Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành?

Chương 119: Thiên Huyễn ma âm




Hứa Viêm thật sự không hiểu nổi, đám người Ma giáo này sao ai nấy đều nghèo đến thế chứ
Khiến hắn muốn "phát bút hoành tài" cũng không được
"Ta lại giúp ngươi đánh chết một tên tông sư, ngươi thấy giá này có nên tăng không
Một ngàn lẻ mấy đồng mà mua một cái mạng tông sư, hơi vũ nhục tông sư đó
Hứa Viêm vẻ mặt thành thật nhìn Đỗ Ngọc Anh
Trong xe ngựa, Nghiêm Khoan giờ phút này đang hoài nghi nhân sinh
Tông sư từ khi nào mà dễ giết đến vậy
Một chưởng một mạng, cứ như đập muỗi ấy, đây là quái vật từ đâu tới vậy
Bản thân hắn cũng là tông sư, khổ cực tu luyện trăm năm, trải qua vô số hiểm nguy mới có được tôn vị này, giờ mới phát hiện tông sư rẻ rúng đến vậy sao, có một ngàn lẻ mấy đồng là có thể đánh chết một người rồi
Hắn đã tê rần cả người
Đến cả vết thương trên người cũng bớt đau hơn thì phải
Đỗ Ngọc Anh nhìn Hứa Viêm vẻ mặt nghiêm túc, gật đầu nói: "Ba ngàn lẻ, thế nào
Hứa Viêm một bên nhận lấy linh phiếu từ tay Thúy Nhi, một bên nói: "Ta thấy tông sư cũng đâu phải rau cải trắng, vẫn có chút thực lực đấy, ta giết cũng không dễ, rất vất vả
Đám người Đỗ Ngọc Anh mặt mày quỷ dị, một chưởng vỗ chết một tông sư mà còn kêu giết không dễ
"Dùng linh tinh để cân đo tông sư, thật sự quá vũ nhục tông sư, ta không đành lòng a
Hứa Viêm thở dài một hơi nói
Nghiêm Khoan âm thầm gật đầu, dùng linh tinh để cân đo tông sư, xác thực quá vũ nhục
Trước khi gặp phải cái tên này, chưa từng có tông sư nào bị người ta vỗ chết chỉ vì một ngàn linh tinh cả
"Vậy ý công tử là
Đỗ Ngọc Anh trầm ngâm hỏi
"Ngươi có túi trữ đồ không, cho ta mượn một cái, ta đảm bảo bao nhiêu tông sư ta cũng giết hết cho ngươi
Hứa Viêm mặt mày mong chờ nhìn Đỗ Ngọc Anh
Tiểu cô nương này thân phận chắc không tầm thường, tông sư Ma giáo cứ hết đợt này đến đợt khác, biết đâu lại có túi trữ đồ
Từ khi biết trên đời này lại có loại bảo vật như túi trữ đồ, hắn liền thèm thuồng không thôi
Đám người Đỗ Ngọc Anh đều ngây người, túi trữ đồ á
Đó là bảo vật mà đến đại tông sư cũng chưa chắc có được, hắn vậy mà dám mở miệng đòi ngay túi trữ đồ
"Khó sao
Hứa Viêm nhìn thần sắc mấy người, ngượng ngùng hỏi
"Đâu chỉ khó, bảo vật như túi trữ đồ, rất nhiều đại tông sư còn không có nổi một cái
Nói thẳng ra thì tông sư không đáng một cái túi trữ đồ đâu
Đỗ Ngọc Anh thở dài một hơi nói
Hứa Viêm tặc lưỡi, túi trữ đồ mà trân quý đến mức mạng tông sư cũng không sánh bằng
"Ta thấy phiền phức của ngươi lớn thật đấy, đã có tới hai tông sư võ giả rồi, ngươi chọc phải ổ Ma giáo à
Chỉ vài ngàn linh tinh mà đòi ta giết tông sư, không đủ đâu
Vừa vào nội vực không bao lâu đã giết hai tông sư Ma giáo, Hứa Viêm cũng hoài nghi nội vực này tông sư đi đầy đất hay sao, căn bản không còn thuộc hàng võ giả đỉnh cao nữa rồi
Đỗ Ngọc Anh trầm mặc, giao dịch với Hứa Viêm, nhờ hắn hộ tống về nhà xem như niềm vui bất ngờ, ai ngờ thực lực hắn lại mạnh đến vậy, giết tông sư cứ như đập muỗi, vỗ một phát là chết
Mà lần này đến tập kích nàng lại là tông sư Ma giáo, chuyện này chắc chắn không hề tầm thường
Nếu không có Hứa Viêm hộ tống, e là nàng đã rơi vào tay Ma giáo rồi
"Vậy ý công tử là
Đỗ Ngọc Anh hỏi
"Linh dược
Ta cần linh dược
Hứa Viêm nghĩ thông suốt, hắn kiếm linh tinh cũng không ít, mà mục đích của việc kiếm linh tinh là để mua linh dược
Đã vậy, sao không đòi trực tiếp bằng linh dược luôn
"Công tử cứ nói
Đỗ Ngọc Anh thầm thở dài trong lòng, dù sao linh dược cũng có thể dùng linh tinh mà mua được
"Một gốc lục phẩm linh dược, giết một tông sư
Hứa Viêm giơ một ngón tay lên nói
"Lục phẩm linh dược hiếm lắm, đến cả Thiên Bảo các ở các quận thành cũng chưa chắc mua được một gốc, thuộc loại có thể gặp nhưng không thể cầu, ta thật không dám giấu, lục phẩm linh dược ta không lo nổi đâu
Đỗ Ngọc Anh bất đắc dĩ nói
Lục phẩm linh dược lại hiếm có trân quý đến vậy sao
Việc này vượt quá dự kiến của Hứa Viêm, hắn ngẫm nghĩ rồi nói: "Thất phẩm linh dược, một tông sư đổi một gốc thất phẩm linh dược, không thể ít hơn được nữa đâu, ngươi phải biết đó là tông sư đấy
"Được
Đỗ Ngọc Anh gật đầu đồng ý
Sau khi thỏa thuận xong điều kiện, Hứa Viêm lòng tràn đầy vui vẻ, cũng không hỏi Đỗ Ngọc Anh vì sao lại chọc phải võ giả tông sư Ma giáo, thân phận nàng là gì
Hộ tống xong xuôi, lấy được thù lao, sau này còn gặp lại hay không vẫn là ẩn số, Hứa Viêm cũng không có lòng hiếu kỳ lớn đến vậy
Một đêm sau, đoàn người tiếp tục lên đường
Nửa ngày sau, có mấy tên hắc y nhân đột kích, nhưng đều chỉ có thực lực tam phẩm, nhị phẩm, Hứa Viêm lười ra tay, đám này nhìn là biết thuộc dạng tử sĩ, trên người chắc không có linh tinh
Vệ sĩ của Đỗ Ngọc Anh ra tay, bao gồm cả gã mã phu nhất phẩm kia, đánh giết toàn bộ đám người đột kích
Ngày thứ ba rời khỏi huyện Thiết Sơn, đoàn người tiến vào một huyện thành để tiếp tế, Đỗ Ngọc Anh vẫn theo lệ đi Thiên Bảo các, tìm kiếm linh dược chữa thương cho Nghiêm Khoan
Nhưng Thiên Bảo các của huyện thành này không có linh dược mà nàng cần
Rời khỏi huyện thành, đoàn người tiếp tục lên đường
Lúc chạng vạng tối, trên đường một bóng người đứng sừng sững ở giữa đường
Khí tức tông sư võ giả lộ rõ không thể nghi ngờ, ánh mắt lạnh lùng, trên người khí tức âm sâm dũng động, lại là một tông sư võ giả Ma giáo
Đỗ Ngọc Anh nhíu mày, trầm tư
Nghiêm Khoan cũng nghiêm mặt, một hai tên tông sư Ma giáo đến tập kích thì thôi đi, sao cứ liên tục thế này, toàn tông sư Ma giáo
Địch nhân cường đại như dự đoán ngược lại không thấy đâu
Không đợi Hứa Viêm ra tay, Nghiêm Khoan bước ra từ trong xe ngựa, trầm giọng nói: "Đỗ gia ta không thù oán gì với Ma giáo, các hạ đến đây là vì sao
Thuộc hạ của Ma Tôn nào
"Nghiêm Khoan
Giọng của tông sư Ma giáo hơi the thé, nghe chói tai
"Phải
Nghiêm Khoan ôm quyền nói
"Tông sư tam lưu không có tư cách nói chuyện trước mặt bản tọa
"Ngươi
Nghiêm Khoan tức đến mặt xanh mét
"Tiểu huynh đệ, cho ta đánh chết hắn, ta trả riêng cho ngươi một gốc thất phẩm linh dược
Nghiêm Khoan tức giận nói
Hứa Viêm nghe vậy thì tỉnh cả ngủ, sợ Nghiêm Khoan đổi ý, vội nói: "Được, một gốc thất phẩm linh dược
"Cuồng vọng
Tông sư Ma giáo nổi giận
Thân hình hắn khẽ động, khí tức âm trầm càn quét ra, hóa thành vô số quỷ trảo dày đặc, trực tiếp tập sát tới
Đối với tông sư Ma giáo, Hứa Viêm tự nhiên sẽ không nương tay
Ma giáo chuyên tu sát sinh công pháp, đều bị Hàng Long chưởng chí dương chí cương, uy mãnh vô song của hắn khắc chế, tên tông sư Ma giáo này dù có nhỉnh hơn hai tên trước một chút, nhưng vẫn không thể ngăn cản được một chưởng mãnh liệt của Hứa Viêm
Ầm ầm
Kim sắc cự long đánh ra, phá hủy mọi thứ như bẻ cành khô, quỷ trảo dày đặc toàn bộ tan biến, chưởng lực cương mãnh vô song trong nháy mắt bao phủ lấy hắn trước ánh mắt kinh hoàng của đối phương
Oanh
Tông sư Ma giáo chết ngay tại chỗ
Nếu không sợ đánh nát cả linh phiếu mang theo bên người, tạo thành tổn thất lớn thì một chưởng này đã chia hắn thành năm xẻ bảy rồi
"Giúp ngươi đánh chết hắn rồi đấy, nhớ trả ta một gốc thất phẩm linh dược
Hứa Viêm vui vẻ tiến lên sờ soạng thi thể
"Hừ
Sao đám tông sư Ma giáo này toàn là quỷ nghèo vậy
Hứa Viêm lầm bầm, chân khí phun trào, nghiền nát thi thể đối phương thành tro bụi, chết triệt để
Nghiêm Khoan da đầu tê dại
Thiếu niên này thật đáng sợ
Quả nhiên là một chưởng một tông sư, lẽ nào hắn là đại tông sư sao
Cái lực lượng cự long màu vàng kia rốt cuộc là công pháp kinh khủng gì, mạnh đến mức quá sức tưởng tượng
Hơn nữa, thiếu niên này sau khi giết người còn hất cả tro bụi đi nữa
Bộ dáng thuần thục kia cứ như làm chuyện này thường xuyên lắm vậy
"Chết rồi à
Để ngươi coi thường ta
Dù sao Nghiêm Khoan trong lòng cũng thấy thoải mái, coi thường hắn là tông sư tam lưu đúng không, ngươi có mạnh đến đâu, chẳng phải cũng bị người ta một chưởng vỗ chết đấy thôi
Hứa Viêm rất cao hứng, hai gốc thất phẩm linh dược đã tới tay
"Nội vực quả nhiên đặc sắc, kiếm tiền cũng không khó, nhiều thêm vài tông sư nữa là ta có thể kiếm đủ tiền mua linh dược rồi
Hứa Viêm đắc ý nghĩ
Trên đường đi, những cuộc tập kích ngày càng thường xuyên, gần như toàn võ giả tam phẩm trở lên, thậm chí có một lần có sáu tên nhất phẩm võ giả đột kích
Vệ sĩ của Đỗ Ngọc Anh đương nhiên không phải đối thủ, chỉ có thể để Hứa Viêm ra tay, trực tiếp một chưởng càn quét toàn bộ
Mà tông sư võ giả cũng lại một lần nữa đột kích
Lần này xuất hiện không phải là tông sư Ma giáo, mà là một tông sư tiếng tăm lừng lẫy ở quận Lam Bình, sau khi Nghiêm Khoan gọi tên hắn ra
Đối phương cũng không thèm giả bộ, trực tiếp trào phúng coi thường Nghiêm Khoan chỉ là tông sư tam lưu..
Kết quả là Nghiêm Khoan lại nợ Hứa Viêm thêm một gốc thất phẩm linh dược
Trên đường đi, kẻ tập kích ngày càng đông, thậm chí còn dùng hạ độc, cạm bẫy các loại, khiến tốc độ tiến lên của đoàn người chậm lại
Hứa Viêm cũng không dám chủ quan, luôn cảnh giác
Một ngày nọ, tiếng vó ngựa vang lên như thể đại quân tấn công, một đám đen nghịt tập sát tới
"Vệ quân quận Lam Bình
Nghiêm Khoan nghiến răng nói
Dù đám người đến tập sát mặc toàn đồ đen nhưng không thể qua mắt được người tinh tường, đây chính là vệ quân quận Lam Bình
Oanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một thân ảnh bay tới từ phía trên đại quân, trực tiếp nhắm thẳng vào Nghiêm Khoan
Hiển nhiên hắn tới đối phó với tông sư Nghiêm Khoan
"Công tử, năm ngàn linh tinh, dẫn chúng ta phá vây
Đỗ Ngọc Anh mặt âm trầm nói
"Không thành vấn đề
Đối phó thiên quân vạn mã, Hứa Viêm đã có kinh nghiệm, dù đại quân nội vực có thực lực mạnh hơn nhưng thực lực của hắn cũng mạnh hơn rất nhiều
Vận chuyển chân khí, mười tám con cự long màu vàng gào thét lao ra
Ầm vang lao thẳng vào đại quân tấn công, người ngã ngựa đổ, còn đoàn người Đỗ Ngọc Anh theo sát phía sau Hứa Viêm, tên tông sư đến tập sát bị Hứa Viêm một chưởng vỗ bay ngay trên không trung
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đại quân toàn bộ ngã xuống, Nghiêm Khoan rung động trong lòng khó tả, cảnh tượng mười tám con cự long càn quét tứ phương khắc sâu vào trong đầu hắn
"Cuối cùng là công pháp gì
Ở nội vực chưa từng nghe thấy loại công pháp võ đạo cường đại này
Nghiêm Khoan kinh hãi trong lòng, đường đường là tông sư võ giả mà hắn chưa từng nghe thấy ở nội vực có công pháp nào cường đại như vậy
Xuyên qua vòng vây, đoàn người tiếp tục tiến lên
Toàn bộ vệ quân quận Lam Bình nằm la liệt trên đất, rất lâu sau vẫn không thể bò dậy, mãi đến khi đoàn người Hứa Viêm biến mất mới lảo đảo đứng lên
Ai nấy đều mặt trắng bệch
Quá kinh khủng
Cảnh tượng kinh khủng mười tám con cự long càn quét khiến mọi quận vệ kinh hãi, e rằng uy danh của đại tông sư trong truyền thuyết cũng chỉ đến vậy mà thôi
Sau khi rời khỏi địa phận quận Lam Bình, liên tiếp mấy ngày không gặp phải tập kích, khi Đỗ Ngọc Anh vừa thở phào nhẹ nhõm, cho rằng có thể một đường bình an thì trước mặt đoàn người xuất hiện một quán trà trơ trọi
Đột nhiên, một khúc sáo du dương vang lên
Tiếng sáo du dương dễ nghe khiến người nghe không khỏi muốn nhảy múa theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy hộ vệ của Đỗ Ngọc Anh từ đầu đến giờ luôn mặt vô cảm xúc, kiệm lời, giữ cảnh giác cao độ, lúc này lại gật gù đắc ý, si mê trong tiếng sáo không thể tự kiềm chế
Thúy Nhi mở cửa xe ngựa, ánh mắt mê ly
"Không hay rồi
Nghiêm Khoan đột nhiên gầm lên, võ đạo nội khí bùng nổ, tông sư khí thế tràn ra, lập tức đánh thức hộ vệ và Thúy Nhi
"Là Thiên Huyễn Ma Địch, mau phong bế giác quan, bịt tai lại
Thúy Nhi mặt trắng bệch
Hộ vệ vội vã xé vải, vo thành cục nhỏ nhét vào tai
Đến cả Nghiêm Khoan cũng nghiêm mặt xé vải bịt tai
"Tiểu huynh đệ, mau bịt tai lại, đây là đỉnh phong tông sư Ma giáo, Thiên Huyễn Ma Sư với Thiên Huyễn ma âm
Thấy Hứa Viêm vẫn ngồi trên lưng ngựa, không hề bị lay động, Nghiêm Khoan vội nhắc nhở
"Đừng hoảng hốt, tiếng sáo này nghe cũng hay đấy chứ
Hứa Viêm giờ phút này lại lộ vẻ kinh ngạc, tiếng sáo du dương, nhưng lại có một luồng sức mạnh nhu hòa như gió nhẹ phiêu đãng đến, chui vào tai tựa hồ muốn mê hoặc người nghe
"Nội vực võ đạo lại có loại công pháp này, dùng âm thanh giết địch
"Sư phụ nói không sai, không thể chỉ vì nội vực tu luyện ngụy võ đạo mà cho rằng không có gì khác biệt, cái ma âm chi pháp này cũng có chỗ hay
"Dù không ảnh hưởng đến ta vì ta tu luyện chân võ đạo, nếu ta lĩnh hội được một môn âm thanh giết địch chi pháp thì sao nhỉ
Hứa Viêm lộ vẻ hứng thú
Nghiêm Khoan sắc mặt thay đổi liên tục, "Tiểu huynh đệ mau bịt tai lại
Hắn lầm tưởng Hứa Viêm bị ma âm mê hoặc tâm thần nên vội vận chuyển võ đạo nội khí mở miệng nhắc nhở
Hứa Viêm quay đầu nhìn hắn một cái, "Ngươi cũng là tông sư đấy, tâm thần định lực kém vậy, chỉ có một khúc sáo mà đã sợ đến thế rồi
Nghiêm Khoan đen mặt
"Xin tiểu huynh đệ giúp ta trừ bỏ cái ma âm này
Nghiêm Khoan hít sâu một hơi nói
Hắn cảm thấy mình có chút không chống đỡ nổi Thiên Huyễn ma âm, trước mắt có ảo giác xuất hiện
"Không được, ta còn chưa nghe đủ mà cái này cũng đâu có nguy hiểm gì
Hứa Viêm quả quyết từ chối
Nghiêm Khoan thấy vậy cũng đành chịu, chỉ có thể trở lại xe ngựa cẩn thủ tâm thần, chống lại Thiên Huyễn ma âm
Đám hộ vệ của Đỗ Ngọc Anh lúc này mặt đỏ bừng, lung la lung lay, cưỡi ngựa tiến về phía quán trà
Trong xe ngựa, Thúy Nhi mặt ửng hồng, không biết đang ảo tưởng cái gì mà trong miệng ríu rít gọi: "Công tử..
ô ô..
tốt quá công tử..
Đỗ Ngọc Anh hai tay đan vào nhau, hô hấp nặng nề, bộ ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng chống đỡ, đến cuối cùng nàng tháo mạng che mặt lộ ra dung nhan tuyệt mỹ
Gương mặt trắng nõn đã ửng hồng
Xe ngựa dừng lại trước quán trà
Hứa Viêm thích thú nhìn người áo trắng trong quán trà, trong lúc nhất thời hắn không phân biệt được người kia là nam hay nữ
Ngũ quan thanh tú, trên mặt bôi son phấn, đôi môi đỏ mọng dán vào cây sáo, mắt hơi nhắm hờ, thổi giai điệu
Khí tức trên người phun trào theo tiếng sáo truyền ra bốn phương
Khoảng cách càng gần, uy lực ma âm càng mạnh
Hứa Viêm lặng lẽ quan sát, tỉ mỉ thể ngộ, như đang suy tư điều gì
Đỗ Ngọc Anh bước ra khỏi xe ngựa
Nàng cắn môi, tiến đến trước ngựa của Hứa Viêm, "Công tử, ba gốc thất phẩm linh dược, ngươi giúp ta thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này
Đỗ Ngọc Anh coi như đã hiểu, chỉ cần trả đủ linh dược là không có phiền phức nào không giải quyết được cả!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.