Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Niên Đại Văn Pháo Hôi Nữ Phụ

Chương 75: Quan hệ nhân mạch




Bạch Thi Lan đột nhiên cảm thấy nàng nói hết sức chính xác, đúng rồi, chúng ta không phải còn có thể chạy sao?

Cũng không thể cứ mãi chờ ở nơi này, ngoan ngoãn gả chồng à?

Tân nương sửng sốt một chút, tựa hồ cho tới bây giờ liền không hề nghĩ tới."Chạy? Có thể chạy đi đâu chứ? Ta, ta ở bên ngoài cũng không quen ai. Chạy đi không có gì cả, có lẽ còn có thể ra ngoài chết đói."

Đào Hỉ giật giật khóe miệng, "Dù sao ngươi cũng đã không sợ chết, lo lắng cái này làm gì?"

Bạch Thi Lan dừng một lát, vẫn gật đầu, "Đúng rồi, ngươi đã không sợ chết, lo lắng cái này làm gì?"

Tân nương bị hai người lời nói dọa sợ, thật chặt cắn môi, "Ta, ta… ta hiện tại không dám."

Hai người đồng thời nhìn chằm chằm tân nương, đột nhiên tựa hồ có chút không hiểu nàng "Ngươi vừa mới không phải còn muốn tự sát sao?""Đúng rồi! Vừa nãy không phải còn rất gan lớn sao? Sao lúc này lại kinh sợ như vậy! Dù sao ta cũng không có biện pháp khác, ngươi vẫn là gả đi!"

Đào Hỉ im lặng nói, đây đã dưới cái nhìn của nàng là chủ ý tốt nhất, ngoài ra, nàng cũng không nghĩ ra chủ ý khác có thể trốn khỏi nơi này.

Tân nương bị lời nói của Đào Hỉ dọa sợ, "Ta, ta không muốn gả cho hắn! Không, không muốn!"

Bạch Thi Lan cũng không dám loạn nghĩ kế, tuy rằng nàng cũng cảm thấy vẫn là chạy là tốt nhất, thế nhưng cũng sợ hãi nếu người chạy đi, lại bị bắt về!

Nếu như vậy mà thật bị bắt thì nàng sẽ thật sự thành tội nhân!

Đây là không thể tùy tiện đề nghị… "Các ngươi cũng đừng có nói lung tung! Nếu chuyện này mà thật xảy ra chuyện, các ngươi gánh nổi trách nhiệm không?"

Tô Bạch Hân đi tới, nghe được mấy người đang mưu tính chuyện này liền lập tức lên tiếng.

Đây là cái quỷ gì vậy, người gặp chuyện không may phỏng chừng sẽ khóc đó.

Bạch Thi Lan không nói lời nào, nàng cũng sợ gặp chuyện không may, bất quá Đào Hỉ thật không nghĩ nhiều như vậy."Gặp chuyện không may, vậy bây giờ lúc này chẳng phải là đang gặp chuyện không may sao? Đều từ Diêm Vương chạy về một lần, nếu mà thật gặp chuyện không may nữa, thì trực tiếp chết thêm lần nữa không phải tốt à! Sợ cái gì!"

Bạch Thi Lan: ..."Ngươi thật là không xem mạng người ra gì!"

Bạch Thi Lan nhìn cái miệng luôn nói ra hai chữ chết của nàng mà hoàn toàn không nghĩ xem người khác cảm thấy như thế nào.

Bình thường khi muốn chết, đều là lúc tuyệt vọng tột cùng, chỉ có cảm giác mình đã không còn chút hy vọng nào nữa thì mới đi đến bước đường đó.

Đâu phải hễ gặp cái gì ngăn trở là liền tự sát đâu.

Mạng người vốn chỉ có một, đâu có nhiều đâu!"Ta làm sao không xem mạng người ra gì chứ? Chẳng phải ta đang vì nàng hay sao? Ngươi xem nàng bây giờ như vậy, muốn ta nói, không bằng cứ chạy đi cho rồi! Trừ khi các ngươi có cách nào khác?"

Bạch Thi Lan lén lút nhìn quanh mấy lần, không biết từ lúc nào, trong phòng tân nương chỉ còn lại bọn họ mấy người.

Tân lang cùng cha mẹ tân nương đều đã bị ba nàng cùng ca nàng đưa ra ngoài, còn có thể mơ hồ nghe được tiếng cãi nhau ở bên ngoài.

Bạch Thi Lan không có biện pháp nào khác, bèn xòe tay, ánh mắt nhìn về phía Tô Bạch Hân.

Tô Bạch Hân chắc có nhiều chủ ý mà.

Gặp ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào người mình, Tô Bạch Hân khẽ mím môi, "Ta cũng không có biện pháp, dù sao cũng là cha mẹ nàng, nghe nói còn cùng cái gã trung niên kia có da thịt, vậy chuyện này đúng là khó giải quyết.""Ta không có! Ta chưa từng bao giờ có quan hệ gì với người đàn ông đó!"

Bạch Thi Lan chậc chậc hai tiếng, "Ta thấy người muốn có quan hệ chắc cũng không phải nàng đâu, nàng chắc chắn cũng không hạ được cái miệng đó!"

Tô Bạch Hân: … Đào Hỉ: … Bạch Thi Lan đột nhiên nghĩ tới, "Nói nữa, đây chẳng phải người thân của người yêu ngươi sao? Ngươi phải nói chuyện ngày hôm nay với người yêu, kẻo đến lúc đó bị người trả thù thì sao!"

Đào Hỉ khoanh hai tay, đầy vẻ khó chịu, "Ta biết rồi! Cái thứ người thân xui xẻo này! Chẳng qua là mẹ ta muốn đến để ké chút không khí vui vẻ, nói là để chuẩn bị cho việc cưới xin của ta sau này, ai biết lại vớ phải chuyện này! Đây là ké không khí vui vẻ ở đâu chứ, rõ ràng là đang ké vận đen!"

Bạch Thi Lan nhẹ gật đầu, "Đúng vậy! Đủ xui xẻo!"

Tô Bạch Hân thấy đề tài của hai người đi quá xa liền vội vàng kéo lại, "Vậy rốt cuộc các ngươi định như thế nào?"

Đào Hỉ nhún vai, "Có liên quan gì đến ta đâu? Đây là chuyện nhà người ta, nếu không phải suýt chút nữa bị liên lụy thì ta đã không thèm để ý rồi!"

Bạch Thi Lan bất đắc dĩ lắc đầu, "Hơn nữa cũng chẳng có cách nào khác mà."

Tô Bạch Hân không đồng ý thấy các nàng như vậy, "Đã giúp được một nửa rồi, sao nhanh vậy mà đã bỏ cuộc rồi!"

Bạch Thi Lan gãi gãi đầu, bất đắc dĩ nói, "Nhưng mà thật sự không còn cách nào, chúng ta có phải là không nghĩ ra chủ ý, cũng đâu thể nói bừa được?"

Đào Hỉ liếc mắt, nhìn nàng trên dưới vài lần."Tô Bạch Hân, ngươi cũng đừng nói là muốn nhúng tay vào chuyện này nhé? Ngươi nên nghĩ cho kỹ đi, cái này mà dính vào là không dễ thoát đâu!"

Bạch Thi Lan mở to mắt nhìn, "A? Tô Bạch Hân, ngươi đừng có tự làm khổ mình nha!"

Tô Bạch Hân: "Ta không phải là một người lạnh lùng như các ngươi!"

Bạch Thi Lan: … "Nếu ngươi thật sự không phải người lạnh lùng, vậy thì ngươi hủy bỏ cái điều kiện mà lúc trước ta và ngươi đã nói đi, vậy thì ngươi không phải nữa!"

Đào Hỉ sững sờ, hỏi, "Ngươi cùng nàng đã nói điều kiện gì?"

Bạch Thi Lan tặc lưỡi một tiếng, "Ta mà không đưa ra điều kiện, thì người ta có đến giúp đỡ giữa đêm khuya hay không?"

Đào Hỉ ngay lập tức không còn gì để nói, xác thực là như thế, nếu không cho gì thì người ta dựa vào cái gì mà đến hỗ trợ?

Nàng không khỏi ho khẽ hai tiếng, "Thôi được rồi, ta còn tưởng là do Tô Bạch Hân có hứng thú nên đến đây chứ.""Giữa đêm! Ai mà biết cái thôn này lại xảy ra chuyện gì!"

Bạch Thi Lan nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã bắt đầu hửng sáng, mí mắt của nàng cũng từ từ nặng trĩu.

Sau đó, nàng ngáp một cái, "Ta nói này, muốn giải quyết chuyện này thì không phải giải quyết cha mẹ của nàng sao? Chỉ cần cha mẹ của nàng không muốn gả nàng cho cái gã đàn ông lớn tuổi kia thì cơ bản là coi như xong rồi.""Nhưng người ta vì tiền nên mới muốn gả nàng cho người lớn tuổi kia, trừ phi ngươi có thể tìm ra người nào đó bỏ ra nhiều tiền hơn gã đó!"

Mí mắt của Bạch Thi Lan giật giật, "Lời ngươi nói nghe sao cứ thấy không ổn ấy, lại còn so ai bỏ ra nhiều tiền hơn à? Ta với ngươi được đi báo cáo cái tội này đó!""Báo cáo cũng vô dụng, người ta có lý do chính đáng, hơn nữa nàng lại là con gái của người ta, có tác dụng mới lạ ấy chứ!"

Đào Hỉ lạnh lùng nói, "Ngươi từ bỏ đi, kết quả chỉ có như vậy thôi!"

Tô Bạch Hân hơi mím môi, "Kỳ thực có thể cho nàng chạy trước! Sau đó sắp xếp cho nàng đến một nơi khác sống, chẳng phải tốt hơn sao?"

Bạch Thi Lan cùng Đào Hỉ đồng thời nhìn nàng.

Đào Hỉ còn chỉ thẳng vào trọng điểm, "Sắp xếp kiểu gì? Ở nơi khác ngươi có quen ai không?"

Tô Bạch Hân cười, "Ta thì không có, nhưng ta biết có người có!"

Bạch Thi Lan: "Ai vậy?"

Tô Bạch Hân còn quen người nào lợi hại như vậy à? Lẽ nào ở chỗ nàng không phải nam chính mới là lợi hại nhất sao?

Chẳng lẽ người đó thật sự là nam chính?

Nếu nói vậy, dường như cũng có thể làm được.

Nam chính quen biết rộng, tuy rằng anh ta là người xuống nông thôn, nhưng cho dù là ở trong cái huyện thành nhỏ bé kia thì vẫn có bạn bè."À, vậy thì ngươi giỏi thật đấy! Như vậy thì tụi ta không giúp gì được rồi, vậy việc này đành phiền ngươi!"

Thấy hai người hình như muốn rời khỏi phòng ngay, vội vàng nói, "Ta cần hai người giúp một chút!"

Bạch Thi Lan: ? ? ?"Giúp cái gì?"

Tô Bạch Hân vẫy vẫy tay với hai người, Bạch Thi Lan và Đào Hỉ liếc nhìn nhau rồi chậm rãi bước qua.

Nghe xong những lời nàng nói, lập tức kinh ngạc đứng lên."Ngươi nhất định phải làm như thế sao?""Nếu hôm nay không đi thì về sau nàng cũng sẽ không đi được, chỉ là sẽ lại chết thêm một lần!"

Bạch Thi Lan hoảng sợ tặc lưỡi hai tiếng, Đào Hỉ liếc mắt một cái rồi trầm mặc không nói, mơ hồ lại nhìn về phía cô dâu có vẻ tuyệt vọng."Được thôi, ta đây làm một lần người tốt vậy!"

Bạch Thi Lan và Đào Hỉ xoay người liền rời khỏi phòng.

Vừa lúc đó, tên tân lang hình như đã có chút nóng lòng muốn đi vào.

Đột nhiên, Đào Hỉ kêu lên, "Này, ngươi đụng trúng ta rồi!"

Tân lang bị tiếng của Đào Hỉ gọi giật lại, "Ta căn bản có đụng trúng ngươi đâu, đừng có mà vu oan cho ta!"

Đào Hỉ hừ lạnh một tiếng, "Ai vu oan cho ngươi chứ! ! Tay của ta có chút giơ không lên được!"

Cùng lúc đó, cửa phòng lại mở ra, cô dâu đang ngồi ở bên trong, những người ở bên ngoài nhìn rõ mồn một.

Mẹ của cô dâu vội vàng đóng cửa lại, tránh cho người khác nhìn lén."Ta xem cho ngươi xem một chút."

Tô Bạch Hân lên tiếng, sau đó nhẹ nhàng ấn xuống vai Đào Hỉ một cái, ngay lập tức Đào Hỉ kêu lên đau đớn."Đau quá à! !"

Biểu tình của Tô Bạch Hân cũng trở nên nghiêm trọng, "Tay của Đào Hỉ trật khớp rồi."

Tân lang mở to mắt, không thể tin được mà nhìn Đào Hỉ mặt trắng bệch."Không thể nào, ta căn bản không có đụng vào ngươi! Tay ngươi làm sao mà có thể trật khớp được!"

Bạch Thi Lan hung dữ nói, "Hai mắt của ta đều nhìn thấy ngươi đụng vào nàng! Nếu không thì cánh tay của nàng tự dưng mà trật khớp à? Dù sao thì ngươi phải bồi thường tiền!""Các người là ăn vạ! !"

Bạch Hoa vừa nghe thấy tay của Đào Hỉ trật khớp thì vội vàng bước đến."Sao, sao lại trật khớp thế này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"

Bạch Hoa nhìn Bạch Thi Lan, Bạch Thi Lan giơ ngón tay lên chỉ về phía tân lang."Chính là hắn đụng, khi chúng ta đi ra thì hắn vừa đến, sau đó là đụng vào nhau!"

Tân lang cảm thấy mình hết sức oan ức, căn bản hắn hoàn toàn không hề cảm thấy mình đụng vào người ta."Ta thấy là do các người muốn tiền đến phát điên rồi chứ gì, vậy mà cũng dám lừa lão tử!"

Bạch Thi Lan hừ lạnh một tiếng, "Ai lừa ngươi chứ, nhìn ngươi cũng không giống người có tiền mà!

Lại nói, vừa mới Đào Hỉ liền không có chuyện gì, như thế nào ngươi từ lúc bên cạnh chúng ta trải qua liền xảy ra chuyện đâu!"

Đào Hỉ nhẹ gật đầu, "Đúng rồi! Tay của ta bị ngươi làm trật khớp ! Ngươi nhất định phải chịu trách nhiệm! !"

Tân lang tức giận không chịu được, tựa hồ lập tức liền muốn động tay đánh.

Bạch Thi Ý vội vàng đi tới đè xuống tay hắn, Bạch Hoa càng là giơ tay bắt đầu ở trên mặt hắn nắm, cào loạn lên."Ngươi còn dám đối với nữ nhi của ta ra tay! Ngươi muốn chết sao! !"

Bạch Thi Ý thấy Bạch Hoa động tác thật sự là quá mức hung hãn, liền vội vàng kéo tay của đối phương."Cô cô, đừng động tay a! !""Hắn ra tay trước, mặt của nữ nhi của ta được quý giá đấy, nếu như bị phá hủy, hắn đền nổi sao!"

Đào Hỉ lập tức núp ở sau lưng Bạch Hoa, kêu gào, "Đúng rồi! Hắn đền nổi sao?"

Tân lang sắp bị tức chết "Các ngươi, các ngươi cút ra cho ta! Chỗ chúng ta không chào đón các ngươi! !"

Đào Hỉ cười lạnh một tiếng, "Nói ai thèm đến đây chứ, nếu không phải là vì người yêu của ta, ta mới không tới đâu! Thật tưởng ngươi là cái gì thơm tho ngon lành à?"

Bạch Thi Lan kéo tay áo Đào Hỉ, bảo nàng đừng nói lung tung.

Tuy rằng bọn họ hiện tại người đông, nhưng lỡ đột nhiên bọn chúng gọi không ít người đến đây thì sao.

Bạch Thi Ý kéo người của hai bên ra về sau, nói ra: "Nếu sự tình đã giải quyết chúng ta liền trở về đi!"

Hắn cũng không có ý định quản chuyện vặt của nhà người khác.

Bạch Thi Lan cùng Đào Hỉ nhìn nhau một cái.

Đào Hỉ lập tức giơ tay lên, "Nhưng mà tay của ta đều bị hắn làm trật khớp, chẳng lẽ chuyện này cứ như vậy bỏ qua sao?"

Đào Hỉ trên mặt toàn là vẻ không phục, sắc mặt càng là đen đáng sợ."Được rồi được rồi, để trạm y tế giúp ngươi gắn lại là xong thôi, vài ba cái là xong ngay!"

Đào Hỉ: ... . .

Nàng thật là một chút cũng không vui vẻ!

Bạch Thi Lan con ngươi đảo một vòng, nói ra: "Đào Hỉ, hay là thôi đi, đừng một lúc nữa lại bị bọn chúng cho dây vào! Đến lúc đó thì lại lừa chúng ta.""Ai lừa các ngươi! Vốn là chính các ngươi làm sai ! Sao, các ngươi làm sai còn không cho người nói à!"

Tân lang tức giận mặt đỏ lên, Bạch Thi Lan không để ý nói ra: "Ngươi kích động như vậy làm gì? Ta nói cũng là sự thật mà, lúc trước các ngươi còn muốn lừa của chúng ta một ngàn đồng đấy!""Cũng đâu phải ta muốn một ngàn đồng, liên quan gì đến ta?""Ai bảo các ngươi là một bọn chứ! Ta không tin, bọn họ lấy được một ngàn đồng rồi, còn sẽ không chia cho ngươi!"

Tân lang mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, hắn tự nhiên là muốn cầm, dù sao hắn cũng đã bỏ tiền lễ hỏi rồi, lấy lại một chút bồi thường cũng không quá đáng mà!

Bạch Thi Lan khẽ hừ một tiếng, "Nói không nên lời đi! Còn nói oan cho ngươi! Ta thấy một chút cũng không oan uổng!"

Bạch Thi Ý cau mày, một chút cũng không muốn ở chỗ này ở lâu hơn.

Vội vàng thúc giục mấy người, "Nhanh, cả đêm không ngủ trở về ngủ bù!"

Bạch Thi Lan dừng một lát, nháy mắt sờ lên hai mắt của mình, lập tức liền cảm giác buồn ngủ dồn dập."Đi thôi!"

Bạch Thi Lan nhìn về phía Tô Bạch Hân, Tô Bạch Hân đi phía sau lưng đóng chặt cửa phòng nhìn một chút, khẽ gật đầu, "Đi thôi.""Chờ một chút!"

Cha tân nương đột nhiên gọi bọn hắn lại, mấy người đồng thời quay đầu qua.

Bạch Hoa tức giận nói ra: "Còn muốn sự tình gì! Thế nào, ngươi lại còn muốn tìm cớ khác để đòi tiền à?"

Cha tân nương khóe miệng giật giật, "Không có! Ta không phải là người như vậy!"

Bạch Hoa cười lạnh một tiếng, "Không phải là người như vậy? Vậy thì thật là buồn cười đến cực điểm!"

Đối với việc Bạch Hoa không tin, cha tân nương cũng không giải thích quá nhiều, hắn đi đến cửa phòng mở cửa, nhìn vào bên trong một chút.

Trong phòng tân nương vẫn ngồi ở đó khóc thút thít.

Lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi."Các ngươi đi đi."

Bạch Thi Lan trào phúng nói ra: "Ngươi không phải là cho rằng chúng ta sẽ mang tân nương đi đấy chứ? Không thân thích chúng ta mang nàng đi làm gì?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.