Không cần găng tay, cảm giác mềm mại lan tỏa từ lòng bàn tay, Lâm Thiên Du không nhịn được khẽ gập các đầu ngón tay, ngón cái khẽ lướt qua vành tai, lông cáo Bắc Cực trắng như tuyết ở trên tai dày cộm.
Cáo Bắc Cực mặc nàng vuốt ve, còn cố gắng dụi vào tay nàng cọ cọ liên tục, xoay người, móng vuốt ôm lấy cổ tay nàng liếm tới liếm lui.
Lâm Thiên Du sờ sờ bụng cáo Bắc Cực, năm ngón tay che lên trên lớp lông mịn rồi vùi sâu vào trong.
Vuốt lông cho cáo Bắc Cực một lượt, Lâm Thiên Du lại đeo găng tay vào.
Cáo Bắc Cực lăn qua lăn lại trên mặt đất, đã quét sạch tuyết xung quanh, cái đuôi to vẫn vung vẩy trên mặt đất, làm lộ ra lớp băng dưới tuyết.
Qua lớp găng tay, Lâm Thiên Du gãi gãi lông cáo Bắc Cực, lấy con cá từ trên giá xuống, lớp vỏ bên ngoài đã cháy sém, may mà khi xẻ cá thì được cắt đôi, nướng cũng đều hơn.
Lâm Thiên Du lắc lư con cá nướng nóng hổi vẫn còn bốc khói, "Ăn một miếng không?"
Con cá nướng rắc chút muối vừa nóng vừa thơm, rõ ràng không phải là món ăn trong thực đơn của cáo Bắc Cực, nó khụt khịt mũi, nằm ngửa trên mặt đất nghiêng đầu, "Gâu..."
Xem ra nó không hứng thú với cá nướng."Hải cẩu nhỏ?" Lâm Thiên Du khẽ gọi con hải cẩu đốm nhỏ đang nằm thoải mái dễ chịu ở dưới chân, đã sắp ngủ, "Đừng ngủ nữa, dậy ăn chút gì đi."
Hải cẩu đốm nhỏ mơ màng mở to mắt, khẽ há miệng.
Lâm Thiên Du xé một miếng thịt cá, nhắm chuẩn, ném.
Hải cẩu đốm nhỏ chóp chép miệng, chưa tỉnh ngủ mà đã ăn.
Lâm Thiên Du nheo mắt lại, lại dùng cách này đút mấy miếng thịt cá.
Có lẽ đang mơ thấy ăn cơm, ăn no hải cẩu đốm nhỏ liền cắm đầu xuống tuyết một cú, trốn tránh đồ ăn từ trên trời rơi xuống.
Số thịt cá còn lại, Lâm Thiên Du rắc chút gia vị, nếm thử một miếng hương vị rất ngon, "Cá tươi thật."
Cá sinh trưởng trong môi trường cực hàn, Lâm Thiên Du vẫn là lần đầu tiên ăn.
Theo lý thuyết, khi nướng thịt, gia vị sẽ che mất một phần hương vị gốc của cá, vì không loại bỏ tạp chất, chỉ có thể thêm nhiều gia vị, nhưng món cá nướng rắc đầy ớt bột này vẫn có thể cảm nhận được vị tươi.
Lâm Thiên Du nghĩ thầm: "Lần sau câu thêm vài con rồi hầm canh."
Loại cá này mà hầm canh chắc chắn rất ngon.
Tổ chương trình quên mang theo cặp lồng, nếu không thì bây giờ nửa con cá còn lại có thể cho thêm tuyết vào nấu canh là được rồi.
Đi ra ngoài một chuyến không tìm được nước ngọt, có thể nấu tuyết cũng không vấn đề lớn, chỉ là không có nước ngọt để tắm hơi phiền phức.
Lâm Thiên Du thong thả ăn xong con cá, mang theo que xiên xương cá bỏ vào đống lửa đốt."Ta phải về thôi." Lâm Thiên Du xoa đầu hải cẩu đốm nhỏ, "Ngươi về với đồng bọn đi."
Đàn hải cẩu đốm ở bên kia vẫn thường xuyên nhìn sang đây, rõ ràng là rất để ý tới hải cẩu đốm nhỏ.
Sau khi đã nghỉ ngơi đủ, lũ hải cẩu đốm bắt đầu lục tục xuống nước, hải cẩu đốm nhỏ vẫn còn chóp chép miệng bị đánh thức sau đó nhìn quanh, "A gào!"
Ngày mai!
Lâm Thiên Du gật đầu ngay, "Được; ngày mai lại đến tìm ngươi chơi."
Nói rồi nàng vươn tay, vỗ nhẹ vào chân ngắn của hải cẩu đốm nhỏ, "Đi đi.""Gào!"
Hải cẩu đốm nhỏ kêu lên một tiếng rồi chạy vọt về phía đàn hải cẩu."Cáo nhỏ? Trời sắp tối rồi." Lâm Thiên Du thu cần câu, "Ta phải về nhà đây.""Gâu..."
Cáo Bắc Cực ánh mắt dán chặt vào sợi dây câu cá từ từ được rút ra từ lỗ băng, nghe thấy tiếng gọi vẫn rất chậm chạp phản ứng, theo bản năng đáp lại một tiếng, nó liền lập tức quay đầu, vừa kịp nghe tiếng "Cạch".
Lâm Thiên Du đã xếp cần câu xong; bỏ vào trong rương đựng đồ câu.
Cáo Bắc Cực là loài động vật sống theo bầy đàn, cáo nhỏ cũng nên có đồng bọn đang chờ đợi nó.
Thu dọn đồ đạc xong, Lâm Thiên Du đảo lộn đống lửa, dùng tuyết phủ kín hoàn toàn, dập tắt đuốc, "Được rồi, ngươi cũng về nhà đi."
Cáo Bắc Cực xoay người một cái rồi nhanh nhẹn đứng dậy, rũ sạch tuyết trên người, nhìn theo bóng lưng Lâm Thiên Du đang đi xa, ngẩn người một hồi rồi cất bước đuổi theo.
【 Lâm tỷ! ! ! Quay đầu lại đi a a a! 】 【 nghẹn quá nghẹn quá ! Cáo nhỏ đuổi theo kìa! 】 【 ôm lấy nó đi, mau ôm lấy nó a! Lâm tỷ đừng có mà, để ta làm đi, ta xông lên bắt lấy cáo nhỏ là nhanh nhất đấy. 】 Cáo Bắc Cực đuổi kịp bước chân của Lâm Thiên Du, dừng lại bên cạnh nàng, thân thể dụi vào bắp chân nàng.
Lâm Thiên Du dừng bước, "Hả?""Gâu!" Đuôi to của cáo Bắc Cực buông thõng sau lưng, lo lắng vung qua vung lại.
Lâm Thiên Du khom người xuống hỏi: "Ngươi muốn đi theo ta sao?"
Cáo Bắc Cực ngồi ngay ngắn rồi ngẩng đầu lên, miệng kề sát vào hít hà, thân mật liếm mặt nàng, "Gâu..."
Lâm Thiên Du rất muốn mang hải cẩu đốm nhỏ và cáo Bắc Cực về, nhưng hải cẩu đốm nhỏ có tộc đàn có đồng bạn, nàng bế hải cẩu đốm nhỏ đi trước mặt chúng không hay cho lắm.
Cáo Bắc Cực cũng vậy, chỉ là hiện tại cáo Bắc Cực không định trở về tìm bầy cáo, vậy nàng nuôi một con cáo Bắc Cực cũng được thôi."Được, vậy thì về cùng ta." Lâm Thiên Du dùng hai tay nâng đầu cáo Bắc Cực lên, họ nhà chó, cáo Bắc Cực có khuôn mặt rất nhỏ, đôi găng tay dày của nàng khiến tay to hơn vài lần, nâng như vậy gần như có thể che hết mặt cáo Bắc Cực.
Càng đi về phía trước càng phải đi qua một đoạn có tuyết dày, gần đến đầu gối của Lâm Thiên Du.
Cáo Bắc Cực bước đi có vẻ hơi vất vả, đơn giản cúi người bế cáo Bắc Cực lên, qua lớp áo lông có thể cảm nhận được sự mềm mại của cáo Bắc Cực.
Bị ôm cáo Bắc Cực ngoan ngoãn nằm trong ngực Lâm Thiên Du, cả người cứng đờ, có thể lần đầu bị ôm nên không quen.
Lâm Thiên Du một tay ôm, một tay cầm gậy gỗ dò đường phía trước.
Cách đi đường này đối với cáo Bắc Cực có chút mới lạ, nó tò mò nhìn cây gậy gỗ, gậy gỗ động đậy thì nó cũng theo gật gù đầu.
Trở lại căn cứ, từ xa đã thấy khói bốc lên.
Mấy người vây quanh đống lửa không biết đang bận cái gì.
Linh Vũ không thể tin được thốt lên: "Thứ này thật sự ăn được sao? Nhìn thế nào cũng giống cỏ dại a?"
Cung Hâm Minh nghiêm túc nói: "Đương nhiên được, trước khi tham gia chương trình lần này, ta đã cố ý đến Bắc Cực đặc huấn bảy ngày."
Hắn chỉ vào món đồ ăn không biết tên trong nồi rồi nói: "Đây là rau dại ta cố ý đào lên từ vùng đất lạnh ở đài nguyên, trông thì có vẻ không ra gì, nhưng hương vị thì..."
Vừa nói, Hàng Tư Tư nếm thử một ngụm cháo rau dại, trong nhất thời, mặt còn xanh hơn cả cháo rau dại.
Sắc mặt Hàng Tư Tư có chút khó tả.
Cung Hâm Minh ho nhẹ một tiếng, "Nhưng nó rất dinh dưỡng, hơn nữa trời lạnh thế này mà uống chút đồ nóng hổi thì rất thoải mái."
Ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Thiên Du trở về, hắn còn nhiệt tình hô: "Thiên Du tỷ! Chúng ta nấu được cả nồi cháo rau dại, lại đây uống chung nhé. Rất ngon đấy."
Như để chứng minh lời mình nói, Cung Hâm Minh cầm bát của mình uống một hớp lớn, dừng một chút, yết hầu nhấp nhô lên xuống, khó khăn nuốt xuống, lại mở miệng, giọng nói cũng khàn đi, "Cái kia... Lần sau, Thiên Du tỷ, lần sau có cơ hội thì uống chung nhé."
Lâm Thiên Du còn chưa kịp mở miệng, thấy nửa khuôn mặt của Cung Hâm Minh không đeo khẩu trang đã đổi đủ loại màu, "Không có thêm gia vị sao? Cho thêm chút nước, nấu cùng thịt chắc sẽ ngon hơn."
Nhìn màu sắc trong nồi, e rằng chỉ có rau dại với nước, thứ này dù có thêm muối cũng khó mà ăn ngon được."A! Đúng vậy!" Cung Hâm Minh vỗ đầu, "Ta còn có nữa này, Thiên Du tỷ cô đợi chút nhé, chờ ta làm xong rồi cô ăn.""Không cần, tôi ăn rồi. Các cậu ăn đi." Lâm Thiên Du dậm chân, rũ bỏ tuyết trên ống quần.
Hàng Tư Tư bưng bát nước nóng uống mấy ngụm, "Thiên Du tỷ, chị ôm một đống tuyết làm gì vậy?"
Cô ấy không biết nghĩ đến cái gì mà mắt sáng rực, "Chẳng lẽ muốn xây nhà băng sao? Nhanh như vậy đã muốn dựng nơi ẩn nấp rồi."
Không có chỗ ở, việc dựng nơi ẩn nấp là việc quan trọng nhất khi sinh tồn ngoài tự nhiên, nhưng bây giờ đã có lều trại dày để chắn gió, mọi người đều bận rộn đi tìm đồ ăn rồi, cũng không vội dựng nơi ẩn nấp.
Lâm Thiên Du: "Nhà băng..."
Lời còn chưa dứt, cáo Bắc Cực đang vùi trong ngực nàng liền ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ mịt khi nhìn thấy con người ở đằng xa liền dừng lại, rồi lập tức rút về vị trí vừa nãy, đến cái đuôi cũng cố gắng rụt sâu vào trong ngực Lâm Thiên Du.
Hàng Tư Tư: "?! !"
Là cáo à à à!
【 ai hiểu nỗi lòng tôi không! Động tác này đáng yêu quá trời quá đất! 】 【 muốn nhấc lên cất trong lòng rồi xoa xoa. 】 【 ha ha ha nhìn ánh mắt của Hàng Tư Tư kìa, chúng ta còn chưa giải quyết được chuyện ăn uống no đủ mà cô đã mang động vật về nhà rồi! 】 【 không so được căn bản là không so được. Với lại cái nồi rau xanh mướt như đồ ăn healthy đó, so với nước gạo còn miễn cưỡng thắng được màu sắc bắt mắt. Thật sự không có độc chứ? 】 ...
Hàng Tư Tư trợn mắt há mồm, "Tốc độ này cũng nhanh quá đi."
Lâm Thiên Du cười cười, "Vừa hay gặp nó đi ra kiếm ăn."
Nàng để cây gậy gỗ qua một bên, khi trở về tuyết đã ngừng, trên người cũng không còn dính nhiều tuyết, tùy ý vỗ vỗ cáo Bắc Cực, liền kéo khóa lều trại trước bỏ cáo Bắc Cực vào trong.
Đối với các loài động vật nhỏ, không gian nửa kín chỉ có một khe hở là chỗ bị giam cầm, thêm nữa đây lại là một căn phòng lạ lẫm, chúng sẽ cảm thấy bất an.
Vì vậy, sau khi xuống đất, cáo nhỏ cẩn thận xem xét bên trong lều trại.
Hàng Tư Tư thấy nàng cứ ôm mãi, không khỏi hỏi: "Nó bị thương à?""Không có, vừa nãy đường đi khó, tôi trực tiếp ôm nó." Lâm Thiên Du bỏ cả ba lô vào trong.
Cáo Bắc Cực dường như đã đi một vòng bên trong, rồi lại tới cửa lều, từ khe hở thò móng vuốt ra, muốn kéo Lâm Thiên Du vào.
Cung Hâm Minh gọi từ trong lều: "Tư Tư! Cô thấy đồ của tôi để ở đâu không?""Ở..."
Hàng Tư Tư cất giọng kêu, âm thanh bị kìm hãm, không nhớ rõ ở đâu, "Thiên Du tỷ, ta đi giúp hắn tìm một lát."
Lâm Thiên Du gật gật đầu, "Ừ, đi làm việc đi."
Cúi xuống, cầm móng vuốt của cáo Bắc Cực, Lâm Thiên Du để đôi hài dính đầy tuyết lại bên ngoài, bản thân đi vào.
Nếu là một môi trường kín hoàn toàn xa lạ, sẽ khiến động vật hoang dã cảm thấy căng thẳng.
Nhưng nếu trong hoàn cảnh này, có thêm một người quen là giống loài với động vật hoang dã, thì cáo Bắc Cực không những không cảm thấy căng thẳng, ngược lại còn thích kiểu không gian kín chỉ có nó và người nó thích tồn tại.
Bên ngoài quá lạnh, Lâm Thiên Du trở tay kéo lều trại lên, dù đang ở trong lều, cũng chỉ có thể cởi áo lông, còn dày quần áo trên người thì không thể cởi.
Tay ấm vuốt ve lông cáo Bắc Cực, Lâm Thiên Du suy tư nói: "Vẫn phải dựng phòng băng."
Trong lều không thể nhóm lửa, nhưng phòng băng thì có thể.
Hơn nữa cấu tạo đặc thù của phòng băng, dù nhiệt độ bên ngoài xuống âm, ở trong phòng băng cũng không cần mặc áo lông.
Nếu không, từ bên ngoài trở về lều trại cũng không thể làm ấm tay, so với bên ngoài chỉ là không bị gió thổi mà thôi.
Nghĩ vậy, Lâm Thiên Du lại bắt đầu lục lọi, xem có gì dùng được không.
Lần này tổ chương trình chuẩn bị vật tư cho khách mời là đầy đủ nhất từ trước tới nay.
Tiểu hồ ly nằm trên mặt đất liếm lông, trong lều, nó không cần co người, nằm duỗi thẳng cũng không thấy lạnh.
Lâm Thiên Du lục đồ vật thấy vậy thì vươn tay gãi cằm tiểu hồ ly, "Thích chỗ này không?""Anh..." Tiểu hồ ly ngẩng đầu lên, chân trước chạm vào cổ tay nàng, trông như đang giơ móng vuốt ôm lấy."Ngoan." Lâm Thiên Du vuốt ve lông cổ tiểu hồ ly, "Ngươi tự chơi ở trong này, ta đi dựng phòng băng.""Anh?"
Phòng băng?"Phòng băng chỉ là cái tên thôi, vật liệu là gạch tuyết." Lâm Thiên Du cầm búa đứng dậy, áo lông vẫn chưa cởi, đeo lại kính bảo hộ, đã thấy cáo Bắc Cực đứng ở cửa lều trước nàng.
Xem bộ dạng là không muốn một mình chờ ở trong lều."Được rồi, vậy thì đi cùng." Lâm Thiên Du kéo khóa, gió lạnh bên ngoài lập tức thổi vào khi vén rèm cửa.
Trước khi đi, Lâm Thiên Du dựng một đống lửa trong căn cứ, múc mấy gáo tuyết để vào trong nồi, treo trên đống lửa nấu nước nóng.
Nấu nước sôi cũng cần thời gian, cứ đốt lên trước, chờ nàng bận xong quay về vừa có thể uống.
Nhìn đống tuyết cao trong nồi, đây là loại nồi ba tầng, tầng cuối cùng khá sâu, dùng để đựng canh, nấu một hộp là đủ.
Lâm Thiên Du nhấc hai tầng trên nói: "Hai tầng này có thể làm chảo."
Chất liệu hơi giống thép, nhưng gõ lên nghe như inox, mặc kệ là gì, cứ có thể tiếp xúc trực tiếp với lửa mà không bị cháy thủng là được.
Đang nói thì nghĩ ra gì đó, Lâm Thiên Du do dự nói: "Đi làm gạch tuyết thì..."
Vừa đến đoạn đường kia, chỗ tuyết đọng đó rất hợp để làm phòng băng.
Nhưng lại hơi xa.
Hơn nữa... Dựng phòng băng phải dùng gạch tuyết, lúc lấy tuyết là phải cắt ra hình dạng luôn.
Dù sao nàng không có khuôn để cố định hình, nếu có khuôn thì ngược lại có thể đập nát tuyết, nén chặt rồi chở về.
Lâm Thiên Du nghĩ nghĩ, chân xoay một cái, không đi lấy gạch tuyết ngay, mà là đi chặt cây trước, "Làm phương tiện chuyên chở."
May mắn mặt đất đều là tuyết, có chỗ còn đóng băng, kéo phương tiện chuyên chở, không cần bánh xe cũng có thể chạy.
Lâm Thiên Du chọn một cây vừa phải để chặt.
Một thân đồ dùng nặng nề, chặt cây không thuận tiện, nếu mà là rìu hay dao thái rau, thì chỉ cần mài một chút, đốn một thân cây, cũng mất nửa tiếng.
Chẻ đôi khúc gỗ, còn lại thì cứ tách ra, những chỗ méo mó cũng không sao, búa không gọt được, cạo tỉ mỉ thì phiền.
Trời rất lạnh, Lâm Thiên Du cũng không định ngồi ngoài cạo ván gỗ, "Làm như vậy là được rồi."
Nàng đứng lên sửa sang lại sáu tấm ván, "Sau đó dùng dây thừng buộc lại, giống như kết bè gỗ vậy, cố định lại..."
Dây thừng quấn quanh các tấm ván song song, chiều dài dây có hạn, Lâm Thiên Du tiết kiệm từng chút buộc đến cuối thành nút chết, còn thừa một đoạn, vừa hay làm tay kéo."Xong." Làm xong, Lâm Thiên Du đứng lên, kéo dây thừng đi về phía trước, tấm ván để lại dấu vết cong queo trên mặt đất.
Bên dưới ván có dây thừng, cạo ra vết tích lộn xộn.
Nhưng kéo lên thì ngược lại không tốn sức.
【Có xe kéo rồi, chỉ thiếu người ngồi xe thôi. Ý ta là... Để ta lên đi?】 【Có sói con thì tốt rồi, sói con chắc chắn kéo xe cho Lâm Lâm, Lâm tỷ ngồi trên.】 【Ưm... Tiểu hồ ly?】 【Chưa nói tới việc xe dây thừng buộc ván gỗ này có thể bị kéo bay không, thì chỉ với cái thân thể nhỏ bé của tiểu hồ ly này, nó giậm chân tại chỗ còn đào được hố, làm sao mà kéo được.】 "Không ngồi được đâu, kéo nhanh quá dễ bị bung ra." Lâm Thiên Du tự mình buộc, chất lượng thế nào nàng hiểu rõ nhất, "Nếu muốn làm kiểu ván trượt, tốt nhất là dùng ván hoàn chỉnh."
Hoặc dùng vật liệu chắc chắn cố định lại cũng được.
Chứ dây thừng thì không ổn.
Đến chỗ tuyết dày, Lâm Thiên Du dùng búa vạch dấu trên mặt tuyết phẳng, ấn xuống.
Cắt gạch tuyết không cần nhiều sức, khống chế chút hình dạng, lúc cầm lên không bị vỡ là được."Làm một cái lớn hơn chút." Lâm Thiên Du vừa nói, vừa chậm rãi cầm gạch tuyết lên, nhẹ nhàng đặt lên xe ván.
Phòng băng một khi định hình, thì khó mà gia công thêm được.
Xây xong phòng băng, ở trong sinh hoạt, nhiệt độ tăng lên sẽ làm tan một chút lớp tuyết ngoài, sau đó sẽ nhanh chóng đóng băng lại, cứ thế lặp lại cho đến khi lớp băng cứng lại không bị lửa trong phòng băng làm tan chảy, là coi như hoàn thành.
So với quá trình đông lại này, dựng gạch tuyết có vẻ không khó khăn lắm.
Hai người Inuit có kinh nghiệm, có thể xây xong một phòng băng trong một ngày.
Gạch tuyết từng khối chất lên xe ván, gạch bên cạnh hơi lung lay.
Cáo Bắc Cực nghiêng đầu nhìn, dùng môi cọ cọ, thấy nó không động, lại duỗi móng nhẹ nhàng chạm vào, động tác rất nhẹ, không để lại cả dấu móng, nhưng như đang đẩy nó đi.
Ngẩng lên, Lâm Thiên Du đang điều chỉnh vị trí gạch tuyết kia.
Lâm Thiên Du kéo tay áo lên xem giờ nói: "Hôm nay cứ làm móng trước."
Trời tối thì quay lại lều trại, đợi mai lại tiếp tục xây phần giữa.
Muốn xây phòng tuyết khá lớn, cần dùng rất nhiều gạch tuyết.
Lâm Thiên Du thấy gạch trên xe gần đầy, liền thu búa, tính mang về rồi dựng sau.
Kết quả xoay người chân bị vấp, nghe thấy tiếng loạt soạt nhỏ của tuyết rơi, "Nghe kìa, ở dưới có gì đó?"
Cáo Bắc Cực đương nhiên cũng nghe thấy, nhưng nó vừa mới ăn xong, bây giờ tự nhiên sẽ không hao thể lực đi săn.
Động tác Lâm Thiên Du cực nhanh, khi nhận ra tiếng động tiến gần, liền hạ người xuống, lấy tay ấn một cái, không bắt được, lại nhào về phía trước, cả người nằm trong tuyết.
Ở chỗ tuyết dày chưa bị cắt, ép ra một cái hố hình người."Anh ——?!" Thấy loài người biến mất khỏi tầm mắt, cáo Bắc Cực vội vàng lao vào, hai chân trước cố gắng đào, muốn kéo Lâm Thiên Du ra khỏi đống tuyết trắng xóa này.
Lâm Thiên Du huơ lên đầu, kính bảo hộ và khẩu trang đầy tuyết, không nhìn rõ biểu cảm, nhưng giơ con chuột tuyết bắt được trên tay, "Xem này!"
Giọng nói nhẹ nhàng, nghe vào tai chắc là đang cười.
Cáo Bắc Cực không thèm nhìn con chuột tuyết, mà sốt sắng liếm tuyết trên kính bảo hộ của nàng."Ngoan, ta không sao." Lâm Thiên Du ôm cáo Bắc Cực vào lòng, "Xem ta bắt được gì này."
【Động tác chỉ đạo: Cáo Bắc Cực.】 【Ha ha ha, có ai đó làm ảnh động so sánh cảnh Lâm tỷ và cáo Bắc Cực đi săn chuột tuyết đi.】 【Ngã xuống lớp tuyết dày như vậy, chắc là ngẫu hứng thôi phải không? !! Ô ô, sảng khoái quá đi.】 Lâm Thiên Du không nằm trong tuyết quá lâu, dù rất thoải mái, chuột tuyết trên tay đã đưa cho cáo Bắc Cực.
Nàng đứng dậy phủi tuyết trên người, áo lông trơn truột không dính chút tuyết nào.
Cáo Bắc Cực ngậm chuột tuyết, mong chờ nhìn nàng.
Lâm Thiên Du bế cáo Bắc Cực đặt lên cạnh xe ván, "Giúp ta trông chừng, thấy gạch tuyết không ổn sắp rơi thì nói cho ta biết."
Vừa định xuống cáo Bắc Cực đã rụt móng, "Anh!"
Há miệng, chuột tuyết lại được tự do, "bộp" một tiếng rơi xuống đất, quay đầu muốn nhảy khỏi ván gỗ rồi trốn vào tuyết.
Chúng hay đào hố trong tuyết, khi bị cáo Bắc Cực đuổi sẽ nhanh chóng đào hang để trốn.
Nhưng cáo Bắc Cực có mục đích, khi bắt thì sẽ nhảy lên, khi xuống thì ép nát hố chuột đào, sau đó cắn chuột chính xác từ trong hố.
Lúc này, chuột tuyết chưa kịp chạy tới môi trường quen thuộc của nó, thì đã bị cáo Bắc Cực nhanh tay lẹ mắt cắn, một đòn chí mạng.
Cáo Bắc Cực ngậm chuột tuyết, ngồi ngay ngắn bên xe ván, thân hình lắc lư theo mỗi nhịp xóc của xe....
Lâm Thiên Du lên kế hoạch vị trí xây nhà băng, ngay gần lều trại, chỗ đó khá trống trải.
Đặt ván gỗ sang một bên, Lâm Thiên Du ôm một viên gạch tuyết bắt đầu đặt xuống đất, men theo đường vòng đã vẽ trước đó.
Góc gạch đặt trước, một viên sát bên một viên, đầu tiên quây vòng tròn dưới đáy."Mấy góc ngoài này cũng có thể dùng tuyết đắp vào, nhưng ta cảm thấy như vậy sẽ đẹp hơn." Lâm Thiên Du chỉ vào mấy góc ngoài, "Sợ không giữ ấm thì có thể dùng tuyết đắp bên trong, đắp nhẹ một lớp là được."
Sau khi sắp xếp xong số gạch tuyết đã chuyển về, cũng mới xếp được chưa đến hai lớp.
Lâm Thiên Du một tay chống nạnh, nhìn lớp thấp lè tè này, với lượng dùng này, ít nhất phải chuyển hơn mười chuyến nữa, số gạch tuyết mang về mới đủ xây nhà băng, còn chưa tính đến cửa hình vòm và nhà bếp.
Có nhà băng kiêm bếp, thì việc nấu cơm nhóm lửa sẽ tiện lợi hơn.
Lâm Thiên Du vốn định xây một cái, sau đó ở giữa mở một cửa, bên ngoài lại làm ống khói, như vậy không gian phòng ngủ sẽ thoải mái hơn nhiều.
Trong đầu nàng đã hình dung xong căn nhà băng, nhưng chỉ riêng một căn nhà băng đã phải dùng nhiều gạch tuyết như vậy rồi, nếu muốn xây thêm những cái khác, chắc phải chạy ba bốn mươi chuyến mới đủ.
Mặc quần áo dày cộp mà vẫn phải bận bịu đến giờ, trong môi trường dưới độ âm, Lâm Thiên Du còn thấy hơi nóng.
Dù sao cũng không vội, nàng nghĩ rồi nói: "Cứ từ từ thôi.""Gâu!" Con cáo Bắc Cực đang đào hố cố ý thả con mồi xuống đất đáp lại một tiếng, động tác đào hố vẫn không ngừng.
Cáo Bắc Cực có thói quen tích trữ đồ ăn, chúng cũng giống như gấu trúc nhỏ, vào mùa thức ăn phong phú sẽ đem đồ ăn chôn đi; đợi đến mùa đông thiếu đồ ăn thì lấy ra ăn.
Chỉ là phần lớn trường hợp, đồ ăn dự trữ cũng không đủ cho chúng vượt qua cả mùa đông lạnh giá, chỉ có thể nói là lúc nhiệt độ đột ngột giảm xuống thì có đồ ăn để cầm cự.
Ăn không hết chuột Lemming, nó định đào hố chôn, vừa mới đào một cái, có lẽ là đào xong ngửi thấy mùi động vật khác, nên cái hố đó bị cáo Bắc Cực bỏ đi, lại đổi chỗ khác đào tiếp.
Từ việc nó đổi chỗ chứ không bỏ hẳn việc chôn đồ ăn, thì có thể thấy con vật kia hẳn không có tính uy hiếp, nhưng có khả năng sẽ trộm đồ ăn."Đi nào tiểu hồ ly." Sửa sang xong nền móng, Lâm Thiên Du cầm theo búa, lên tiếng gọi.
Tiểu hồ ly đáp "Gâu" một tiếng, nhanh chóng chạy trên lớp tuyết đã bị dẫm bằng, quay đầu đi theo.
Mới đi được hai bước, cáo Bắc Cực đã nhận ra gì đó, đột ngột dựng lông, chắn ngang bên cạnh Lâm Thiên Du, cảnh giác nhìn về phía xa.
Tác giả có lời muốn nói: Đến rồi...
