"Cái gì? Bắt đầu từ hôm nay, nàng phải ở cùng chỗ với ta sao?”
Kakashi nghe Kamishiro và Obito nói Hanare muốn ở cùng hắn, lập tức có chút nóng nảy.
Kamishiro buông tay nói: “Bằng không thì sao chứ, bây giờ thân phận của Hanare là tù binh Làng Lá, cũng không phải người Làng Lá, chắc chắn không thể nào phân nhà cho nàng được? Nếu không phải ở nhà ngươi, thì nàng chỉ có thể ở nhà tù Làng Lá thôi.”
Obito dùng ngón tay thúc mạnh vào người Kakashi: “Kakashi nhà ngươi, lẽ nào trong nhà cất giấu thứ gì không thể cho ai biết hả? Ngại không cho Hanare phát hiện sao?”
Kakashi sầm mặt, lớn tiếng nói: “Đương nhiên là không có!”
Nhưng mà, chính Kakashi khi nói ra lời này cũng thấy chột dạ, trong nhà hắn có cả bộ series Thiên Đường Tung Tăng, vì sống một mình nên hắn cứ để lung tung.
Kamishiro nói với Hanare: “Tên Kakashi này vừa độc miệng, lại hay làm bộ làm tịch kiểu muộn tao, còn rất háo sắc nữa. Ngươi ở cùng Kakashi thì phải chú ý nhiều vào, cẩn thận hắn đêm tập kích ngươi. Nếu hắn thật sự thú tính nổi lên, ngươi cứ hét lên, liều mạng mà hét. Có điều, có ai đến cứu ngươi hay không thì không chắc đâu. Ngươi chịu đựng được không?”
Hanare vẻ mặt kỳ quái nhìn Kamishiro.
Có ai đến cứu nàng hay không còn không chắc? Vậy nàng la hét thì có tác dụng gì?
Sau đó Hanare liếc nhìn Kakashi bằng khóe mắt.
Kakashi cả người sắp xù lông, hắn thành người như vậy từ khi nào? Còn đêm tập kích!
Nếu hắn muốn đêm tập kích, thì người đầu tiên hắn nhắm tới chính là hai tên Kamishiro và Obito này! Xé xác bọn hắn ra!
Hanare hít vào một hơi thật sâu, trên mặt không kìm được nở nụ cười: “Ân, ta chịu đựng được!”
Trước khi theo Kakashi, Hanare còn cần phải đến chỗ Yamanaka Inoichi một chuyến, để xác nhận thông tin tình báo liên quan tới Làng Lá trong đầu Hanare đã thực sự bị xóa bỏ, tiếp đó phải tạm thời phong ấn mắt phải của Hanare.
Ban đêm.
Kamishiro và Obito không ngủ ở nhà mình, hai người lúc này đang lén lén lút lút nấp bên ngoài cửa sổ nhà Kakashi để nhìn trộm.
“Kamishiro, ngươi nói xem Kakashi có đêm tập kích không?”
“Ta thấy là không đâu, tên đó chắc chắn sẽ cố nén để làm chính nhân quân tử.”
Obito đưa ra một nghi vấn: “Nếu đã chắc chắn là không, vậy chúng ta đang làm gì ở đây?”
“Ặc…” Kamishiro đột nhiên bị câu hỏi này làm khó.
Đúng vậy, nếu đã chắc là không thì bọn hắn tới nhìn trộm làm cái gì?
Kamishiro nói một cách chán nản: “Thôi bỏ đi, đến Izakaya làm một chén không?”
Obito gật đầu: “Vậy được rồi.”
Sau khi Kamishiro và Obito rời đi, Kakashi ở trong nhà mới thở phào nhẹ nhõm.
Kakashi sầm mặt lại, hắn biết ngay hai tên Kamishiro và Obito này sẽ giở trò này mà.
Kakashi chỉ vào một căn phòng và nói với Hanare: “Tiếp theo ngươi ở căn phòng này nhé.”
“Ân, được rồi, a, sao quyển sách này lại ở trên sàn thế?”
Hanare nhặt quyển sách trên sàn lên.
Mắt Kakashi lập tức mở to, hắn đã giấu hết bộ sách Thiên Đường Tung Tăng đi rồi, vậy mà vẫn còn sót lại một cuốn, đúng là cá lọt lưới.
‘Vèo’ một tiếng, Kakashi giật ngay lấy cuốn Thiên Đường Tung Tăng trên tay Hanare: “Không có gì, quyển sách này dùng để kê chân bàn thôi.”
“Vậy sao...”
Gương mặt Hanare ửng đỏ, rất rõ ràng, nàng biết cuốn Thiên Đường Tung Tăng.
Dù sao thì Thiên Đường Tung Tăng của Jiraiya cũng bán chạy khắp giới Ninja, là một gián điệp như nàng thì chuyện gì cũng biết một chút, nên không thể nào không biết được.
Hanare và Kakashi nằm trên giường ở hai phòng riêng.
Kakashi cảm thấy rất phiền phức, hắn chẳng có tình cảm gì với Hanare cả, dù sao trước hôm nay, hắn còn chẳng biết Hanare là ai, chỉ có thể nói đây là trùng hợp. Nếu không phải do hai tên khốn Kamishiro và Obito làm loạn, vốn dĩ hắn đã có thể hưởng thụ sự tự do tự tại khi ở một mình.
Giống như bây giờ, căn bản không cần phải lo lắng bộ Thiên Đường Tung Tăng trong nhà mình bị phát hiện.
Còn ở phòng khác, Hanare kéo chăn trùm qua đầu, không biết đang nghĩ đến điều gì mà khuôn mặt dần dần trở nên đỏ bừng.
Bên trong Izakaya.
Kamishiro dò hỏi: “Obito, ngươi với Rin thế nào rồi? Sao vẫn chưa kết hôn?”
Obito nhún vai: “Ta và Rin cũng không vội lắm. Giờ nhìn Kakashi có vẻ như mùa xuân cũng đến rồi, ta định xem tình hình thế nào, đến lúc đó tổ chức cùng lúc luôn.”
Kamishiro đột nhiên cười hề hề đầy gian xảo: “Tổ chức cùng lúc tốt lắm! Cứ như vậy, ta chỉ cần đưa một phần tiền mừng thôi!”
Obito nhếch mép: “Ngươi nhiều tiền như vậy, sao còn keo kiệt thế hả?”
Kamishiro càm ràm: “Ai cho ngươi cái ảo giác đó? Ta chế tạo khôi lỗi rất tốn tiền đấy!”
Obito tò mò nói: “Mà này, chẳng phải ở nhà ngươi bị quản rất nghiêm sao? Muộn thế này còn chưa về nhà, Pakura và Hikari không nói gì ngươi à?”
Kamishiro ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Nói cái gì thế! Ta ở nhà là nhất gia chi chủ, ta bảo các nàng đứng, tuyệt đối không dám ngồi! Ta bảo các nàng ngồi, thì tuyệt đối không dám nằm! Đây chính là uy nghiêm của nhất gia chi chủ! Dù ta đêm không về ngủ, các nàng cũng không dám nói gì!”
Obito đột nhiên lộ vẻ mặt đầy ẩn ý nhìn Kamishiro: “Thật không? Ta thấy chưa chắc đâu? Hơn nữa ta dám chắc, tối nay ngươi đi ra ngoài, chắc chắn không hề nói với Pakura và Hikari!”
Kamishiro xắn tay áo lên: “Hắc, ngươi xem thường ai đấy! Ta nói cho ngươi biết...”
Kamishiro bắt đầu khoác lác với Obito, nào là ăn cơm thì hắn tuyệt đối là người ăn miếng đầu tiên, tắm rửa cũng tuyệt đối là người tắm trước tiên, còn phải được xoa bóp các kiểu.
Vẻ mặt Obito đầy ẩn ý, dần dần chuyển sang thương hại.
Kamishiro cũng phát hiện vẻ mặt không thích hợp của Obito: “Ngươi làm cái bộ dạng đó làm gì?”
Đúng lúc này, hai cánh tay khoác lên vai Kamishiro từ hai bên trái phải.
“Ồ? Thì ra ngươi lợi hại như vậy à? Ngươi không nói, hai chúng ta còn chưa biết đấy.”
“Đúng là hưởng thụ thật nhỉ, lẳng lặng đi ra ngoài uống rượu với Obito, cũng không nói với chúng ta một tiếng, ngươi làm nhất gia chi chủ đúng là tốt thật đấy.”
Kamishiro nổi hết cả da gà, nói năng cũng lắp bắp: “Ta, ta chỉ là chưa kịp nói thôi, đều là do Obito! Là hắn ép ta tới đây, ta đã từ chối đủ kiểu, nhưng mà tên Obito này dai quá, ta không thể không tới!”
Obito trố mắt nghẹn họng nhìn Kamishiro: “Này, ngươi cũng quá không biết xấu hổ rồi đấy!”
Kamishiro không thèm để ý đến lời tranh cãi của Obito, vội vàng nói: “Pakura, Hikari, các ngươi đến vừa đúng lúc, hôm nay chúng ta vừa làm được một chuyện lớn đấy, chúng ta vừa ăn vừa nói!”
Kamishiro ân cần kéo Pakura và Uchiha Hikari ngồi xuống bên cạnh, sau đó kể lại chuyện xảy ra hôm nay cho Pakura và Uchiha Hikari nghe.
Pakura vừa cười vừa nói: “Ồ? Không ngờ mị lực của Kakashi cũng khá gớm nhỉ, hồi nhỏ cõng một nữ sinh về nhà, vậy mà lại cõng về được cả một người yêu.”
Uchiha Hikari bây giờ nói chuyện cũng có phần mang giọng điệu âm dương quái khí của Kamishiro: “Cũng chưa chắc đâu, chuyện còn chưa đâu vào đâu mà. Nghe Kamishiro và Obito nói, hình như Kakashi cũng không nhớ ra nàng ấy phải không? Có thể cuối cùng cũng không đến được với nhau.”
Kamishiro và Obito rất chắc chắn nói: “Nhất định sẽ được! Bởi vì, có hai người bạn thân chúng ta đang giúp hắn mà!”
Kamishiro và Obito đập tay nhau một cái, vẻ mặt tràn đầy nhiệt huyết.
Pakura và Uchiha Hikari giật giật khóe mắt, chính vì có hai người bọn họ ‘giúp đỡ’ nên mới có thể xảy ra vấn đề thì có!
