Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nói Chuyện Phiếm Với Động Vật Hoang Dã Trong Show Sinh Tồn, Tôi Bỗng Nổi Tiếng Toàn Mạng

Chương 39: 【 nên nói không nói, cảm giác này tiểu sói rất khả ái nha 】




Đầu ngón tay chạm vào chuỗi ngọc trai lạnh lẽo, Lâm Thiên Du hơi cúi xuống, liếc thấy chiếc vương miện không nằm trên đỉnh giá như ban đầu, cô chợt hiểu ra.

Lâm Thiên Du nâng tay chỉnh lại vương miện, hai dải tua rua bên tai rủ xuống, viên ngọc nhỏ trên trán cũng vừa vặn rơi xuống, trông như một điểm giữa lông mày. Chiếc vương miện trắng bạc được chế tác tinh xảo, không quá cứng nhắc mà ngược lại toát lên vẻ linh hoạt, hoạt bát.

Tổ chương trình "Hoang Dã" thật sự rất chịu chi, có thể thấy rõ điều này ngay từ khâu thiết kế bối cảnh sân khấu. Bởi vậy, các phụ kiện trang sức dành cho khách mời cũng được đầu tư kỹ lưỡng, không phải loại đính đá quý đơn giản, thô kệch mà đều là những món có thiết kế tinh tế.

Lâm Thiên Du hơi nghiêng đầu, liền thấy con chim ưng mào lửa cúi người, mắt không chớp nhìn cô. Đáy mắt đen láy tràn ngập những tia sáng lấp lánh như kim cương. Thấy nó nhìn mình say mê như vậy, Lâm Thiên Du không khỏi nheo mắt, cong ngón tay khẽ vuốt cằm nó, "Tiểu Điêu thích cái này sao?""Thu!"

【Ô ô ô đẹp quá! Tiểu Điêu có con mắt thẩm mỹ thật đấy.】 【Ngoan quá! Bé cưng còn biết chọn trang sức cho Lâm Thiên Du nữa, ngoan quá là ngoan, yêu quá đi mất.】 【Quen nhìn chủ kênh chẳng thèm đeo trang sức, giờ đội vương miện lên thấy khí thế khác hẳn luôn.】 【@đạo diễn! Mau cho Lâm tỷ thay lễ phục dạ hội, mười phút nữa tôi muốn xem cô ấy sải bước trên thảm đỏ!】 ..."Tiểu Điêu rất thích đồ vật lấp lánh, trong suốt." Lâm Thiên Du vừa nói vừa cầm lên một viên ngọc nhỏ điểm giữa trán, thứ này cùng tông màu với vương miện của cô, cũng lấp lánh và trong suốt.

Cô đặt viên ngọc nhỏ lên trán chim ưng mào lửa, hơi lệch lên trên một chút, "Thế này thì sao?"

Chim ưng mào lửa có bộ lông vũ hoa lệ, rực rỡ, nếu phối đồ trang sức màu sắc quá đậm thì hiệu quả sẽ không được đẹp. Màu trắng bạc thì lại rất hợp, vừa không làm lu mờ bộ lông mà còn tạo thêm điểm sáng thuần khiết. "Nhìn này, cái này cũng lấp lánh trong suốt." Đồ vật chọn cho Tiểu Điêu thì tất nhiên phải ưu tiên sở thích của nó."Thu!""Được, vậy thì cái này nhé." Nghe được câu trả lời, Lâm Thiên Du cầm sợi xích phía sau viên ngọc, ướm lên đầu Tiểu Điêu.

Trang sức được thiết kế dựa theo kích thước đầu người lớn nên khi đeo lên cho Tiểu Điêu, sợi xích bị lỏng không thể giữ được. Nhưng phía sau xích lại có vài vòng nhỏ liên kết với nhau.

Lâm Thiên Du ước lượng kích thước, trực tiếp cắt bỏ đoạn xích thừa, chỉ giữ lại hai vòng nhỏ để có thể điều chỉnh kích thước sau này.

Cô bế chim ưng mào lửa từ vai xuống, nâng nó lên bằng hai tay, ngắm nó từ xa một đoạn, "Tiểu Điêu đeo cái này có phải đẹp lắm không?"

Ngọc giữa trán là trang sức nhỏ, người ngoài nhìn xa chỉ chú ý đến dây xích. Khi đeo lên cho chim ưng mào lửa thì lại vừa vặn rất đẹp.

Chim ưng mào lửa hiển nhiên cũng rất thích, độ nghiêng đầu của nó còn giảm hẳn, như thể sợ không cẩn thận sẽ làm rơi ngọc đi.

Lâm Thiên Du đặt Tiểu Điêu về vai, "Đừng lo, ta thắt chặt lắm, dù ngươi có lắc lư thế nào thì nó cũng không rơi đâu."

Tiếng màn trập điện thoại cùng ánh đèn flash vang lên.

Lâm Thiên Du nheo mắt, cùng lúc đó tất cả động vật trong phòng đồng loạt hướng về phía ánh sáng loé lên nhìn.

Đạo diễn đứng ở cửa, tay cầm điện thoại cứng đờ.

Chết tiệt... Mải chụp ảnh mà không để ý đèn flash vẫn bật."Ờm..." Đạo diễn lùi lại sau cửa, vừa nãy mở toang hai cửa ra để tiện cho hổ lớn đi vào, giờ trốn cũng không có chỗ trốn, đành phải làm bộ như trộm chuông, đẩy nhẹ cánh cửa, "Ta cảm thấy cảnh này rất thích hợp để làm đoạn phim quảng cáo cho chương trình của chúng ta."

Ngoài các buổi phát sóng trực tiếp, "Hoang Dã" còn có các video đã cắt ghép biên tập để đăng lên, buổi phát sóng trực tiếp thì chỉ cần tuyên truyền khi vừa mới phát sóng, còn các bản biên tập thì cần nhiều video quảng cáo và những clip có các khách mời.

Tô Vũ Hành cầm điện thoại, hận không thể chụp lại hết những khoảnh khắc Lâm Thiên Du ở cùng các loài động vật.

Chỉ là giờ phút này, bị nhiều mãnh thú nhìn chằm chằm, Tô Vũ Hành nuốt một ngụm nước bọt, "Tôi sẽ tắt đèn flash rồi chụp thêm mấy tấm nữa."

Lâm Thiên Du gật đầu, đưa đầu hổ lớn quay lại, "Ngoan, hắn chỉ chụp vài tấm hình thôi, chúng ta đi chọn quà của ngươi tiếp nhé."

Có cô thu hút sự chú ý của đại quýt, hổ lớn vốn không có mấy ý định địch ý với Tô Vũ Hành cũng ngoan ngoãn quay đầu."Cà vạt hay là nhẫn đây?" Lâm Thiên Du cầm hai thứ lên, cảm thấy món nào cũng rất hợp với đại quýt.

Chiếc đuôi cam của hổ lớn mà đeo một chiếc nhẫn bạc, cũng là nhẫn được làm từ bạc thật và có chạm khắc rỗng, vừa vặn để hổ lớn làm nhẫn, khi đeo vào sẽ che đi một vòng sọc đen, như thể trên đuôi có thêm một vòng màu khác.

Còn cà vạt thì...

Đeo cà vạt, hổ lớn ngồi trước mặt cô, hơi nheo mắt, trông thêm phần nghiêm nghị, uy vũ, mang một vẻ của một vị vua lịch lãm bước ra từ rừng mưa."Nên chọn cái nào thì hơn đây?" Lâm Thiên Du không tìm ra câu trả lời tốt nhất, cô lơ đãng cầm cà vạt lên thì thấy có đường rách ở chỗ tua rua bên cạnh.

Đại quýt khẽ gầm gừ một tiếng.

Sờ sờ tai nó, Lâm Thiên Du lẩm bẩm: "Ta thích chứ gì? Cà vạt bị hỏng rồi, vậy thì chọn nhẫn trước đã."

【Trẻ con mới phải lựa chọn! Ta cái gì cũng muốn!】 【Van cầu các người phá bỏ cái biệt thự đó đi, ta muốn nhìn các ngươi ở trong đó, mỗi ngày thay đổi trang sức cho ta xem.】 【Nói nhảm ít thôi, tôi trực tiếp tặng quà đứng đầu bảng, Lâm tỷ cho tôi chém nó đi!】 【Tô Vũ Hành: Cái hắn nói chắc không phải là ta chứ? Không... Phải không?】 Tô Vũ Hành vẫn đang mải chụp ảnh thì bỗng cảm thấy sau gáy lạnh toát, tay bấm chụp cũng run lên, lỡ bấm nhiều hai cái.

Đạo diễn lên kế hoạch cho Lâm Thiên Du, "Hay là cô cứ chọn nhẫn trước đi, còn cà vạt tôi sẽ tìm người đưa một cái mới. Lần sau cô đến thì lại đổi."

Quy trình làm cà vạt rất phức tạp, không chỉ dùng chỉ khâu lên là xong mà phải chờ người mang đến từ bên ngoài.

Trên thực tế, nếu không phải để Lâm Thiên Du không phải lo lắng có thể đổi thoải mái, chắc Tô Vũ Hành đã khuyên cô đừng chọn, mà trả hết tất cả về rồi.

Dù sao thì mấy thứ này ở lại cũng không có vị khách nào dùng đến.

Những khách mời đã bị loại không được tính, Hàng Tư Tư thì vừa miễn cưỡng đủ ăn, còn Phong Tĩnh Dã thì chẳng thèm quan tâm đến mấy thứ này, với lại chương trình sinh tồn ở hoang dã này mà còn muốn trang điểm, tạo hình cho lên hình thì tốt lắm rồi, có thể đánh răng rửa mặt mỗi ngày đã là tốt lắm rồi chứ đừng nói.

Cơm còn chẳng có đủ ăn thì còn ai tâm tư mà ăn diện.

Đạo diễn cũng cảm thấy đã phí phạm rất nhiều đồ chuẩn bị.

Điều quan trọng nhất là, Lâm Thiên Du trang sức cho động vật nhỏ!

Hổ và báo gấm mà đeo vào, chim ưng mào lửa và gấu đen cũng được trang điểm, đây chẳng phải là một quảng cáo tuyệt vời sao.

Đến các nhà đầu tư đang ngủ mơ chắc cũng cười tỉnh giấc.

Chỉ là vì luật chơi đã như vậy, Tô Vũ Hành cảm thấy tiếc của nhưng cũng chỉ có thể làm theo từng bước một.

Lâm Thiên Du nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy cũng được."

Nắm lấy cái đuôi xù, đầu đuôi nó còn giống như đang rung lên, càng hăng hái.

Đuôi là nơi thể hiện tâm trạng của mèo lớn, có vẻ đại quýt cũng rất hài lòng với cái nhẫn này.

Lâm Thiên Du lại cầm một chiếc vòng vàng trơn lên, hỏi: "Đạo diễn, đổi xong cái này thì tôi còn mấy lần đổi nữa?"

Tô Vũ Hành lấy cuốn sổ nhỏ ra tính, "Còn một lần.""Vậy thì đổi một bao gạo nữa đi." Thật sự không có gì để đổi nữa, thôi thì chọn thứ thiết thực vậy.

Tô Vũ Hành: "Được."

Con rắn đen nhỏ đang cuộn tròn ngủ trong ngực Lâm Thiên Du mơ màng bị bắt ra, lúc duỗi thẳng người ra mắt vẫn còn nhắm, thứ trên đuôi trông giống như cái chăn, người ở bên ngoài túi đem vòng vàng lên đuôi rồi rút tay lại.

Rắn đen nhỏ còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị thả lại.

Nó chớp chớp đôi mắt buồn ngủ, có chút mông lung, 'Ta là ai, ta đang ở đâu, ta đang làm gì?'.

Cái cảm giác nhẹ tênh ở đuôi, khiến nó không khỏi ngẩng cái đuôi lên trước mắt, đầu nhỏ từ từ nghiêng trái nghiêng phải, như đang tự hỏi.

Một lát sau nó vểnh đầu đuôi lên, lại lần nữa cuộn lại, giấu chiếc vòng vào trong.

--- Đi đến biệt thự một chuyến, Lâm Thiên Du có thể coi là một chiến thắng trở về.

Trên đường về, vẫn còn có thể nghe tiếng tua rua trên vương miện va vào nhau.

Báo gấm và gấu đen mê mải đi săn cùng chim ưng mào lửa, còn đang đi nửa đường thì đã chạy đi săn mồi rồi.

Hổ lớn đưa Lâm Thiên Du về đến nhà, sau đó cũng quay đầu vào rừng mưa.

Đầu ngón tay Lâm Thiên Du lướt nhanh trên điện thoại, nhìn bóng lưng đại quýt rời đi rồi khe khẽ nói: "Ta đoán đại quýt chắc chắn lại đi bắt trâu rồi."

【Ha ha ha ha, sát thủ giết trâu.】 【Thấy rõ rồi, con cưng này đúng là yêu trâu, đại quýt kén ăn như vậy mà cũng thích ăn trâu, thật không dám tin nếu con trâu này mà cho ta ăn thì sẽ ngon đến mức nào.】 【Nhát gan, ta dám nghĩ. Chắc chắn là siêu ngon.】 Lâm Thiên Du, người đã ăn thịt trâu thì có lẽ có quyền lên tiếng hơn về vấn đề này, nhưng cô nghĩ nghĩ rồi nói: "Thật sự rất ngon."

Chỉ là hơi ngán rồi.

Các bé lông xù đều đi săn hết, Lâm Thiên Du ở nhà một mình cũng không rảnh rỗi.

Nàng xắn tay áo vào trong hang núi, đem số len sợi còn thừa lần trước đem ra.“Quýt lớn hiện tại cũng trở thành một phần của nhà chúng ta rồi, vòng hoa gia tộc theo quy định chắc chắn không thể thiếu.” Lâm Thiên Du lại lấy ra mấy que xiên tre đã làm lần trước, vừa nhìn chim non mổ thức ăn, vừa khéo léo dùng ngón tay móc sợi.

Lâm Thiên Du ôm vòng hoa len nói: “Nếu sau này phát sóng trực tiếp văn nghệ mà đến Bắc Cực, ta đều có thể tự mình đan áo lông.” [Đạo diễn: Nhớ đấy, lần sau đi Bắc Cực mà không cung cấp quần áo cho khách quý nhé.] [Lâm tỷ, tay của tỷ có bắt được tín hiệu từ khách quý khác không? Sao em nghe tiếng bọn họ chửi vậy?] “Chỉ đùa chút thôi.” Áo lông tuy có thể giữ ấm, nhưng ở nơi cực lạnh vẫn chỉ là biện pháp tạm thời.

Một vòng hoa len tinh xảo xinh đẹp, dần dần thành hình trong tay Lâm Thiên Du.

Đặt vòng hoa lên tảng đá mà đại hổ vẫn thích nằm, “Được rồi, đợi quýt lớn về nhìn thấy sẽ biết là cho nó.” Cũng thật lạ, những tảng đá tùy ý chồng chất này không hề cố ý sắp xếp, tảng này cho hổ hay tảng kia cho báo hoa mai.

Chúng đều tự tìm vị trí nằm, không hề có chuyện tranh giành chỗ, chiếm chỗ của nhau.

Có lẽ là những tảng đá này đã bị khoanh vùng rồi?

Nhưng không có tranh chấp xảy ra về quyền sở hữu tảng đá, Lâm Thiên Du thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Quay người thu dọn len sợi trên bàn, Lâm Thiên Du vê từng sợi một, “Chỉ còn lại chút len sợi thế này.” Lại quấn lại thành cuộn cũng không đủ.

Cũng không bận tâm làm thêm lần này nữa.“Đúng rồi, khâu cái này cho gấu nhỏ.” Lâm Thiên Du nghĩ là làm, trong đầu có ý tưởng, trực tiếp bắt đầu quấn len móc.

Nàng đánh một động tác bí hiểm, phòng phát sóng trực tiếp xôn xao suy đoán là muốn đan cái gì.

Nhưng đan một vật phẩm, hình dáng đầu tiên hiện ra là một hình vuông sơ khai, rất khó mà suy đoán ra được gì.

Cho đến phía sau, khi Lâm Thiên Du hoàn thành phần hình dạng sơ khai, hai ngón tay vê len sợi, đem phần lớn len sợi còn lại đều vặn thành một sợi, buộc vào hai đầu nhọn của chiếc khăn vuông.

Lâm Thiên Du tự đặt lên gáy đo thử, “Trông thế này có hơi lớn, nhưng mà cho gấu nhỏ dùng thì nên lớn hơn một chút.” Nói thật, gấu nhỏ trong đám gấu đen hoang dã đã được xem là một con gấu rất nhã nhặn rồi.

Có vài con gấu đen hoang dã đến gần còn có mùi hôi khó ngửi, nhưng gấu nhỏ từ lúc gặp đã rất sạch sẽ rồi, nếu không phải bị người dẫm bị thương chân, cũng sẽ không chạy theo người suốt đường như vậy.

Gấu nhỏ tính tình tốt lại thích sạch sẽ.

Chỉ là, khi ăn những món như dưa hấu có nhiều nước như thế này thì cổ áo bị bẩn là không thể tránh khỏi.

Lần sau lúc ăn cơm đeo khăn lên, sẽ không làm bẩn cổ áo nữa.

Cuối cùng còn lại mấy sợi len màu đen, Lâm Thiên Du còn ở chỗ góc móc thêm một cái đầu gấu nhỏ.

Móc đơn giản thôi, một cái đầu tròn tròn phối thêm hai cái tai hình bán nguyệt là xong.

Lâm Thiên Du xách chiếc khăn nhỏ lên lắc lư trước màn hình, “Thế nào, có phải là rất thiết thực không?” [Tôi không phải gấu nhỏ mà tôi cũng cảm động muốn khóc!] [Nói thật, Lâm tỷ rất để tâm đến mọi con vật lông xù, thật sự là rất nghiêm túc đối đãi với những cục bông đáng yêu này.] [Vậy nên mới nói tình yêu là sự đáp lại lẫn nhau đó, động vật nhỏ biết ai đối tốt với nó hơn ai.] [Tôi đây trực tiếp là kích động đặt vé! Mua vé rồi mà không lên đảo thì tôi trực tiếp mang dù nhảy xuống, Lâm tỷ mang gấu nhỏ đến đón tôi!] … Lâm Thiên Du xuống sông vớt dưa hấu đã thả vào trước đó, lúc này tìm một chỗ có bóng râm, so với ban đầu thì lạnh hơn.

Dưa hấu đá được cắt xong bày đầy bàn, Lâm Thiên Du nhìn bình luận, cười cắn một miếng dưa hấu, nói chuyện phiếm với mọi người.

Báo đốm lớn đúng giờ đến mang chim non, dù Lâm Thiên Du không ăn, nhưng cuối cùng con chim đưa đến luôn vào miệng cô, nhưng báo đốm lớn ngày nào cũng đến.

Lâm Thiên Du chú ý báo đốm lớn đang ăn cơm ở đằng kia, nuốt miếng dưa hấu nói: “Mèo con, lại đây.” Tai của báo đốm lớn giật giật, chui đầu vào bát cơm, động tác nhai nuốt chậm lại, không biết có phải là đang gọi nó hay không.

Nó cẩn thận ngẩng đôi mắt lên, bất ngờ chạm ngay ánh mắt của Lâm Thiên Du, nó ngẩn người, quay đầu nhìn quanh mình, lại thấy trống rỗng không thấy động vật khác ngoài cỏ và cây.——Là đang gọi ta sao?

Báo đốm lớn khẽ kêu một tiếng.“Đúng vậy, đang gọi ngươi đó.” Lâm Thiên Du híp mắt lại, chào đón nói: “Mau lại đây, cho ngươi ăn ngon.” Đuôi báo đốm lớn dựng thẳng lên cao, mấy bước lại đây, cuối cùng thì giống như đang chạy vậy.“Nếm thử.” Lâm Thiên Du gắp một miếng dưa hấu cho nó, “Cái này lạnh đấy, chắc là ngươi sẽ thích.” “Ô…” Báo đốm lớn ngẩng đầu, dường như muốn cọ vào tay Lâm Thiên Du, nhưng chưa chạm đến thì đã rụt lại, cúi đầu ngửi miếng dưa hấu mà đối với nó không có mùi vị quen thuộc này.

Chim non chen chúc lại gần, chia nhau một miếng dưa hấu, không hề ngẩng đầu lên khi nhận thấy báo đốm lớn đến gần.

Tiểu Hề lộc lại liếc nhìn qua một cái, nhưng cũng không phản ứng gì, ăn dưa hấu đủ rồi thì chạy đi ăn lương thực cho hươu, miệng không ngừng nghỉ, ăn vô cùng vui vẻ.

Thời tiết quá nóng dễ làm người ta chán ăn, ăn chút dưa hấu mát lạnh sẽ thoải mái hơn nhiều.

Dưa hấu này tuy nhìn không được đẹp mắt, nhưng ăn lại giòn, phần thịt gần vỏ cũng ngọt.“Vỏ dưa hấu này có thể để lại làm mứt, hoặc trộn rau cũng được, ăn có vị dưa chuột.” Lâm Thiên Du một tay cầm dưa hấu, nghĩ đến ăn nộm vỏ dưa hấu có ích cho cơ thể.

Do dự một chút, vẫn cảm thấy ăn rau dại sẽ tốt hơn.

Vỏ dưa hấu phải rửa sạch, gọt bỏ lớp vỏ ngoài, quá đòi hỏi tay nghề dùng dao, mà dùng dao phay làm công việc tỉ mỉ này thì gần như là lấy súng đại bác bắn muỗi.

Lâm Thiên Du không muốn làm.

Trong lúc trò chuyện với mọi người, báo đốm lớn đã ăn xong miếng dưa hấu.

Từ lúc mới bắt đầu cẩn thận nếm thử, đến lúc sau khi nếm được vị ngon liền ăn rất lớn miệng, vỏ dưa còn bị cắn mấy hàng dấu răng.“Thì ra ngươi thích ăn cái này hả?” Lâm Thiên Du lại gắp thêm mấy miếng cho nó, “Không ai có thể cự tuyệt một miếng dưa hấu ướp lạnh trong thời tiết oi bức này cả. Động vật nhỏ cũng vậy thôi.” [Ai hiểu được không mọi người, thức đêm đến 5 giờ sáng, vừa tỉnh dậy xem phát sóng trực tiếp, tôi còn chưa ăn cơm đã chạy xuống ôm quả dưa hấu về.] [Tôi coi như là hiểu rồi, chủ nhà ăn gì tôi cũng muốn ăn.] [Mấy chị em ơi đây là lần đầu tiên tôi tới, mạo muội hỏi đây có phải là phòng phát sóng trực tiếp ăn của Lâm Thiên Du không?] Báo đốm lớn ngoan ngoãn ăn dưa hấu bên cạnh Lâm Thiên Du.

Lâm Thiên Du ăn hai miếng thì không ăn nữa, xoa tay, nhìn những cái đầu nhỏ tròn vo kia, chỉ cảm thấy ngứa tay, nhịn không được đưa tay lên vuốt.

Báo đốm lớn rụt cổ lại, theo bản năng lùi về sau nửa bước muốn chạy, nhưng dường như ý thức được điều gì đó, lại lặng lẽ rụt chân đang muốn lùi lại, cả đuôi cũng có vẻ tội nghiệp.

Tiểu gia hỏa nhát gan thật đấy.

Lúc đầu Lâm Thiên Du gặp báo đốm lớn, vừa phun thuốc là nó đã chạy rồi, lúc đó còn tưởng là do báo đốm lớn sợ những con thú mạnh mẽ bên cạnh cô, bây giờ quen rồi mới phát hiện, có thể ngoài việc sợ thú dữ, nguyên nhân chính là do bản thân nó rất nhát gan.

Nhưng mà cô không vội, cứ từ từ thôi.

Đang định thu tay lại thì lòng bàn tay truyền đến một cái chạm nhẹ nhàng, vành tai chạm nhẹ vào lòng bàn tay.

Lâm Thiên Du cau mày, hướng về ống kính môi khẽ nhúc nhích, lại không phát ra tiếng, “Mèo con vừa rồi hình như cọ vào ta một chút.” Tiếng ngáy khe khẽ, nghe vào tai không giống như đang bảo vệ đồ ăn, ngược lại giống như đang làm nũng.“Thiên Du tỷ!” Chưa thấy người, tiếng Hàng Tư Tư đã từ xa vọng tới.

Chạy tới nơi, lúc bước lên bậc thềm, Hàng Tư Tư còn đang thở hổn hển, “Thiên Du tỷ, có tin tốt này!” “Tin tốt gì?” Lâm Thiên Du chỉ vào chỗ tảng đá trống bên cạnh, “Ngồi xuống trước, ăn miếng dưa hấu từ từ nói, không vội.” Hàng Tư Tư không chờ được nữa, cười nói: “Quách Ngạn Bằng đã đứng ra xác nhận An Lan Thanh đẩy hắn rồi.” Lâm Thiên Du: “Đứng ra?” Tin này hơi bất ngờ, nhưng xem ra cũng là điều hiển nhiên.

Người sáng suốt đều biết là An Lan Thanh đẩy, Quách Ngạn Bằng nếu cắn răng không nhận sẽ phải trả một cái giá không nhỏ.“Hình như là bên phía đạo diễn gây áp lực cho hắn, sau đó hắn bị gọi về gia tộc, cả nhà đều bị gọi về đi. Em cảm thấy chắc chắn bị mắng rồi, rồi mới đưa ra tuyên bố, nhưng mà người qua đường lại không tin, còn có vài fan đang tẩy trắng cho hắn, không biết là fan thật hay là mua thủy quân.” Hàng Tư Tư lắc đầu, cô rất vui vẻ với kết quả này.

Một khoảng thời gian phía sau của chương trình văn nghệ, cô luôn ở cùng Ấn Hữu Lâm, quan hệ của hai người rất tốt, hiện tại Ấn Hữu Lâm bị hại thành như vậy, Quách Ngạn Bằng và An Lan Thanh đều đáng phải trả giá thật lớn mới đúng.

Lâm Thiên Du gật đầu, hiểu rõ.

Tô Vũ Hành mới là người có chỗ dựa nhất trong chương trình này.

Người đứng sau Quách Ngạn Bằng không dám đắc tội Tô đạo, hơn nữa còn dùng sự nghiệp, danh tiếng và hình tượng của một lưu lượng nổi tiếng như Quách Ngạn Bằng để đổi lấy việc đối phó An Lan Thanh, đối với phía sau lưng nhà tài trợ thì đây chắc chắn là một giao dịch có lời.

Dưới nhiều áp lực, Quách Ngạn Bằng dù muốn xác nhận hay không cũng đều phải xác nhận.

Không còn lựa chọn nào khác.

Hàng Tư Tư từ khi biết tin này đến giờ vẫn luôn rất phấn khởi, "Xảy ra chuyện này, An Lan Thanh chắc chắn không thể tiếp tục tham gia chương trình.""Ừ." Lâm Thiên Du cầm một miếng dưa hấu nhét vào miệng nàng."Ôi... Cảm ơn Thiên Du tỷ."

Lâm Thiên Du hỏi nàng: "Ngươi tìm ta chỉ để nói chuyện này thôi à?"

Hàng Tư Tư lắc đầu, "Đạo diễn thông báo nhiệm vụ, đi cứu trợ trạm hỗ trợ quét dọn phòng động vật, dựa theo số lượng đã dọn dẹp, càng quét nhiều thì có thể nhận được số lần đổi vật tư càng lớn. Nếu dọn không đạt tiêu chuẩn thì sẽ bị trừ bớt, Thiên Du tỷ có muốn đi xem không?"

Số lần đổi vật tư của Lâm Thiên Du quá nhiều, vừa tiêu hao hết, tự nhiên không tính toán đi góp vui, "Ta không đi đâu...""Nghe nói ở trạm cứu trợ có một con sói thảo nguyên, ta chưa từng gặp sói thảo nguyên sống bao giờ."

Dừng một chút, Lâm Thiên Du nghi hoặc nói: "Sói thảo nguyên?""Đúng, là từ nơi khác chở đến." Hàng Tư Tư mở đồng hồ, cho nàng xem dòng chữ đỏ đạo diễn nói không nên đến gần sói thảo nguyên, "Có vẻ như không phải muốn nuôi ở đây, mà là bị bệnh, đến để chuyển tiếp thôi."

Hàng Tư Tư cũng chỉ nghe nói vậy, hiểu biết cụ thể không nhiều.

Lâm Thiên Du vốn không định đi, nhưng nghe có sói thảo nguyên liền cũng có chút hứng thú, "Đi xem nhé?""Đi!" Hàng Tư Tư vỗ tay một cái nói: "Trạm cứu trợ ở ngay dưới kia, đi vài bước là đến thôi.""Ừm." Lâm Thiên Du đứng dậy, nhìn mâm dưa hấu đầy ắp liền dừng lại một chút, "Chờ ta một chút."

Nói xong liền chạy về phòng, cầm một cái giỏ ra, gom hết dưa hấu vào trong.

Lại nói với đại ban linh miêu: "Mèo con ta ra ngoài một chút, lát nữa Hoa Hoa bọn nó về thì ngươi nói với chúng một tiếng, ta lát nữa sẽ về nhé."

Đại ban linh miêu nghe Lâm Thiên Du nói, tai khẽ rung rẩy, khe khẽ kêu "Ô".

--- Bên trong trạm cứu trợ.

Người phụ trách nhiệm vụ lần này là một cán bộ kiểm lâm lạ mặt.

Lâm Thiên Du và Hàng Tư Tư vừa vào, chưa kịp mở miệng, cán bộ kiểm lâm kia thấy dáng vẻ của nàng thì hơi ngẩn ra, sờ sờ mạch muốn nói gì, nhưng đối diện không ai đáp lại, đành buông tay xuống, "Xin lỗi, đợi một lát."

Lời còn chưa dứt, liền vội vã chạy vào bên trong.

Lát sau trở ra thì người cán bộ kiểm lâm xa lạ đang đi theo Bùi Phong ở phía sau."Lâm tiểu thư." Bùi Phong vừa đi vừa khoác áo, có vẻ đang bận chuyện gì, vội vã chạy tới, "Có chuyện gì sao?""Không có gì, tôi đến tham gia nhiệm vụ của tổ chương trình." Dừng một chút, Lâm Thiên Du nói: "Tiện thể đến xem sói thảo nguyên."

Bùi Phong hiểu ra, "Thật đúng lúc, tôi còn định tìm cơ hội hỏi cô xem có thời gian không, sang đây xem sói thảo nguyên một chút. Vừa hay cô đến rồi."

Lâm Thiên Du có chút khó hiểu hỏi: "Sói thảo nguyên đưa đến là chuẩn bị thả lại ở trên đảo sao? Nó sống trong môi trường này có được không?"

Môi trường rừng mưa và môi trường sống phù hợp với sói thảo nguyên không giống nhau, hơn nữa cây cối và cành lá um tùm sẽ gây trở ngại cho việc chạy nhanh và đi săn của sói thảo nguyên.

Đây là quyết định của cấp trên sao?

Bùi Phong giải thích: "Đương nhiên là không thể rồi, sói thảo nguyên định đưa sang một hòn đảo khác, theo khu mà tôi nói với cô lần trước, thả ở đây chỉ là để thích nghi một chút thôi, nếu không thời gian vận chuyển quá dài, bản thân sói thảo nguyên cũng không được khỏe, không đợi được đến đó.""Vừa đi vừa nói chuyện nhé." Nói đơn giản vài câu, Bùi Phong dẫn đường ở phía trước, lại nhìn Hàng Tư Tư, "Hàng tiểu thư cũng đến làm nhiệm vụ à?"

Hàng Tư Tư đáp lời: "Vâng."

Bùi Phong chỉ cán bộ kiểm lâm bên cạnh nói: "Tiểu Ngô, cậu dẫn Hàng tiểu thư đến mấy phòng nhiệm vụ kia đi.""Được."

Hàng Tư Tư nhìn thoáng qua Lâm Thiên Du, tuy rằng nàng cũng rất muốn đi xem sói thảo nguyên như thế nào, nhưng nhiệm vụ có thời hạn, sói thảo nguyên khi nào xem cũng được, bỏ lỡ nhiệm vụ thì không có cơ hội nữa, "Vậy... Thiên Du tỷ, em đi hoàn thành nhiệm vụ trước, lát em làm xong sẽ đến tìm chị."

Khác với Lâm Thiên Du, Hàng Tư Tư vẫn rất cần số lần đổi vật tư....

Bùi Phong dẫn Lâm Thiên Du đi theo hướng ngược lại với Hàng Tư Tư.

Lâm Thiên Du cùng hắn sóng vai đi tới, nhớ tới những lời vừa nãy Bùi Phong nói, "Anh nói sói thảo nguyên không khỏe, là bị thương sao?""Không bị thương, nhưng trước khi mua về, nó bị nuôi nhốt trong vườn thú, tình trạng... không tốt lắm." Bùi Phong đã biết từ cán bộ kiểm lâm, biết việc trở thành đồng nghiệp với Lâm Thiên Du chỉ là sớm muộn, cũng không coi nàng là người ngoài.

Hơn nữa chuyện mua lại cô sói trong vườn thú cũng không phải chuyện gì hiếm có, đang trong quá trình ký kết hợp đồng, cũng không có gì không thể nói."Vì vườn bách thú kinh doanh không tốt, từ đồ ăn đến môi trường đều không đảm bảo. Hơn nữa chỉ có một mình một con sói, lâu dần sinh ra vấn đề tâm lý nghiêm trọng, thậm chí còn lặp đi lặp lại hành động xoay tròn và nhổ lông, tự gây tổn thương."

Bùi Phong nói: "Vốn là muốn trực tiếp đưa đến một khu, nhưng trên đường thấy tình hình không ổn, đành thả ở chỗ chúng ta trước, chờ khỏe lại rồi sẽ đưa đi."

Nghe hắn nói vậy, Lâm Thiên Du lại có chút tò mò, không khỏi hỏi: "Động vật trên đảo đều là mua về sao?""Có vài con là được cứu từ tay những kẻ săn trộm, cũng có những con như con sói này là từ vườn thú mua về, cũng có những con là động vật vốn có trên đảo." Bùi Phong nghĩ ngợi nói: "Nói chung là nhiều kiểu."

【 Năm nay không có đảo chủ trong danh sách mười nhân vật cảm động thế giới là ta không đồng ý một trăm lần! 】 【 Nói thật, trong thời đại coi trọng lợi ích tối thượng này, việc quyên tiền cho động vật đã rất tốt rồi, đảo chủ thật sự... con người còn quá tốt đi! 】 【 Có vài vườn thú thật không ra gì, động vật đói đến da bọc xương, nhân viên nuôi dưỡng cùng quản lý thì béo núc ních, đảo chủ mà mua được hết tất cả động vật bị ngược đãi về thì tốt rồi. 】 【 Nếu có tiền, tôi cũng muốn mua một hòn đảo cho mấy em động vật làm chỗ trú ẩn! 】 ...

Vừa nói chuyện vừa đi đến phòng của sói thảo nguyên.

Nhiệt độ trong phòng được điều chỉnh ổn định theo nhiệt độ thích hợp với môi trường sống của sói thảo nguyên.

Ngay cả môi trường cũng được mô phỏng theo thảo nguyên nguyên thủy.

Giờ phút này, một con sói thảo nguyên xám đen đang đi đi lại lại trong đó, có thể thấy nó đang rất khó chịu, thỉnh thoảng dừng lại phát ra tiếng "Ô ô" không ngừng, quay đầu cắn xé chân sau của mình.

Vì tình huống này đã không phải lần đầu tiên, hai chân sau của sói thảo nguyên đều đã quấn băng vải.

Bùi Phong toàn bộ quá trình đều tham gia cứu trợ con sói thảo nguyên này, "Trước đã thử dùng vòng cổ Elizabeth, nhưng nó đều tìm mọi cách phá hỏng, sau này kiểm tra thấy vòng cổ làm bệnh của sói thảo nguyên thêm nặng, cho nên tạm thời dùng băng vải dày để quấn lại, có thể bảo vệ được phần nào thì bảo vệ."

Nhìn những mảnh vải vụn rơi rải rác trên mặt đất, có lẽ là đã xé rách nhiều lần rồi.

Sói thảo nguyên cắn vào vải băng, hung hăng lắc đầu cắn xé, đây không chỉ còn là tình trạng nhổ lông, nếu không có vải băng, nó có thể mạnh tay xé cả một miếng thịt của mình xuống.

Lâm Thiên Du cau mày, "Với tình huống này, bình thường các anh chữa trị thế nào?""Vốn là định đưa sang bên thảo nguyên, quy hoạch một mảnh đất, mở rộng phạm vi hoạt động của nó, thả thêm một ít con mồi vào để thu hút sự chú ý. Nhưng trước thử thả mồi rồi, cô xem con thỏ và con gà kia, vẫn sống khỏe re."

Nhắc đến chuyện của sói thảo nguyên, Bùi Phong cũng thở dài, bị thương ngoài da hay gãy xương còn có biện pháp chữa trị, hành vi bản năng thuộc về bệnh tâm lý, bệnh tâm lý ở động vật cực kỳ khó chữa, tuy rằng có thể dùng thuốc hỗ trợ, nhưng phần lớn vẫn phải dựa vào chính bản thân động vật để hồi phục.

Bùi Phong nói: "Tôi dẫn cô đến đây cũng là muốn hỏi xem cô có cách gì hay không."

Dừng một chút, hắn che thiết bị phát sóng trực tiếp lại, khẽ nói: "Theo như thông tin tôi tìm được, con sói thảo nguyên này vốn là sói đầu đàn, không phải vườn bách thú nuôi từ bé mà lớn, sau này bị bắt trộm mang đến vườn bách thú. Hiện tại ông chủ vườn thú đã bị bắt rồi. Tôi nghi ngờ việc nó là sói đầu đàn là thật.""May mà Boss ký hợp đồng sớm, nếu không con sói này chết ở trong vườn thú rồi."

Lâm Thiên Du nghe xong thì càng cau mày chặt hơn, quả thực là một lũ súc sinh.

Đến súc sinh cũng không bằng.

Một con sói đầu đàn được tự do chạy nhảy trên thảo nguyên, chỉ vì tư dục của con người mà bị nhốt trong một tấc vuông ở vườn thú, ngay cả một cái phòng rộng một chút cũng không có, còn không được chăm sóc chu đáo.

Nhìn con sói thảo nguyên gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương kia, trong lòng cô không khỏi thấy nghẹn lại.

Bùi Phong thả thiết bị phát sóng trực tiếp ra, phòng phát sóng đã bùng nổ rồi.

【? ? ?】 【 Nói nhỏ gì đó, có phải không cho VIP tôn quý của ta nghe không? ! 】 【 Đừng nói nhảm nữa, nhìn chân con sói kia đi, băng vải sắp rách hết rồi. 】 ...

Bùi Phong nhìn qua mặt kính, cũng cảm thấy trong lòng nặng trĩu, "Chuyện này cũng khá nan giải, nghĩ cô không phải có thể nói chuyện với động vật sao, cho nên..."

Lâm Thiên Du nói: "Tôi thử xem."

Việc có thể phiên dịch hành vi giao tiếp của động vật, nghe qua không phải chuyện đơn giản."Anh Bùi!" Một nam sinh tóc đỏ nhuộm vội vàng lo lắng xông đến, "Chị Lâm ta gặp chuyện lớn như vậy mà không cho ta biết, còn phải chính ta xem phát sóng trực tiếp mới phát hiện!"

Sau lưng nam sinh, còn có vài người chạy chậm hơn, đều mặc áo blouse trắng.

Nữ sinh chậm hơn nửa bước đẩy nam sinh tóc đỏ sang một bên, "Chị Lâm, chị khỏe; tôi tên Mỏng Thư Thục, là chuyên viên dinh dưỡng của trạm cứu trợ."

Lâm Thiên Du trong đầu toàn là chuyện của sói thảo nguyên, nghe vậy chậm một nhịp nói: "Chào cô."

Thấy Lâm Thiên Du dường như có chút nghi hoặc, Bùi Phong chủ động mở lời: "Rất nhiều nhân viên làm việc của trạm cứu trợ chúng tôi rảnh rỗi đều xem chị phát sóng trực tiếp."

Mỏng Thư Thục cũng tiếp lời: "Đúng vậy, là như vậy. Mấy ngày nay đồ ăn của sói thảo nguyên đều do một tay tôi phụ trách, tôi cũng mang cơm dinh dưỡng đến đây.""Trước đây không cho mấy con sói thảo nguyên này ăn, nó không chịu ăn một miếng nào, chỉ thỉnh thoảng uống nước. Cưỡng ép cho ăn, cũng không bao lâu nó liền vụng trộm phun ra. Truyền dịch dinh dưỡng vài lần miễn cưỡng duy trì. Nhưng mà cứ dùng dịch dinh dưỡng mãi, sẽ dẫn đến các cơ quan tiêu hóa bị teo rút, nên vẫn phải làm cho nó tự ăn."

Cứng mềm đều đã dùng thử qua.

Có thể nói tất cả biện pháp nghĩ ra, bọn họ đều thử một lần.

Nếu không phải thật sự khó khăn, Bùi Phong cũng sẽ không định làm phiền Lâm Thiên Du.

Lâm Thiên Du mở hộp cơm ra nhìn thoáng qua, "Đem cái này cho nó ăn sao?"

Hộp cơm rất sâu, bên trong đầy thịt ngâm.

Mỏng Thư Thục: "Đúng. Cô vào trong nhớ cẩn thận an toàn, con sói này bây giờ rất hung bạo."

Lâm Thiên Du đậy nắp hộp lại cẩn thận: "Được. Tôi hiểu rồi."

Phòng của sói thảo nguyên có một lối vào ở bên phải, trước hết là một phòng khử trùng nhỏ, sau khi khử trùng ở bên trong, nàng mới ấn mở cửa phòng."Ca" một tiếng, ngay khi khóa cửa mở, con sói thảo nguyên đang cắn xé bắp đùi ngẩng đầu, một đôi mắt xanh thẫm trừng trừng nhìn nàng, miệng vẫn còn dính vết máu tươi.

Kính là loại một chiều có thể nhìn thấy, giúp nhân viên có thể dễ dàng quan sát tình hình của sói thảo nguyên.

Cũng tránh cho quá nhiều người tụ tập bên ngoài, sẽ làm sói thảo nguyên thêm lo lắng."Chào." Lâm Thiên Du đứng ngay cửa, còn chưa bước vào, đã lên tiếng chào, "Chào ngươi."

Thời gian dài một mình bị vây trong môi trường chật hẹp, không có giao tiếp với bên ngoài, tai thì luôn bị những lời ồn ào của loài người vây lấy, bỗng nhiên có một âm thanh mà nó có thể hiểu xuất hiện, sói thảo nguyên lập tức sững sờ.

Có thể quan sát được vẻ ngây người thoáng chốc đó qua nét mặt.

Lâm Thiên Du nhân cơ hội này ngồi xổm xuống, cố gắng để tầm mắt của mình ngang bằng với sói thảo nguyên, giơ tay ra, lòng bàn tay hướng về phía trước, dịu dàng cười nói: "Kết bạn nhé."

Sói thảo nguyên nhìn theo tay nàng, thấy hộp cơm trong ký ức, lập tức mặt mày trầm xuống, gầm gừ nhe răng với nàng, "Gào..."

Có lẽ do lúc trước cưỡng ép nhét thịt đã dùng cái hộp này, trí nhớ của sói thảo nguyên rất tốt, nhớ kỹ hình dáng của cái hộp này, hơn nữa căm ghét đến tận xương tủy.

Bùi Phong ban đầu thấy sói thảo nguyên không nhe răng, đã muốn thở phào nhẹ nhõm, giờ phút này thấy thế không khỏi "Tặc" một tiếng, "Đổi cái hộp khác đi."

Nếu vì cái hộp mà làm Lâm Thiên Du không thể giao tiếp với sói thảo nguyên, chẳng phải sẽ lỡ đại sự hay sao.

Mỏng Thư Thục cũng nhíu mày nói: "Tại tôi, khinh suất quá."

Lâm Thiên Du cũng ý thức được vấn đề của cái hộp, đơn giản lật hộp, lấy thịt bên trong ra, "Nghe nói thịt này còn rất tươi, thật sự không nếm thử một chút sao?"

Đuôi sói thảo nguyên khó chịu vung vẩy sau lưng, tựa như toàn thân lông đều dựng đứng lên, nhưng mà đã đói bụng mấy ngày như vậy, chỉ dựa vào dịch dinh dưỡng chống đỡ, sói thảo nguyên còn lại bao nhiêu sức lực cũng chưa chắc.

[Trông gầy quá, viện trưởng vườn bách thú đáng c·h·ế·t!] [Nhìn vậy thôi cũng khó giấu được vẻ đẹp trai, nếu mà khỏe mạnh chắc chắn là một mãnh tướng tung hoành thảo nguyên.] [Ô ô ô... Hy vọng có thể chữa lành.] Lâm Thiên Du thấy sói thảo nguyên vẫn luôn giằng co với mình, nàng cũng không vội, dùng kẹp gắp miếng thịt lên, vẩy bớt nước ngâm, từng miếng từng miếng đặt vào bát của nó."Thật sự không ăn? Chân thỏ tươi đấy."

Lật xuống dưới một chút còn có rất nhiều thịt không rõ tên.

Có thể nói phần cơm dinh dưỡng này, tính toán rất chu đáo.

Mượn lúc nói chuyện, Lâm Thiên Du từng chút một tiến gần về phía sói thảo nguyên."Sang năm trả lại cho ngươi sữa bột, hay là ngươi không thích thịt thỏ?"

Khoảng cách dần dần kéo gần, nhưng Lâm Thiên Du lại nhàn nhã giống như chọc giận con sói này, chỉ thấy nó lập tức giương mình nhào về phía Lâm Thiên Du."Rống ——!"

Cùng động vật nhỏ trong nhà đùa giỡn qua lại, Lâm Thiên Du đã quen thuộc loại cảm giác này.

Nhưng mà nhân viên canh gác ở bên ngoài chưa chắc có thể quen với cảnh này.

Đặc biệt là con sói này từ khi đến trạm cứu trợ của họ, đã làm bị thương không dưới năm nhân viên.

Bùi Phong quyết đoán: "Gây mê!"

Ngay sau đó, tiếng nói bỗng im bặt khi thấy động tác tay của Lâm Thiên Du.

Lâm Thiên Du nằm trên cỏ giả, nói là cỏ giả, nhưng cũng không phải là loại nhựa giả kia, mà có chút giống loại cỏ nuôi ở thảo nguyên, sau đó đào nguyên cả gốc trải lên đây.

Khí thế của sói thảo nguyên rất đủ, nhưng mà chỉ dừng lại ở khí thế mà thôi.

Lâm Thiên Du giơ tay hướng về phía kính, ý bảo người bên ngoài không nên vào trước.

[A a a, ngọa tào chị ta thật bình tĩnh.] [Ở phòng phát sóng trực tiếp này cả đời, gặp mãnh thú nhào đến ta cũng không thể bình tĩnh được như vậy ô ô ô...] [Đó là sói đó! Con sói đó sắp cắn lên cổ cô rồi!] Lâm Thiên Du tay nhẹ nhàng đặt trước ngực sói thảo nguyên, nếu quả thật muốn ra tay, nàng cũng có đủ thời gian để phản ứng.

Nhưng mà, ngoài dự đoán của Lâm Thiên Du, sói thảo nguyên đã hết sức rồi, hiện tại tất cả các thủ đoạn uy h·i·ế·p cũng chỉ là hổ giấy mà thôi.

Chống lại ánh mắt của sói thảo nguyên, Lâm Thiên Du híp mắt, gắp lên một miếng thịt, "Một miếng nhé?""Rống!"

Sói thảo nguyên thở hổn hển.

Lâm Thiên Du lại tiện tay vuốt lông nó.

Sói thảo nguyên mở miệng muốn cắn, Lâm Thiên Du tay mắt lanh lẹ nhét một đũa thịt vào miệng nó.

Ngậm miếng thịt ngay lập tức, sói thảo nguyên khựng lại một chút, quay đầu nôn trên mặt đất."Được rồi. Xem ra ngươi không thích ăn loại thịt này." Lâm Thiên Du cũng không tiếp tục cho ăn nữa, tiện tay buông kẹp xuống, "Vậy chúng ta tán gẫu một lát được không, đằng nào cũng rảnh."

Nhe răng cắn mà cũng không đi, sói thảo nguyên có chút bất lực.

Lâm Thiên Du lúc này lại duỗi tay ôm lấy sau lưng nó, làm bộ muốn đứng dậy ôm nó lên.

Sói thảo nguyên lúc này thì cụp tai lại, lại nhe răng với Lâm Thiên Du, đồng thời ra sức giãy dụa khỏi tay nàng, khập khiễng chạy đến góc tường, cảnh giác nhìn chằm chằm vào nàng.

Lâm Thiên Du vỗ vỗ cỏ trên người, rồi tiện thể ngồi xuống khoanh chân, "Sao ngươi vẫn luôn không nói lời nào vậy? Toàn là ta nói. Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?""Ừm?"

Sói thảo nguyên gặm cỏ ở góc tường, không thèm để ý tới Lâm Thiên Du, tự mình chọn một chỗ rồi nằm sấp xuống.

Lâm Thiên Du lải nhải lại nói với nó vài câu, nàng biết sói thảo nguyên hiểu được, chỉ là không đáp lại, hoặc cũng có thể là không biết đáp lại thế nào.

Cô đơn quá lâu, tiếp xúc được với âm thanh mình có thể hiểu từ bên ngoài, có chút hoang mang cũng là chuyện bình thường.

Huống chi nó còn đang bệnh nữa.

Là một con sói bé bệnh.

Nhưng không sao, nàng nói chuyện, sói thảo nguyên nghe lọt là được.

Đã bế tắc lâu rồi, cánh cửa kia phải từ từ mở ra, không thể gấp được.

Lâm Thiên Du ngồi ở chỗ không xa sói thảo nguyên, như đang lẩm bẩm nói một hồi, thấy sói thảo nguyên nhắm mắt lại, nàng liền làm bộ muốn đứng dậy.

Sói thảo nguyên vốn nhắm chặt mắt đột nhiên mở to nhìn về phía nàng.... Hửm?

Lông mày Lâm Thiên Du hơi nhếch, biết sói thảo nguyên đang nhìn mình, liền lại ngồi xuống.

Sói thảo nguyên thấy vậy, lại nhắm mắt."Bá" Lâm Thiên Du lại làm bộ đứng dậy, lòng bàn tay lau xuống cỏ cố ý phát ra tiếng vang.

Mỗi một lần, sói thảo nguyên đều sẽ ngẩng đầu lên, nhưng mà Lâm Thiên Du cũng không có ý muốn lại gần.

Như vậy vài lần, Lâm Thiên Du lại làm động tác đứng dậy, sói thảo nguyên cũng không để ý tới nữa, móng vuốt cọ cọ lên cỏ, khó chịu nằm lên móng vuốt của mình rồi nhắm mắt ngủ.

Sau đó, Lâm Thiên Du liền không chút che giấu nào, trực tiếp đứng lên, đi vài bước tới chỗ sói thảo nguyên, sờ soạng đầu nó."!!"

Sói thảo nguyên lập tức ngẩng đầu, đứng ở góc tường cả người lông đều xù lên, h·u·n·g ·á·c nhe răng với Lâm Thiên Du.

[A a a, con người gian xảo.] [Phải nói là, cảm giác con sói này đáng yêu quá nha (sói ngốc rất dễ dụ).] Sói thảo nguyên tức giận nói: "Rống!"

Nhìn thấy sói thảo nguyên xù lông lên vì bị đùa, nhưng mà đã có sức sống hơn vừa nãy rất nhiều, Lâm Thiên Du cảm thấy đây cũng là một hiệu quả bước đầu.

Thời gian cũng không còn sớm, đã ngồi ở đây gần bốn tiếng đồng hồ, Lâm Thiên Du một tay chống cằm, "Thật sự không nói với ta một câu nào sao?"

Sói thảo nguyên không để ý đến nàng.

Lâm Thiên Du sắc mặt không đổi, vẫn mang ý cười tươi tỉnh, nhẹ nhàng nói: "Ta phải về rồi."

Nghe vậy, sói thảo nguyên vẫn đang nhe răng có một khắc ngẩn ra, bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, nó thu vẻ mặt lại, liếm liếm miệng, trầm thấp kêu lên một tiếng: "Ô..."

À.

Tác giả có lời muốn nói: Ngủ ngon và ngủ sớm, chỉ yêu một mình các vị thôi...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.