Hôm sau, Lâm Thiên Du trời còn chưa sáng đã tỉnh.
Nàng vươn tay ôm lấy Hoa Hoa gần nhất, hôn nó một cái rồi mơ màng rời giường rửa mặt.
Trong nhà mấy con thú nhỏ đều không ra ngoài săn mồi, Lâm Thiên Du đã dậy sớm lắm rồi.
Chủ yếu là hôm nay là ngày cuối của 《 Hoang Dã 》, phải quay nhiều cảnh để về.
Theo lệ cũ, buổi sáng phải quay cảnh mọi người nói lời tạm biệt với rừng mưa, từng khách mời tương tác với nhau, cùng nhau nhớ lại những chuyện thú vị đã xảy ra ở rừng mưa, cuối cùng là chụp một bức ảnh lớn trước khi rời đi bằng máy bay để kết thúc chương trình.
Không có kịch bản cụ thể, nhưng đạo diễn Lưu trình cũng đã đưa ra đề xuất.
Nếu không thì cảnh kết không đủ, lúc cắt ghép chỉnh sửa sẽ không biết dùng nét mặt nào cho hợp.
Lâm Thiên Du dùng tay hứng nước rửa mặt, nước ấm, không quá lạnh, nhưng cũng không thể làm người ta tỉnh táo ngay tức khắc.
Nước chảy theo kẽ hở, Lâm Thiên Du nhắm chặt mắt, những giọt nước đọng trên lông mi khẽ run, nàng không nhịn được lại hắt hơi.
Thuốc bác sĩ kê dường như có thành phần giúp ngủ, hôm qua ngủ gần như cả ngày, sáng nay vẫn còn buồn ngủ đến rũ rượi.
Hoa Báo từ phía sau đi vào, ngẩng đầu nhìn vòi nước một cái rồi đến cọ vào hông nàng, "Gừ...""Hôm nay nhiều việc, sáng sớm sẽ bận rộn công việc thôi." Lâm Thiên Du rửa sạch sữa rửa mặt, rút khăn giấy lau mặt, vì thấm nước nên đôi mắt ướt át mang theo ý cười trong veo, "Kiếm tiền mua đồ ngon cho các ngươi."
Hoa Báo hếch cằm, ngồi xổm xuống, cái đuôi vòng từ sau ra trước.
Lâm Thiên Du gấp đôi khăn ướt, nhìn nó như nghĩ ra điều gì, nheo mắt, đưa tay xuống vòi nước một lần rồi cong ngón tay lại gần Hoa Báo, làm bộ muốn bắn.
Hoa Báo chú ý đến nước trên tay nàng mà không trốn, ánh mắt chăm chú nhìn nàng.
Lâm Thiên Du có chút nghịch ngợm, nhìn lại ánh mắt của Hoa Báo rồi bật cười, "Ha ha, không né hả."
Vừa nói muốn vuốt đầu nó thì tay vô thức đưa ra mới nhận ra tay vẫn còn nước, vội rụt tay lại.
Hoa Báo lại ngẩng đầu lên liếm tay nàng."Ngoan quá." Lâm Thiên Du lau khô tay rồi nâng đầu mèo xoa nắn.
Mấy sợi lông che khuất mắt, Hoa Báo nheo mắt, không liếm được nên đơn giản từ bỏ.
Chơi với Hoa Báo một lúc, Lâm Thiên Du mở cửa đi ra ngoài.
Mấy con lông xù trong phòng đều đã tỉnh, gấu đen nằm dài trên giường bất động, đôi mắt đen láy tròn xoe chớp chớp không nháy, nhìn hơi ngơ ngác.
Lâm Thiên Du vuốt cái đuôi gấu, "Sao thế gấu con? Vẫn chưa tỉnh ngủ hả?""Ô!" Gấu đen nghe được giọng nói quen thuộc mới hồi phục tinh thần.
Là một con gấu đen, nó khó hiểu vì sao ngủ một giấc đã ở một nơi xa lạ.
Nếu không có đồng bọn quen thuộc ở xung quanh, gấu đen đã muốn bắt đầu phá phách rồi."Đây là bệnh viện, ngươi bị gây mê nên ngủ suốt." Lâm Thiên Du ngồi trên giường vuốt lông gấu đen, rồi hỏi: "Ngươi có thấy khó chịu ở đâu không?"
Lúc gấu con hôn mê, tình hình thế nào chỉ có thể xem kết quả kiểm tra của bác sĩ.
Bây giờ gấu con tỉnh rồi, có vấn đề gì hỏi trực tiếp là được.
Nếu khó chịu ở đâu, có thể gọi bác sĩ đến chữa trị có mục đích.
Gấu đen chớp mắt vô tội, cả cục bông lớn như vậy mà lại lộ vẻ mờ mịt, rất khó khiến người ta không muốn sờ.
Một lúc lâu sau, gấu đen lắc đầu rồi vỗ bụng, "Gào!""Đói bụng rồi à?" Lâm Thiên Du gật đầu, đói bụng thì tốt, "Ta đi lấy đồ ăn cho ngươi."
Bác sĩ thú y từng phỏng đoán thời gian gấu đen tỉnh lại, Bùi Phong đã chuẩn bị đầy một tủ lạnh thịt.
Thịt còn tươi, tủ lạnh điều chỉnh nhiệt độ ổn định, lấy ra cũng không quá lạnh.
Chuẩn bị đồ ăn, cứ chạy tới chạy lui thì phiền, nàng đơn giản chuẩn bị phần ăn của mỗi con lông xù luôn.
Nàng cắt thành mấy chậu lớn, còn có rất nhiều xương lớn có thịt mỗi con một chậu.
Nhưng không có nội tạng.
Không chuẩn bị con mồi hoàn chỉnh, mà chỉ cắt thịt thành miếng lớn.
Lâm Thiên Du đẩy đồ ăn vào, "Nào, ăn cơm đi.""Ô!" Gấu con đói một ngày, tuy gấu có thể ngủ đông lâu, nhưng nó bị ép ngủ say chứ không phải ngủ đông tự nguyện.
Nó đến cọ vào Lâm Thiên Du rồi vùi đầu vào ăn thịt.
Hoa Báo thì lại không quá đói, nhìn chậu thịt đầy ắp chẳng có ý gì, mà ngược lại ngậm một cái xương lớn hơn cả cánh tay mà gặm.
Con chim ưng nhỏ Lục Khắc vẫn còn ở trên ổ không chịu xuống, chim non yên lặng không kêu, có lẽ vẫn chưa tỉnh.
Lâm Thiên Du lặng lẽ cắt một chén nhỏ thịt đặt cạnh nó.
Quay đầu lại thấy sói thảo nguyên định liếm vết thương, nàng vội ngăn lại, "Sói nhỏ đừng động!"
Vết thương đã bôi thuốc rồi, để sói thảo nguyên mau lành, Lâm Thiên Du đều làm theo đúng thời gian bôi thuốc trong sách hướng dẫn, không bỏ sót lần nào.
Tối qua trước khi ngủ mới bôi thuốc, nhưng vì hôm nay tỉnh sớm nên thuốc chưa kịp ngấm hết."Ngứa à?" Lâm Thiên Du chắn tay giữa miệng sói thảo nguyên và vết thương, vết thương khép miệng khó tránh khỏi khó chịu, sói thảo nguyên không nhịn được muốn liếm, chắc hẳn là rất khó chịu.
Sói thảo nguyên không trả lời, chỉ im lặng gác đầu lên cổ tay Lâm Thiên Du."Một lúc nữa là hết thôi, ráng thêm mấy ngày nữa là không sao." Lâm Thiên Du vừa an ủi, vừa dùng bông gạc thấm cồn sát khuẩn Povidone chấm nhẹ vào chỗ vết thương, thỉnh thoảng lại thổi nhẹ.
Cồn sát khuẩn Povidone có hơi lạnh, tuy không hết hoàn toàn nhưng cũng có thể làm dịu cảm giác khó chịu khi vết thương khép lại.
Biện pháp có hiệu quả, chỉ là thuốc mỡ bên cạnh lại bị lau sạch.
Lâm Thiên Du lại thay một miếng gạc, "Lát nữa ra ngoài đi dạo, chuyển sự chú ý một chút."
Sói thảo nguyên nhỏ giọng đáp: "Ô..."
Con hổ lớn bên cạnh giường đứng dậy rung mình, Lâm Thiên Du cười nhìn nó, "Đại Quýt tỉnh rồi."
Vừa nói, nàng vừa thấy nơi hổ lớn nằm như có cái gì đó đè lên."Đó là cái gì?"
Hổ lớn cúi đầu ngậm quần áo lên thả trên giường.
Lâm Thiên Du trước không kịp phản ứng, sau nhớ ra thì đây là chiếc áo khoác hôm qua sợ lạnh nên lúc xuống xem Tạ Dật Phi đã tiện tay khoác lên.
Sau thấy không còn lạnh như thế nữa, còn hơi oi bức, đơn giản cởi ra rồi để đấy.
Hình như lúc về nàng quên mất nó ở trên thành ghế."Ngươi mang về cho ta à?" Lâm Thiên Du cong ngón tay gãi cổ nó, rồi vuốt bộ lông cổ áo, "Cám ơn Đại Quýt."
Lúc trở về nàng chỉ lo dọn dẹp giường, hoàn toàn quên chiếc áo khoác.
Nàng tiện tay vỗ vỗ lớp lông bám trên áo, áo khoác màu đen lại làm bằng chất liệu dễ dính lông, hổ lớn không biết đã đè lên bao lâu, cả cái áo đều là lông của hổ lớn.
Ngón tay chạm vào hàm răng nanh cứng rắn làm nàng không khỏi hỏi: "Sao ngươi lại đè lên nó ngủ thế? Có thấy cấn ở đâu không?""Gừ..."
Trộm!"Hả?" Lâm Thiên Du lần đầu có cảm giác không hiểu rõ con hổ lớn đang nói gì.
Nhưng chữ "trộm" vừa rõ ràng lại cực kì dễ nghe.
Thấy nàng nghi hoặc, hổ lớn lại lặp lại một lần, vẫn ý đó."Ai lại đi trộm cái áo khoác chứ." Lâm Thiên Du vừa buồn cười vừa nghĩ, đừng nói đây là ở trên đảo, cho dù ở bên ngoài, cũng chẳng có tên trộm nào lại để ý đến một cái áo không đáng tiền.
Nếu đây là đồ hiệu gì xa xỉ, có khi lại khiến bọn trộm động lòng.
Nhưng cái áo này thì hiển nhiên không phải.
Không hỏi ra nguyên cớ gì, hổ lớn cúi đầu ăn cơm.
Ngoài cửa vang tiếng gõ, "Chị Lâm ơi, anh Bùi bảo em mang điểm tâm đến cho chị.""Vào đi." Lâm Thiên Du mở cửa.
Mỏng Thư Thục cười nói: "Sớm nha chị Lâm, đây là điểm tâm, toàn đồ thanh đạm thôi, không hợp khẩu vị thì báo em để em đổi cho chị.""Cảm ơn." Lâm Thiên Du nhận cặp lồng, "Không cần phiền phức thế đâu, em ăn tạm miếng là được rồi.""Không phiền, bọn em mỗi ngày đều tự phục vụ, ra nhà ăn bên kia tự chọn, em không biết chị thích ăn gì, nên em đều chọn theo yêu cầu của bác sĩ."
Vừa nói, ánh mắt của Mỏng Thư Thục không kìm được nhìn vào bên trong, lúc xem phát sóng trực tiếp nàng cực kì thích Hoa Báo, kiêu ngạo miệng cứng mà lại dính người, mấy cái từ này thật khó mà kết hợp tốt đến thế trên người một con lông xù.
Mà Hoa Báo lại là Báo Gấm tượng trưng cho giàu có, Mỏng Thư Thục càng nhìn càng thích, bây giờ còn được gần hơn lần trước gặp.
Có lẽ là do ánh mắt quá nồng nhiệt, Hoa Báo vốn ăn luôn cảnh giác với xung quanh liền ngẩng đầu, sắc mặt lạnh lùng liếm máu dính ở khóe miệng.
Ánh mắt đối diện trực tiếp với Mỏng Thư Thục, nàng nhất thời lùi lại nửa bước, sờ sờ mũi, "Khụ khụ. Vậy... không có gì em đi trước nhé chị Lâm, có gì chị cứ gọi, đừng ngại phiền em."
Bọn họ bao nhiêu người còn đang muốn đến giúp Lâm Thiên Du, nhân cơ hội này mà lộ mặt một chút.
Cũng chính là nàng mượn cớ thảo nguyên sói, có cơ hội cùng Lâm Thiên Du thương lượng vấn đề ăn uống của thảo nguyên sói.
Mỏng Thư Thục nhiệt tình đến mức khiến Lâm Thiên Du có chút không biết làm sao, vẫn là lên tiếng đáp lời: "Được, ta biết rồi.""Đúng rồi Lâm tỷ, hôm nay chị còn phát sóng trực tiếp được không?" Bọn họ không thể tùy tiện rời khỏi tòa nhà văn phòng, Lâm Thiên Du nếu không phát sóng trực tiếp, nàng đi làm bắt cá cũng không có động lực."Sẽ mở." Lâm Thiên Du nghĩ đến đạo diễn đã thông báo, nói: "Khoảng tám giờ sẽ thống nhất mở.""Được rồi." Mỏng Thư Thục nhận được tin tốt, vui vẻ quay về, vừa đi còn nhanh chân tiến phòng phát sóng trực tiếp giành vị trí.
Bữa sáng vô cùng phong phú.
Mỏng Thư Thục lấy đến chừng ba bốn hộp cơm, chồng lên thì không thấy nhiều lắm, nhưng khi lần lượt đặt xuống, chỗ đầu giường cũng có chút không đủ chỗ.
Bên trong có cháo thịt băm trứng muối, bánh bao làm từ lúa mạch hấp, há cảo, bít tết kiểu Âu cùng sandwich, còn có một ly cà phê kiểu Mỹ.
Mỗi thứ một ít cũng không ít, Lâm Thiên Du cảm thấy hôm nay cả ngày cơm đã đủ rồi.
Sandwich có một lớp bao bì giấy bọc bên ngoài, không mở ra cũng được, để dành đến trưa ăn.
Bữa sáng cũng chỉ ăn hết cháo thịt băm trứng muối.
Thảo nguyên sói ở gần, ngửi được mùi cháo thịt băm trứng muối, khựng lại một chút, trong ánh mắt bình thường dần hiện lên gợn sóng, kinh ngạc cùng bất ngờ cuộn trào bên trong, mơ hồ có ý nhíu mày."Ngươi đang biểu cảm gì đấy." Lâm Thiên Du véo véo má nó, "Ngon lắm, không tin ngươi nếm thử một miếng."
Biểu cảm của thảo nguyên sói khi thấy cháo thịt băm trứng muối, thật sự giống y như gấu đen Hoa Báo khi thấy nhím biển."Hừ." Lâm Thiên Du hừ nhẹ một tiếng, lấy điện thoại chụp thảo nguyên sói lại, cùng với bát cháo thịt băm trứng muối kia, đăng lên mục tin của người phát sóng trực tiếp.
Nguyên chủ có Weibo, nhưng cái Weibo đó thuộc về công ty, Lâm Thiên Du hiện tại đã hết hợp đồng với công ty và không gia hạn nữa, quyền sử dụng Weibo đương nhiên cũng bị thu hồi.
Mà thật ra, vốn dĩ nó cũng không cho nghệ sĩ tự quản lý.
Lâm Thiên Du chợt nhớ đến chuyện này, tiện thể cũng đăng ký một tài khoản Weibo mới.
Việc nuôi tài khoản Weibo rất chậm, đây cũng là lý do công ty muốn giữ tài khoản trong tay mình, sau này nếu cần có thể giao tài khoản có người theo dõi cho nghệ sĩ khác dùng.
Làm xong tài khoản, nhất thời cũng không biết đăng gì, đơn giản chỉ sửa lại phần giới thiệu vắn tắt, còn lại thì để trống.… Khi Lâm Thiên Du ăn xong bữa sáng bước ra ngoài, phát hiện Quách Ngạn Bằng và Ấn Hữu Lâm cũng ở đó.
Tối qua từ dưới lầu trở về, trước khi ngủ Lâm Thiên Du cũng có nghe thấy tiếng máy bay trực thăng, chắc là máy bay của hai người họ.
Vết thương còn chưa lành hẳn, nhưng dù sao cũng cùng một đường đi trong tuyến tình cảm, chỉ cần không chủ động đi tìm đường chết, thì cũng không có khả năng gặp nguy hiểm.
Vị khách quý duy nhất vắng mặt chỉ có An Lan Thanh.
Người đã bị bắt giam thì đương nhiên không thể đến đây gây chuyện nữa, hơn nữa, vì chuyện của Quách Ngạn Bằng, tuy hắn tiếc nuối nhưng gia tộc phía sau cũng sẽ không bỏ qua cho nàng.
Họ đã gây không ít cản trở trong chuyện của An Lan Thanh, nếu không thì cũng không bị bắt nhanh như vậy.
Hàng Tư Tư đang cùng Ấn Hữu Lâm nói chuyện gì đó, Quách Ngạn Bằng thì lặng lẽ ngồi một bên, sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy ở chương trình, Quách Ngạn Bằng dường như đã mài hết góc cạnh, gặp Lâm Thiên Du đi xuống cũng không nói gì.
Nếu là vào kỳ thứ nhất, chắc chắn hắn sẽ nhảy dựng lên chửi mắng.
Hắn không gây chuyện, Lâm Thiên Du cũng lười để mắt đến hắn.
Đương nhiên... cũng có thể là do đám động vật nhỏ vây quanh nàng có sức uy hiếp mạnh mẽ, Quách Ngạn Bằng không dám lên tiếng.
Lâm Thiên Du dừng lại cách bọn họ một khoảng.
Muốn để khoảng cách giữa các vị khách quý khác với đám lông xù.
Đám lông xù của nàng rất ngoan, sẽ không cắn người lung tung, nhưng mà... cũng không loại trừ có người sẽ cắn chúng.
【Không hổ là Lâm tỷ của ta, ra diễn cũng quá đẹp trai đi.】 【Đẹp trai nổ tung! Vừa rồi đi ra từ cửa, từng bước hướng về phía ống kính cảm giác ai hiểu cho với!】 【Ai đó ghép nhạc vào đi!】 【Oai phong một cõi ta tùy tiện xông pha, vạn chúng nhìn lên...】 Phòng phát sóng trực tiếp cá nhân của khách quý vẫn chưa mở, nhưng thiết bị phát sóng trực tiếp của tổ chương trình vẫn luôn hoạt động.
Nhìn thấy mấy vị khách quý còn lại không mấy thân thiết ngồi chung một chỗ, cũng chỉ có Hàng Tư Tư và Ấn Hữu Lâm còn có thể trò chuyện vài câu, Quách Ngạn Bằng thì tự xấu hổ ngồi một bên.
Sau khi Lâm Thiên Du xuất hiện, nhiệt độ của phòng phát sóng trực tiếp tăng thẳng đứng.
Bên ngoài trời nóng bức, Tô Vũ Hành chuẩn bị đồ uống lạnh, nhân viên công tác khiêng mấy thùng lớn đồ uống lạnh ra, anh mở thùng xốp rồi đẩy nguyên một thùng đến chỗ của Lâm Thiên Du, sau đó mới lấy số còn lại đi chia cho các vị khách quý khác, "Mọi người chờ chút, đợi Phong tiên sinh đến là có thể bắt đầu quay."
Lâm Thiên Du mở thùng xốp, bên trong toàn là kem bơ và kem que thuần, không có sô-cô-la, khẩu vị cũng rất hạn chế.
Chắc là đạo diễn cố ý chuẩn bị cho các động vật nhỏ.
Lâm Thiên Du mở một que kem bơ đưa cho gấu đen, "Gấu nhỏ này, ăn thử cái này xem."
Kem vừa lạnh lại ngọt, rất hợp với sở thích của gấu đen, nó ngoạm một miếng hết hơn nửa que, ăn răng rắc răng rắc.
Lâm Thiên Du lại mở thêm vài que chia cho những con lông xù khác, quay đầu thấy gấu đen ăn nhanh như vậy thì vội dặn: "Cái que gỗ bên trong không ăn được, phải nhớ nhả ra đấy."
Gấu nhỏ ngậm kem ghé sát lại phía dưới, "Ô!"
Sau đó tiếp tục răng rắc răng rắc.
Kem bơ đông đá vốn không quá cứng, nên ăn rất giòn.
Lâm Thiên Du tự mình chọn một que kem que cổ điển, không có những hương vị hoa mỹ kia, vô cùng đơn giản lại giải nhiệt.
Nhưng mà nàng không ăn nhanh bằng gấu nhỏ, ăn một miếng lớn là bị buốt óc, nên nàng cứ từ từ gặm từng miếng nhỏ.
Dù sao thì cũng đang đợi người, cũng không cần gấp.
Gấu đen liên tục ăn mấy que, trong thùng có các loại kem que hình dạng khác nhau, nó đều thử một lần.
Xích cuối lục khắc chỉ mổ một ngụm, so với ăn, nó thích nằm lên mặt mấy que kem chưa mở bao bì hơn.
Lão hổ và Hoa Báo cũng chỉ nếm một chút, còn lại đều vào bụng gấu đen hết.
Kem que trên tay Lâm Thiên Du mới ăn chưa hết một nửa thì gấu nhỏ đã ăn hết hai ba que, nàng cúi xuống nhìn thảo nguyên sói đang nằm trên đùi mình rồi hỏi: "Sói con có muốn ăn thêm một que nữa không?""Ô...""Được rồi, xem ra ngươi cũng không thích đồ ngọt lắm."
Thảo nguyên sói vẫy vẫy đuôi, cằm gác lên tay vịn, khẽ kêu một tiếng.
Lúc Phong Tĩnh Dã đến, số kem trong thùng của Lâm Thiên Du đã gần cạn, nàng lấy một que đưa cho anh, "Anh ăn một que đi."
Anh không từ chối, xé lớp giấy gói rồi cắn một miếng, "Cảm ơn."
Gấu đen ngậm nửa que kem liếc nhìn anh, sau đó nhăn trán lại, phát hiện kem que đang lung lay trước mắt mình.
Sau đó là Lâm Thiên Du nghiêng người đến gần với khuôn mặt tươi cười, "Que cuối cùng này, ai ăn hết trước thì cho người đó.""Gào!"
Gấu đen ngoạm một phát hết nửa que kem còn lại, thành công giành được que kem cuối cùng."Mọi người ngồi trước đi, tôi sẽ bảo nhiếp ảnh gia chụp ảnh chung cho mọi người."
Phía sau chính là máy bay trực thăng đắt tiền, mặc dù lúc đi không dùng cái này, nhưng để dùng làm phông nền, thì nhan sắc này chắc chắn không có gì để bàn cãi.
Máy bay trực thăng quá lớn, chụp đứng lên thì lại làm người trông rất nhỏ và không thấy hết toàn cảnh, chụp ảnh bằng máy bay trực thăng là hợp nhất."Chờ một chút, tôi phải đưa chúng nó đi trước." Lâm Thiên Du không biết bước đầu tiên khi mọi người tụ tập đông đủ lại là chụp ảnh, khác với kịch bản văn bản của hôm qua, còn tưởng là phải tuyên bố thứ hạng trước, nên chưa bảo đám lông xù rời đi."Không cần, không cần." Đạo diễn vội xua tay ra hiệu Lâm Thiên Du ngồi về đi, sợ nàng gọi động vật đi mất, "Bọn nó đều đã lên hình ở sóng trực tiếp rồi, kết thúc thì đương nhiên phải chụp chung."
Lâm Thiên Du đã mang điện thoại ra, vốn định lát nữa cùng đám lông xù chụp thêm vài tấm, đạo diễn đã không ngại thì chụp chung cũng được.
Nếu không phải vì điều kiện không cho phép, Tô Vũ Hành thậm chí muốn cho Lâm Thiên Du ngồi ở vị trí trung tâm, khách quý đứng hai bên, động vật hoang dã vây ở giữa.
Chỉ là khách quý không dám đến quá gần động vật hoang dã.
Tô Vũ Hành cảm thấy vô cùng tiếc nuối, anh nâng tay ra hiệu nhiếp ảnh gia chuẩn bị bấm máy, còn mình thì từ chỗ Ấn Hữu Lâm đi vòng ra phía sau, đứng cạnh Phong Tĩnh Dã.
Khách quý đều ngồi ở phía trước, đứng ở chỗ của Phong Tĩnh Dã là gần lão hổ nhất, nhưng lại an toàn nhất.
Nhận thấy có người đến gần, lão hổ liếc nhìn qua, lại không có phản ứng gì, liền trực tiếp quay đầu về, không để ý đến."Được rồi - mọi người nhìn vào ống kính.""Kết thúc rồi, phải vui vẻ một chút, cười lên!"
Theo một tiếng "tách", hình ảnh đóng băng.
Nhiếp ảnh gia nói ngay sau đó, "Trước đừng động, chụp thêm mấy tấm nữa... mọi người có thể tương tác với người bên cạnh, đại loại vậy."
Chụp nhiều kiểu giống nhau thì cũng chán, để mọi người hoạt động một chút, thì cho dù là ảnh chụp cứng nhắc cũng có thể trở nên rất sinh động.
Chỉ là vì những chuyện trước đây, khách quý rất khó tương tác với nhau, hận không thể cách ra một con sông ngăn cách.
Ngược lại là Hàng Tư Tư và Ấn Hữu Lâm rất phối hợp liếc nhìn nhau, dù sao cũng từng là một đội, cũng có thể cho tổ chương trình thêm chút đề tài.
Tuy rằng động tác nhỏ, nhưng quay phim đã rất hài lòng.
Ấn nút chụp xong, xem bức ảnh này dường như có chút khác với lúc nãy, sự thay đổi đến từ Phong Tĩnh Dã và con hổ, quay phim liên tục quan sát trên dưới.
【Có phải do giác quan của ta không, cảm giác con hổ lớn đang di chuyển về hướng đảo chủ.】 【Tôi nhìn cũng thấy...】 【Chờ đã, nó giơ móng vuốt.】 Quay phim cũng rốt cuộc phát hiện không ổn; vừa ngẩng đầu lên, hổ tăng móng vuốt thẳng tắp về phía Phong Tĩnh Dã.
Phong Tĩnh Dã đầu cũng không ngoảnh lại, cứ ngồi ngay ngắn ở đó, hơi nghiêng người, dễ như trở bàn tay tránh được móng vuốt của con hổ.
Quay phim hít một ngụm khí lạnh, còn tưởng con hổ muốn thừa thắng xông lên.
Lâm Thiên Du dường như cảm nhận được gì đó, quay đầu lại, cũng ngay lúc đó, hổ bỗng rụt móng vuốt lại, cúi đầu như không có chuyện gì, gối lên vai Lâm Thiên Du, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Phong Tĩnh Dã ở ngay gần.
Nhà nhiếp ảnh: "..."
Xem hắn thở mạnh cũng không dám, tốc độ nhấn nút chụp lại không hề dừng, tách tách tách chụp liên tục một tràng, cụ thể chụp được cái gì cũng không nhìn, cứ chụp đã rồi tính.
Đạo diễn đứng ngay sau lưng Phong Tĩnh Dã, vừa nãy móng vuốt con hổ lớn cơ hồ sượt qua người hắn.
May mà tâm thái hắn vững, nếu không hét lên một tiếng, con hổ đã cho hắn một đạp bay ra ngoài rồi.
Ảnh chụp xong.
Tô Vũ Hành lần nữa đi lên phía trước, "Tiếp theo đây chính là điều mọi người vô cùng chú ý, những người sống sót đến cuối cùng, ba khách quý đứng đầu sẽ nhận được một bản hợp đồng do tổ chương trình cung cấp, cùng với tiền thưởng.""Thật đáng tiếc, lần này số người sống sót đến cuối cùng chỉ có Lâm Thiên Du và Hàng Tư Tư, trải qua bình chọn trên mạng, xếp hạng như sau.""Khách quý giành được hạng nhất của chương trình 《Hoang Dã》 lần này là——Lâm Thiên Du! Mọi người hãy chúc mừng."
Cho dù ai cũng biết người đứng nhất là ai, Tô Vũ Hành mở đầu vẫn rất trọn vẹn, còn cố ý dừng lại trước khi nói tên.
Hàng Tư Tư dẫn đầu vỗ tay, Ấn Hữu Lâm cũng vỗ vỗ vào cánh tay đang đeo trên cổ, ngay cả Quách Ngạn Bằng cũng theo vỗ hai cái.
【Oa! Hạng nhất lại là Lâm Thiên Du, thật không ngờ.】 【Quá ngoài dự đoán, đây thực sự là điều tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ, Lâm Thiên Du vậy mà lại lợi hại như vậy.】 【Ha ha ha ha —— Các người đủ rồi! Một đám người bật thẻ bài phòng phát sóng trực tiếp cấp cao của tỷ Lâm, giả vờ cái gì mà fan mới!】 Tô Vũ Hành khẽ ho hai tiếng, đối mặt với những bình luận "ha ha ha" mà vẫn mặt không đổi sắc, tiếp tục giữ tư thế người chủ trì trao giải nói: "Khách quý giành được hạng hai là——Hàng Tư Tư! Mời hai vị nhận giải bước lên bục."
Lâm Thiên Du rút tay đang bị gấu đen ôm ra, thả con sói đồng cỏ trên đùi xuống, con chồn đang nằm trên vai và con báo gấm lại về tay cô, đầu ngón tay khẽ chạm con cú mèo lớn trên vai còn lại, con hổ cọ cọ tay cô rồi tự đứng dậy.
Làm xong một loạt chuẩn bị này, cô mới đứng lên đi về phía trước.
Cô vừa bước một bước, con hổ lớn đã quay đầu há mồm cắn Phong Tĩnh Dã —— động tác dứt khoát lưu loát, một hơi làm xong.
Lâm Thiên Du đang đi giữa chừng đột nhiên quay người, con hổ lớn ngoan ngoãn ngồi xổm phía sau ghế cô, liếm liếm móng vuốt."" Cô nghĩ nhiều rồi sao?
【Ha ha ha, tốc độ của mèo là gấp 2-4 lần tốc độ người, hổ so với mèo lớn hơn rất nhiều, không tính gấp trăm lần, thì ít nhất cũng phải bốn năm chục lần, tỷ Lâm không bắt kịp cũng hợp lý thôi.】 【Thật hả, đây chẳng phải là nhà học thuật lý luận tích phân à, kỳ tới mà không có giải Nobel toán học cho bạn, tôi không nhìn nữa.】 Mặt sau còn cách không bao nhiêu bước.
Tổ chương trình không đi ra từ cái sân khấu kia, chỉ vẽ một vòng trên đất.
Lâm Thiên Du vừa bước vào vòng tròn đã quay người, hổ lớn không tìm được cơ hội để cắn.
Đuôi hổ lớn quật trên mặt đất phía sau lưng, vỗ vào cỏ phát ra tiếng trầm đục, liếc một cái là thấy ở ngay mí mắt mà không thể tấn công, phun ra một hơi thở.
Tô Vũ Hành chào mọi người đứng yên, nhân viên công tác bên cạnh cầm đến một tấm bảng nhựa lớn hình chữ nhật, trên mặt dùng chữ mạ vàng lớn viết 6 triệu tiền mặt thưởng, còn có một tấm 3 triệu."Lần này tiền thưởng của khách quý được gấp đôi toàn bộ." Tô Vũ Hành đặc biệt cao hứng, nhà tài trợ chủ động đưa thêm tiền, tài ăn nói của hắn cũng là có một không hai trong giới giải trí.
Là nể mặt ai mà có được điều này, Tô Vũ Hành trong lòng hiểu rõ, liên quan đến khi nhìn Lâm Thiên Du, trên mặt đều có thể cười ra một đống nếp nhăn.
Đại bài nghệ sĩ là để đẹp trước màn ảnh, thứ quan trọng nhất là tiền trong thẻ.
Hàng Tư Tư cũng rất vui vẻ, tuy không thể có được hợp đồng, nhưng bản thân cô cũng không kỳ vọng gì nhiều vào hợp đồng, chỉ là có được hạng hai đã là một bất ngờ lớn rồi.
Lâm Thiên Du cùng Hàng Tư Tư cầm bảng chụp chung một tấm ảnh, mỗi người cầm thẻ rồi trở về.
Còn về hợp đồng, sửa điều khoản xong rồi mới lén ký sau.
Tô Vũ Hành nói: "Vô cùng cảm ơn mọi người đã nỗ lực vất vả trong thời gian qua, tin rằng mọi cố gắng, phấn đấu của mỗi khách quý đều được nhìn thấy rõ.""Đến đây, chương trình sinh tồn 《Hoang Dã》 lần này kết thúc. Nhưng hành trình của chúng ta chỉ tạm dừng, kỳ sau của 《Hoang Dã》, sẽ lấy thảo nguyên làm chủ đề, đưa mọi người đến chiêm ngưỡng một khung cảnh thiên nhiên khác biệt so với rừng mưa. Hẹn gặp lại mọi người ở kỳ sau!"
Nói xong câu kết thúc, Tô Vũ Hành cười nói: "Được rồi, thời gian còn lại mọi người bật thiết bị phát sóng trực tiếp lên, đi lại xung quanh một chút, có chuyện gì thú vị phát sinh trong rừng mưa có thể chia sẻ với fan trong phòng phát sóng trực tiếp, hai giờ chiều rời đảo, mọi người nhớ kịp giờ quay về."
Dặn dò xong, hắn vội vàng chạy tới chỗ nhà nhiếp ảnh, kiểm tra lại video đã quay lúc nãy.
Quách Ngạn Bằng bị thương chân, đi lại bất tiện, ở đây cũng không có gì đáng để lưu luyến, dứt khoát cầm thiết bị phát sóng trực tiếp lảo đảo quay về biệt thự gần đó.
Hàng Tư Tư nhỏ giọng bàn bạc gì đó với Ấn Hữu Lâm, nói xong lại quay người hỏi Lâm Thiên Du: "Thiên Du tỷ, em và anh Ấn tính quay lại chỗ căn cứ lúc đầu xem, chị muốn đi cùng không?"
Lâm Thiên Du đang vuốt ve thẻ ngân hàng trên tay, "Không cần đâu, ta dắt sói con đi dạo trên cỏ, các người cứ đi chơi đi.""Vâng ạ."
Phong Tĩnh Dã đến đây cũng chỉ là để khách quý lộ diện, những cảnh quay cần thiết đã xong, anh còn phải về tiếp tục điều tra vụ những kẻ săn trộm và chuyện của Tạ Dật Phi.
Anh đứng dậy nói: "Ta lên lầu trước, nếu có phát hiện gì mới ta sẽ xuống tìm ngươi.""Ừ." Khách quý đều đi cả rồi, Lâm Thiên Du ôm Tiểu Điêu lên, "Chúng ta cũng đi thôi, mang mấy con nai và chim non đi dạo tản bộ thế nào?"
Kết thúc phần nghi thức rồi, cô cũng không rời đảo.
Hôm nay đối với cô mà nói, chỉ là một ngày bỏ túi 6 triệu một cách đơn giản."Gầm ——" "Đi săn?" Lâm Thiên Du xoa đầu con hổ lớn, "Chưa no bụng sao? Chúng ta chẳng phải vừa ăn điểm tâm xong rồi sao."
Thịt trong tủ lạnh còn một đống lớn, nếu hổ lớn chưa no bụng, thì trở về ăn hết chỗ thịt đó chắc chắn cũng đủ, nhưng nếu hổ lớn muốn ăn nội tạng của trâu thì thật chỉ có tự đi săn.
Đội cứu trợ đứng ở đó làm sao có đồ dùng cho người mà lấy ra được nội tạng của trâu rừng hoang dã được."Gào!""Được rồi, vậy ngươi đi săn trước đi." Lâm Thiên Du hôn con hổ lớn đang ấm áp dưới ánh nắng một cái, "Lát gặp lại."
Hổ lớn liếm mặt cô một chút, quay đầu hướng về phía cửa đi.
Lâm Thiên Du ôm con chồn vào lòng, "Chúng ta cũng lên đường thôi.""Thu ——!"
Đi ra sân, Lâm Thiên Du mới chậm chạp nhận ra có gì đó không đúng.
Cô đột ngột dừng lại, quay đầu, "Sao đi săn lại đi vào nhà?"
Nghĩ đến Phong Tĩnh Dã ở trong đó, cô nhíu mày.
Ngay sau đó, trong nhà truyền đến tiếng hổ gầm: "Gầm ——!"
Lâm Thiên Du: "..."
【Emm... Cái này sao có thể tính là đi săn được chứ?】 【Đúng vậy, vạn vật đều có thể trở thành con mồi, có đúng không vậy đảo chủ.】 【Cứu mạng a, nếu như làm vậy, ở trong bẫy mà bỏ thêm nội tạng trâu, con hổ lớn không phải nhất định sẽ đi à. Bỏ đảo chủ vào đó, hổ lớn bất chấp nguy hiểm bị bắt cũng phải đến cho anh một nhát cắn.】 ...
Đi dạo tản bộ tự nhiên là phải chọn một nơi có địa hình bằng phẳng, xung quanh ít sinh vật nguy hiểm, hệ số nguy hiểm thấp.
Khu rừng mưa lớn như vậy, trừ cái nền trước sơn động của Lâm Thiên Du, thì cũng chỉ có đồng cỏ nơi sói đồng cỏ đi săn lần trước mới có thể đạt tiêu chuẩn này.
Lâm Thiên Du hái quả mọng trên bụi cây, hái xuống một chùm nhỏ, quả màu vàng nhạt, trên đầu có một chút phấn hồng, giống như hoa vậy, "Chỗ này lại có mâm xôi vân môi, lần trước đến hình như không để ý có cái này."
Cô khẽ cắn một miếng, vị chua làm cô nhăn mày.
Mâm xôi vân môi tươi vừa mềm vừa mọng nước, lại lớn lại đẹp, nhưng điều duy nhất không tốt là—— rất chua.
Có một chút hương vị hoa nhàn nhạt, nhưng cũng hoàn toàn không át nổi vị chua này."Tê..." Lâm Thiên Du chua đến mức mắt rơm rớm, nhưng vẫn không quên phổ cập kiến thức khoa học cho fan phòng phát sóng trực tiếp, "Mâm xôi vân môi giàu vitamin C, hơn nữa, theo nghiên cứu, một vài chất trong chúng có thể có tác dụng chống ung thư, ăn nhiều rất tốt cho cơ thể."
Nói rồi, cô lại cắn thêm một quả.
Không dám ăn từng chùm, tuy rằng mâm xôi vân môi không lớn lắm, một ngụm mười mấy trái cũng nhét không đầy miệng, nhưng cũng có thể chua ê cả răng.
Nhìn con báo gấm đến gần, Lâm Thiên Du nhanh tay nhanh mắt đưa cho nó một quả.
Bản tính quen thói, đối mặt đồ ăn mà Lâm Thiên Du đưa tới, chúng nó đều không hề từ chối, bất kể ngon hay dở, miếng đầu tiên đều sẽ nuốt xuống.
Vân môi quá nhỏ, chạm đến miệng Báo Hoa cũng chẳng cảm giác, liếm liếm môi qua loa liền nuốt.—— chẳng cảm thấy vị gì.
Chú ý bên này đang ăn gì, chú gấu đen ôm cây lắc lư quả dại tò mò tới, "Ô?"
Lâm Thiên Du xòe tay, một nhúm đầy vân môi.
Gấu nhỏ ngẩn người, chậm rãi mở to mắt, quá sợ hãi liền lùi lại mấy bước, "Gào!"
Lâm Thiên Du còn chưa kịp cho ăn đã dọa chạy một con, "Ha ha, xem ra gấu nhỏ từng nếm thử món này."
【Quả thật chua đến vậy sao, đến gấu nhỏ thích ăn quả dại cũng không thích.】 【Thảo nào quả này nhiều như vậy, ta còn tưởng được cất kỹ; không ngờ là vì không ngon.】 "Thật ra ăn cũng được, là vị chua rất mới mẻ." Lâm Thiên Du khó hình dung, nhưng so với táo chua, dâu tây chua thì vân môi là loại quả chua rất tươi mát, lại nhiều nước.
Mới đầu ăn thì chua, ăn nhiều cũng cảm thấy tạm.
Gấu nhỏ biết thứ này không ngon, nhưng thấy Lâm Thiên Du ăn hết miếng này đến miếng khác, cũng không tỏ vẻ khó ăn.
Nó không khỏi nghiêng đầu, như đang tự hỏi, rốt cuộc thứ này có ngon hay không.
Thấy nó không rời mắt, Lâm Thiên Du lại xòe tay về phía nó, "Ăn thử không? Ăn ngon đấy."
Gấu nhỏ hít hà, nhịn không được cắn thử một quả trên tay nàng, vừa nhấm nháp một chút liền ngây ra, lập tức "bịch" một cái nằm xuống đất, "Gào!"
Bị chua đến nỗi gấu nhỏ ấm ức như sắp lăn ra đất.
Lâm Thiên Du xoa nhẹ bụng mềm mại của nó, "Được rồi, được rồi không đùa ngươi nữa, không ăn cái này, ăn kẹo được không?"
Số đường mà tổ chương trình chuẩn bị cho nàng đã hết, nói ra cũng thật khéo, đúng ngày cuối của chương trình thứ nhất thì toàn bộ số đường trong tay nàng đã hết sạch.
Bây giờ trạm cứu trợ mới cho đường.
Chắc là biết gấu đen thích ăn đường nên trạm cứu trợ cố tình để riêng một phần đường cho nàng.
Ăn một miếng kẹo đường gấu đen lập tức mừng húm, không cho Lâm Thiên Du ăn thứ kỳ lạ kia nữa."Được; không hái nữa." Lâm Thiên Du ăn nốt những quả vân môi còn lại, bị gấu đen kéo đi thật xa khỏi đám vân môi đó, cùng nó đi hái quả dại.
Trên bãi cỏ tương đối bằng phẳng, Tiểu Hề Lộc ăn vô cùng thích thú.
Thức ăn cho hươu của trạm cứu trợ tuy tươi mới ẩm ướt, nhưng đâu thể nào sánh được với đồ tươi hái, khác biệt nhiều khi tự đi kiếm ăn ngoài tự nhiên.
Hơn nữa Tiểu Hề Lộc tính cách hoạt bát hiếu động, bị ở trong phòng lâu thế cũng ngứa ngáy tay chân, ra ngoài vừa đi vừa ăn.
Nó ăn rất khôn, không ăn trụi cỏ, chỉ ăn phần mềm phía trên, phần già bên dưới thì không động đến.
Do đó, chỗ nào bị cắn qua cỏ đều sẽ ngắn đi một đoạn.
Nhìn từ trên xuống thì cứ như đã ăn ra cả một con đường vậy.
Chim non cũng đang bò khắp nơi, có con đã nửa người chui vào trong hang thỏ.
Lúc Lâm Thiên Du chú ý đến thì chỉ còn lại đôi chân nhỏ xíu đang đạp bên ngoài.
Gọi cũng chẳng hé răng.
Lâm Thiên Du vội vàng đứng dậy, đi đến kéo chim non ra.
Đôi mắt ngơ ngác, vẫn còn chút mơ màng, chớp chớp mấy cái không hiểu chuyện gì."Bắt thỏ không phải như vậy." Lâm Thiên Du có thể đoán được bé này muốn luyện tập săn mồi, nhưng nào có con ưng xích cuối lục nào lại bắt thỏ bằng cách lao đầu vào hang như thế, là cứ thế nhảy vào hang thỏ.
Bây giờ vẫn là chim non nên mới chưa nhảy được vào, đợi lớn hơn thì chú tiểu Ô Tạp ngốc nghếch này còn gây ra lắm chuyện.
Điểm Điểm run run lông vũ, đất trên người theo đó mà bay lên, "Thu!""Ngươi phải học bay trước, rồi lao từ trên cao xuống..." Dừng lại một chút, Lâm Thiên Du quay sang chú ưng xích cuối lục đang chăm chú lắng nghe, "Tiểu Điêu, đến đây."
【Phì ha ha ha ta nói càng xem càng thấy lạ là sao.】 【Mẹ ruột ở đây cơ mà, không dạy con mà để Lâm tỷ dạy, ta thật sự buồn cười muốn chết.】 【Sao đâu, để cho mẹ nó xem con nó thì có làm sao!】 【Lâm Thiên Du: Chế độ siêu thế hệ à?】 … Ưng xích cuối lục bắt thỏ rất dễ dàng, chúng sẽ không bị những pha bẻ lái đột ngột của thỏ đánh lừa.
Có thể linh hoạt thay đổi các phương án chặn bắt.
Một khi thỏ hoang bên ngoài đã bị ưng xích cuối lục nhắm trúng thì chỉ có con đường c·h·ế·t.
Tiểu Điêu nghe vậy không hề do dự, vỗ cánh bay lên, lượn quanh trên không tìm kiếm dấu vết của thỏ.
Trong tình huống bình thường, ưng xích cuối lục săn thỏ sẽ không chọn cách tìm kiếm lộ liễu thế này mà sẽ tìm một cây cổ thụ, trốn vào đấy trước, khi nào thấy thỏ rời hang xa rồi mới ra mặt đuổi theo.
Nếu không thì đã có ưng xích cuối lục cảnh báo trên không rồi, đâu có con thỏ hoang nào dám mạo hiểm ra ngoài nữa.
Nhưng bây giờ, Tiểu Điêu chẳng hề giấu thân, vừa thấy một con thỏ đang chạy nhanh về phía hang thỏ thì đôi cánh rung lên, lao thẳng tới.
Lâm Thiên Du bế nốt hai chú chim non còn lại đến, đặt trên chân mình, dùng ngón tay khều khều cằm, để ba chú cùng ngước lên nhìn trời.
Về sau, ánh mắt chúng nó tự động hướng theo hướng của ưng xích cuối lục, theo một đường cong trên không, ba cái đầu nhỏ lông xù đồng loạt quay theo từ trái sang phải thành một vòng tròn.
Thấy ba cái đầu tròn xoe này, Lâm Thiên Du không nhịn được đưa ngón trỏ khều khều từng cái một.
Giữa đám lông mịn bỗng hiện ra những cái hố nhỏ.
Đồng loạt cả lũ, đáng yêu chết mất."Thu!" Ưng xích cuối lục bắt một chú thỏ màu nâu xám đặt trước mặt Lâm Thiên Du, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống vai nàng.
Ăn!
Lâm Thiên Du nheo mắt, ngón tay nghịch lông đuôi Tiểu Điêu, "Ta đâu có muốn ăn thỏ, là muốn cho ngươi đi săn cho chúng nó xem."
Lũ chim non thì có vẻ đã tiếp thu rồi, nhưng giờ chúng nó còn chưa biết bay nên cứ chạy khắp nơi.
Bắt thỏ bay lên là điều không thể, nhưng hễ chạy vài bước thấy hang là kiểu gì cũng cố lao đầu vào.
Lâm Thiên Du xoa trán, "Ừm... ít ra chúng nó cũng đã được xem ưng xích cuối lục săn mồi đúng cách.""À, chó sói nhỏ đi đâu rồi?" Lâm Thiên Du giữ thỏ lại không cho chạy, ngó trái ngó phải không thấy bóng dáng chó sói thảo nguyên đâu.
Vừa rồi còn thấy nó đuổi thỏ gần đây mà, chớp mắt đã đi đâu rồi."Sói nhỏ?" Lâm Thiên Du đứng lên tìm, vừa gọi vừa nghe thấy tiếng loạt soạt, hóa ra là chó sói thảo nguyên đang ngậm một miếng lá cây lớn chạy về phía nàng, vừa chạy vừa kêu, mà vì miệng đang ngậm đồ vật nên kêu nghe chẳng rõ."Đi đâu tìm được lá cây lớn thế..." Âm thanh dần nhỏ đi khi thấy vật bị đè dưới lá cây.
Chó sói thảo nguyên đặt lá cây xuống, còn dùng chân đẩy đẩy phía kia, để mấy con thỏ bên trên lá cây lăn lóc giữa chừng.
Lũ thỏ này... ít nhất phải mười con.
【Ta đi! ! ! Đây là cả nhà thỏ ở đây luôn à.】 【Chú thỏ bị Lâm tỷ ôm: Ông ngoại, bác ba, bác tỉnh lại đi!】 【Được đấy, thời gian ngắn đã bắt được nhiều thỏ thế, con sói bị thương mà chiến đấu cũng ghê vậy à.】 Thỏ hoang sinh sôi nảy nở rất nhanh.
Sau khi động dục thì ổ thỏ con đầu vừa sinh ra xong đã lại có thể mang thai ổ thứ hai, rồi sau đó mỗi lứa thỏ con lớn lên lại tiếp tục sinh tiếp.
Loài này ở Mỹ nhiều như cỏ dại.
Nói ngược lại, chẳng có chuyện bắt hết được.
Nhưng trong ấn tượng của Lâm Thiên Du, hình như sói thảo nguyên biến mất khỏi tầm mắt chưa đến 20 phút.
Mà thỏ vốn là loài vật thông minh, thấy đồng loại bị bắt, chúng sẽ tự trốn vào trong hang không dám ra.
Vậy mà dưới tình huống đó, nó vẫn có thể bắt được nhiều thỏ hoang như thế.
Lâm Thiên Du không khỏi có chút kiêu ngạo xoa đầu chó sói nhỏ, "Sói nhỏ nhà ta lợi hại quá, sát thủ giết thỏ.""Ô!""Ngươi biết sát thủ giết thỏ là gì không?" Lâm Thiên Du cười híp cả mắt, dụi dụi má nó, rồi vô tình sờ trúng bộ ngực của nó, "Tối nay cả nhà sẽ có bữa tiệc toàn thỏ, sói nhỏ chi tiền."
Sói thảo nguyên ngẩng đầu lên: "Gào ô ô——!"
Lâm Thiên Du khựng lại, đây là lần đầu tiên nàng nghe nó kêu như vậy từ lúc quen biết đến giờ.
Có vẻ như sói nhỏ đang rất vui.
Lâm Thiên Du nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt của bé con, đáy mắt cũng tràn đầy vui mừng, tốt quá rồi.
Đang nghĩ thì Lâm Thiên Du nhận được tin nhắn của Phong Tĩnh Dã.
Phong Tĩnh Dã nhắn vỏn vẹn mấy chữ: 【Xem Tạ Dật Phi livestream.】 Tạ Dật Phi người thì bại liệt mà lại nằm trên giường livestream?
Lâm Thiên Du thấy lạ liền lấy điện thoại ra mở xem, trong video, Tạ Dật Phi nằm trên giường bệnh, giường bệnh được dựng nghiêng để toàn bộ khuôn mặt của hắn lọt vào khung hình.
Livestream có vẻ như mới bắt đầu, lượng người xem đang tăng lên.
Có những fan trung thành vừa biết tin đã đến xem và cổ vũ.
Cũng có những fan chỉ quan tâm ngoại hình thấy Tạ Dật Phi đầu bù tóc rối, mặt thì bẩn thỉu mà còn chảy nước dãi, chán ghét quay đi.
Mà đa số đều không phải fan, chỉ vào hóng chuyện.
Lúc Lâm Thiên Du vào thì phát hiện phòng livestream của Tạ Dật Phi đang ở vị trí nổi bật, ai vừa mở app lên thì sẽ thấy hắn đầu tiên.
Chỉ một lát sau, nước mắt đã tràn ra khóe mắt Tạ Dật Phi."Xin, lỗi." Hắn từng chữ nói ra, nói còn hụt hơi, cố gắng phát âm thật rõ.
Vừa thốt ra ba chữ, bình luận đã xôn xao: 【Không cần xin lỗi! Anh đã như thế rồi, không cần phải xin lỗi vì bất cứ điều gì!】 Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, sẽ cho ngươi sớm ngày khôi phục. Rất nhiều đều là treo bảng quảng cáo phòng phát sóng trực tiếp của Tạ Dật Phi, cấp bậc còn không thấp.
Hẳn là lúc Tạ Dật Phi không mở phát sóng trực tiếp, bọn họ cũng vào tặng quà, tiếp tục treo bảng.
Lâm Thiên Du cảm thấy khó hiểu.
Nhưng may là không khí ngượng ngùng này không kéo dài bao lâu, rất nhiều người qua đường chính nghĩa đồng dạng không hiểu bắt đầu cười nhạo.
Ở góc độ của Tạ Dật Phi, hắn không nhìn thấy làn đạn, như tự nói với chính mình: "Ta xin lỗi vì những sai lầm đã phạm phải, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc săn trộm tuần lộc, sư tử... Cùng kẻ săn trộm hợp tác đầu cơ trục lợi những vật phẩm như ngà voi, da hổ, số tiền bất hợp pháp ta thu được bao gồm tiền lời phát sóng trực tiếp những năm nay, toàn bộ đều vô điều kiện hiến tặng cho hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã thế giới."
Làn đạn: 【? ? ? ? 】 Vì miệng bị ảnh hưởng, Tạ Dật Phi nói rất chậm, nhưng chính vì chậm nên nói đặc biệt rõ ràng.
Những bình luận cãi nhau giữa người qua đường và người hâm mộ dần dần im bặt.
Thậm chí rất ít người phát bình luận.
Tạ Dật Phi tiếp tục nói: "Trước kia ta từng ảo tưởng trộm trứng chim cánh cụt về tự nuôi, hiện tại ta đã nhận thức được sai lầm, cam đoan sau này sẽ không tái phạm.""Cùng với việc trong hoạt động Vua Hoang Dã do nền tảng tổ chức, đã sử dụng thủ đoạn gian lận như nhờ người sửa số liệu hậu trường, sau đó dẫn dắt người hâm mộ tấn công mạng khiến đối phương trầm cảm rời khỏi giới. Ta đã khắc sâu nhận thức được sai lầm của mình.""Còn có đối..."
Tạ Dật Phi liên tục xin lỗi, nhưng những chuyện này trước kia hắn đều là người đứng sau xúi giục người khác làm, mà giờ phút này lại trực tiếp phơi bày những việc ghê tởm hắn đã làm.
Điều này khiến rất nhiều người hâm mộ trước kia ủng hộ Tạ Dật Phi, thậm chí vì hắn mà công kích mạng những người khác rơi vào trầm mặc.
Trầm mặc hồi lâu, làn đạn mới từ từ hiện ra một chữ: 【 a... ? 】 Chữ này như mở ra van xả lũ, tiếp theo đó các loại bình luận ồ ạt kéo đến.
【 Ngọa Tào! Sao ngươi lại ghê tởm như vậy! Nam streamer kia ta biết, một người mới rất có linh khí, gia cảnh không tốt, đang chờ tiền thưởng hạng nhất để cứu mạng, ngươi lại dùng thủ đoạn ghê tởm này cướp mất hạng nhất của người ta, ngươi chỉ nhận thức được sai lầm là xong rồi? ? ? 】 【 Mẹ kiếp, ngươi là một blogger sinh tồn hoang dã lại có quan hệ với bọn săn trộm, sao ngươi không đi chết đi! Chỉ nghĩ đến trước kia từng donate cho loại chó chết như ngươi ta đã thấy ghê tởm buồn nôn! 】 【 Vậy những lúc trước kia ngươi tỏ ra hòa hợp với động vật đều là giả vờ sao? Cũng là để tìm cơ hội tốt hơn ra tay với những động vật nhỏ vô tội kia? Ngươi thật quá độc ác! 】 Làn đạn tràn ngập chỉ trích và nhục mạ Tạ Dật Phi.
Các loại thủ đoạn hèn hạ ghê tởm đều là sở trường của Tạ Dật Phi.
Đáng giận là người hâm mộ bọn họ lại tưởng Tạ Dật Phi là một người ngay thẳng trong sáng, yêu thích tự nhiên và say mê bảo vệ tự nhiên, là một streamer tràn đầy năng lượng tích cực.
Ai có thể ngờ đằng sau lại là như vậy!
Hơn nữa còn dùng niềm tin của người hâm mộ ủng hộ, làm những chuyện phạm pháp.
Những người hâm mộ trước kia thích Tạ Dật Phi đều choáng váng, như bị người ta dùng gậy đánh vào đầu, choáng váng hồi lâu chưa hoàn hồn.
Không một ai bênh vực, bây giờ mọi người đều phẫn nộ, hễ ai nói đỡ cho Tạ Dật Phi vài câu, đều bị người qua đường mắng té tát.
Hơn nữa người hâm mộ cũng không ngu ngốc, một số chuyện có thể tìm cớ biện hộ, nhưng dính đến việc chèn ép đàn em trên nền tảng, làm hại động vật hoang dã, đạp lên lằn ranh phạm tội, ai còn dám đứng ra nói đỡ cho Tạ Dật Phi chứ.
【 Có phải muốn chết không? Trước khi chết lương tâm phát hiện nên chủ động nói ra những chuyện bẩn thỉu mình đã làm. 】 【 Sớm nên chết rồi, sống đúng là lãng phí lương thực. 】 【 Làm nhiều việc ác gặp báo ứng này đúng là đáng đời, gieo nhân nào gặt quả nấy! Ác giả ác báo! 】 ...
Tạ Dật Phi nhắm chặt mắt, yết hầu trên dưới di chuyển, người đàn ông cách đó không xa bước lên, chiếu lên màn hình khác nội dung làn đạn đang hiện trên phòng phát sóng trực tiếp.
Như sợ hắn không nhìn thấy, còn phóng to chữ lên.
Nhất định phải để Tạ Dật Phi nhìn rõ những lời mắng chửi hắn.
Cuối cùng, Tạ Dật Phi nói nhỏ một câu: "Thật xin lỗi, tôi sẽ tự thú ngay khi trở về, tôi sẽ dùng phần đời còn lại để chuộc lại tất cả những lỗi lầm đã gây ra."
Theo câu nói này kết thúc, phòng phát sóng trực tiếp cũng chìm vào bóng tối."Được rồi chứ, tôi đã nói hết tất cả những gì các người yêu cầu, không giấu giếm gì cả, có thể buông tha tôi chưa?" Nước miếng của Tạ Dật Phi không kiểm soát được mà chảy xuống, theo lời nói, miệng mấp máy đóng mở, nước miếng dường như chảy càng nhanh, thấm ướt cổ, nhưng hắn lại không dám lau.
Chỉ có thể nhìn người đàn ông đối diện với ánh mắt vô hồn.
Trợ lý lắc đầu, "Boss chỉ nói cho anh tự thú trước màn hình, nhưng không nói anh thú tội xong sẽ tha cho anh."
Dừng một chút, thấy sắc mặt Tạ Dật Phi đột nhiên thay đổi, hắn thản nhiên nói: "Hơn nữa, Boss nói anh phải thành tâm nhận sai, chân thành xin lỗi, tôi không thấy anh thành tâm, cũng không thấy anh chăm chú lắm."
Ngay cả xin lỗi cũng giả tạo, vẫn giữ giọng điệu rất chính thức, bây giờ trợ lý thấy Tạ Dật Phi rất ghê tởm.
Đó là một loại ghê tởm không thể diễn tả bằng lời, ghê tởm cái tâm địa mục ruỗng của hắn, cùng với mùi hôi thối tỏa ra từ trong lòng hắn.
Đó là mùi đặc trưng trên người Tạ Dật Phi.
Chỉ nhìn hắn thôi, đã thấy buồn nôn cuồn cuộn.
Tạ Dật Phi tức muốn nứt mắt, hắn đã nhận mệnh, cam tâm tình nguyện nói ra tất cả trước màn hình mà hắn để ý nhất, biết rõ hậu quả sau khi nói ra, hắn vẫn nói.
Nhưng tại sao bọn họ vẫn không chịu buông tha hắn!
Hắn đã chẳng còn gì cả!
Không còn sự ủng hộ của Tạ gia, không còn thân phận địa vị, thậm chí lúc nói những lời này, vẫn là trên phòng phát sóng trực tiếp mà hắn vất vả gầy dựng nhiều năm!
Nhìn những ID gỡ bảng quảng cáo của mình xuống, không ngừng dùng lời lẽ công kích hắn, hắn cảm thấy đau nhói ở tim."Các người đừng quá đáng." Tạ Dật Phi nghiến răng, vẻ mặt vốn hung dữ lại càng trở nên bẩn thỉu buồn cười vì nước miếng chảy ròng ròng."Lúc săn voi sao không thấy quá đáng, lúc săn tuần lộc sao không thấy quá đáng, lúc hại chết người ta, thao túng hòm phiếu sao không thấy quá đáng?" Trợ lý loại người gì chưa từng thấy, loại người tự đại theo chủ nghĩa vị kỷ như Tạ Dật Phi vẫn là lần đầu gặp.
Từ lời xin lỗi rất chính thức của hắn có thể thấy, hắn căn bản không hề thành tâm hối cải.
Thậm chí có thể sau này hắn sẽ ôm tâm lý bỏ trốn, rồi nói lúc đó mình bị uy hiếp mới nói những lời đó, những chuyện kia không phải hắn làm.
Đến lúc đó không có chứng cứ, thông tin trên mạng thay đổi liên tục, rất có thể Tạ Dật Phi sẽ lừa được.
Nhưng mà...
Điều kiện tiên quyết để lừa được là Tạ Dật Phi có thể rời khỏi hòn đảo này.
Trợ lý khoanh tay trước ngực, nhìn xuống hắn từ trên cao, "Cứ chờ xem, khi nào Boss có phân phó tiếp theo cho anh thì biết.""Không!" Tạ Dật Phi từ hôm qua đến giờ chưa hề chợp mắt, sự lo âu phập phồng do dự đoán những chuyện có thể xảy ra là một phần, phần còn lại là mỗi khi hắn sắp ngủ do mệt mỏi, sẽ có người đánh thức hắn, khi thì dùng gậy, khi thì dùng đèn siêu sáng.
Đây rõ ràng là tra tấn hắn!"Các người làm vậy là vi phạm pháp luật!" Từ hôm qua đến giờ, dưới sự tra tấn cả về tinh thần lẫn thể xác, Tạ Dật Phi đã không chịu đựng nổi nữa.
Biết rõ nếu người đàn ông trước mặt rời đi, tiếp theo hắn sẽ phải đối mặt với địa ngục, hắn tất nhiên không muốn trợ lý đi.
Tạ Dật Phi càng nói càng kích động, cuối cùng hét lên, "Tôi có thể kiện các người! Tôi đã nói sẽ tự thú khi trở về, các người còn muốn gì nữa!"
Nước mắt tủi nhục chảy xuống mặt, trong tiếng hét đầy kinh hãi.
Hắn rất sợ thủ đoạn của vị Boss kia.
Tạ Dật Phi thà rằng nửa đời sau ở trong tù, cũng không muốn ở lại hòn đảo này."À." Trợ lý cười lạnh một tiếng, "Anh nằm mơ à."
Tạ Dật Phi ngẩn ra, nhìn hắn với đôi mắt đẫm lệ, không dám tin."Anh về nước, nhiều nhất hai mươi năm, nếu biểu hiện tốt còn có thể giảm án. Nam streamer bị anh hại đến trầm cảm không đủ tiêu chuẩn xem xét mức án, nhiều nhất là bị cộng đồng mạng khiển trách sau khi biết chuyện, vì không nhận được tiền thưởng, không có tiền phẫu thuật cho người nhà mà người thân của cậu ấy đã qua đời. Cộng đồng mạng cũng không thể đổ hết lên đầu anh theo pháp luật.""Chung thân tù tội hình như là kết cục tốt nhất cho anh nhỉ?"
Trợ lý từ từ xắn tay áo lên, "Cứ chờ xem, Boss của chúng tôi sẽ không để anh ngồi tù đâu.""Không! Không cần!" Tạ Dật Phi không biết nghĩ đến điều gì, mặt lộ vẻ hoảng sợ, "Tôi muốn ngồi tù, đưa tôi đi tù đi.""Tôi vốn đã muốn đi tự thú! Là Tạ gia cản tôi lại, tịch thu điện thoại của tôi. Tôi đã muốn đi tự thú từ rất lâu rồi!"
Khi nhận ra Phong Tĩnh Dã nhúng tay vào, Tạ Dật Phi đã biết chuyện này sẽ không dễ dàng bỏ qua, lúc đó hắn đã quyết định tự thú, nhưng bị bảo mẫu nhà họ Tạ phát hiện manh mối, cướp mất điện thoại của hắn.
Nếu không, bây giờ hắn đã ở tù rồi!"Tiêm cho hắn một mũi thuốc an thần." Trợ lý quay người lại tùy tiện phất tay, "Còn làm ồn nữa thì tháo luôn bộ phận phát âm trong miệng hắn, dù sao buổi phát sóng trực tiếp cũng kết thúc rồi, giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì.""Vâng, trợ lý Trương."
Tạ Dật Phi lập tức câm miệng, căng thẳng đến nỗi một hơi cũng không dám thở mạnh.
Lồng ngực kịch liệt phập phồng, nước mắt không kiềm chế được cứ tuôn rơi, mãi đến khi bóng dáng trợ lý biến mất ở trước cửa, hắn mới dám há cái miệng méo xệch phát ra tiếng thở hồng hộc.
Nhìn sâu vào hành lang, Tạ Dật Phi như nhìn thấy tương lai đen tối, tuyệt vọng của chính mình.
--- Phòng phát sóng trực tiếp chửi rủa Tạ Dật Phi, không ai vì sự biến mất của Tạ Dật Phi mà dừng lại.
Ngược lại, vì hành vi nói xong là chuồn của Tạ Dật Phi mà mọi người càng mắng ác độc hơn.
Lâm Thiên Du nhấn nút thích cho những dòng bình luận chửi bới đó, sau đó sao chép đoạn phát sóng trực tiếp này và đăng lên trang Weibo của mình, cùng với những diễn biến tiếp theo của vụ việc.
Dù sao cứ để những chỗ mọi người có thể thấy, cố gắng cho tất cả mọi người đều biết.
Hot search đã nổ tung.
Việc Tạ Dật Phi tự mình nói ra những điều này trong buổi phát sóng trực tiếp khiến nhiều người đoán rằng, có thể là do lương tâm hắn trỗi dậy vì không sống được bao lâu nữa, hoặc là bị người ta nắm được thóp nên để bảo vệ bản thân không thể không khai ra hết.
Dù là trường hợp nào, thì cũng không ảnh hưởng đến việc mọi người tiếp tục mắng Tạ Dật Phi.
Khi sự việc trở nên lớn hơn, không ít người đã tìm đến trang Weibo của những người làm nghề livestream bị Tạ Dật Phi bắt nạt chèn ép đến trầm cảm để an ủi.
Sau đó, cũng có không ít người nổi tiếng lên tiếng vạch trần hành vi của Tạ Dật Phi, dựa vào việc mình nổi tiếng, có chỗ dựa mà không ít lần bắt nạt những người mới vào nghề.
Một số nghệ sĩ không có hậu thuẫn, tên tuổi không lớn đều từng bị Tạ Dật Phi sỉ nhục, nhưng vì sợ Tạ gia nên không dám hé răng.
Nhưng bây giờ, tất cả mọi người đã đứng lên.
Trong một thời gian ngắn, tất cả những nền tảng có thể bình luận đều tràn ngập những lời lên án Tạ Dật Phi.
Bây giờ Tạ Dật Phi chỉ cần lộ mặt, thì mỗi người một ngụm nước miếng thôi cũng có thể dìm chết hắn.
Thân phận chủ kênh phát sóng trực tiếp cũng chỉ là một cách để Tạ Dật Phi ngụy trang trộm săn bắn, bây giờ lớp vỏ này bị cào rách rồi, thì những người thật sự yêu động vật đã đăng thông báo treo thưởng trên Weibo.
Tuy rằng chuyện này không được cho phép, và rất nhanh đã bị cơ quan chức năng che đậy. Nhưng mọi người vẫn không hề nản lòng, vẫn tiếp tục đăng tải thông tin.
Lâm Thiên Du vuốt điện thoại, cho đến khi có thông báo hết pin sắp sập nguồn, cô mới tạm thời tắt màn hình điện thoại.
Vừa ngẩng đầu lên, chim Sâu Cuối Lục cũng đang mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Tâm trạng vốn bị ảnh hưởng bởi Tạ Dật Phi, trong khoảnh khắc nhìn thấy những chú chim lông xù lại trở nên ấm áp.
Lâm Thiên Du mím môi dưới, ngón tay vuốt ve bộ lông vũ của nó, "Ngươi biết ta đang xem gì sao? Xem chăm chú thế?""Thu!"
Ngươi!"Đang nhìn ta hả?"
Chim Sâu Cuối Lục rung rung bộ lông vũ, nói có lý lẽ.
Lâm Thiên Du khẽ cười một tiếng, "Ta còn tưởng ngươi đang nhìn bình luận chửi bới chứ."
【 Ô ô ô, vừa bị Tạ Dật Phi làm cho ghê tởm, mau đến xem mấy con lông xù gột rửa mắt một chút. 】 【 Mọi người ai hiểu cho, hồi trước còn từng xem video của Tạ Dật Phi, bây giờ hối hận đến mức muốn quay về móc mù mắt mình. 】 【 Ta không hiểu, ta thật sự không hiểu, vì sao lại có người sau khi gây tổn thương cho người khác rồi mà còn có thể hùng hồn như vậy. 】 【 Vừa nghĩ đến việc sau khi bị tố giác thì hắn cùng lắm cũng chỉ bị 20 năm tù thôi là ta đã khó chịu rồi, còn có thể vì thân thể không tốt mà được chăm sóc đặc biệt, thậm chí có thể xin phóng thích sớm nữa. A a a! Cái thứ này dựa vào cái gì mà còn được sống vậy chứ! 】 ...
Lâm Thiên Du mím môi dưới, "Đừng lo lắng, ác giả ác báo, chỉ là thời cơ chưa đến thôi."
Con thỏ nhỏ bị Chim Sâu Cuối Lục bắt lại đã bị những con chim non tóm được.
Tuy rằng chỉ có ba con chim non, nhưng chúng đều là chim săn mồi, hơn nữa chúng còn lớn hơn cả con thỏ rồi.
Ba con chim non chặn một con thỏ vẫn rất dễ dàng.
Thấy thế, Lâm Thiên Du cũng không đi bắt nữa, muốn xem Tiểu Hề Lộc ăn đủ cỏ chưa. Kết quả, cô lại thấy Hoa Báo hạ thấp nửa người trên xuống đất, trong tư thế chuẩn bị săn mồi, nhìn chằm chằm vào một bụi cây cách đó không xa.
Có lẽ là có con vật gì ở đó, Hoa Báo muốn bắt cũng không có gì lạ.
Nhưng, vấn đề là!
Tiểu Hề Lộc cũng hoàn toàn bắt chước dáng vẻ của Hoa Báo, cúi rạp xuống, trông có vẻ là muốn cùng Hoa Báo xông lên.
Lâm Thiên Du: "..."
Ngươi là động vật ăn cỏ mà, từ đâu ra hứng thú săn bắn mãnh liệt thế hả uy!
Tiểu Hề Lộc tuy có chút liều lĩnh, nhưng Hoa Báo vẫn rất đáng tin.
Nếu nó không ngăn cản Tiểu Hề Lộc cùng nằm xuống thì có nghĩa là con mồi ở phía trước không quá nguy hiểm, khả năng làm tổn thương Tiểu Hề Lộc là rất thấp.
Vậy thì, cứ để nó chơi một chút đi.
Dù sao thì rảnh cũng chẳng có gì làm.
Mãi cho đến giữa trưa, Lâm Thiên Du xé hộp sandwich đã được đóng gói ra ăn một miếng.
Là bánh sandwich trứng gà, giăm bông xông khói, bên trong có thêm rau xà lách tươi mới, còn được phết thêm một lớp sốt cà chua mỏng, vị sốt cà chua cũng không rõ lắm, mà có vị mặn.
Bánh mì được cắt bỏ phần viền, chỉ để lại phần mềm.
Bữa sáng được đưa tới vẫn còn nóng hổi, hiện tại ăn ở nhiệt độ thường vẫn rất ngon.
Vụ bê bối đã kết thúc, các loại đồ ăn vặt trong ba lô của Lâm Thiên Du cũng đã phong phú hơn nhiều.
Cô mở một hộp sữa ra vừa ăn vừa uống.
Gấu đen thì một miếng thỏ, một miếng quả dại, phối hợp cả chay và mặn đặc biệt ngon miệng.
Sói đồng cỏ thì chỉ mải mê bắt thỏ, đến khi không có con thỏ nào ra ngoài nữa thì nó lại đi chỗ khác kiếm.
Lâm Thiên Du ngắt hai chiếc lá làm một người hậu cần đủ tiêu chuẩn, giúp Sói Đồng Cỏ thu thập con mồi bắt được."Thu! Thu!" Điểm Điểm Đát Đát từ chỗ không xa chạy tới, cúi đầu mổ một con thỏ muốn ngậm lên, nhưng nó chọn con hơi lớn, mổ mãi không xách lên được, quay sang con nhỏ hơn chút thì vẫn ngậm không nổi, nên nó dứt khoát kéo đi luôn."Muốn ăn thịt thỏ hả?" Lâm Thiên Du vừa ăn sandwich, vừa nghi ngờ nói: "Định mang đi đâu đấy?"
Điểm Điểm gắng sức kéo, Lâm Thiên Du tò mò đi theo phía sau.
Đoàn Đoàn và Cầu Cầu đang vây quanh con thỏ mà Tiểu Điêu bắt được lúc nãy, có thể là đã chơi trò đuổi bắt nhau nửa ngày, nên con thỏ đã hết hơi.
Điểm Điểm ra sức kéo con thỏ chết tới đây, quăng ở trước mặt nó.
Lâm Thiên Du: "?"
Bình luận: 【? ? ? 】 Thấy con thỏ kia không động đậy, Điểm Điểm còn đặc biệt nhiệt tình dùng đầu huých huých con thỏ đưa về phía miệng của nó.
Những người nhận ra ý đồ của Điểm Điểm: 【...】 【 Phụt ha ha ha ha! Chim non này tốt bụng ghê.】 【 Ăn no để còn chơi tiếp à, thật là một chú chim nhỏ có tấm lòng lương thiện và hiểu chuyện quá đi. Nếu không phải nhị cữu của ngươi tha về thì còn tốt hơn.】 ...
Ba con chim non cùng con thỏ nhỏ không biết đã giao lưu thế nào, dù sao thì líu ríu nói một hồi, con thỏ nhỏ liền trực tiếp ghét bỏ đá văng con thỏ mà Điểm Điểm kéo tới.
Cầu Cầu lại một đầu lao vào bụi cây hái quả dại mang ra.
Bây giờ con thỏ mới chịu ăn, chút cũng không có cảm giác bị đám thiên địch vây bức bách, cái miệng ba cánh ăn một cách ngon lành.
Có lẽ nó đã xem con thỏ nhỏ như bạn rồi.
Thấy không có gì đáng lo, liền để mặc chúng nó ở đó chơi.
Hoa Báo ngậm một con ngựa vằn về, không hề nhìn con thỏ nhỏ kia, đi thẳng qua rồi dụi đầu vào người cô.
Con thỏ nhỏ cùng mấy con chim non ở cùng nhau cả buổi cũng không có gì xảy ra, can đảm cũng đã lớn hơn, nhưng mà khi Hoa Báo đi ngang qua, ngay lập tức da nó liền căng lên.
Chỉ cần Hoa Báo chú ý tới nó, quay đầu lại cắn một phát thì nó căn bản không kịp phản ứng.
May mà Hoa Báo còn có con mồi khác, không để ý đến nó."Là ngựa vằn." Lâm Thiên Du ôm Hoa Báo xoa một hồi, kiểm tra xem có bị thương không. Con ngựa vằn kia còn to nữa, liền nói: "Giỏi quá, bữa tối hôm nay lại có thêm một món nữa rồi.""U!"
Tiểu Hề Lộc oai phong lẫm liệt, khí phách hiên ngang, tựa như gà trống chọi thắng trận trở về.
Lâm Thiên Du còn tưởng nó có chuyện gì, tập trung nhìn, thì thấy Tiểu Hề Lộc cũng đang kéo theo một con ngựa vằn còn lớn hơn cả nó, đi hai bước lại kêu một tiếng để thu hút sự chú ý của cô."Ngươi bắt được?" Lâm Thiên Du cái này đúng là có hơi ngơ ngác rồi.
【 Ta đi! Xuất sư rồi sao?! 】 【 Hoa Hoa giỏi thật sao! Đến cả một động vật ăn cỏ cũng có thể dạy đi săn được, còn có thể bắt được ngựa vằn!】 【 Bái sư phí bao nhiêu, cô cứ nói một con số đi, tôi lập tức đặt cọc. 】 Lâm Thiên Du để ý vết thương trên cổ con ngựa vằn nhỏ, loại dấu vết này tuyệt đối không phải do Tiểu Hề Lộc cắn ra được.
Răng nanh của động vật ăn cỏ không hề sắc như vậy."Chắc là Hoa Hoa đi săn, rồi Tiểu Hề Lộc cũng xông lên bắt một con, sau đó Hoa Hoa giúp cắn chết." Lâm Thiên Du chỉ vào vết cắn trên cổ ngựa vằn nhỏ, "Xem này, chỗ này có thể thấy rõ mà."
Hơn nữa nhìn vào thì là cổ bị cắn đứt.
Tiểu Hề Lộc bình thường ăn cỏ còn phải chọn cỏ non mà ăn, không có khả năng cắn đứt được cổ ngựa vằn.
Nhưng sau sự việc này, tâm tình Tiểu Hề Lộc rất tốt, chạy một quãng đường mà cũng thấy vui vẻ hẳn.
【 Không thể làm tổn thương đến lòng tự trọng của trẻ con được, cắt thịt ngựa vằn ra đút cho nó.】 【 Ha ha ha thảo! Hỏa Diêm Vương ngài lại ra tay rồi hả. 】 Tiểu Hề Lộc có thể thích thú đi săn.
Nhưng ăn thịt thì nhất định sẽ không thể nào ăn nổi một miếng.
Lâm Thiên Du đem ngựa vằn nhỏ bỏ cùng thỏ, cô mang theo lũ lông xù ra đây thư giãn, vừa thế mà đã gom đủ đồ ăn cho cả đám tối nay.
Hoa Báo nằm xuống bên cạnh cô, hơi thở còn có chút không ổn định.
Lâm Thiên Du nửa tựa vào người Hoa Báo, như một chiếc gối hình chữ U lớn treo ở thắt lưng cô.
Một tay vuốt lông cho Hoa Hoa, "Mệt hả? Tối nay chúng ta về hang ngủ đi."
Điều kiện sinh hoạt bên phòng bệnh tuy tốt hơn sơn động, nhưng trên giường nằm thì không vừa với đại cam.
Hơn nữa ngày hôm qua gấu đen bị đánh thuốc mê bất tỉnh, ta ở trên một cái giường ngủ.
Gấu đen bình thường cũng rất thích quấn nàng, đến khi hồi phục bên kia, có thể còn làm sập giường.
Vẫn là ở bên ngoài tự do một chút."Tiểu sói, trong nhà đồ ăn đủ rồi, lại đây nghỉ một lát đi." Lâm Thiên Du hướng về phía cửa hang thảo nguyên sói vẫy tay, nhưng thảo nguyên sói ham thích đi săn nghe vậy có chút do dự.
Nàng nói thẳng: "Đến đây cho ta xem vết thương của ngươi."
Không phải nghỉ ngơi, là sang đây xem vết thương.
Thảo nguyên sói nghe vậy không do dự, bay thẳng đến hướng nàng chạy tới."Chậm một chút chậm một chút, đừng nóng vội." Lâm Thiên Du sớm đã giang hai tay.
Ngay khi thảo nguyên sói nhào tới ôm lấy, tay ở trên lưng thảo nguyên sói vuốt lông.
Thảo nguyên sói lao tới rất mạnh, nhưng khi đến gần Lâm Thiên Du thì có ý thức giảm tốc độ, vờ như nhào tới, đứng lên đặt móng vuốt lên vai nàng."Gào!""Ừ, ngoan." Lâm Thiên Du vỗ vỗ tiểu sói, "Không đau cũng không thể chạy lâu như vậy a."
Tâm tình ảnh hưởng rất nhiều đến tốc độ hồi phục vết thương, thảo nguyên sói có càng ngày càng nhiều cơ hội tự do chạy nhảy bên ngoài, tâm tình tự nhiên không tệ.
Vết thương đã đóng vảy.
Chỉ cần không tái diễn tình huống cắn xé vết thương như trước đây, chạy trốn cũng không còn gì vướng bận.
Lâm Thiên Du nói: "Hồi phục tốt đấy, tối nay cho ngươi uống nhiều sữa hơn. Mập thêm chút nữa mới tốt."
Vị bá chủ thảo nguyên ngày trước, sớm muộn cũng có thể trở lại thời kỳ đỉnh cao của mình."Cũng không biết Đại Quýt khi nào trở về. Ta đoán Đại Quýt sẽ mang trâu về." Tuy rằng đi theo hướng tìm Phong Tĩnh Dã, nhưng bây giờ vẫn chưa trở lại, chắc chắn nửa đường lại chạy đi săn rồi.
Đến lúc đó, trong nhà vốn đã ăn không hết thịt, sẽ lại càng ngày càng nhiều."Ta đi hái chút quả dại đã." Lâm Thiên Du mở dưa hấu ra, tổng cộng có ba hộp, mỗi hộp đều có một lớp túi chườm đá khô ở dưới đáy, dù bên ngoài nhiệt độ cao như vậy, dưa hấu lấy ra vẫn còn mát lạnh.
Gấu nhỏ luôn rất thích ăn dưa hấu, cũng mẫn cảm nhất với mùi dưa hấu, nó lăn lộn, ngóng trông nhìn Lâm Thiên Du, "Gào!""Ừ, dưa hấu." Lâm Thiên Du đem dưa hấu chia đều cho các động vật nhỏ, mỗi con một miếng.
Vừa rồi lại là chạy nhảy lại là đi săn, náo nhiệt một phen, Lâm Thiên Du ngồi thôi cũng cảm thấy nóng, chúng nó trên người lại có lớp lông dày như thế, đương nhiên cũng nóng.
Nàng mang dưa hấu ra ngoài là muốn cho các động vật nhỏ hạ nhiệt.
Còn cố ý mang nhiều hơn một chút.
Lâm Thiên Du cầm miếng nhỏ, gấu đen ôm miếng dưa hấu lớn, lần này cắn từ ruột dưa."Các ngươi ăn trước đi, tối ăn thịt nướng, ta đi hái ít vân môi." Lâm Thiên Du cắn một miếng dưa hấu, nghĩ tới vân môi bên kia, nhân lúc còn tươi hái một chút.
Tuy rằng rất chua, nhưng ăn kèm với thịt nướng sẽ rất hợp để giải ngán.
Đứng lên, Lâm Thiên Du vỗ vỗ đầu Hoa Báo, "Giao bọn ấu tể cho các ngươi."
Nơi hái vân môi lần trước bị cành khô che lấp, không biết có phạm vi lớn hơn không.
Lâm Thiên Du ăn dưa hấu, đi dọc theo bụi cây tìm kiếm, muốn xem ngoài vân môi còn có quả mọng nào khác không.
Dựa vào con tiểu hắc xà trên cổ tay, Lâm Thiên Du tùy ý dùng tay khẩy cành cây.
Thật sự tìm được một loại trái cây màu vàng nhỏ."Hoàng tùng mị." Đầu ngón tay Lâm Thiên Du khựng lại, loại trái cây này có gai nhỏ trên cành khô, bị đâm vào một chút sẽ rất phiền phức.
Nàng ngồi xổm xuống phía trước, cẩn thận hái những quả đã chín.
Tay đang cầm dưa hấu để sang một bên.
Quả mọng còn chưa hái được mấy quả, thì cảm thấy miếng dưa hấu trên tay bị cắn một miếng.
Lâm Thiên Du cười cười, cho rằng gấu nhỏ ăn xong dưa hấu chạy đến tìm nàng, "Sao lại chạy đến đây, trong hộp ăn hết rồi sao? Nhân lúc còn lạnh ăn ngon, lát nữa túi chườm đá không có thì..."
Âm thanh dần dần nhỏ lại, Lâm Thiên Du nhìn vào ánh mắt có chút ngơ ngác lúng túng của con vật nhỏ đang ăn vụng dưa hấu kia.
Thân hình giống gấu, trên người lại có hai màu đen trắng, tròn vo lộ rõ vẻ phúc hậu, đầu tròn đuôi ngắn nhìn đáng yêu mềm mại, còn có cả dấu hiệu quầng thâm mắt.
Đây là… gấu trúc?!
Tác giả có chuyện muốn nói: Chương này bao hàm cả canh dinh dưỡng ~ tiếp tục xin dinh dưỡng dịch đây các ba ba (lần sau thử thêm canh xem có thể hai vạn chữ không hắc hắc) Ngủ ngon ngủ sớm yêu tất cả mọi người...
