Bị con nhím đâm đầy người, mật hoan chẳng thèm để ý, cứ giơ giơ lên đầu, móng vuốt đập chụp vào tổ ong, sau đó xoay người rời đi.
Có cảm giác y như kiểu vung tay một cái là có thể lấy đi ăn, rất là tiêu sái."Chờ một chút, đừng đi vội. Ta giúp ngươi xử lý đám gai nhím đã, ngươi mang chúng theo như vậy nguy hiểm lắm." Lâm Thiên Du nhìn nó trên người nhiều gai như thế, không khỏi thấy có chút kinh hãi.
Phải biết, gai nhím tuy không độc, nhưng cứ để mặc kệ, rất dễ gây nhiễm khuẩn, dẫn đến động vật tử vong.
Hơn nữa, nếu về nhà mật hoan thấy gai không thoải mái, tự nhổ, không khéo làm gai gãy bên trong thì còn phiền hơn.
Như sư tử, báo săn bị gai nhím làm bị thương, nghiêm trọng có thể còn tổn thương đến thần kinh.
Lưng mật hoan dày năm đến sáu chút mét, nhờ thân dày da lông, gai nhím chắc không đâm quá sâu.
Sau khi suy nghĩ, Lâm Thiên Du vẫn nói: "Ngươi theo ta đến trạm cứu trợ đi."
Nàng tay không, không có công cụ, nhổ ra cũng chỉ đồ ít nha đam hoang, làm gãy gai nhím vẫn phải đi bệnh viện, chi bằng ngay từ đầu đến bệnh viện xử lý.
Như thế bảo hiểm hơn.
Tránh phải chịu hai lần đau khổ.
Mật hoan nghiêng miệng vẻ mặt ngạo mạn, "Hả?""Trạm cứu trợ là..." Lâm Thiên Du nghĩ cách nào đó cho mật hoan hiểu, "Là chỗ có thể giúp ngươi xử lý hết gai."
Nói rồi, Lâm Thiên Du nhắn tin cho Bách Chiêu.
Bây giờ trên người mật hoan toàn gai, cũng không tiện ôm, để Truy Phong mang theo qua có hơi bất tiện.
Vẫn là chờ Bách Chiêu lái xe thì ổn thỏa hơn.
Bằng không, gai nhím vốn không đâm sâu, vì trên đường va chạm không cẩn thận, lại càng đâm sâu vào, chẳng phải càng phiền toái.
Mật hoan nghe vậy không hỏi lại, không đáp ứng cũng không đi.
Xem ra chắc là đồng ý.
Đồng thời, mật hoan lại vỗ vỗ tổ ong, "Gào!""Được rồi, ta lát ăn." Lâm Thiên Du gửi xong tin nhắn, cầm lấy khối tổ ong, nhà vẫn còn khá nhiều mật ong, "Ta chỗ này còn nhiều lắm, hay là ngươi ăn trước?"
Để chứng minh mình không nói điêu, Lâm Thiên Du còn nghiêng cốc trứng đà điểu đựng mật ong về phía nó, "Xem, bên trong toàn mật ong."
Mật hoan ngửi thấy mùi mật ong, nhưng so với mật ong thuần, nó rõ ràng thích loại có tổ ong này hơn, vì thế thúc giục: "A!"
Lâm Thiên Du cười bất đắc dĩ, bên trong tổ ong còn có ấu trùng, hoặc là ong mật bị đánh xuống chưa kịp bay ra, lúc mật hoan ăn thì coi như protein ngọt ngào nhai, còn nàng thì không hề hứng thú với tổ ong thuần.
Sợ mật hoan thấy nàng không ăn lại gắp tổ ong nhét vào miệng nàng, Lâm Thiên Du vẫn quyết định nói rõ trước: "Thật ra ta không thích ăn cái này."
Mật hoan nhướng mày, không tin, "Gào, a gào!"
Không thể nào!
Mật ong rừng là thứ ngon nhất trên đời!
Không thể có con vật nào không thích!
Lâm Thiên Du nhìn mật hoan đàng hoàng khen tổ ong, không khỏi nheo mắt, "Ừ, nhưng mà ta không ăn tổ ong, ta sẽ lấy mật ong ra, ngươi giúp ta ăn tổ ong được không?"
Đối với mật hoan, mật ong rừng đúng là đứng đầu trong thực đơn.
Nói thích nhất cũng rất hợp lý.
Nghe Lâm Thiên Du nói vậy, mật hoan nghĩ nghĩ gật đầu nhẹ.
Nó khẽ động vậy, gai nhím trên người đều theo run rẩy.
Lâm Thiên Du cẩn thận đặt mật ong lên, để nó chậm rãi chảy xuống, rồi mời mật hoan: "Vào trong ngồi một chút nhé?"
Mật hoan không vào mà ở dưới song đào đất, không biết đào cái gì, trông có vẻ rất bận rộn.
Thấy vậy, Lâm Thiên Du dặn: "Cẩn thận đừng đụng phải gai trên người.""Gào!"
Mật hoan hồ hởi đáp rồi tiếp tục đào.
Lâm Thiên Du cắt bàn quả dại đặt ở bên cửa sổ, "Đào mệt thì vào ăn chút gì."
Mật hoan là loài ăn tạp, động vật có vú nhỏ, chim, quả dại, quả mọng các kiểu, đều sẽ ăn, đôi khi còn ăn cả rắn độc.
Mật hoan chắc sẽ thích mấy loại quả dại tươi mới này.
Bầy sói con đang chơi trong sân, chắc nghe thấy mùi gì đó không quen, rủ nhau đi về phía này, ló đầu đánh giá mật hoan đầy gai.
Ngay lập tức, mắt sói con đều sáng lên."Gào!""Không được ăn." Lâm Thiên Du vừa nghe tiếng này đã biết sói con lại nổi máu săn mồi.
Vội vàng xoay áo khoác len lại, vươn ra theo cửa sổ, dùng đầu gậy gỗ thô chống đầu sói con, nghiêm giọng: "Đây không phải nhím. Nó là mật hoan, các ngươi không ăn mật hoan, nó đánh sói đau lắm, không được đến gần."
Đàn sói thỉnh thoảng cũng đi săn nhím, tuy chúng đầy gai, nhưng thịt mềm ngọt, ngon, giàu dinh dưỡng.
Sói con chắc rất thích thịt nhím, không thì đã không có chuyện nhìn thấy mật hoan mang theo gai nhím lại nhận ngay ra nhím.
Mật hoan nghe tiếng quay đầu liếc một cái, thấy Lâm Thiên Du không nhìn mình thì lại cúi đầu đào đất.
Sói con nghe hiểu được vài chữ của Lâm Thiên Du, nhưng vẫn còn hơi mờ mịt, "Gào ô?"
Lâm Thiên Du dỗ dành sói con: "Nó bị gai nhím làm bị thương. Lần sau ta cho các ngươi bắt nhím ăn. Về đi đã, ngoan."
Trước không hiểu, nhưng nghe ra Lâm Thiên Du kêu chúng về.
Sói con gào một tiếng, ở giữa con nhím và Lâm Thiên Du, không do dự từ bỏ miếng ngon, vui vẻ quay về cửa.
Lâm Thiên Du thấy thế nhẹ nhàng thở ra, vốn chuẩn bị từ cửa sổ nhảy ra ngoài bắt sói con, cũng ngừng lại, thu áo khoác len về, ngồi xuống.
Nếu để mật hoan với sói con đánh nhau, đàn sói thảo nguyên canh giữ chắc cũng động thủ.
Đến lúc đánh nhau thì lại phiền.
Mật hoan thì mặc kệ ngươi là động vật gì, đi một mình hay đi theo đàn, ngươi mà khiến ta thấy khó chịu là ta đánh.
Bất chấp đánh có lại hay không, cứ đánh trước đã.
Gai nhím trên người cũng thành lớp phòng ngự tự nhiên.
Sói thảo nguyên cắn cũng không biết cắn ở đâu, cứ đâm đầu vào thì còn bị thương miệng.
Mất nhiều hơn được.
Tốt nhất là đừng gây chuyện.
Bầy sói con đứa ôm đứa chen nhau qua cửa, báo săn con chạy trước, nhào tới ôm chân Lâm Thiên Du rồi leo lên.
Đây là cách chơi mà hai con báo săn con đầu tiên thích, con báo săn từ trạm cứu trợ về cũng nhanh chóng học được, gia nhập.
Chỉ vài ngày ngắn ngủi, chúng đã dễ như ăn cháo leo theo quần Lâm Thiên Du lên đùi, nếu đứng thì leo theo quần áo một đường lên vai.
【 Nhìn từng chú heo con kìa, Lâm tỷ nuôi thật tốt. 】 【 Đáng ghét! Sao lại gọi ta là đồ lông xù! Bọn nó chỉ là thịt đô đô thôi chứ không phải lông lá nhiều. 】 【 Haha thảo, chị cũng không tha cho chúng nó. 】 【 Phải nói là, sói con với báo săn quả thực có hơi mập. 】 "Mập hả? Không mập đâu." Lâm Thiên Du cúi đầu liếc qua, lũ nhóc một ngày ba bữa, lại có thêm sữa bột, thi thoảng tối còn ăn thêm bữa khuya, ngày thường thì ăn chút trái cây...
Chúng không thích ăn hoa quả lắm, mà thích lúc Lâm Thiên Du ăn gì lại gần.
Lâm Thiên Du thì lại thích cho đám lông xù ăn, nên dù lúc đó đang ăn gì, đều sẽ chia cho chúng một phần, kể cả trái cây.
Nhận được trái cây thì sói con không thích, chơi một hồi rồi cũng ăn hết, sau đó lần sau thấy Lâm Thiên Du ăn gì, vẫn cứ lại gần.
Cứ như thế chẳng biết mệt.
Rồi cũng có lúc được ăn thịt.
Nhà nhiều lông xù vậy mà đi săn, ăn uống chắc chắn không thiếu.
Lâm Thiên Du cũng không câu nệ mấy cái này, không chỉ lông xù lớn nhanh mà mượt mà; lũ nhóc cũng lông bóng loáng, ấu tể bình thường lớn lên đều như vậy cả.
Trẻ con có chút mập, ấu tể mập chút cũng là chuyện bình thường, chờ lớn lên, luyện tập săn bắn thì tự khắc sẽ gầy thôi.
Nghĩ đến đó, Lâm Thiên Du như tự tán đồng ý kiến của mình, gật đầu nhẹ, nghiêm mặt nói: "Không mập đâu, chúng chỉ là tạm thời vậy thôi, rồi một thời gian sẽ gầy ngay.""Mùa đông lông xù sẽ mọc lông dày để chống lạnh, nhìn mập vậy, thật ra chỉ là lông hơi dày thôi."
【 Cũng có lý ha, cách nói này ta có vẻ đã thấy chuyên gia động vật nào đó nói qua. Nhưng mà... Bây giờ đâu phải mùa đông. 】 【 Mọc sớm hơn chút không được à? Đợi mùa đông mọc lại không kịp à! 】 【 Đúng rồi, đúng rồi, phòng trước mấy tháng còn chu đáo hơn, hợp lý. Chứ nghĩ mà xem, đợi lạnh mới mọc lông dài thì quá cập rập. 】 Lâm Thiên Du: "...""Không phải, khụ khụ..." Lâm Thiên Du hắng giọng, cầm chén trứng đà điểu lên uống một ngụm.
Nhưng nàng vừa ho khan, đám lông xù đang ở nhà lại đồng loạt ngẩng đầu nhìn nàng.
Trong phút chốc, tất cả ánh mắt đều dồn hết vào nàng.
Lâm Thiên Du vốn chỉ muốn mượn tiếng ho để đánh trống lảng, hơi khựng lại, uống nước thì lại bị sặc một ngụm, "Khụ khụ!"
Lần này ho còn nặng hơn lúc nãy."Không, không sao." Đỡ tay Tiểu Lang hậu đang tiến lại gần, chống lại ánh mắt lo lắng của nó, Lâm Thiên Du giải thích: "Bị sặc nước một cái thôi."
Nói xong, nàng lại bận rộn uống thêm vài hớp cho thông khí.
Lâm Thiên Du nhéo nhéo cổ, đã không còn cảm giác đau đớn như tối qua, chỉ là vẫn còn hơi ngứa.
Nhưng vấn đề không lớn.
Chờ hết ho khan, Lâm Thiên Du hơi mím môi, còn cố ý làm giọng mình nghe không khác gì giọng nói bình thường, "Xem, xong chưa?"
Sói thảo nguyên không chớp mắt nhìn nàng, Lâm Thiên Du cong mắt cười, cúi đầu nhìn tiểu sói, đáy mắt ánh lên chút ý cười.
Xác nhận nàng đã không còn ho nữa, tiểu sói lúc này mới yên lòng, nhảy lên bàn, ngậm dây thừng buộc vào chén nước đà điểu mang đi.
Tưởng rằng nó đi lấy nước cho mình, Lâm Thiên Du vội nói: "Tiểu sói, trong đó còn nước đấy.""Ô..."
Ừm.
Sói thảo nguyên lên tiếng, nhưng không dừng lại, lập tức mở cửa đi ra ngoài.
Ra tới cửa liền đổ nước đi.
Sau đó lại ngậm chén nước đi đâu, đóng cửa lại, Lâm Thiên Du không thấy.
Nhìn bóng dáng đi qua cửa sổ, nó chắc là hướng ra phía sau con sông kia đi.
Ồ... Như vậy cũng xem như đi lấy nước đi.
Lúc bị bệnh, uống nhiều nước ấm luôn tốt, nên trên bếp trong sân lúc nào cũng có nước nóng.
Sói thảo nguyên múc một cốc nước mới mang về, treo lên trên lò, ngược lại lấy cốc nước nóng ban nãy xuống, đặt lên bàn của Lâm Thiên Du.
Nhìn tiểu sói bận rộn không ngơi tay, Lâm Thiên Du nheo mắt lại, xoa xoa móng vuốt cho nó.
Tiểu sói ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh phối hợp đưa chân ra, nhìn kiểu gì cũng thấy thích.
Lâm Thiên Du cọ cọ, ôm tiểu sói vào lòng hai cái, "Vất vả rồi."
Lau xong móng vuốt, sói thảo nguyên nằm xuống bên cạnh giường, sát ván gỗ chỗ bàn của Lâm Thiên Du.
Lâm Thiên Du vỗ vỗ đầu tiểu sói, "Ngoan lắm."
Sói con và báo săn nói nhau xong là về phòng, Lâm Thiên Du không lên tiếng, chúng trực tiếp chơi đùa trong phòng.
Dù cửa chỉ cần đẩy nhẹ là mở được, chúng cũng không đi đâu cả, ở trong phòng lăn lộn chơi cũng rất vui.
Thỏ tôn nghe thấy bên ngoài có tiếng đào đất, nhảy lên bàn.
Lâm Thiên Du nâng tay lên lưng Thỏ tôn, ôm lấy nó xoa bộ lông, "Sao lại lên đây? Không ngủ được à?"
Bây giờ là giờ nghỉ ngơi của thỏ tôn, dù trong nhà không tối như trong hang, nhưng có chỗ khuất dùng ván gỗ che lại cũng đủ không thấy ánh sáng.
Còn tưởng nó đang ngủ.
Sợ thỏ tôn và Mật Hoan xảy ra xung đột, cả hai đều là những con vật nhỏ nóng tính.
Nhìn Mật Hoan nhím gai ở phía xa, thỏ tôn mở to hai mắt, hiển nhiên là chưa từng thấy con vật cổ quái này.
Thấy nó không phản ứng, Lâm Thiên Du bèn tiện thể ôm thỏ tôn lên đùi, "Nó bị thương, trên người bị đâm vài cái, gỡ ra là khỏi."
Vừa vuốt lông thỏ tôn, Lâm Thiên Du vừa cầm áo lông đã đan dở, còn chút nữa là xong, nàng muốn làm cho xong sớm, không muốn chậm trễ.
Nếu không, mỗi lần may được một nửa, có việc lại phải đi, bộ quần áo này thật sự nhanh rách lắm rồi.
Nếu không nhờ bộ rách kia được nàng khâu lại, thật sự là không có đồ để thay giặt.
Chỉ là... Chỉ màu sắc thì đủ loại, hơn nữa kĩ thuật may cũng tạm, cho nên gần như đã biết trước, trông không đẹp.
Để ở nhà làm đồ ngủ thì mặc được.
May mà thỏ tôn cũng chỉ hơi tò mò về Mật Hoan bên ngoài, chứ không định đến gần xem nó là thế nào.
Nghe Lâm Thiên Du giải thích, thỏ tôn liền thu hồi ánh mắt, không nhìn nữa.
Ngoan ngoãn nằm trong lòng Lâm Thiên Du, liếm lông vài cái, lúc này mới chợt nhận ra, tôn gia lại bị nhân loại ôm!
Hoàn hồn thỏ tôn liền muốn giãy dụa, liếc nhìn thoáng qua sợi chỉ đang lắc lư rũ xuống trước mắt mình.
Con ngươi của thỏ tôn lập tức thay đổi, nháy mắt quên cả giãy dụa.
Sợi chỉ vừa mới chạm vào tay Lâm Thiên Du, thì một lực từ dưới kéo thẳng sợi chỉ đó, tay nàng khựng lại, cúi đầu nhìn, liền thấy móng vuốt của thỏ tôn đang bám chặt vào sợi chỉ, bàn chân lông mềm khép mở, muốn cắn lấy sợi chỉ cho vào miệng mình.
Thỏ tôn há miệng, nhe răng, cố gắng tìm không thấy sợi chỉ nhỏ để cắn, "Gào!"
【A a a dễ thương quá! Mèo nhà ta cũng thích chơi kiểu này.】 【Cho nó chơi đi cho nó chơi đi! Một chút chỉ thôi! Cho hết!】 【Lâm Lâm ngươi biết đấy, Thỏ tôn nó từ nhỏ đã rời mẹ theo ngươi...】 Móng vuốt thỏ tôn không biết sao móc mạnh vào chỉ, treo rất chặt.
Lâm Thiên Du kéo nhẹ đầu chỉ lên, móng vuốt lông xù cũng bị kéo lên, chân trước đều nhấc theo.
Thỏ tôn cảm giác móng vuốt mình không được kiểm soát, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn nàng.
Lâm Thiên Du thuận thế buông đồ đang cầm trong tay, cứ thế hai tay nâng đầu nhỏ lông mềm của thỏ tôn lên, trong sự ngơ ngác của nó, nhanh chóng cúi đầu hôn một cái.
Yên tĩnh, im lặng.
Thỏ tôn mở to hai mắt, cả móng vuốt đang treo trên sợi chỉ cũng không thèm để ý, cứ thế giơ hai chân trước, mắt lộ vẻ mờ mịt."Gào ô!" Hoàn hồn, thỏ tôn điên cuồng vung móng, nhảy lên bàn, rồi lại nhảy lên giường ở bên cạnh.
Lâm Thiên Du cong khóe miệng, "Giống như xù lông lên rồi."
Bộ lông thỏ tôn vốn đã rối bù xù, nhưng lúc này thì có thể thấy rõ vẻ ô ô tra tra trên người nó.
Lâm Thiên Du đưa tay lên, ấn một cái dứt khoát vào đầu thỏ tôn, lắc trái lắc phải nói: "Được rồi; im."
Thỏ tôn lập tức im lặng, Lâm Thiên Du vừa rụt tay lại, thỏ tôn lại kêu lên, "Gào gào!"
Lâm Thiên Du lại ấn tay xuống, lại im lặng.
Tay ấn đầu liền như công tắc âm thanh vậy, ấn xuống thì tắt, nâng lên thì mở.
Lâm Thiên Du thấy thú vị, ấn rồi xoa nó, "Ta muốn may quần áo đây, ngươi tự chơi một lúc nhé."
Nói xong câu đó, Lâm Thiên Du lại thử chậm rãi nhấc tay lên, thỏ tôn quả nhiên im lặng."À phải, vẫn chưa đặt tên cho các ngươi nhỉ." Lâm Thiên Du nghĩ, "Sư tử trắng và thỏ tôn đều chưa có tên, còn cả mèo hoang thảo nguyên nữa."
Tuy rằng mèo hoang thảo nguyên hiện tại vẫn khá cố chấp, mỗi ngày đúng giờ mang một con mồi tới, mang tới xong là quay đầu đi luôn.
Lâm Thiên Du nhéo nhéo giữa lông mày, tay cầm kim áo lông cũng chậm lại, "Đặt tên thật khó.""Sư tử trắng to..." Khi nghĩ tên, Lâm Thiên Du theo bản năng nhìn sang chỗ lều chắn mưa đối diện chỗ sư tử trắng.
Sư tử trắng đang ngủ say sưa trong thùng gỗ."Đoàn tử?"
Đoàn có nghĩa là một khối tròn, bộ lông của nó cuộn lại dưới bụng, nhìn qua liền thấy rõ một cục tròn vo."Vậy gọi Đoàn Tử nhé." Lâm Thiên Du khẽ nói: "Không phản đối là coi như đồng ý rồi đấy."
Nói đến cuối câu, nàng cố ý kéo dài âm cuối, cho đủ thời gian để sư tử trắng phản ứng.
Nhưng sư tử ngủ say sưa rõ ràng không hề phản ứng gì.
Lâm Thiên Du chốt lại, "Được; Đoàn Tử thích cái tên này."
【? ? ?】 【Sư tử trắng: Ta như vừa gặp ác mộng, mơ thấy có người đặt tên cho ta là Đoàn Tử.】 【Ha ha ha ghê quá vậy. Đoàn Tử không phải rất hay sao.】 【Hay thì hay! Nhưng không hề oai phong chút nào! Mềm như kẹo đường ấy.】 【Không gọi Sư Sư hoặc Bạch Bạch thì ngươi vui trộm rồi, ta tuyên bố, ta cũng thích cái tên Đoàn Tử này.】 Sư tử trắng đã có tên, còn thỏ tôn và mèo hoang thảo nguyên thì sao...
Lâm Thiên Du cuộn đầu ngón tay vào sợi chỉ, "Lông thỏ tôn lúc nào cũng xù tung lên, gọi Pháo Hoa thế nào? Mèo hoang thảo nguyên là Ly Hoa nhỏ, đều là hoa."
Hai trong ba con mèo con đáng yêu nhất thảo nguyên.
Đặt tên có chữ giống nhau cũng hợp tình hợp lý.
【Ngọa tào, xa lạ quá.】 【Trong khoảnh khắc đó ta cứ tưởng mình đi nhầm phòng livestream.】 Lâm Thiên Du tự thấy lần này đặt tên cũng không tệ, kết quả xem phản ứng của bình luận, liền cười nói: "Trình độ đặt tên của ta vẫn luôn rất ổn định được chứ."
Nàng giơ tay lên gãi gãi cái khăn choàng lông quanh cổ thỏ tôn, "Tiểu Pháo Hoa, ngươi nói có đúng không?"
Thỏ tôn chớp mắt, "Gào?"
Khi xe cứu hộ đến, sói thảo nguyên và sư tử trắng đang ngủ trong nhà đều tỉnh dậy.
Bách Chiêu vừa xuống xe, nghênh diện là sư tử trắng đi ra từ phòng bên cạnh, chuyện sư tử trắng cướp bóc đoàn làm phim vào sáng sớm hôm nay anh biết rồi, có động vật đến gần trạm cứu hộ, cho dù không phải nhân viên đang trực cũng cần phải cảnh giác.
May mà chưa đợi sư tử trắng nhe răng cảnh cáo, cửa phòng bên cạnh đã mở.
Bách Chiêu nói: "Lại gặp mặt rồi.""Chào buổi chiều." Lâm Thiên Du chỉ sang phải, "Mật Hoan ở bên kia, trên người nó có rất nhiều gai nhím.""Ừm, tôi đã nhìn thấy trong livestream rồi." Bách Chiêu cầm theo thùng chuyên dụng cho thú y, bên cạnh treo hai chiếc găng tay dày, là để dùng bắt mấy động vật nhỏ, để tránh lúc gây mê tiểu động vật sẽ giật mình, rồi quay lại cắn cho một cái.
Bách Chiêu ngập ngừng nói: "Nhưng như vậy thì bắt nó không dễ lắm."
Trên người Mật Hoan có gai nhím, anh làm việc này đã quen một tay bắt nhanh gọn rồi, nhưng sợ rằng khi giãy giụa sẽ bị đâm phải gai nhím.
Bách Chiêu cũng không cảm thấy có gì, chỉ sợ Lâm Thiên Du sẽ thấy kĩ thuật của anh quá đơn giản thô bạo, nên đã phòng ngừa trước."Không sao, ta đã thương lượng với nó rồi." Lâm Thiên Du đưa tay nhận thùng chuyên dụng từ tay Bách Chiêu, "Ta làm là được."
Bách Chiêu sờ sờ mũi, cảm thấy cô đầu đinh kia có vẻ không dễ bị thuyết phục cho lắm.
Đây chính là con nhím đầy gai nhím đang ngồi trên tảng đá ăn mật ong.
Bách Chiêu đi phía sau, cách một khoảng, để tránh sự có mặt của mình gây khúc mắc cho mối quan hệ thân thiết của Lâm Thiên Du. Hắn dừng lại trước căn nhà gỗ, "Nhà ngươi dựng cũng ổn đấy."
Hắn đánh giá ngôi nhà, và nhận ra con sư tử trắng cũng đang đánh giá mình. Hắn thực sự không dám ngoái đầu lại, sợ chỉ cần liếc mắt nhìn, con sư tử trắng sẽ hiểu lầm rằng hành động nhìn chằm chằm này là gây hấn, rồi lao vào cắn xé.
Hôm qua, Phong tổng bị sư tử trắng truy đuổi thảm thương thế nào, hắn vẫn còn nhớ như in.
Bách Chiêu nói: "Chờ chương trình kết thúc, cho ta làm ít tấm pin năng lượng mặt trời, để lắp tủ lạnh, điều hòa các kiểu."
Dù sao phòng rất rộng, có thể bày biện đồ đạc cứ bày hết lên.
Ngày nóng nực, đương nhiên vẫn là trong phòng điều hòa thoải mái nhất.
Như vậy, dù buổi tối nhiệt độ xuống, vẫn có thể bật gió mát.
Tủ lạnh thì càng là đồ dùng cơ bản.
Lâm Thiên Du nhíu mày, "Không có mấy thứ đó, ta cũng sẽ thường xuyên đến đây.""Ha ha." Tâm tư của Bách Chiêu bị vạch trần, "Ấy da, không phải là ta nghĩ rằng, ngươi ở ẩn trên thảo nguyên, điều kiện có kém hơn rừng mưa không chứ."
Lâm Thiên Du mở khóa chiếc rương hàng không, "Ngươi làm thế không sợ Bùi Phong gọi điện cho ngươi sao?"
Bách Chiêu vung tay, hùng hồn đáp: "Lúc ta đến đây đã không mang điện thoại rồi, đừng nói hắn gọi cho ta, kể cả hắn liên hệ với Phong tổng muốn gọi cho ta thì ta cũng chẳng nhận được tin gì cả."
Bùi Phong: "Cút."
Bách Chiêu: "????""Ngươi..." Bách Chiêu ngây người, "Ngươi từ đâu ra vậy? Ngươi vào kênh trò chuyện của chúng ta làm gì?!"
Nhân viên cứu hộ khi đi công tác nước ngoài bắt buộc phải mang theo bộ đàm hoặc điện thoại để liên lạc, đó là quy định cứng nhắc. Hôm nay, Bách Chiêu cố ý không mang, chỉ mở kênh trò chuyện khi lái xe, ai ngờ Bùi Phong lại nghe được cuộc trò chuyện của họ ở trên đảo!
Bùi Phong cười khẩy.
Bách Chiêu: "..."
Muốn đấm cho ngươi một phát.
Lâm Thiên Du cầm thùng ngồi xổm bên cạnh hang mật hoan đang đào, "Đến đây nào, đầu húi cua ca, chúng ta đi đến trạm cứu hộ."
Mật Hoan từ trong hang ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Thiên Du, lại nhìn chiếc rương hàng không bên cạnh.
Lâm Thiên Du mở cửa rộng hơn một chút, giải thích: "Ngươi vào trong này, tiện thể đi nhờ xe, bên trong có đệm êm ái, thoải mái lắm."
Nàng vỗ vỗ chiếc đệm mềm bên trong và lớp bọt biển mỏng bên trên, tất cả đều mềm mại.
Mật Hoan khua khua móng, không nói gì, cúi đầu đi vào.
Bách Chiêu nhìn phát sóng trực tiếp, thấy chiếc rương hàng không được mang đến đều là loại Cao gia rộng rãi, gai của mật hoan không chạm vào thành rương, bên trái, bên phải, trước, sau vẫn còn chỗ cử động, không đến mức quá chật chội."Nằm yên đi, đừng nhúc nhích." Lâm Thiên Du đóng cửa lại.
Cái cửa này chủ yếu là để phòng con vật nhỏ chạy ra, Mật Hoan đã nằm yên thì cũng không thể nhảy ra khi xe đang chạy, Lâm Thiên Du đóng lại để mỗi khi xe đi lại, cửa sẽ không chạm vào rương.
Lâm Thiên Du mang theo Mật Hoan trở về, vừa quay người đã sững sờ, "Đoàn Tử?""Hả?" Bách Chiêu vẫn giữ tư thế mặt hướng nhà gỗ, "Sao vậy?"
Lâm Thiên Du đến rồi, hắn rốt cuộc không cần phải giả bộ làm khúc gỗ nữa, kết quả vừa quay đầu, hắn cũng giật mình.
Cửa sau xe mở toang, con sư tử trắng nửa thân người đang cố chen vào.
Bách Chiêu: "????"
[Ha ha ha, Đoàn Tử to lớn như vậy, chưa bao giờ được đi xe, ngồi nhờ chút có làm sao!] [Đúng thế, đúng thế, cho nó ngồi, cho nó ngồi!] [Mấy người nhân viên làm việc chán thế, mở cái xe bé tẹo thế kia, lần sau nhớ mở xe tải ra nhé.] [Ghét thật! Sư tử trắng nhà ta đẹp trai khí chất thế này, to lớn chút thì đã sao? Càng to càng xù mang đi dạo càng ngầu chứ sao!] ..."Đoàn Tử cũng muốn đi cùng à?" Lâm Thiên Du tiến lên, đặt chiếc rương hàng không ở ghế phụ trước, "Ngươi ngồi không vừa đâu nha."
Sư tử trắng muốn quay đầu, nhưng không gian có hạn, đầu nó không ngóc lên được.
Bách Chiêu ngập ngừng nói: "Ừm... hàng ghế sau có thể gập xuống thông với cốp xe, gập hàng ghế sau là đủ chỗ cho nó rồi."
Lâm Thiên Du lặp lại câu này với sư tử trắng."Gầm!" Đoàn Tử chậm rãi tự mình lùi ra khỏi xe.
Bách Chiêu ấn gì đó ở ghế lái, lại sang một bên mở cửa xe, gập hàng ghế sau rồi đẩy về sau, theo tiếng trượt của ghế ngồi và lưng ghế ngả ra, có thể làm đệm mềm luôn."Được rồi."
Không gian lớn rồi, sư tử trắng có thể nằm duỗi thẳng chân ra."Đi thôi, chúng ta cũng lên xe." Lâm Thiên Du đặt chiếc rương hàng không đang ở ghế phụ lên đùi, chó sói thảo nguyên nhảy lên, nằm xuống dưới chân nàng.
Hai người ba con thú lông xù, nhét đầy cả xe.
Lâm Thiên Du ôm chặt chiếc rương hàng không trong lòng, có tay vịn sẽ càng vững chắc.
Mật Hoan hình như không có phản ứng gì với chiếc rương hàng không xa lạ cũng như chiếc xe ô tô, móng vuốt cứ cào vào đệm, thỉnh thoảng lại nhấc tấm đệm lên, tự chơi rất vui vẻ.
--- Trạm cứu hộ hôm nay đông người hơn so với lần trước đưa túi sói đến tiêm phòng.
Lúc đó là vì túi sói bài xích loài người, còn Mật Hoan thì không ngại điều đó, nên có không ít nhân viên xem phát sóng trực tiếp của Lâm Thiên Du, kể cả người không có ca trực cũng đến góp vui.
Nhưng nhân viên thì không được phép tự tiện đặt chân vào bệnh viện.
Trong phòng bệnh viện, vẫn chỉ có một bác sĩ.
Thấy Lâm Thiên Du và Bách Chiêu bước vào, bác sĩ đang rót nước chỉ vào giường khám nói: "Đến rồi à? Mật Hoan bị gai nhím đâm đúng không, cứ đặt nó lên đó là được."
Nói xong, bác sĩ đặt cốc nước xuống, quay người đi lấy găng tay.
Bình thường không phải lúc có nhiều người hội chẩn, đôi khi sẽ không quen việc trong phòng có quá nhiều người, thỉnh thoảng còn phải để người nhà ở ngoài chờ.
Nhưng nhìn con sư tử trắng và chó sói thảo nguyên đi theo sau lưng Lâm Thiên Du, và Bách Chiêu im lặng đóng cửa phía sau thì bác sĩ nghĩ ngợi, thực ra có nhiều người cũng không sao, không cần thiết phải đuổi ra, nhiều động vật thì lại náo nhiệt.
Trước kia Bách Chiêu nói sẽ có sư tử trắng và chó sói thảo nguyên đi cùng, nhưng tự mình chứng kiến vẫn khác với việc xem tin tức trên điện thoại rồi trả lời "Ok", cảm giác khác hoàn toàn.
Hỏi xong cũng thấy hối hận, muốn thu hồi tin nhắn đã trả lời.
Nhưng may là con sư tử trắng không có hứng thú gì với bác sĩ, ngược lại cứ như đang ở nhà mình, thản nhiên đi lại trong căn phòng không nhỏ.
Còn chó sói thảo nguyên thì cứ nhắm mắt đi theo sát Lâm Thiên Du, liếc cũng không thèm liếc những người khác.
Lâm Thiên Du mở chiếc rương hàng không ra, vỗ vỗ miếng đệm thấm hút đã trải sẵn, "Đến đây đi, nằm đây một lát sẽ ổn thôi."
Trên đường đi xe lắc lư, Mật Hoan sắp bị rung ngủ mất rồi.
Nghe thấy giọng Lâm Thiên Du, nó lắc đầu, lúc chui ra, móng vuốt còn dính một sợi chỉ.
Tấm đệm bên trong đã bị nó làm bẩn rồi.
Nó chú ý trong phòng trừ Lâm Thiên Du, còn có những người xa lạ mà nó đã gặp ở trên xe, thêm cả một người chưa từng gặp.
Mật Hoan lúc này đứng lên, nhe răng với bác sĩ, móng vuốt vung lên, trông như sắp đánh nhau đến nơi."Nàng là bác sĩ, giúp ngươi nhổ gai thôi, đừng nhe răng." Lâm Thiên Du đưa tay lên chắn trước mặt nó, vết thương còn chưa chữa đã muốn đánh nhau là sao, "Ngươi sắp biến thành nhím rồi đấy, trước tiên ngoan ngoãn nằm một lát đi, cẩn thận không lại bị thương thêm lần nữa."
Khuyên can Mật Hoan không được, Lâm Thiên Du không biết nên bắt đầu từ đâu, dứt khoát quay mặt đi, ngăn cản tầm nhìn của nó."Ồ, lại còn muốn đánh ta cơ." Bác sĩ hiển nhiên không phải lần đầu tiếp xúc với Mật Hoan, biết cái kiểu tính tình hễ không vừa mắt thì xù lông của con vật này, trên người cũng có đồ bảo hộ, ra hiệu với Lâm Thiên Du nói: "Ta bắt đầu được chứ?""Vâng." Lâm Thiên Du gật đầu, đồng thời giơ ngón trỏ lên đặt trước môi, đi đến bên cạnh chóp mũi Mật Hoan chạm nhẹ vào nó, "Không được cắn người nhé."
Mật Hoan liếm liếm mũi, rồi lại nằm xuống.
Bác sĩ không vội vàng bắt đầu, đầu ngón tay gạt gai nhím xung quanh ra, trước khi kiểm tra một lượt.
Lâm Thiên Du hỏi: "Vết thương có nghiêm trọng không?""Không nghiêm trọng, với cái da dày của nó, mấy cái gai này đều không đâm sâu, không bị thương vào mắt là được. Chỉ là trông gai nhím có vẻ nhiều nên hơi hù dọa thôi."
Bác sĩ sau khi kiểm tra không thấy vấn đề gì, lúc này mới cầm nhíp lên, gắp vào chỗ gai đâm, theo hướng gai nhím găm vào mà rút từ từ ra.
Tuy rằng không nghiêm trọng, nhưng bị đâm thế này chắc chắn vẫn sẽ có cảm giác.
Mật Hoan chỉ khịt mũi khi bị nhổ chiếc gai đầu tiên, sau đó thì không thèm nhấc mắt lên.
Từng chiếc gai nhím được lấy ra đặt trên khay.
Gai nhím còn có nhiều tác dụng, như làm phao câu cá cao cấp, đồ trang sức thủ công, và cả giá trị dược liệu.
Nhưng trước mắt thì giá trị dược liệu của nó chưa dùng đến.
Khi gai nhím trên người Mật Hoan được nhổ ra từng chiếc, vài cái còn dính chút máu, tuy không nhiều, nhưng nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy được.
Bác sĩ kê thuốc bôi toàn thân, ngoài ra còn kê thêm vòng cổ Elizabeth, "Cái này đeo vào cổ để nó khỏi liếm hết thuốc."
Vòng cổ Elizabeth bằng nhựa còn chưa chạm vào cổ Mật Hoan, nó đã há miệng ra định cắn."Đây là để phòng ngươi liếm thuốc." Lâm Thiên Du nói: "Ngươi ngửi thấy mùi thuốc trên người mình chưa? Cái đó không ăn được."
Mật hoan hừ một tiếng, rõ ràng là cho rằng mình sẽ không ngu ngốc đến mức đi liếm thuốc.
Bác sĩ bôi thuốc còn chưa xong, Lâm Thiên Du cũng không nóng nảy, ngược lại hỏi: "Vậy nếu người ngươi ngứa ngáy khó chịu, cũng sẽ không liếm chứ?"
Mật hoan nghiêng đầu, chắc như đinh đóng cột, "Gào!"
Sẽ không!
Lâm Thiên Du gật gật đầu, "Tốt; vậy không đeo cái này cũng được, nếu ngươi liếm thì ngươi đúng là đồ ngốc."
Mật hoan: "?"
Bình luận: 【? ? Đây là phép khích tướng?】 【gào khóc ngao ngao, con người quỷ kế đa đoan!】 Lâm Thiên Du thấy Mật hoan ngẩn người, như đang tự hỏi lời của mình, vì thế lại tiếp tục nói: "Thật sự không đeo sao? Nhỡ một cái không nhịn được, đợi phục hồi tinh thần thì đã liếm rồi thì làm sao? Vậy chẳng phải ngươi bất tri bất giác thành Mật hoan ngốc nghếch à.""Việc này nếu để sư tử biết...""A!" Mật hoan giơ móng vuốt đập bàn.
Quá mất mặt Mật hoan rồi!
Lâm Thiên Du kiểm tra vòng cổ Elizabeth, chọn xem cái nào vừa cỡ nhất, "Cái này chỉ cần đeo vài giờ, đến giờ thì tháo xuống là được."
Bôi thuốc một lần là đủ, khả năng phục hồi của Mật hoan đâu phải chuyện đùa.
Bị vòng một hồi, Mật hoan chưa hoàn toàn hiểu rõ phân tích ra ý gì, thấy Lâm Thiên Du dang hai tay, liền ngẩng đầu lên, theo nàng đi.
Lâm Thiên Du nhanh nhẹn đeo vòng Elizabeth vào cho nó.
Lúc này bác sĩ cũng đã bôi thuốc xong các vết thương trên người Mật hoan, chuyển sang đầu.
Một bàn tay đột nhiên vươn ra từ phía vòng Elizabeth, Mật hoan không chút do dự há miệng, "Gào!"
Cắn hụt, tay Lâm Thiên Du dừng ở cằm nó."Vết thương trên đầu để ta làm cho." Lông trên đầu ngắn, Lâm Thiên Du có thể thấy rõ chỗ nào bị thương.
Bác sĩ không từ chối, đưa thuốc mỡ cùng gạc cho nàng.
Mắt Mật hoan cố gắng ngước lên, nhưng tầm nhìn chỉ có thể bắt được gạc ở dưới gậy gỗ.
Bị lông nhím đâm rất đau, thuốc mỡ bôi vào mát lạnh, có thể giảm đau vết thương rất tốt.
Sau khi bôi thuốc mỡ dày cộp, Lâm Thiên Du cố gắng xoa đều, "Xong rồi."
Đầu Mật hoan mát lạnh, nghe Lâm Thiên Du nói vậy, theo bản năng liền muốn giơ tay sờ một chút.
Lâm Thiên Du nhẹ nhàng nói: "Mật hoan ngốc nghếch...""A?!" Mật hoan không phục ngẩng đầu, vẻ mặt như muốn nói ngươi có phải muốn đánh nhau không.
Lâm Thiên Du nín cười nói: "Ngươi làm dính lên móng vuốt, rồi khi liếm móng vuốt chẳng phải sẽ nuốt thuốc vào sao?"
Vừa mới nói xong, ăn phải thuốc mỡ bên ngoài chính là Mật hoan ngốc nghếch.
Mật hoan ngẩn người, hạ móng vuốt xuống, thật sự không chạm vào đầu mình nữa.
Bác sĩ nói: "Về cố gắng đừng dính nước, đợi thuốc mỡ hấp thụ hết thì sẽ tốt."
Mật hoan biết bơi, nên cũng phải chú ý một chút.
Lâm Thiên Du nhẹ gật đầu, đáp "Vâng"; "Cám ơn bác sĩ."
Miếng đệm bông bên trong lồng đã bị móc hết.
Bách Chiêu lấy tấm đệm đã hỏng trong lồng hàng không ra, thay một cái mới vào, "Nào, ngựa vằn không ở đây, ta đưa các ngươi về."
Mật hoan bị lông nhím đâm, tự chạy về cũng không có vấn đề gì.
Nhưng ngựa vằn không có ở đây, đường xa thế này, Lâm Thiên Du tự mình đi về cũng rất tốn thời gian.
Quen đường rồi, Mật hoan vào lồng hàng không một lần, bây giờ bị lông nhím đâm rồi lại chui vào, cái lồng hàng không giống như to gấp mấy lần, lăn lộn bên trong cũng không có vấn đề gì.
Lâm Thiên Du sờ đầu tiểu sói, quay đầu nhìn về phía Bạch Sư đang vin vào tủ, tò mò nhìn chằm chằm chai lọ bên trong, nói: "Đoàn Tử? Chúng ta phải đi rồi."
Bạch Sư liếc sang bên này một cái, từ trên tủ nhảy xuống.
Cái tủ bị đạp đến nghiêng theo khi Bạch Sư rời đi, cũng lần nữa rơi về vị trí cũ.
Ầm một tiếng, thuốc trong tủ lắc lư.
Bạch Sư đi đến bên cạnh Lâm Thiên Du cọ cọ nàng, xoay người liếc Bách Chiêu.
Bách Chiêu vốn đang đứng phía sau Lâm Thiên Du trực tiếp lùi lại ba bước, kéo giãn khoảng cách.
Lúc này Bạch Sư mới hài lòng.
Không để ý đến ánh mắt giao nhau của bọn họ, Lâm Thiên Du xách lồng hàng không lên, "Đi thôi."
Bách Chiêu: "Được."
--- Đi thang máy thẳng xuống tầng một."Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Còn chưa ra ngoài đã nghe thấy tiếng vật cứng cào vào đồ vật.
Bách Chiêu thấy vậy cũng không ngạc nhiên, "Bên ngoài có một con linh miêu, nó đến xin ăn thôi, không có ác ý đâu, một lát nữa cố gắng đừng xung đột với nó."
Lời này càng giống như nói với Bạch Sư và sói thảo nguyên hơn.
Bởi vì bình thường không ai chủ động đi trêu linh miêu, hay xung đột với linh miêu.
Nhưng giữa động vật với nhau, luôn có ác cảm khó hiểu với động vật khác, vừa gặp thì nhìn tới nhìn lui, sau đó khiêu khích rồi hà hơi, cuối cùng diễn biến thành đánh nhau, đã là quy trình cãi nhau thường thấy rồi.
Lâm Thiên Du hỏi: "Linh miêu cũng là bên bệnh viện cứu trợ hả?"
Linh miêu ở tầng một, hơn nữa lại ở ngoài hành lang đi ra đi vào.
Hầu như vừa bước ra khỏi thang máy, vừa quay đầu là có thể thấy.
Con linh miêu bốn chân chạm đất vẫn cao gần nửa người, miệng đang ngậm cái gì đó, đứng trước cửa, hai chân trước cào vào cửa loẹt xoẹt.
【Trời ạ, cái này mà cào lên người ta thì chẳng tím bầm mất thôi.】 【Chưa chắc, nhưng có lẽ sẽ sưng chỗ này chỗ kia thôi.】 【Linh miêu: Chào nhé; giao đồ ăn ra đây, ta đến lấy cơm.】 【Ghê vậy sao? Nếu nó mà cào cửa nhà ta thì kiểu gì ta cũng phải xông ra đánh nhau với nó chứ.】 【Đâu phải cào cửa, rõ ràng là đang mở cửa đấy chứ.】 ...
Cùng lúc Lâm Thiên Du nhìn thấy linh miêu, linh miêu cũng chú ý đến loài người ở cách đó không xa."Miệng nó ngậm là... chuột thảo nguyên hả?"
Còn có cả chuột chũi nữa, một loài động vật nhỏ giỏi chạy nhảy tràn đầy sức sống.
Hình như chúng không nằm trong thực đơn của linh miêu thì phải?
Đặc biệt là... đằng sau lại có thêm hai con linh miêu ngó đầu ra, miệng chúng cũng ngậm chuột chũi còn sống hay chết không rõ.
Linh miêu vốn là động vật sống theo bầy mà, sao nhiều con linh miêu tụ tập một chỗ như thế này, hơn nữa còn cùng nhau đến bên chỗ cứu trợ?
Chúng đang làm cái gì vậy?
Lâm Thiên Du: "??? " Tuy nghi hoặc, nhưng nàng vẫn giơ tay lên đặt lên người Bạch Sư, tránh để Bạch Sư xông ra đánh nhau với linh miêu.
Bách Chiêu bất đắc dĩ giải thích: "Thực ra đó là một sự cố thôi, có một đồng nghiệp của ta, hôm đó gặp linh miêu ngậm chuột chũi, chuột chũi cứ kêu mãi, trông tội nghiệp lắm. Thế là đồng nghiệp ta nhất thời không đành lòng, liền thả ít đồ ăn vặt có vị trái cây lên mặt đất.""Nghĩ là có đồ ăn thì ăn no rồi sẽ không ăn chuột chũi nữa."
Thả đồ ăn xong, đồng nghiệp kia cũng không đi ngay, liền núp trong bóng tối quan sát tình hình bên này."Món ăn vặt loại thịt quả thực hấp dẫn linh miêu hơn chuột chũi, thế là linh miêu bỏ chuột chũi, ăn hết đồ ăn."
Chuyện đến đây thì xem như là một việc đôi bên cùng có lợi.
Xui xẻo ở chỗ...
Bách Chiêu thở dài, mặt mày xám xịt, "Ngày hôm sau, ba con linh miêu ngậm chuột chũi chờ trước cổng trung tâm cứu trợ."
Khung cảnh đó thật là không dám tưởng tượng.
Ông lão gác cổng buổi sáng nhìn thấy, còn tưởng có ai đến gây sự, suýt chút nữa bị dọa cho lên cơn tim.
Lâm Thiên Du: "..."
【Ha ha ha, chuột chũi: Ai phát treo thưởng thế.】 【Linh miêu đây đâu phải bắt chuột chũi, rõ ràng là bắt lấy đồ ăn ngon vị thịt cơ mà.】 【Con chuột chũi đầu tiên: Ngươi không giết ta là định diệt tộc ta đấy à?】 Bách Chiêu sau khi tiếp xúc qua chuyện này, cũng thấy rất đau đầu, "Lúc ấy đồng nghiệp ta cũng để đồ ăn xuống, vừa đứng ở cửa vừa nói rõ với linh miêu, lần sau không cần bắt chuột chũi, muốn đến thì cứ đến, có thịt thì trung tâm cứu trợ vẫn đủ mà.""Sau khi chúng đi hết, đồng nghiệp ta liền thả chuột chũi đi, kết quả ngày thứ ba, thứ tư, rồi rải rác... chuột chũi vẫn bị bắt, mà linh miêu thì ngày càng nhiều."
Bách Chiêu nhìn mấy con đang cào cửa ở hành lang, "Bây giờ nhìn vẫn còn ít đấy."
Anh thậm chí còn nghi ngờ, bởi vì cái món đồ ăn vặt có vị thịt kia, tất cả linh miêu đều biết đến trung tâm cứu trợ này có thể đổi chuột chũi lấy đồ ăn.
Chuột chũi bị linh miêu ngậm đến mức sống không thiết sống nữa."Nếu có chuột chũi bị bắt lặp lại..." Lâm Thiên Du nheo mắt, thảm quá rồi."Này, lúc đó ta cũng nghĩ vậy, sau này khi thả, cố ý dùng mực giặt ướt đánh dấu lên tai chúng, thả rồi, ngày thứ hai lại bị bắt trở về."
Bách Chiêu vỗ tay một cái, "Đến lúc bị mang đến miệng vẫn còn đang nhai đồ ăn, chẳng có chút gì là hoảng sợ cả."
Cứ như con bị bắt đi bắt lại nhiều lần rồi, kinh nghiệm đầy mình.
Biết mình một lát sẽ được thả, sợ còn không thèm sợ.
Hơn nữa, bởi vì mấy lần trước thả không có đánh dấu gì, Bách Chiêu không biết con chuột chũi này chính xác đã bị bắt bao nhiêu lần, nhưng lần sau đến đếm thử thì có không ít con bị bắt đến ba lần.
Bách Chiêu không biết nghĩ đến điều gì, buồn cười nói: "Bây giờ chuột chũi bên ngoài gặp thiên địch, không trốn, mà chạy đi tìm linh miêu, thiên địch thì bị dọa cho chạy mất, còn nó thì bị ngậm đến chỗ cứu trợ, ăn một bữa rồi được thả."
Việc này gần như đã hình thành một dây chuyền cung ứng hoàn chỉnh rồi.
Bị thiệt thòi chỉ có trung tâm cứu trợ thôi."Ha ha..." Lâm Thiên Du thật sự nhịn không được cười ra tiếng.
【Chuột chũi: Từ phản kháng đến thuận theo, ai mà không thích có bữa ăn chực.】 【Đúng đúng, còn được ở trong môi trường yên tĩnh thoải mái, ăn thức ăn chuyên dụng cho chuột chũi sạch sẽ dinh dưỡng đầy đủ. Nếu là ta thì ta cũng thích.】 【Thiên địch: Ta thật sự cám ơn các người đấy.】 【Nha nha, ai đó thông báo cho thiên địch một tiếng đi, để thiên địch cũng đến đây ăn.】 Cứ như là mở tiệc vậy.
Còn rất náo nhiệt nữa chứ.
Lâm Thiên Du thấy vui, cười đến đau cả bụng.
Nàng điều chỉnh lại cảm xúc một chút, mặt vẫn tươi cười, hỏi: "Nếu không nói với linh miêu một tiếng, không bắt chuột chũi lại đây thì cũng có thể ăn thịt sao? Nhưng chuột chũi thích nơi này, linh miêu không mang chúng, liệu chúng có tự mình đến không?"
Đối với những con vật nhỏ yếu trên thảo nguyên mà nói, thật vất vả tìm được một nơi có đồ ăn ngon và an toàn, cái giá phải trả chỉ là bị con người vuốt ve, xoa bóp, ăn no rồi ngủ một giấc thì cũng quá tốt.
Bách Chiêu nghĩ ngợi, "Nói đi, nếu không ta sợ thiên địch của chuột chũi không tìm thấy đồ ăn mà chết đói, chuỗi sinh vật trên đảo bị đứt đoạn ở chỗ ta mất."
Hiệu ứng cánh bướm vẫn rất đáng sợ.
Một số thứ ngươi không để ý, cũng không cảm thấy quan trọng, nhưng cuối cùng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Cho dù biết thiên địch của chuột chũi còn có đồ ăn khác, nhưng nhỡ đâu, nhỡ không đúng lúc mà cứ theo tình huống này phát triển tiếp, chuột chũi ngày càng nhiều, thiên địch ngày càng ít thì sao.
Thật ra chuyện gì cũng nên được ngăn chặn từ bên ngoài.
Hơn nữa, ở trong một môi trường thoải mái, chuột chũi cũng sẽ mất đi khả năng cảm nhận nguy hiểm từ bên ngoài, trạm cứu hộ có thể nuôi dưỡng chúng, nhưng không thể nuôi mãi.
Sau này lại quyết định đem chuột chũi ra ngoài thì cũng đã muộn.
Bách Chiêu vẫn không muốn mạo hiểm như vậy, mười mấy năm sau vì chuyện này bị truy trách nhiệm, chó nhìn thấy cũng lắc đầu nói một tiếng thảm.
Lâm Thiên Du gật đầu, "Được, ta đi nói một tiếng."
Cô trấn an sư tử trắng và sói đồng cỏ, "Các ngươi ở đây chờ ta, đừng đi theo."
Khoảng cách càng gần, càng dễ phát sinh tranh chấp.
Sau khi trấn an xong hai con vật trong nhà, Lâm Thiên Du mới đi tới.
Nhưng vừa mới bước tới, còn chưa kịp mở miệng, linh miêu đối diện đã có động tĩnh.
Con linh miêu đứng ở trước cửa đi xuống, nheo mắt lại, "Ô gào..."
Sư tử trắng.
Lời chào hỏi của Lâm Thiên Du nghẹn lại trong cổ họng: "..."
Có nên mừng vì nó không nói mình rụng hết lông không?
Lâm Thiên Du thở dài, "Đúng, ta là sư tử trắng."
【 Ơ ơ? ? ? 】 【 ha ha ha ha linh miêu cũng nói Lâm tỷ là sư tử trắng sao? 】 【 tận mắt chứng kiến Lâm tỷ từ phủ nhận đến chấp nhận, cười chết ta. Cái đám này nhìn thấy sư đàn có khi đuổi theo Sư Vương đánh một trận ấy chứ. 】 ..."Trước không bàn chuyện này." Lâm Thiên Du nói ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề chính, "Nếu ngươi thích ăn thịt ở đây, ngươi có thể trực tiếp đến đây, không cần mang chuột chũi, nhưng chỗ này cho thịt cũng sẽ rất ít, chỉ trông vào mấy chỗ thịt này thì không đủ no, vẫn phải đi săn thôi."
Linh miêu gầm nhẹ.
Cánh cửa bị linh miêu cào nãy giờ hé ra một khe nhỏ.
Nhận thấy động tĩnh bên này, linh miêu không nói hai lời lại đứng lên, chân trước vỗ mạnh lên trên, nhân thế ấn xuống, cánh cửa liền nhanh chóng bị đẩy vào trong."A!"
Nhân viên làm việc bên trong tránh không kịp, trực tiếp bị cửa đập vào tường.
May mà giữa cửa và bức tường có một khoảng tam giác, nếu không lần này bị đập thật thì không chết cũng mất nửa cái mạng.
Nam sinh bên trong run rẩy thò tay ra, "Lâm, Lâm tỷ, cô khỏe; tôi tên là Ấn Ưu Nhưng, là một trong những thực tập sinh mới đến."
Giọng nghe có vẻ sắp khóc.
Lâm Thiên Du không nhìn thấy người, nhưng vẫn đáp lời: "Chào anh." Cô dừng một chút, lại nói: "Tôi cũng là thực tập sinh mới đến, chúng ta cùng đợt.""... Hả?" Ấn Ưu Nhưng trốn sau cánh cửa mờ mịt, nhìn Lâm Thiên Du trong buổi phát sóng trực tiếp đối mặt mãnh thú mà vẫn bình tĩnh thản nhiên, hắn còn tưởng rằng Lâm Thiên Du là tiền bối lâu năm ở trạm cứu hộ chứ.
Dù sao thì, dù ngươi có thể nói chuyện với động vật, ngươi cũng phải có gan đối mặt với những con vật đó chứ.
Nếu đổi lại người nhát gan, đứng trước mặt động vật mà bị sư tử hổ gầm lên một tiếng, thì đã sợ đến mức không dám nhúc nhích rồi, chứ đừng nói mở miệng nói chuyện, có khi quên cả thở.
Nhưng Lâm Thiên Du từ kỳ phát sóng trực tiếp đầu tiên, đã trông rất thành thạo rồi.
Ấn Ưu Nhưng thật ra không hứng thú với thể loại phát sóng trực tiếp kiểu này, là sau khi đi làm, cấp trên yêu cầu bắt buộc, hắn phải thức đêm xem bù lại.
Vừa nãy, khi bị linh miêu chắn cửa, hắn vẫn còn trốn trong phòng xem phát sóng trực tiếp.
Chủ yếu là việc cho ăn đồ có thể sẽ dẫn đến tình huống tương đối nguy hiểm, Ấn Ưu Nhưng dứt khoát, trực tiếp chọn không cho ăn khi linh miêu đến cửa.
Vậy mà mất thời gian, đợi linh miêu tự mình rời đi thôi.
Nếu không phải biết Lâm Thiên Du ở bên ngoài, thì hắn không thể nào mở cái cửa này.
Đối diện nhiều linh miêu như vậy, hắn cũng sợ chứ!
Lần đầu tiên cho ăn là phải đứng cách hàng rào sắt thả thịt vào chứ đâu có trực tiếp đưa đến tận miệng.
Sau này bị linh miêu tìm tới cửa, Ấn Ưu Nhưng vẫn luôn rất hoảng sợ, mỗi lần cho ăn đều buông xuống rồi chạy, chưa từng giao tiếp gì cả.
Ai mà biết linh miêu có đột nhiên ghét thịt mặn nhạt hôm nay rồi đớp cho một miếng đổi khẩu vị không chứ.
Bách Chiêu thấy hai người họ cứ đứng cách cửa trò chuyện, liền lên tiếng: "Ấn Ưu Nhưng anh ra đây đi, người ta không thấy mặt anh thì sao tính chuyện được.""Tôi..." Ấn Ưu Nhưng cố gắng đưa tay ra bên ngoài, lúc này mới chú ý, cánh cửa mở vào trong, mình có đưa tay ra theo khe cửa thì người bên ngoài cũng không nhìn thấy được.
Ấn Ưu Nhưng thử đẩy cửa, nhưng linh miêu vẫn đứng đó chờ, hắn run giọng: "Tôi không ra được."
Bách Chiêu nhìn đám linh miêu kia cũng thở dài.
Lâm Thiên Du nghĩ ngợi, "Các ngươi tới đây đi, về chuyện đồ ăn vặt, chúng ta nói chi tiết một chút?"
Móng vuốt linh miêu ấn chặt chuột chũi xuống, rõ ràng là sợ mình dùng đồ ăn vặt để đổi thịt mà lại bị mất lợi thế.—— Mặc dù chuột chũi dường như không có ý định chạy.
【 Cái biểu cảm của chuột chũi làm cười chết tôi. 】 【 Chuột chũi: Còn chưa bàn xong sao? Sao hôm nay lại thêm công đoạn nữa, cái này phải thêm lương chứ, mệt chết chuột rồi! 】 Lâm Thiên Du thấy chúng không dao động, đám mèo lớn thông minh đã biết giao dịch đồ ăn với con người rồi, nên không dễ dàng tin lời cô vài câu vậy.
Không nhìn thấy lợi ích, Lâm Thiên Du nghiêng đầu nói với Bách Chiêu: "Đưa cho ta phần thịt mà bình thường vẫn cho chúng nó làm đồ ăn vặt.""Được, chờ đã." Bách Chiêu quay người đi về kho hàng.
Về phần Ấn Ưu Nhưng ở sau cánh cửa...
Lâm Thiên Du quay đầu nhìn sư tử trắng, "Đoàn Tử?"
Lực từ trên cửa gắt gao đè cánh cửa vào tường.
Ấn Ưu Nhưng núp trong vùng tam giác an toàn duy nhất, trốn trong đó cũng không dám đứng thẳng người, vai trái dựa vào tường, vai phải dựa vào ván cửa, bị kẹp chặt, có thể là bị đè đến hơi đau, lúc này cũng đã tê rần rồi.
Không biết bao lâu trôi qua, trong đầu Ấn Ưu Nhưng toàn nghĩ Bách ca bao giờ mới cầm đồ ăn vặt về, nếu không thì chạy vào trong phòng cũng được, trên bàn có rất nhiều.
Đang suy nghĩ miên man, bỗng cảm thấy cánh cửa đang đè lên mình nới lỏng ra.
Ấn Ưu Nhưng thử nhúc nhích vai, cánh cửa liền phát ra một tiếng "cọt kẹt" khi bật ra ngoài.
Mở được rồi, mở thật rồi sao?
Ấn Ưu Nhưng thận trọng thò đầu ra, linh miêu không có ở đây! ?
Vẻ mặt vui mừng nhanh chóng lan ra khắp mặt, nhưng ngay sau đó, khóe miệng vừa hé ra đột nhiên cứng đờ lại.
Sư tử trắng nheo mắt, mặt không cảm xúc nhìn thẳng vào hắn.
Ngón tay đang bám vào cánh cửa từ từ kéo cửa lại, Ấn Ưu Nhưng trốn vào trong, coi như vừa rồi không có gì xảy ra.
【 Phụt —— sợ quá đi! 】 【 Bị linh miêu chặn ở cửa, rồi lại bị sư tử trắng mặt đơ đột kích, không sợ cũng khó. 】 【 Cái đám linh miêu dài hạn này sợ đến mặt mày trắng bệch. 】 Lâm Thiên Du theo sư tử trắng vào.
Linh miêu không tụ tập thành đàn để tấn công, chúng chưa trưởng thành đã tự tách ra đi kiếm sống rồi, nên khi đối mặt với sư tử trắng, dù bên cạnh có đồng loại, cũng không đoàn kết lại cùng nhau chống lại.
Cho nên, sau khi đánh giá lợi hại khi đánh nhau với sư tử trắng, chúng vẫn chọn rút lui, nhường lại khu vực phía trước này.
Dù chúng có đông, nhưng sư tử trắng cũng có hai con.
Dù một con trông có vẻ không được lợi hại cho lắm, nhưng dù sao thì nó cũng là sư tử.
Nhỡ hai con sư tử đánh lại chúng thì chúng kiểu gì cũng thua.
Nhìn kiểu nào thì linh miêu cũng không chiếm được lợi thế.
Huống hồ còn có sói đồng cỏ nữa.
Đấu tay đôi linh miêu có thể đánh lại sói đồng cỏ, nhưng rõ ràng là sư tử trắng sẽ không cho chúng cơ hội đánh lẻ."Ấn Ưu Nhưng?" Lâm Thiên Du mở cửa ra, "Sao không ra ngoài?""Sư... sư tử trắng...""Đừng sợ, là Đoàn Tử giúp anh giải vây." Lâm Thiên Du dễ dàng nắm lấy các đầu ngón tay đang run rẩy của Ấn Ưu Nhưng, mở cửa ra, thoáng nhìn Bách Chiêu mang bao tải lớn đựng đồ tới đây, cô nói: "Ra ngoài đi, Bách Chiêu cũng về rồi."
Linh miêu tương đối nhiều, lại cần được cho ăn no, lấy từng túi nhỏ một, sẽ dễ dàng khiến linh miêu vì không đủ đồ ăn mà đánh nhau.
Bách Chiêu không muốn phải chạy tới chạy lui mấy chuyến, dứt khoát lấy một bao lớn còn nguyên rồi đến luôn."Lâm tỷ, đây là đồ ăn vặt, cô xem dùng thế nào." Bách Chiêu hoạt động tay một chút."Được." Lâm Thiên Du đi ra, lên tiếng gọi, "Đoàn Tử, lại đây."
Sư tử trắng đang nhìn điện thoại, thấy Lâm Thiên Du di chuyển, nghe thấy giọng nói, liền bỏ buổi phát sóng trực tiếp trong điện thoại, quay người đi về phía Lâm Thiên Du.
Sói thảo nguyên ngửi ngửi đồ ăn vặt, Mật Hoan tự mình mở rương hàng không, móng vuốt ôm lấy gói thịt đồ ăn vặt, xé miệng ra, ngậm những hạt thịt bên trong rơi ra ăn.
Lâm Thiên Du nhìn thấy nó gài chốt cửa hai lần, ổ khóa này đối với Mật Hoan mà nói cũng quá đơn giản.
Lâm Thiên Du thấy nó ăn ngấu nghiến, miệng còn chưa nuốt xuống, móng vuốt đã ôm cái mới, "Đây là thịt gì mà động vật thích vậy?"
Đồ ăn thú cưng bên ngoài thường bán, có loại để thu hút động vật, sẽ cho thêm nhiều chất tạo sự thèm ăn.
Còn có không ít chất tạo sự thèm ăn đặc biệt, người ngửi không sao, chỉ là mùi thịt bình thường, nhưng động vật ăn thì ngấu nghiến, một miếng lại một miếng.
Bách Chiêu nói: "Ba loại thịt băm trộn lại, trong đó còn bỏ thêm mật ong, chắc mật ong hấp dẫn Mật Hoan hơn cả."
Giống như gấu đen, thích mật ong đến nỗi những đồ ăn có thêm mật ong đều không ngoại lệ, toàn bộ đều thích.
Đoán được Lâm Thiên Du lo lắng, Bách Chiêu cười nói: "Yên tâm đi, chỗ cứu trợ của chúng ta không phải một người làm chủ, chọn dùng chế độ trách nhiệm theo từng nhóm, liên quan rất nhiều người, nếu thực sự có nguyên liệu không tốt, có chất tạo sự thèm ăn, chắc chắn sẽ phát hiện ra trước."
Bách Chiêu còn ôm một xấp bát dùng một lần đến, "Ngươi lấy cái này chia cho mấy con linh miêu đi."
Chỗ cứu trợ này thỉnh thoảng có động vật nhỏ tới, tuy rằng không thể can thiệp sự phát triển tự nhiên, nhưng hễ thấy mấy bé động vật đáng yêu, là lại muốn sờ sờ, trên người có gì ném cho nó ăn một chút.
Để tránh nhân viên công tác tùy tiện đặt đồ ăn xuống đất, đến lúc động vật nhỏ ăn không hết, còn dư lại không ai ăn không ai quản, hư thối bốc mùi mà không tìm ra được chỗ, nên đặc biệt sắp xếp loại bát dùng một lần dễ phân hủy này.
Để màu trắng dưới đất cũng dễ khiến người khác chú ý, nhân viên công tác phía trước không chú ý, người tuần tra phía sau thấy sẽ tiện tay nhặt đi."Được." Lâm Thiên Du xé gói lớn cho miệng rộng thêm chút, múc đầy mấy bát, phía trên đều đống cao lên, như gò núi nhỏ.
Đồ ăn vặt xếp một hàng ở giữa, Lâm Thiên Du lui về sau mấy bước, ngồi xổm xuống nói: "Ăn hết chỗ này, chỗ cứu trợ sẽ không cung cấp đồ ăn nữa đâu."
Linh miêu giẫm lên chuột chũi, không trực tiếp đến ăn, mà là mặc cả với Lâm Thiên Du trước, "Rống..."
Lâm Thiên Du giơ ngón trỏ lắc trái phải, "Chuột chũi không phải tiền tệ thông dụng ở thảo nguyên."
[ Tiền tệ thông dụng? Ta chỉ biết ma quỷ cá là thông dụng ở đại dương thôi. ] [ Thông hay không thông, xem trước con chuột chũi còn sống không đã, ta cảm giác nó cũng ăn đất đào đường đi. ] [ Cảm giác chuột chũi rất muốn làm cái loại thông dụng này ha ha. ] ...
Lâm Thiên Du nói thế, linh miêu rõ ràng nghe không hiểu.
Bất đắc dĩ, Lâm Thiên Du chỉ có thể đổi cách, "Việc chỗ cứu trợ cung cấp đồ ăn ổn định cho các ngươi lâu dài, là vi phạm quy tắc."
Cái này ngược lại là thật, ghi trong sổ tay nhân viên.
Chỉ là Ấn Ưu ngay từ đầu không có ý định cung cấp ổn định, chẳng qua là thấy thì giúp, dựa vào ý nghĩ giúp được thì giúp, vừa không để linh miêu ngày hôm đó bị đói, vừa không để chuột chũi mất mạng trong miệng linh miêu.
Kỳ thực là một việc tốt vẹn cả đôi bên.
Nhưng việc tốt này, từ ngày thứ hai có nhiều linh miêu mang theo chuột chũi đến cửa thì thay đổi.
Giống như ngựa hoang đứt dây cương, bắt đầu chạy điên cuồng theo hướng làm trái quy định."Thảo nguyên tài nguyên phong phú, cũng không phải mùa khô." Dừng một chút, Lâm Thiên Du nói: "Nơi này chỉ là cái đảo, cho dù đến mùa khô, động vật di cư cũng không chạy thoát hòn đảo này, chỉ là đổi chỗ."
Nói cách khác, chúng nó không bao giờ thiếu đồ ăn."Tự mình đi săn còn có đồ ăn tươi, đồ làm thành phẩm thịt này, không ngon bằng ăn đồ tươi."
Linh miêu đùa giỡn con chuột chũi vẫn bất động, ngậm chuột chũi mang lại đây.
Lâm Thiên Du nhìn chuột chũi còn thở, bị dọa choáng thì cũng không thể lắm, dù sao khi nãy còn mở mắt ra khi bị ngậm mà, lúc này xỉu thì không đúng lúc lắm.
Cảm giác giống đang giả chết hoặc là... vì bị bắt nhiều lần, biết chắc mình sẽ được thả về, còn được bữa tối ngon lành, nên cho dù đối mặt với loài linh miêu ăn thịt thì cũng rất thong thả, thong thả đến mức —— mệt quá nhắm mắt luôn, ngủ say đặc biệt ngon.
Nhìn thế nào, con chuột chũi này đều là đứa gan to.
Vậy mà cũng ngủ ngon lành được.
Linh miêu ngồi xuống, "Rống...""Không đổi." Lâm Thiên Du dùng ngón tay chỉ từ bát đầu đến bát cuối cùng, lại lặp lại: "Ăn hết chỗ này, sau này không có nữa."
Linh miêu nhe răng.
Lâm Thiên Du dựa lưng vào sư tử trắng, tay vuốt lông sói thảo nguyên, đối mặt với linh miêu mất kiên nhẫn, vẫn thờ ơ như cũ, "Lần sau còn đến nữa, sẽ cho các ngươi chích thuốc mê, đưa về."
Trong câu nói có vẻ có mấy từ khóa làm linh miêu sững sờ, ánh mắt sư tử trắng liếc tới, làm nó thoáng giật mình, liếm liếm miệng, tuy không thích, nhưng vẫn miễn cưỡng đồng ý, "Ô!"
Nghe cuộc nói chuyện lần này kết thúc.
Chuột chũi vốn đang ngủ, biểu cảm từ lúc ngủ bị đánh thức thì ngơ ngác, dần dần biến thành mở to mắt kinh ngạc, "Chi?! Chíp chíp chíp, chíp? !"
Hình như đến lúc này, chuột chũi mới phản ứng được vừa rồi có chuyện gì.
Mấy bước nhảy đến trước mặt Lâm Thiên Du, đứng lên hùng hổ chỉ trỏ bằng móng vuốt, xoay người vỗ bốp xuống sàn, làm sàn rung lên, quay đầu lại chỉ linh miêu, "Chíp chíp chíp, chíp? !"
[ Chuột chũi: Đường sống của chuột đã bị cắt đứt, chẳng khác nào giết chuột cha chuột mẹ! ] [ Ơ? Đang nói gì vậy, con chuột chũi nhà ta tức đến dựng lông rồi kìa. ] [ Câu này khỏi cần phiên dịch, chửi hay thật. ] [ Ha ha ha chỗ cứu trợ đồng ý, linh miêu đồng ý, mỗi chuột chũi là không đồng ý. ] Nghĩ cũng phải.
Không bị linh miêu bắt tới, đi đâu mà tìm được nơi an toàn như này, lại còn có nhiều đồ ăn ngon nữa chứ.
Ăn cơm được một nửa lại bị đuổi chạy là một chuyện đáng sợ đến mức nào.
Bây giờ, lại có người muốn thủ tiêu phúc lợi của nó!
Con chuột chũi này sao nhịn nổi chứ!"Chíp, chíp chíp, chi!" Chuột chũi gào ầm lên, vừa kêu vừa chạy, thỉnh thoảng vướng chân ngã lăn trước mặt Lâm Thiên Du, có thể nói là làm người ta tức sôi máu.
Sói thảo nguyên hờ hững nghiêng đầu nhìn nó một cái, chuột chũi vừa nãy còn gào thét giờ ngay lập tức như bị bóp cổ.
Trầm mặc, cứng đờ mà im lặng.
Sói thảo nguyên bước một bước về phía nó.
Chuột chũi lúc này mới kêu thành tiếng: "Chi chi!"
Đồng ý!
Nghe nó nói vậy, sói thảo nguyên mới thu móng vuốt về.
[ Không ngoan hơn ba giây được. ] [ Cũng được đấy chứ, không ngờ giới hạn cuối cùng của chuột chũi cũng nhạy bén vậy. ] Chuột chũi giới hạn cuối cùng linh hoạt, đánh mất mỗi ngày một bữa ăn, tức giận xoa bụng, vồ lấy thịt đồ ăn vặt cắn một miếng, dừng lại một chút, cũng cúi đầu theo ăn."Được rồi, vậy nhiệm vụ hôm nay đến đây là kết thúc." Lâm Thiên Du đứng dậy, vỗ vỗ quần áo trên người, quay người nói với Bách Chiêu: "Cuộc nói chuyện của chúng ta tiến hành vô cùng thuận lợi."
Bách Chiêu: "..."
Hay cái cuộc nói chuyện.
Chủ yếu là kiểu ta nói ngươi nghe, ngươi không nghe ta liền để sư tử trắng và sói thảo nguyên đánh ngươi, không muốn bị đánh thì phải nghe thôi.
Cái này với đánh nhau một trận có khác gì đâu.
Ừm... có thể là có vẻ văn minh hơn chút xíu đi.
Trong gói lớn vẫn còn nhiều đồ ăn vặt, Lâm Thiên Du múc thêm cho sói thảo nguyên và sư tử trắng mỗi con một bát, còn có Mật Hoan đang ghé vào gói lớn ăn vui vẻ, cũng được riêng một bát."Bách! Bách!"
Vừa để đồ ăn xuống, Lâm Thiên Du còn chưa kịp ngồi xuống, một người nước ngoài vội vàng chạy vào, vẻ mặt hốt hoảng lo lắng, mặt mày đều đỏ hết cả.
Vừa chạy còn vừa chỉ ra ngoài cửa, như là muốn nói gì đó, kết quả thở hồng hộc, mãi vẫn không thốt được nửa chữ.
Bách Chiêu thấy sốt ruột, đi đến cửa mấy bước, đồng thời hỏi: "Sao vậy?"
Người nước ngoài vẫn đang cố gắng bình ổn hô hấp.
Bách Chiêu vừa ra đến cửa, nhìn thấy đàn sói trong sân, cùng với túi sói và báo săn đang đứng trong đàn sói thì rơi vào trầm mặc.
Ngay sau đó, anh ta không do dự quay đầu lại, "Lâm tỷ, có người tìm."
Tác giả có chuyện muốn nói: Âm thanh con nhím sử dụng được lấy từ internet.
Vừa viết xong, 12 giờ đêm không đổi mới, ta thức đêm viết đến rạng sáng không biết mấy giờ mới xong, mọi người thức dậy xem nhé, ba ba ba ba ~ cảm giác một ngày viết hai vạn chữ đã lâu rồi. Gào ngủ ngon ngủ sớm yêu tất cả mọi người...
