dùng cả xi măng nữa."
Việc phê chuẩn xi măng đương nhiên không dễ, nhưng hắn có hối phiếu ngoại tệ của Tô Tầm, cũng không cần quá nhiều xi măng. Nên hắn đã xoay sở được. Còn có gạch nữa, tu sửa mồ mả tổ tiên thật đẹp.
Tô Tầm nói, "Để sau đi đã, hiện tại xưởng còn chưa đâu vào đâu, cũng ngại gặp ông."
Tô Tiến Sơn lại chửi Vương Vĩ Dân một trận trong lòng."Được, vậy bác không giữ cháu nữa."
Nhìn theo Tô Tầm lên xe rời đi, Tô Tiến Sơn nói với con trai, "Con thấy chưa, đây mới là người có bản lĩnh. Con muội con có bản lĩnh, nên những loại người như Vương Vĩ Dân nó cũng không thèm để vào mắt."
Tô Hướng Nam ý chí chiến đấu dâng trào, "Ba, con hiểu rồi. Sau này con sẽ cố gắng! Ba, con có một ý tưởng, ba có muốn nghe không?"
Tô Tiến Sơn hỏi, "Ý tưởng gì?"
Tô Hướng Nam nói, "Con cũng quen biết mấy người trên trấn, con sẽ nói cho họ chuyện trưởng trấn Vương không cho làm xưởng, không cho người trên trấn có phúc lợi. Ba thấy thế nào?""... "Tô Tiến Sơn im lặng suy nghĩ một lát, thấy cũng được. Cũng không thể cứ im thin thít chịu thiệt như thế. Cháu gái có cách của cháu gái, cũng không thể cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì được.
Đến khi lãnh đạo thành phố xử lý vấn đề này thì cũng phải xem xét đến thái độ của dân chúng ở địa phương.
Vậy thì để cho lãnh đạo thành phố nhìn thấy thái độ của mọi người.
Hai người bàn bạc xong thì chia nhau hành động. Tô Tiến Sơn không cho con trai đi đồn công an, người trẻ tuổi dù sao cũng sĩ diện.
Chính hắn một mình đi cũng được.
Đồn công an đây là lần đầu tiên được nhận cờ khen thưởng. Cũng không phải là do họ không vì nhân dân phục vụ, mà là người dân ở hương trấn phần lớn không có ý thức này. Không ai nghĩ đến việc phải bỏ tiền đến huyện làm cờ khen thưởng rồi đem tặng cho người ta.
Nên là Chu sở trưởng rất là vui vẻ.
Dù là nhìn Tô Tiến Sơn có chút ngượng ngùng, thì cờ khen thưởng này ông ta vẫn nhận.
Tiểu Lý công an thì vừa ăn kẹo vừa cười đến hả hê. Chuyện này là một tay anh ta thúc đẩy đấy.
Tô Tiến Sơn chủ động nhắc lại chuyện quá khứ với Chu sở trưởng, tỏ ý là mọi chuyện đều đã qua, hiện giờ tình hình gia đình đã tốt lên, về sau sẽ nhìn về phía trước.
Điều này khiến Chu sở trưởng cảm thấy bớt xấu hổ hơn nhiều."Đúng, đúng, đúng, đều qua rồi, đều qua rồi. Ha ha ha ha ha."
Trên đường trở về, Tô Tầm không nói gì, cứ nhắm mắt dưỡng thần. Thực tế là cô đang theo dõi tốc độ tăng của ghét bỏ trị. Cô phát hiện không có gì thay đổi. Xem ra đại bá cô hôm nay còn chưa phát lực.
Mọi người đều cho rằng cô đang tức giận. Vì vậy chẳng ai chủ động nói chuyện.
Vì đã trễ thời gian ở trên trấn không ít, nên khi trở lại khách sạn thì trời cũng đã hơn một giờ.
Tô Tầm dẫn mấy người đi quán cơm quốc doanh ăn một bữa, lúc này mới về nhà khách.
Chu tổng nghe nói người đã về thì ra nghênh đón, nhìn thấy sắc mặt của Tô Tầm không được tốt, thì trong lòng thấy lo lắng.
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Ông có ý định tìm Lý Ngọc Lập hỏi, thì thấy Lý Ngọc Lập vừa về đến nơi cũng đã cùng Tô Tầm lên lầu mất rồi. Hiển nhiên là hai người có chuyện để nói. Ông chỉ có thể chờ đợi tin tức.
Trên lầu, Lý Ngọc Lập vừa vào phòng, Tô Tầm đã nói, "Cô giúp tôi nói lại với Chu tổng một tiếng đi, giúp tôi sắp xếp gặp mặt một chút với các sở ban ngành có liên quan. Tôi cũng rất muốn hỏi trực tiếp một chút, môi trường đầu tư của thị Đông Châu, có phải nơi nào cũng giống như trấn Bình An hay không?"
Lý Ngọc Lập vội hỏi, "Tổng Tô cô cứ yên tâm, thị Đông Châu chúng tôi tuyệt đối không phải như vậy đâu. Đây chỉ là một trường hợp cá biệt thôi."
Tô Tầm nói, "Hy vọng là vậy." Sau đó cô cười nói, "Quản lý Lý, mấy ngày nay chúng ta hợp tác luôn rất thành công. Có lẽ không bao lâu nữa đâu, tôi sẽ giúp cô được toại nguyện thôi."
Nghe nói như vậy, Lý Ngọc Lập lại không có sự vui sướng như trước kia sắp đạt thành tâm nguyện. Nàng cười gật đầu, không nói gì nhiều.
Tô Tầm cảm thấy nàng thay đổi, trong lòng nghĩ không biết ở nhà Lý Ngọc Lập đã xảy ra chuyện gì, chuyện này có lợi hay không cho việc mình đào góc tường.
Rất nhanh, Lý Ngọc Lập liền kể tình huống cho Chu tổng. Nhấn mạnh rằng Tô Tầm rất tức giận với cách đối xử trong môi trường đầu tư này.
Nàng mang theo thành ý mà đến, lại nhận được cái kết quả bế môn canh."Chu tổng, anh suy nghĩ xem, người ta lần đầu về quê, liền phát hiện đồng hương mang theo địch ý. Lần thứ hai về quê chuẩn bị xây xưởng, lãnh đạo lại trực tiếp cự tuyệt. Anh nói xem, ai mà chịu nổi?"
Chu tổng nghe tin này, cả người cũng thấy bất an. Chuyện tốt đẹp, sao lại ầm ĩ thành ra như vậy?
Nếu việc này mà lãnh đạo biết, không biết sẽ nghĩ như thế nào nữa."Ôi chao, Ngọc Lập đồng chí, hôm nay nói chuyện hợp tác, cô nên nói với tôi một tiếng chứ. Tôi bị động quá."
Trong lòng Lý Ngọc Lập cảm thấy oan ức, nàng hoàn toàn không thấy việc Tô Tầm đầu tư một xưởng nhỏ là chuyện gì trọng đại. Mấy ngày nay nàng giúp Tô Tầm lo liệu việc xây xưởng cũng theo thói quen thôi. Hơn nữa cũng không thể tùy thời báo cáo tình hình của Tô tổng cho anh. Như vậy là coi Tô tổng là cái gì? Trước khi chưa đưa ra quyết định, nàng cũng không muốn làm Tô Tầm mất hứng.
Lời thì không thể nói vậy được, chỉ có thể giả ngốc, "Anh cũng có bảo tôi nói đâu. Tôi cũng không nghĩ cấp dưới lại làm như vậy."
Chu tổng lập tức cũng không thể trách cứ được nữa, cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng gọi điện thoại cho lãnh đạo.
Chu tổng liên hệ vị lãnh đạo này là Lưu phó thị trưởng, người phụ trách Cục sự vụ đối ngoại của thành phố, đồng thời kiêm luôn việc xử lý tài sản quốc gia. Bởi vậy có người gọi ông là Phó thị trưởng, người trong đơn vị lại gọi là Cục trưởng, Chủ nhiệm.
Trước đây, Lưu phó thị trưởng quản lý việc xử lý tài sản quốc gia là chủ yếu, công tác đối ngoại thì ít hơn. Bây giờ Tô Tầm đến, ông mới coi như có mục tiêu công tác mới. Ông tính sẽ kéo kỹ thuật và thiết bị mới từ nước ngoài, còn có cả một khoản ngoại hối lớn cho thành phố Đông Châu. Cho nên ông rất coi trọng tin tức về Tô Tầm.
Đấy, ông đang xem báo đưa tin về Tô Tầm. Tuy tờ báo này đã xem mấy lần, nhưng cứ rảnh là ông lại xem một chút, vừa xem vừa suy nghĩ về tính cách người này để chuẩn bị cho buổi gặp mặt sau.
Tờ báo này không chỉ mình ông thấy mà cả thị trưởng cũng thấy. Trong cuộc họp sáng nay, lãnh đạo thành phố còn hỏi về chuyện này. Nói là ngành công an đã báo cáo, bộ phận Mặt trận thống nhất cũng xác minh, vị đồng chí này ở nước ngoài không phải là người bình thường. Cần phải coi trọng. Xây dựng Đông Châu là việc chung của mọi người.
Là người phụ trách cục đối ngoại, Lưu phó thị trưởng lập tức báo cáo rõ tình hình của Tô Tầm. Còn nói rõ đã liên hệ với đối phương, sắp tới sẽ gặp mặt. Điều này khiến lãnh đạo thành phố cũng rất hài lòng. Khen ngợi năng lực làm việc của Lưu phó thị trưởng.
Lưu phó thị trưởng trong lòng tự nhiên cũng rất hăng hái, nghĩ đến sau này có thể lập công cho việc xây dựng thành phố Đông Châu, trong lòng liền vui vẻ.
Đang vui vẻ thì điện thoại của Chu tổng gọi đến.
Ông nghe điện thoại, thấy là Chu tổng thì nói, "Có phải có tin tức gì rồi không?"
Chu tổng: "Là có tin tức, nhưng là tin xấu đó lãnh đạo."
Thế là, anh kể lại sự việc mà Tô Tầm đã gặp phải ngày hôm nay vào trong điện thoại.
Nghe xong tình hình, Lưu phó thị trưởng đột nhiên đứng lên.
Thật là loạn hết cả lên!"Phải ổn định, nhất định phải ổn định, cậu lập tức sắp xếp cho chúng ta gặp mặt, chuyện này phải bù đắp lại!"
Lưu phó thị trưởng đứng lên, sắc mặt cả người rất khó coi.
Việc Tô Tầm muốn xây xưởng ở trấn Bình An, ông biết. Hôm nay trên báo cũng có nhắc đến. Lãnh đạo thành phố cũng có chỉ thị, cố gắng kéo đầu tư về nội thành Đông Châu.
Đây cũng là ý của Lưu phó thị trưởng, ông sớm đã biết từ lão Chu, việc người ta đầu tư ở trấn Bình An cũng không lớn, hơn nữa hoàn toàn là để ủng hộ người thân ở quê mới làm một cái xưởng. Chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi.
Như vậy thì còn có ý nghĩa gì. Ông tự nhiên muốn kéo hợp tác này về nội thành Đông Châu.
Xây dựng quê hương, chẳng lẽ thành phố Đông Châu không phải là quê hương sao? Người của Vu gia hương thân đến, đều nhận thấy việc làm ở thành phố Đông Châu chẳng phải là tốt sao? Điều kiện đều có thể bàn bạc mà.
Đương nhiên, Lưu phó thị trưởng thừa nhận bản thân ông cũng có tư tâm. Việc Tô Tầm chủ động đến trấn Bình An xây xưởng, sao có thể bằng thành quả tự mình kéo đầu tư về chứ?
Lưu phó thị trưởng không hề nghĩ đến, Tô Tầm đột nhiên lại nói chuyện hợp tác với trấn. Sau đó cấp dưới lại trực tiếp từ chối.
Chuyện này thật là. . .
Hối hận đã muộn, Lưu phó thị trưởng hiện tại chỉ có thể nhanh chóng đi bù đắp lại. Nếu không, thật sự truy cứu, công việc của ông cũng sẽ gặp rắc rối. Chắc chắn sẽ có người hỏi, sao ông không dặn dò cấp dưới trước?
Mấu chốt là ông cũng chỉ mới chú ý đến Tô Tầm không lâu, vẫn đang nghĩ xem làm thế nào để kéo được đầu tư. Tiến triển nhanh đến mức không kịp phản ứng.
Không kịp đi theo quy trình, Lưu phó thị trưởng đứng dậy mang theo thư ký của mình, rồi đi ra cửa. Ông phải nhanh chóng gặp vị đồng chí Tô Tầm này.———————— Cảm ơn mọi người đã ủng hộ bình chọn!
Số lượng từ đang chờ quyết định. Không có thực lực của Tô Tầm, không dám nói bừa.
PS: Vẫn như trên văn án đã nói, tam quan của nữ chính hiện tại hơi lệch lạc, mục đích tính rất mạnh. Không có lòng thương cảm. (cắt trọng điểm: Tam quan của nữ chính không có nghĩa là tam quan của tác giả. Tác giả chỉ muốn xây dựng những nhân vật khác nhau).
