[Lâm Thiên Du mẹ nó ngươi điên rồi sao? Gặp phải gấu không giả chết, ta thấy ngươi đúng là muốn chết.] [Đây là lúc nào rồi, còn không nhanh chóng chạy ngươi muốn chết à!] [Mẹ nó! Ngươi nói chờ một chút liền chờ một chút à?! Đến cả bọn bắt cóc hung ác cũng phải suy xét một chút chứ, ngươi đối mặt là một con gấu, đó là gấu! Không hiểu tiếng người có được không?!] Không chỉ người xem phòng phát sóng trực tiếp không hiểu, ngay cả Ấn Hữu Lâm bên cạnh cũng đầy mặt kinh ngạc, bị gấu đen đuổi theo một đường, hắn lúc này đã mồ hôi nhễ nhại thở hồng hộc, nghe vậy, hơi thở đều dừng lại một chút.
Ấn Hữu Lâm há miệng thở dốc, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại bản năng cơ thể khiến hắn gian nan hô hấp.
Ngay khi mọi người đều cho rằng gấu đen sẽ một cái tát xuống óc bắn tóe thì gấu đen hùng hổ lại đột nhiên dừng lại.
Dưới ánh trăng mông lung ban đêm, mở phòng phát sóng trực tiếp đêm cũng có thể thấy rõ ràng.
Rõ ràng là tư thế tấn công, nhưng lúc này nó đứng thẳng dang hai tay, cứ thế không vỗ xuống, cho dù nó chỉ cần buông tay xuống đã có thể chạm vào hai người nằm trên mặt đất.
Vậy mà vẫn không có bất cứ động tác gì.
Lâm Thiên Du ở gần, nhìn thấy mặt gấu đen đơ ra.
Không còn nhe răng, cảm giác lực công kích giương nanh múa vuốt đều giảm xuống một nửa.
Gấu đen thực ra là một loài động vật bị đánh giá thấp chỉ số thông minh, vô cùng thông minh.
Chính vì thông minh, nên khi nghe hiểu loài người nói chuyện mới cảm thấy hoang mang, đến đánh nhau cũng quên luôn....
[Nằm, Ngọa Tào?! Thật sự bất động?] [Không phải… Diễn đấy chứ. Nội dung cốt truyện này cũng quá giả.] Người xem phòng phát sóng trực tiếp trợn mắt há hốc mồm.
Nói vài câu liền đứng bất động luôn, con gấu này thật sự giống như có thể nghe hiểu tiếng người vậy.
Lâm Thiên Du thấy thế cũng nhẹ nhàng thở ra, vỗ vỗ Hàng Tư Tư, thấy nàng ngất đi, liền hướng Ấn Hữu Lâm vẫy tay, bảo hắn lại đây bế người đi.
Ấn Hữu Lâm không rõ vì sao, nhưng vẫn bước lên một bước tính toán nhìn rõ hơn, nào ngờ hắn vừa động, gấu đen đột nhiên quay đầu.
Không biết có phải nhắm vào hắn không, nhưng trong tình huống này, Ấn Hữu Lâm cũng không dám động đậy nữa.
Lâm Thiên Du bất đắc dĩ, đành phải mang Hàng Tư Tư sang một bên trước, còn mình thì ở lại chỗ cũ, nói chuyện với gấu đen: “Vì sao ngươi lại đuổi theo nàng?” Bọn họ không nằm trong thực đơn của gấu đen, đụng vào nó cũng là lơ đãng, theo lý thuyết, gấu no đủ bụng tính tình khá dịu ngoan, cũng sẽ không chủ động tấn công người.
Kết quả vừa thấy mặt đã gặp phải gấu đen đuổi theo Hàng Tư Tư cùng Ấn Hữu Lâm chạy, Lâm Thiên Du cũng hơi không hiểu.
Gấu đen không đáp lời, mà là vây quanh Lâm Thiên Du đi một vòng, ở sau lưng không nhịn được mà áp sát vào cổ nàng ngửi.
Đây là khoảng cách vô cùng gần, lại là cổ nơi yếu ớt dễ dàng bị trí mạng chỉ một kích.
Nếu gấu đen vào lúc này đột ngột trở mặt, Lâm Thiên Du rất có khả năng sẽ chết ngay tại chỗ, đến cứu chữa cũng giảm bớt.
Yết hầu của Ấn Hữu Lâm lên xuống, hắn muốn làm gì đó để gấu đen phân tán sự chú ý, lại sợ làm kinh động đến gấu đen, khiến nó mở miệng tấn công, vừa bối rối lại sợ hãi, hắn không dám tùy tiện động.
Lâm Thiên Du ngược lại vẻ mặt tự nhiên, hoàn toàn không có cảm giác căng thẳng khi bị mãnh thú nhìn chằm chằm, tùy ý gấu đen quen thuộc hơi thở của mình.
Có vẻ như phát hiện ra nàng không phải đồng loại, gấu đen đi một vòng trở lại, áp sát mặt về phía Lâm Thiên Du, đôi mắt nhỏ tò mò đánh giá nàng.
Hoặc như là xác nhận điều gì đó, dùng tay gấu đẩy đẩy.
Nhìn thì tùy ý, nhưng trên thực tế lực tay của gấu không phải người thường có thể chịu đựng được, Lâm Thiên Du trong lòng có đề phòng, nhưng... “Hả?!” Một cái đẩy như vậy vẫn trực tiếp làm nàng ngã ngửa.“…” Thấy nàng ngã xuống, kẻ cầm đầu “tạch” một tiếng đứng lên, có chút kích động lại gần xem, “Ô?” [Động thủ đi a a a! Đội cứu viện đâu?! Vì sao còn chưa đến.] [Ồn ào cái gì, đội cứu viện đâu phải là để phục vụ nhà ngươi, đêm hôm khuya khoắt còn không cho người ta nghỉ ngơi?] [Đúng đấy, đến tham gia cái chương trình nghệ thuật này thì nên đoán trước có thể gặp vấn đề, Lâm Thiên Du nếu bị cắn chết thì cũng không trách ai được.] [Lâm Thiên Du chết thì tốt! Để ngươi lăn khỏi giới văn nghệ ngươi không chịu, tự làm tự chịu thôi, đáng đời.] Đội cứu viện mang theo đạo diễn chạy tới hiện trường lúc thì thấy cảnh này.
Nửa người Lâm Thiên Du đều bị gấu che khuất, không nhìn thấy mặt, nằm trên đất không biết sống chết. Bên cạnh là Hàng Tư Tư vẫn bất động, Ấn Hữu Lâm đứng ở cách đó không xa đờ người ra như tượng.
Mà con gấu đen kia… Bồi hồi bên cạnh Lâm Thiên Du, môi dường như đang tới gần cổ.
Đạo diễn lập tức hít một hơi lạnh, đến kêu cũng không dám lớn tiếng kêu, tay vuốt nhân viên cứu viện mang súng gây tê bên cạnh, há miệng thở dốc, im lặng chỉ về phía gấu.
Ngôn ngữ cơ thể thể hiện sự việc muốn làm vô cùng rõ ràng.
Nhân viên cứu viện giơ súng gây tê lên ngắm chuẩn, nhưng từ đầu đến cuối không bóp cò.
Hắn lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Khoảng cách quá gần, thuốc gây mê không thể lập tức có hiệu lực, khi bị bắn trúng gấu đen có thể sẽ nổi giận.” Đến lúc đó, những người ở gần đều sẽ gặp họa, Lâm Thiên Du và Hàng Tư Tư còn hơn, các nàng sẽ bị xé thành mảnh vụn trước tiên.
Là một nhân viên cứu viện, anh cũng phải gánh vác phần lớn trách nhiệm, anh chắc chắn không dám tùy tiện ra tay."Vậy phải làm sao bây giờ? Cứ vậy chờ à? Xem gấu khi nào không đợi được nữa nói chuyện...?" Đạo diễn hít sâu một hơi, cảm thấy mình bị bệnh tim tái phát.
Lúc khảo sát thực địa khu này tuyệt đối an toàn, đừng nói gấu, một chút động vật lớn hơn cũng không thấy, từ đâu ra con gấu thế này.
Nếu việc này mà xử lý không tốt, anh đã có thể dự đoán được hậu quả sẽ ra sao.
Quả thực là một con dao đang treo trên đầu anh.“Đạo diễn?” Lâm Thiên Du nghe thấy động tĩnh liền tự mình ngồi dậy, thoáng nhìn đồ vật trong tay nhân viên cứu viện, nàng dừng lại một chút, nói: “Đừng động thủ trước, nó không có ý định tấn công người.” Thấy Lâm Thiên Du còn có thể tự ngồi dậy, đạo diễn nhất thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, gấu cũng có động tác.
Đạo diễn bận bịu phất tay, "Nhanh nằm xuống mau, nhanh nằm xuống lại, giả chết.""...Gặp gấu giả chết là giả. Bên này cứ giao cho ta." Lâm Thiên Du sờ sờ túi, Hàng Tư Tư trước cho nàng kẹo, nàng vẫn luôn giấu trong túi, “Muốn ăn kẹo không?” Mấy chiếc kẹo gói giấy nhựa màu sắc sặc sỡ dưới ánh trăng phát sáng.
Gấu đen chớp mắt, tay gấu dừng ở trước thân, trông có vẻ thật thà.
Lâm Thiên Du bóc một cái cho mình ăn, thời tiết quá nóng, kẹo hơi bị chảy, nhưng không ảnh hưởng đến vị, nàng cắn ở răng, "Xem, có thể ăn. Ngọt."
Gấu đen cắn cắn tay gấu, “Ô?” "Vậy, ngươi a——" Lâm Thiên Du há miệng, "Giống như ta vậy.""Gào——" gấu đen học theo, Lâm Thiên Du bóc mấy cái kẹo ném vào, "Được rồi."
Trong miệng có gì đó, gấu đen nhai ăn, có điều kẹo quá nhỏ, lại không đặt vào răng nanh, không cắn được mà lại ăn được vị ngọt.
Vị ngọt khiến mắt gấu đen sáng lên.
Đạo diễn ở phía xa nhìn cảnh này, lặng lẽ trầm mặc, cảm xúc ngổn ngang không ngớt trong lòng lan tràn.
Đây, đây… là tình huống gì! ?
Không phải nói khách quý trên núi gặp phải gấu hoang, bị đuổi theo một đường xuống núi sao?
Sao cảm giác Lâm Thiên Du cùng con gấu đen này quen thuộc vậy, còn đút kẹo cho nó!
Cũng không đúng, con gấu kia trông hung, nhưng lại học theo Lâm Thiên Du mở miệng, vừa ngốc nghếch lại dễ thương, cứ như một tên ngốc vậy.
Không phải nói khách quý gặp nạn thập tử nhất sinh sao?
Đạo diễn thật vắt óc suy nghĩ cũng không nghĩ ra.
Không sao… đạo diễn hít sâu một hơi, làm đạo diễn nhiều năm như vậy anh đã thấy chuyện gì chưa, chuyện nhỏ, đều là nhỏ… —TM cảnh này anh thật sự chưa từng gặp bao giờ a a a!
Đứng ở đây một lúc, đạo diễn cảm thấy đầu óc mình ong ong.
Tinh thần hoảng hốt.
Có lẽ là do hai bên ở chung quá mức hòa hợp, người xem không khỏi có chút nghi ngờ vô căn cứ.
[Đây là đạo diễn mua về diễn đúng không? Dựng nhân thiết cho Lâm Thiên Du.] [Tôi cũng cảm thấy giống dàn dựng, sợ không phải gấu được huấn luyện, cùng khách quý diễn một vở.] [Xin nhờ, các người nói người mặc da gấu thì tôi còn tin, ai không có việc gì dùng gấu thật chơi trò giả mạo show thực tế? Mấy người biết động vật khó khống chế nguy hiểm đến mức nào không?] ...
Bình luận càng ngày càng nghiêm trọng, mơ hồ nói đạo diễn tự mình huấn luyện gấu đen, chỉ vì nâng tên tuổi của Lâm Thiên Du.
Đạo diễn chú ý đến bình luận: “…” Mấy người chém gió đừng lôi tôi vào.
Gấu đen bên kia ăn kẹo xong, dáng vẻ vốn đã thu liễm đi nhiều, lúc này càng ngoan ngoãn hơn.
Lâm Thiên Du ngồi xếp bằng, lấy hết kẹo trên người ra, vừa cho gấu ăn vừa tạo quan hệ với nó, vừa hỏi: "Vì sao ngươi đuổi theo nàng nha?"“Ô…” Gấu đen cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, ngoan ngoãn há to miệng chờ Lâm Thiên Du ném kẹo vào miệng mình.
Lâm Thiên Du: “Không có đuổi? Ngươi đuổi là một người đàn ông khác?” Gấu đen gật đầu.
Ánh mắt Lâm Thiên Du chếch đi, Ấn Hữu Lâm nói: "Chắc là Quách Ngạn Bằng. Hắn đưa chúng ta lên núi."
Lời của Ấn Hữu Lâm trong tai gấu đen là một chuỗi dài bô bô, nghe không hiểu, nhưng thấy Lâm Thiên Du không nhìn mình, gấu đen giơ tay “ô” một tiếng.
Lâm Thiên Du vừa lúc đút thêm mấy viên kẹo, "Nói cẩn thận xem nào."
Nhớ lại chuyện trước đó, Ấn Hữu Lâm thở dài, "Trước khi gặp chuyện mọi người đều nói ngươi gặp gấu, sau đó chẳng phải ngươi cùng Quách Ngạn Bằng bọn họ... bắt đầu tranh cãi, rồi phòng phát sóng trực tiếp toàn là chế giễu, Quách Ngạn Bằng tức giận, liền tổ chức chúng ta cùng nhau lên núi tìm đồ tiếp tế."
Nói là lên núi tìm đồ tiếp tế, trên thực tế chỉ là cái cớ của Quách Ngạn Bằng.
Nhưng mấy ngày nay, phần lớn khách mời đã miễn cưỡng thích ứng được hoàn cảnh, việc đi săn nấu ăn cũng tự lo được, buổi tối cũng không mệt lắm, hơn nữa lại là một đoàn đội, Quách Ngạn Bằng lại là đội trưởng, nên mọi người đều hành động theo số đông.
Trước khi đi còn chào hỏi đạo diễn.
Chỉ là Quách Ngạn Bằng dẫn đường, không biết thế nào lại đi lạc."Sau đó liền đụng phải gấu đen đột ngột nổi giận, mọi người sợ muốn c·h·ế·t liền nhanh chóng bỏ chạy, vội vàng cũng không biết đường, chạy chạy rồi lạc mất nhau." Ấn Hữu Lâm và Hàng Tư Tư hoảng sợ chạy bừa rồi gặp Lâm Thiên Du đang chuẩn bị trở về căn cứ."Nổi giận?" Lâm Thiên Du nhíu mày, nghe thì hợp lý, nhưng mà... chẳng làm gì mà gấu đen lại tự nhiên phát điên đuổi người, có chút vô lý.
Ấn Hữu Lâm cười khổ nói: "Ta ở khá xa, cũng không biết chuyện gì xảy ra, dù sao đợi đến khi ta để ý thì mọi người đã bắt đầu bỏ chạy."
Lâm Thiên Du gật đầu, tay cầm kẹo chọc chọc vào lòng bàn chân thịt của gấu đen, "Quách Ngạn Bằng trêu chọc ngươi sao? Chính là cái tên ngươi đuổi theo ấy.""Ô!""Đạp ngươi?""Gào!"
Gấu đen ngay tại chỗ, hai chân ngắn duỗi ra, trên đó mơ hồ thấy vết m·á·u, và lông bị dính m·á·u vào.
Lâm Thiên Du: "..."
Thảo nào gấu nổi giận.
Đạo diễn chú ý bên kia vừa trò chuyện một hồi, trong lòng đột nhiên nảy sinh ra một loại suy đoán hoang đường nhưng không phải là không có khả năng.
Hắn là đạo diễn, hắn rõ hơn bất cứ ai về tính chân thật của chương trình, và rằng lúc này đây, không có sự sắp đặt hay diễn tập nào cả.
Do dự không quá ba giây, đạo diễn quyết định ngay, "Lâm Thiên Du, cái đó... nó nói gì vậy?"
Vừa nói vừa thấy gấu quay đầu lại đây, đạo diễn vẫn rụt người về phía sau."Nó nói, nó đang ngủ thì có người tới đạp nó một cái, nó liền tức giận." Dừng một chút, Lâm Thiên Du bổ sung: "Là đạp vào đúng vết thương."
Vết thương vẫn còn mới.
Có lẽ là bị thương hôm nay, mệt mỏi rã rời, sau khi ăn no thì khó khăn lắm mới tìm được chỗ ngủ, sau đó liền bị người lạ xông vào rừng mưa đạp cho một cái.
Không nổi giận mới lạ đấy.
Đừng nói là gấu, ai mà nhịn cho được.
Đạo diễn như chợt bừng tỉnh, nghiêm túc gật đầu, "Thì ra là như vậy."
【???】 【Ủa không phải, hai người hát đôi à?】 【Quách Ngạn Bằng đạp gấu đen hồi nào vậy, còn đạp vào vết thương nữa, sao ngươi bịa giỏi vậy?!】 【《Hoang Dã》làm giả! Lâm Thiên Du cút khỏi chương trình!】 Lâm Thiên Du đút hết kẹo, "Đạo diễn, cho ta mượn hộp thuốc được không? Ta đổi cho anh quyền sử dụng bằng đồ tiếp tế.""Không cần không cần." Đạo diễn bước lên đưa hộp thuốc, "Cái này vốn là để chuẩn bị cho khách mời, giống quần áo ấy, là do tổ chương trình cung cấp."
Món này không nằm trong phạm vi trao đổi.
Nhỡ khách mời có chuyện gì, không có đồ trao đổi rồi vết thương nhiễm trùng sinh bệnh, tổ chương trình không gánh nổi trách nhiệm, để khách mời yên tâm dùng thuốc, đương nhiên là do tổ chương trình miễn phí cung cấp.
Gấu đen ăn được kẹo ngọt cả miệng, thấy đạo diễn tới gần cũng chỉ liếc qua một cái, không có cảnh cáo đối phương như trước.
Dù vậy, đạo diễn vẫn sợ nó đột nhiên trở mặt, không dám lại gần quá, đi qua đặt hộp thuốc lên cáng, bảo Lâm Thiên Du tự kéo cáng qua.
Trong hộp thuốc có đủ loại dược phẩm, nhưng những loại thuốc hạ sốt uống thì Lâm Thiên Du không dám cho gấu uống, chỉ lấy thuốc rửa vết thương, thuốc mỡ bôi ngoài da và gạc.
Vặn nắp hộp thuốc, Lâm Thiên Du nói: "Nào, ta giúp ngươi xử lý vết thương."
Thấy bình nhỏ hình thù kỳ lạ, gấu tò mò ngửi ngửi, sau đó bị mùi xông đến nhăn cả mũi, mắt cũng híp lại, ghét bỏ rụt cổ.
Đạo diễn sờ mũi, không nhịn được nói: "Cái đó... phòng phát sóng trực tiếp đang mắng ngươi, hay là cô giải thích một chút đi?""Mắng ta cái gì?" Lâm Thiên Du cầm kéo nhỏ, "Cứ để họ mắng đi, ta có xem đâu."
Nghe nàng nói vậy, đạo diễn cũng không nhắc lại nữa.
Vết thương bị lông dính vào, trước khi rửa vết thương bôi thuốc phải cắt sạch lông đi."Ta cắt tỉa cho ngươi chút tạo hình nhé?" Lâm Thiên Du đẩy phần lông bên cạnh ra, "Mấy thứ này vướng víu quá, lát nữa khó băng gạc."
Tạo hình?
Não gấu quá tải, không hiểu lắm."Vậy coi như ngươi đồng ý nha. Cắt xong không vừa ý cũng không được đi kiếm thợ cắt tóc đấy, biết không?""Ô.""Ngoan quá."
Lâm Thiên Du gọi: "Ấn Hữu Lâm, đèn pin tay ngươi mang theo không?""Có mang theo." Ấn Hữu Lâm vừa nói vừa đưa đèn pin ống qua, đồ tiếp tế hắn chọn đều không lớn, mang trên người dễ dùng.
Có đèn pin chiếu vào, dọn dẹp dễ dàng hơn nhiều.
Cẩn thận cắt đi đám lông ngắn dính máu bên cạnh, để lộ ra vết thương bên trong.
Miệng vết thương rộng ngoác bị người đạp một phát, đất thì lầy lội, đế giày cũng dính theo, hiện tại trong miệng vết thương còn kẹt cả hòn đá nhỏ.
Vết thương vốn chưa lành giờ lại càng chảy m·á·u.
Chắc là lúc đánh nhau bị thương, miệng vết thương thật ra không sâu lắm, chỉ là trong thời gian ngắn hai lần bị thương, trông hơi m·á·u mủ tùm lum.
Loại vết thương này, nhìn thôi đã thấy đau rồi.
Lâm Thiên Du lấy kẹp y tế, lúc xé lớp gói nhìn gấu đen, thấy nó còn ngơ ngác liếm miệng nhớ lại vị ngọt của kẹo.
Không hề bị miệng vết thương đáng sợ kia ảnh hưởng.
Lâm Thiên Du dở khóc dở cười, "Ta sẽ rửa vết thương lâu đấy, có thể sẽ đau, ngươi chịu khó một chút, lần sau ta mang cho ngươi nhiều kẹo hơn."
Gấu đen nghe thấy chữ "kẹo" liền ngẩng phắt đầu lên, "Gào!"
Thỏa thuận thành công.
Lâm Thiên Du không phải bác sĩ, nhưng nàng thường xuyên tự xử lý vết thương, có đồng đội bị thương nàng cũng sẽ giúp, "lâu ngày thành thầy" thì chưa đến, nhưng ít nhiều cũng có chút kinh nghiệm.
Kẹp những thứ bẩn thấy được trong vết thương ra, sau đó dùng nước muối sinh lý rửa.
Lâm Thiên Du dùng hết cả một bình."Mọi người đang làm gì vậy?" Quách Ngạn Bằng người đầy vết bẩn từ trong rừng đi ra, nhìn thấy người là đã oán trách, "Chẳng phải nói buổi tối sẽ về căn cứ sao, nếu không phải loa thông báo nhắc nhở, tôi về sẽ không tìm được người."
An Lan Thanh đi theo phía sau, "Tưởng Khả với Kinh Hoài đâu? Ai thấy bọn họ không?"...
Không ai nói chuyện, không ai đáp lại.
Cứ như hai người đang lẩm bẩm một mình, lời nói rơi xuống đất cũng không ai để ý.
Ấn Hữu Lâm nhìn thoáng qua rồi lại thu mắt về, trên mặt là sự mất kiên nhẫn không hề che giấu, đám chó c·h·ế·t kia hại họ ra nông nỗi này, còn quay lại trách móc họ sao không về căn cứ.
Dù Quách Ngạn Bằng có thần kinh thép đến đâu, lúc này cũng cảm giác được thái độ không thân thiện của mọi người, "Ý gì đây? Ngọa tào, cái gì thế?"
Lúc đầu còn tưởng Lâm Thiên Du đang ngồi trước một tảng đá, đến gần mới phát hiện hóa ra lại là một con gấu ngồi dưới đất!
Quách Ngạn Bằng kinh ngạc mở to hai mắt, thất thanh hỏi: "Lâm Thiên Du cô làm gì đấy?"
Đạo diễn tặc lưỡi một tiếng, nhỏ giọng trách: "La cái gì?"
Mấy người ở đây ai thấy gấu xong chẳng phải yên lặng câm nín, sợ quấy rầy gấu rồi nó làm người ta bị thương, Quách Ngạn Bằng gào lên một tiếng như vậy, nếu như con gấu không được Lâm Thiên Du trấn an thì giờ này cổ họng của cô đã bị gấu xé nát rồi không?
Trong hoàn cảnh yên tĩnh như vậy, dù đạo diễn cố ý giảm nhỏ giọng, Quách Ngạn Bằng cũng không bỏ qua những lời đó.
Hắn nhíu mày, cảm thấy đạo diễn làm mất mặt mình, nhưng không dám gây sự, đành nhỏ giọng lại, "Mọi người không thấy à? Có một con gấu kìa."
Ấn Hữu Lâm thản nhiên nói: "Chúng tôi không mù."
Quách Ngạn Bằng: "Cậu ăn nói kiểu gì vậy."
Ấn Hữu Lâm trợn mắt, dứt khoát quay người đi không thèm để ý.
Con gấu đang ngồi ngoan ngoãn, thấy Quách Ngạn Bằng không xa thì gần như ngay lập tức nhận ra người này chính là kẻ đã đạp mình, bàn chân gấu đập xuống đất một tiếng, hung hăng: "Rống——!"
Lâm Thiên Du đứng gần, nheo mắt, cong khớp ngón tay che lỗ tai lại, dù phản ứng rất nhanh, trong tai vẫn ù đi một trận.
Không những vậy, gấu đen làm bộ muốn đứng lên.
Lâm Thiên Du vội đưa tay ra, "Ta vừa mới làm xong vết thương, ngươi đừng lộn xộn, hắn trốn không thoát đâu, lát nữa cho ngươi cơ hội đánh hắn. Ngoan nha."
Vết thương này, hơi động sẽ lại rỉ máu ra ngoài, thuốc còn chưa bôi đâu, nếu cứ xông lên đánh Quách Ngạn Bằng thì lát về vết thương chắc chắn lại bị dính bẩn hết.
Quách Ngạn Bằng bị tiếng rống này dọa cho chân run, phản xạ có điều kiện quay đầu bỏ chạy, bị An Lan Thanh kéo lại, "Mọi người đang ở đây, anh chạy cái gì?"
Trên mặt cô ta lộ rõ vẻ ghét bỏ, có lẽ cảm thấy mọi người không có phản ứng gì, chỉ có Quách Ngạn Bằng thì sợ hãi mất hồn, khiến cô ta mất mặt.
Mọi người đều ổn cả chứ, con gấu rõ ràng là không có ý làm hại ai, tuy rằng không rõ lý do là gì, nhưng ít nhất đủ để nói rằng, hiện tại con gấu này sẽ không đe dọa tính mạng.
Kêu la cái gì chứ."Ta..." Quách Ngạn Bằng cảm thấy vô cùng mất mặt, mím môi dưới, "Con gấu kia là lao về phía ta."
Lâm Thiên Du liếc xéo hắn một cái, dùng nước muối sinh lý rửa vết thương vừa rồi chảy máu, giọng điệu không kiên nhẫn: "Ngươi đạp người ta, còn không cho người ta gầm lên một tiếng hả?"
Quách Ngạn Bằng vốn đã bực mình, nghe vậy càng trợn mắt: "Liên quan gì đến ta? Trời tối om như mực nó to đùng nằm ở giữa đường, đi qua không cẩn thận giẫm phải, sao lại còn ăn vạ ta?"
Hắn cũng đúng là không cẩn thận, ai rảnh ở trong rừng mưa mà lại gần đạp một con gấu chứ.
Quách Ngạn Bằng thầm nghĩ, chuyện này không thể trách hắn được.
Nói thẳng ra, cũng không sợ bị chửi rủa.
Ai ngờ, cả loạt bình luận toàn là dấu chấm hỏi.
【 Không phủ nhận à? Hắn thật sự đã đạp, hắn thật sự đạp gấu! 】 【 Tôi vẫn luôn xem phát trực tiếp, ống kính ban đêm chiếu không góc chết, tôi chỉ thấy Quách Ngạn Bằng đi về phía con gấu, sau đó gấu đen bỗng dưng nổi giận, căn bản không thấy rõ là đạp. 】 【 Ngọa Tào a a a? ! Mấy người đừng dọa tôi! Lâm Thiên Du làm sao mà biết được? 】 Hầu như mọi người đều tràn ngập dấu chấm hỏi – đúng vậy, Lâm Thiên Du làm sao mà biết được?
Những người vừa mới mắng Lâm Thiên Du đầu óc kỳ lạ, bình luận giờ đã lặng lẽ biến mất.
Dường như chỉ có những dấu hỏi liên tiếp mới diễn tả được sự mờ mịt khó hiểu trong lòng họ.
Cuối cùng, tài khoản VIP cao cấp gửi tin nhắn: 【 Chẳng lẽ Lâm Thiên Du thật sự nghe hiểu tiếng động vật? 】 Dù sao, Lâm Thiên Du luôn ở bên bờ sông nấu cơm, con đường duy nhất để cô biết chuyện này chỉ có thể là nghe được tiếng gầm của con gấu.
Fan không biết, cho nên bình luận không ai nói.
Đạo diễn và Ấn Hữu Lâm cũng không biết, nếu không thì vừa nãy Ấn Hữu Lâm đã chủ động nói chuyện Quách Ngạn Bằng đạp trúng gấu rồi, còn Hàng Tư Tư đến giờ còn chưa tỉnh lại, chắc chắn cũng không phải người thông tin.
Suy đi tính lại, có vẻ như chỉ còn lại khả năng đó.
Việc Quách Ngạn Bằng lên núi hoàn toàn là do bị khích, nhất thời nảy ra ý đi lên núi, kịch bản lâm thời viết cũng không kịp.
Cũng có người nói, có phải Quách Ngạn Bằng bị mua chuộc, cố tình tạo điều kiện cho Lâm Thiên Du không?
Ý nghĩ này vừa đưa ra đã bị phản bác ngay, đừng nói trên chương trình hai người đối đầu nhau gay gắt, chỉ nói trước khi quay chương trình này, quan hệ giữa Lâm Thiên Du và Quách Ngạn Bằng vốn đã như nước với lửa.
Quách Ngạn Bằng không hề che giấu ác ý với Lâm Thiên Du, thường xuyên đăng Weibo mỉa mai bóng gió.
Nếu thay nữ chính thành An Lan Thanh thì may ra Quách Ngạn Bằng mới chịu phối hợp diễn để tạo dựng hình tượng.
【 Vậy nên... Lần trước nàng nghiêm túc nói chuyện với con cún Xích Thố sao? 】 【 Cứu mạng, tại sao tôi vừa thấy thái quá lại vừa thấy hợp lý thế này? ! 】 【 Đạo diễn ơi, mau ra đây đi đạo diễn, ông nói đây là kịch bản đi, tôi sẽ tin ông. 】 Trợ lý đưa điện thoại cho đạo diễn đang bị gọi.
Đạo diễn cười gượng, khóe miệng run run: "Cái kịch bản này, ai dám viết chứ?"
Tạo hình tượng biết nói chuyện với động vật, vài phút là bị vả mặt ngay không phải sao?
Hình tượng dễ dàng bị vứt bỏ thế thì chắc chắn không phải hướng đi mà ngôi sao muốn theo đuổi.
Lâm Thiên Du từ lúc biết sắp bị mắng đã tắt bình luận, mắt không thấy thì lòng không phiền, loay hoay một hồi, vết thương đã xử lý xong.
Sau khi bôi thuốc còn thắt một chiếc nơ con bướm xinh xắn.
Lâm Thiên Du đóng nắp hộp, "Xong rồi, đứng lên động đậy xem có ảnh hưởng gì đến việc đi lại không.""Ô..." Con gấu ngồi rung rinh phần lưng được băng bó.
Chắc chắn vẫn còn đau, nhưng so với lúc mới nãy bị đất cát bám vào vết thương thì giờ thoải mái hơn nhiều.
Nó cọ cọ vào người Lâm Thiên Du, "Gào!"
Thật ngọt ngào.
Lâm Thiên Du ấn đầu con gấu lớn, nhìn sang Quách Ngạn Bằng đang ngạc nhiên, lạnh lùng nói: "Dù không phải cố ý, chính ngươi làm sai còn muốn đổ lỗi cho người khác, gấu là động vật rất thông minh, mấy ngày tới, tự ngươi cẩn thận đấy."
Gấu gật đầu, đúng, thông minh đấy, ngươi cẩn thận đi!
Quách Ngạn Bằng đỏ mặt, "Ngươi uy hiếp ta?"
Lâm Thiên Du ho khan một tiếng, khinh thường: "Tìm được cơ hội, ta còn phải đánh ngươi nữa đấy."
Không hề che giấu ác ý, Quách Ngạn Bằng lúc này như vớ được nhược điểm, "Đạo diễn anh nghe thấy không, Lâm Thiên Du cô ta...""Được rồi, mỗi ngày chỉ gây chuyện." Đạo diễn ghét cay ghét đắng cái kiểu dáng vẻ này của hắn, "Ngươi suýt nữa hại Hàng Tư Tư chết rồi ngươi biết không? Dặn 800 lần đừng đi quá cao, đồng ý ngon lành, nếu không phải trợ lý phát hiện có điều bất thường; thì hiện giờ tôi vẫn còn không hay biết gì đấy!"
Quách Ngạn Bằng quá tự quyết, muốn đi đâu thì đi, chỗ đoàn phim cấm cũng lén đi, căn bản là coi thường khu rừng này, không có trách nhiệm với đoàn phim.
Hôm nay mà không có Lâm Thiên Du ở đây thì chương trình này chắc đã phải kết thúc tại đây.
Ban đầu đạo diễn tính toán chu toàn hết thảy, chỉ không ngờ đến Quách Ngạn Bằng lại mò đi ra khỏi phạm vi an toàn mà chương trình quy định!
Sau khi bị gấu đen dọa, các khách quý hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, nhân viên của đoàn không biết đuổi theo ai, cuối cùng dứt khoát đuổi theo gấu để tìm người.
Nghĩ lại chuyện này đạo diễn càng tức, không biết còn tưởng rằng Quách Ngạn Bằng cố tình nhằm vào hắn.
Đạo diễn thật sự không kiên nhẫn, "Về trước đi, nhớ đưa Hàng Tư Tư theo."
Hàng Tư Tư đã được Lâm Thiên Du di chuyển lên cáng nằm, chỉ là hôn mê chứ không bị thương.
Đội cứu viện e dè con gấu bên cạnh Lâm Thiên Du, không lập tức tiến lên.
Lâm Thiên Du chủ động đứng dậy, vỗ vỗ lưng gấu, "Ngươi cũng về nhà đi, chúng ta phải đi rồi.""Gào?"
Thấy gấu không động, Lâm Thiên Du liền đi sang một bên.
Gấu đen liền nhắm mắt theo sau cô.
Lâm Thiên Du: "? ? ?"
Cô nghi hoặc ngước mắt.
Gấu đen vui vẻ ngẩng đầu, "Ô!""Đi cùng ta sao?" Lâm Thiên Du chỉ lên trên đầu, "Hôm nay chắc sắp mưa, ngươi không về nhà sẽ bị ướt đấy."
Gấu đen nhìn theo hướng ngón tay cô ngẩng đầu, không chịu đi mà lại cọ vào cô, tiếp tục đứng bên cạnh Lâm Thiên Du.
Tuy nhiên, vì Hàng Tư Tư ở xa con gấu hơn, nhân viên cứu viện cẩn thận tiến lên, thuần thục nâng cáng nhanh chóng đưa người đi.
Các khách quý khác cũng lần lượt trở về.
Không ai để ý đến Quách Ngạn Bằng, coi hắn như người trong suốt đứng ở đó, đi đường còn cố tình lách qua.
An Lan Thanh nhíu mày, sự tình ầm ĩ đến mức này là điều cô không muốn thấy, nhất là sau khi phát sóng trực tiếp mấy ngày, độ nổi tiếng của Lâm Thiên Du hơn cô rất nhiều, cái tài giỏi phụ trợ của cô xem ra cũng chẳng có ích gì.
Cô hít sâu một hơi, tuy rằng ghét bỏ, nhưng nhìn người vẫn còn đứng một mình, cô vẫn tiến lên vỗ vai hắn, "Chúng ta cũng về thôi."
Quách Ngạn Bằng thấy sắc mặt cô không tốt, đang định mở miệng an ủi, An Lan Thanh đã đi qua cái cây trước một bước, hắn cũng vội vàng xoay người đuổi kịp.
Khách quý và nhân viên cứu viện đã đi gần hết.
Lâm Thiên Du vẫn đang nhẹ giọng thương lượng với con gấu trước mặt, "Ngươi không thể đi cùng ta, ngươi phải về nhà của mình."
【 A a a vì sao không thể đi cùng nhau? Chính là muốn đi cùng nhau, chính là muốn đi cùng nhau! 】 【 Con gấu dễ thương vậy, mang nó về nhà đi! 】 【 Lâm Thiên Du cô có biết đánh bài không? Đến thế này còn không chịu! Nếu tôi là cô, tôi sẽ ôm cái cục mỡ này chạy ngay lập tức. 】 Còn có các khách quý khác ở đây, con gấu đen nhìn có vẻ hiền lành nhưng thực chất vẫn rất nguy hiểm.
Lâm Thiên Du lại không thấy gấu đen sẽ làm hại bọn họ, nhưng những khách quý khác nhìn thấy đã thấy sợ, mang về cũng không dễ xử lý."Thế này đi, hôm nay ngươi cứ về nhà trước, ngày mai đến tìm ta đổi thuốc, ta lại cho ngươi đường được không?" Lâm Thiên Du thương lượng với nó, không khỏi lại nghĩ, dùng cái gì để đổi đường của đạo diễn cho gấu ta ăn nhỉ."Ô!"
Đạt được thỏa thuận chung.
--- Trở lại căn cứ, mọi người vẫn chưa ai nghỉ ngơi.
Quách Ngạn Bằng bị đạo diễn một mình kéo vào lều nói chuyện riêng, những khách quý khác ngồi vây quanh đống lửa bên cạnh không biết đang nghĩ gì.
Hàng Tư Tư chú ý thấy Lâm Thiên Du trở về, lập tức đứng dậy, "Thiên Du tỷ, vừa nãy cảm ơn chị, nếu không thì chắc em..."
Những gì xảy ra trước khi hôn mê cô đều biết cả.
Hình ảnh con gấu khiến cô nghĩ đến thôi đã thấy tim đập nhanh, Hàng Tư Tư trong lòng sợ hãi, trong mắt lưng tròng.
Trên mặt cô còn chưa khô nước mắt, hẳn là đã khóc một hồi.
Lâm Thiên Du an ủi: "Không sao, đừng khóc, hôm nay ngủ một giấc ngon, coi như quên chuyện này đi."
Hàng Tư Tư hít sâu một hơi, nghẹn ngào nói: "Em nói với đạo diễn rồi em muốn tách đội, giống như chị, không hợp với Quách Ngạn Bằng."
Vốn dĩ ngay từ đầu không cách nào cự tuyệt được, kết quả hiện tại lại xảy ra chuyện thế này, Hàng Tư Tư đâu còn nghĩ đến chuyện giữ mặt nữa, tính mạng còn không giữ nổi!
Nếu không phải vì phí bồi thường vi phạm hợp đồng quá lớn, Hàng Tư Tư đã muốn rời chương trình và lập tức lên máy bay về nhà ngay rồi.
Lâm Thiên Du an ủi: "Tự mình một người cũng rất tốt, tự do tự tại.""Ừ!"
Tưởng Khả cũng sợ đến tái cả mặt, ngồi bên cạnh ngơ ngác như khúc gỗ.
Hôm nay bị gấu đen truy đuổi như vậy, tất cả mọi người rõ ràng cảm nhận được thế nào là mãnh thú.
Cái cảm giác này khác hẳn với việc xem chúng đi săn trên TV, mang đến áp bức hoàn toàn khác biệt.—— bọn họ không còn là người đứng xem, bọn họ chính là con mồi."Mọi người có ổn không?" Lâm Thiên Du ngồi xuống bãi đất trống, nàng bình thường không tham gia loại hoạt động tập thể này, nhưng bây giờ cái người đáng ghét kia không ở."Cũng tạm." Ấn Hữu Lâm xem hết toàn bộ quá trình, coi như là người bình tĩnh nhất, "Ngươi, thật sự có thể nói chuyện với động vật sao?"
Lâm Thiên Du không trả lời trực tiếp, mà nói: "Ta chẳng phải đã nói rồi sao?"
Lúc gặp được con sóc cuối cùng, nàng đã từng nói một lần.
Chỉ là lúc đó không ai tin.
Ấn Hữu Lâm: "..."
Lúc ấy mọi người đều nghĩ ngươi chỉ đùa thôi.
Ai có thể ngờ ngươi lại nghiêm túc đến vậy.
Lâm Thiên Du cười nói: "Xem như kịch bản của tổ chương trình cũng được, như vậy có phải dễ chấp nhận hơn không?"
Đạo diễn vừa bước ra khỏi lều trại: "? ? ?"
Ta không chấp nhận!
Trên khung chat của buổi phát sóng trực tiếp cũng đầy ắp bình luận: 【 Không tin. 】 【 Xem đạo diễn sợ chưa kìa, chút nữa thì ngã gãy răng cửa. 】 【 Đạo diễn: Chuyện hoang đường thế này ai bịa ra vậy? ? ? 】 ...
Đạo diễn vỗ tay, cầm loa lên nói: "Nhân tiện mọi người đều đang ở đây, nói về phương án xử lý chuyện hôm nay.""Thật xin lỗi vì đã để mọi người kinh hãi, tổ chương trình sẽ bồi thường, chương trình thu tiếp tục, nếu ai muốn rời đi có thể liên hệ trợ lý. Nếu như quyết định ở lại tiếp tục tham gia buổi thu, mong mọi người hành động theo bản đồ, phạm vi hoạt động không vượt quá bản đồ."
Dừng một chút, đạo diễn nói thêm: "Nếu như năng lực tự vệ của các vị rất mạnh, có thể tự do hành động."
Lời này vừa nói ra, mọi người đều nhao nhao nhìn về phía Lâm Thiên Du.
Không nghi ngờ gì, trong đội của bọn họ hiện tại, người có năng lực tự vệ mạnh nhất chắc chắn là Lâm Thiên Du."Còn nữa là, đội trưởng bị mất chức. Mọi người lấy cá nhân làm chủ, tự thân vận động." Đạo diễn làm việc cũng dứt khoát, trực tiếp lật đổ chức đội trưởng, "Đương nhiên mọi người cũng có thể tự chọn đồng đội, tự thương lượng với nhau, tổ chương trình không can thiệp."
Bản thân vốn là người đưa ra tổ chức chủ đạo, cố tình bị Quách Ngạn Bằng biến thành trò chơi quyền lực.
Đạo diễn đã muốn rút lui từ lâu, nhưng không có lý do chính đáng, Quách Ngạn Bằng quả thật quá tự đại, chỉ là không gây tổn thương thực chất, nhưng lần này thì khác.
Lời này vừa nói ra, các khách quý đều rục rịch.
Lâm Thiên Du biết họ đang nghĩ gì, quyết đoán giơ tay nói: "Ta vẫn là tự mình hành động đi."
Nàng tiếp xúc với động vật trong rừng mưa khá nhiều.
Đi cùng các khách quý khác có lẽ sẽ bất tiện.
Lâm Thiên Du nói một câu chắc nịch, không hề có đường lui, các khách quý khác dù có muốn tổ đội cũng chỉ có thể từ bỏ.
Nàng kết thúc câu chuyện, muốn quay về nghỉ ngơi, vừa đứng dậy chợt hỏi: "À phải rồi đạo diễn, ta có thể dùng con mồi để đổi vật tư với các người được không?""Có thể, nhưng sẽ rất đắt." Đạo diễn nói uyển chuyển: "Dùng con mồi để đổi thực ra là không có lời.""Không sao." Có thể đổi là được.
Lâm Thiên Du vẫy tay với ống kính, "Hết giờ tăng ca, ngủ ngon mọi người."
【 Ôi không phải chứ —— xảy ra chuyện lớn như vậy rồi mà ngươi chỉ nghĩ đến ngủ thôi á? ! 】 【 Lâm Thiên Du cái tuổi này của cô sao mà ngủ được chứ! 】 Khổ nỗi khung chat không thể phát âm, nếu không thì cả rừng mưa này chắc sẽ hòa âm theo mất.
Một ngày vội vã hoảng loạn kết thúc bằng việc đội trưởng bị đá xuống.
Nửa đêm sau đổ mưa phùn.
May mà căn cứ có một tảng đá nhô lên, mọi người đều trốn ở dưới đó nghỉ ngơi, tạm thời không bị ướt mưa.
Thiết bị phát sóng trực tiếp bị mưa ướt, may không bị đoản mạch làm hỏng ống kính, hình ảnh trong phòng phát sóng trực tiếp mờ mờ ảo ảo.
Mơ hồ nhìn thấy có bóng đen, không phân biệt được là lá cây bị mưa đập rơi hay là côn trùng nhỏ đang đậu trên ống kính để tránh mưa.
Dần dần, trời sáng, trong góc tối của phòng phát sóng trực tiếp xuất hiện một khối tròn vo đen nhánh, giống như hạt đậu sơn đen nằm nép mình bên cạnh phòng nhỏ của Lâm Thiên Du.
【? ! ! Cái gì vậy! 】 【 Hình như là... Gấu? 】 --- "A ——! ! !"
Tiếng hét chói tai của nữ sinh phá tan sự yên tĩnh buổi sáng sớm.
Lâm Thiên Du còn chưa mở mắt, đã nghe thấy cái tiếng hét này, tay đã đặt lên tai.
Hôm qua ngủ muộn, lúc này mệt muốn chết, căn bản không dậy nổi, Lâm Thiên Du kéo khóa túi ngủ xuống, xoay người chưa đến vài giây đã ngủ thiếp đi lần nữa.
Giấc ngủ này ngủ rất sâu.
Đến khi Lâm Thiên Du mở mắt lần nữa, bên ngoài đã mặt trời lên cao.
Xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, Lâm Thiên Du lắc đầu từ phòng nhỏ đi ra, vốn tưởng muộn thế này thì các khách quý khác đã đi rồi, kết quả vừa ngước mắt nhìn, cả sáu khách quý đều ở đó, không thiếu một ai.
Hơn nữa mọi người người đứng người ngồi, giống như bị ấn nút tạm dừng, không ai có động tác gì lớn.
Ngay cả Hàng Tư Tư thấy nàng đi ra, cũng chỉ mở to mắt hơn một chút.
Lâm Thiên Du cau mày, "Mọi người đang làm gì vậy?"
Tổ đạo diễn sắp xếp nhiệm vụ mới sao?
Tưởng Khả nghiêng mắt nhìn xuống phía bên trái, cổ vẫn không động đậy."" Càng thêm kỳ quái."Gào!""! ! !"
Mắt Lâm Thiên Du hơi nheo lại, xoay người, liền nhìn thấy con gấu đen đang ngồi dưới tán cây, trên đùi nó còn quấn vải thưa, chỉ là cả đêm đã trôi qua, tấm vải thưa trắng tinh ban đầu đã đổi màu.
Lâm Thiên Du hỏi: "Sao ngươi đến sớm vậy?"
Ta còn chưa kịp đi săn đổi đường với đạo diễn mà.
Nàng bây giờ hai tay trắng trơn, không biết bên chỗ đạo diễn có cho nợ không.
【 Ô ô ô chủ phòng cuối cùng cũng tỉnh rồi, cô không tỉnh nữa chắc họ sợ tè ra quần mất. 】 【 Rạng sáng cố ý tới đây mang mật ong cho cô nha, có cảm động không? 】 【 Khách quý: Không dám nhúc nhích, căn bản không dám động đậy. 】 Gấu nhỏ đứng lên, hai tay ôm một thứ có hình dáng kỳ quái màu vàng sẫm muốn đưa cho nàng."Đây là cái gì?""Ô!"
Ngọt ngọt.
Cầm thứ đó trong tay, không có bàn tay gấu che, có thể nhìn rõ toàn bộ hình dáng của nó.... Tổ ong?
Vẫn là một cái tổ ong nguyên vẹn, chưa có ong mật."Cho ta?" Lâm Thiên Du lắc lắc tổ ong, rất nặng, lớn như vậy, bên trong chắc có không ít mật ong.
Gấu đen gật gật đầu, liếm liếm thịt đệm.
Nhìn bàn tay phải của gấu rõ ràng lớn hơn tay trái một vòng, Lâm Thiên Du chọc chọc vào miếng thịt đệm béo ngậy kia, "Ong đốt ngươi hả?""Gào!""Này, để ta thay thuốc cho ngươi trước, cái này lát nữa ăn." Lâm Thiên Du mở đôi tổ ong ra ở giữa, mặt cắt úp xuống đặt vào trong bát, quay lại cầm hộp thuốc lên.
Vì biết hôm nay còn phải thay thuốc, nên đạo diễn cũng không thu hồi hộp thuốc lại.
Nhỡ đâu Lâm Thiên Du cần dùng mà không tìm thấy, mà con gấu chạy đến đòi lấy thì làm sao mà chịu được.
Tầng ngoài vải thưa dơ bẩn, bên trong thì còn khá ổn.
Chắc là tối qua leo trèo đi lấy tổ ong làm dơ rồi."Bị thương mà còn không ở nhà ngoan ngoãn nằm, chạy loạn." Bộ lông bên ngoài của gấu đen đều bị ướt hết, ngốc ngốc vẫn còn liếm cái thịt đệm bị đốt của mình.
Lâm Thiên Du bắt lấy móng vuốt lông xù của nó, "Ta bôi thuốc cho ngươi, không được liếm biết chưa?"
Gấu đen nghiêng đầu, "Ô?""Phải nói ừ."
Gấu đen bắt chước Lâm Thiên Du phát âm, "Hừ" một tiếng, giống như tiếng mũi thở ra.
Lâm Thiên Du cười, "Hừ cái gì mà hừ, hung dữ nữa ta sẽ nhổ hết lông của ngươi."
【 Rua! Rua mạnh vào! Nhổ cả phần của ta luôn với, làm ơn. 】 【 Ngọa tào dễ thương quá đi, con vật này thật sự là con gấu hung thần ác sát đêm qua sao? Dễ thương chết đi được. 】 【 Tôi tôi xin lỗi vì hôm qua giọng tôi có hơi to, con gấu này đúng là cục bông đáng yêu nhất thế giới! 】 【 Con gấu này cũng có hai bộ mặt đấy à? Vừa nãy lúc Lâm Thiên Du đang ngủ, nó dọa Quách Ngạn Bằng sợ, đi không dám nhấc chân, động tí là nhe răng, làm cả lũ đứng chôn chân như gỗ. 】 Sau khi dọn dẹp xong cho cục bông, Lâm Thiên Du cầm thiết bị phát sóng trực tiếp, "Nhiệm vụ hôm nay, bắt thật nhiều con mồi về đổi đường với đạo diễn."
Nghe thấy đường, gấu đen hưởng ứng đầu tiên, "Ô!"
Gấu đen nhìn có vẻ ngốc nghếch không thông minh lắm, lúc không giận lại lộ ra vẻ chất phác, tạo cảm giác rất dễ bị bắt nạt.
Lâm Thiên Du nhìn đôi tai tròn nửa vành trên đầu nó, vừa xoa đầu vừa tiện thể sờ tai luôn.
Lúc gấu đen chưa kịp phản ứng, nàng đã nhanh tay thu lại, gấu con ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang.
Trên móng đã bôi thuốc, vì an toàn, Lâm Thiên Du vẫn bọc thêm một lớp vải thưa, loại vết thương này không cần băng bó, chỉ là sợ con gấu ngốc kia cảm thấy khó chịu lại đi liếm vào thịt đệm thôi.
Loại thuốc bôi ngoài da này, người lỡ ăn nhầm chắc không sao, nhưng với gấu thì không chắc.
Nghĩ như vậy, Lâm Thiên Du lại quấn thêm một lớp."Xong rồi." Bàn tay gấu bọc vải thưa trông như tròn hơn, béo ú, nhìn là biết cực kỳ mềm mại.
Bụng đói kêu ọc ạch cả buổi sáng.
Từ khi tham gia chương trình tới nay, Lâm Thiên Du chưa từng bị đói bụng, mật ong trong bát cũng chỉ được một chút dưới đáy, không đủ để ăn no.
Lâm Thiên Du nghĩ nghĩ, "Đi, đi săn.""Ô..." Gấu đen rùng mình, đang muốn đuổi theo Lâm Thiên Du, chân trước chạm đất lại như phát hiện ra cái gì đó, đứng lên lần nữa.
Thấy nó không đi, Lâm Thiên Du dừng bước quay lại nhìn, "Sao vậy?"
Gấu đen không trả lời, ngẩng đầu nhìn trời.
Ngay sau đó, sợi lông đuôi màu đỏ thẫm rực rỡ xé gió lao xuống từ phía chân trời, xuyên qua cành lá, nhắm thẳng vào gấu đen mà tới."Thu ——!""Gào ——!"
Lâm Thiên Du: "? ? ?"
Đừng ——!..
