.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nội Ứng Konoha Bại Lộ, Cấp Trên Cũng Đã Chết Nên Làm Gì Tiếp Theo

Chương 414: Hinata, ngươi có phải hay không thích ta a?




Chương 414: Hinata, có phải ngươi thích ta không?
“Sakura, Sakura, ngươi sao thế? Sao lại ngẩn người ra vậy?” Thấy Sakura ngẩn người, Naruto huơ tay trước mặt nàng.
Sakura hoàn hồn, dùng ánh mắt đầy ai oán nhìn Naruto nói: “Giờ này, Sasuke chắc là đang tu luyện cùng Orochimaru đại nhân ở khu thí nghiệm của bộ phận nghiên cứu khoa học.” Naruto hào hứng nói: “Vậy à, vậy chúng ta đi thăm Kamishiro ca ca trước, rồi tiện thể ghé thăm Sasuke!” Sakura trề miệng ra sắp treo được cả bình xì dầu, tiện thể ghé thăm Sasuke? Rõ ràng là muốn đến thăm Sasuke mà!
Nếu không thì tại sao câu đầu tiên lại hỏi về Sasuke chứ!
Trong bộ phận nghiên cứu khoa học.
Sasuke vừa kết thúc một đợt tu luyện, đang ngồi nghỉ trên ghế.
Sasuke cầm khăn mặt lau mồ hôi trên mặt, chiếc khăn mặt trong tay lại đúng là màu vàng. Nhìn chiếc khăn, Sasuke có chút thất thần, bởi vì màu vàng này làm hắn nhớ đến cái đầu nhím vàng nào đó.
“Sasuke!” Sasuke nghe thấy một giọng nói quen thuộc đang gọi tên mình.
Sasuke sững người một chút, còn tưởng mình nghe nhầm.
Khi thấy bóng người tuy đã trưởng thành nhưng vô cùng quen thuộc kia xuất hiện trong tầm mắt, Sasuke kích động muốn đứng dậy, nhưng lập tức kìm nén lại.
Sasuke lạnh lùng nói: “Ồ, ngươi về rồi à.” Sakura thấy bộ dạng của Sasuke liền gào thét trong lòng, cái vẻ ngạo kiều này của Sasuke rõ ràng quá đi mất, khóe miệng đang nhếch lên kia không thể thu lại một chút sao, ai nhìn vào cũng thấy Sasuke bây giờ đang rất vui, vẻ mặt này chưa từng xuất hiện vì nàng bao giờ.
Ấm ức thật đấy nhưng không thể nói ra...
Naruto đi tới bên cạnh Sasuke, khoác vai hắn, cười híp mắt nói: “Lâu thế không gặp, sao mà lạnh nhạt thế, ta nhớ ngươi lắm đấy!” Sasuke hừ một tiếng: “Ta chẳng nhớ tên ngốc nhà ngươi chút nào cả!” Sakura trong lòng đã bất lực oán thầm, người mà trước đây lúc nào cũng hỏi nàng ‘Naruto về chưa?’ không phải Sasuke sao!
Naruto, Sasuke và Sakura cùng đi tới phòng nghiên cứu của Kamishiro.
Kamishiro thấy Naruto liền ngạc nhiên nói: “Đổi bộ quần áo trông có vẻ thông minh hơn chút rồi đấy.” Naruto phản bác: “Ta vốn đã rất thông minh rồi!” Sasuke bật cười một tiếng.
Naruto giận dỗi lườm Sasuke: “Sasuke ngươi cười cái gì!” Nhìn Naruto và Sasuke lại đấu khẩu với nhau, Sakura cảm thấy cảnh tượng này thật quen thuộc, thật vui mừng, Đội 7 lại đoàn tụ rồi, nhưng sao trong lòng lại thấy nhói đau thế này.
Naruto kể rất nhiều chuyện gặp phải khi đi du hành cùng Jiraiya, nói được khoảng một tiếng thì Kamishiro sa sầm mặt cắt ngang lời Naruto.
“Này, đủ rồi đấy, không cần kể chi tiết cả chuyện ngươi ăn gì mỗi ngày đâu! Ngươi nên đi gặp Minato đại nhân và Kushina tỷ tỷ đi chứ, ngươi về mà còn chưa gặp họ sao? Còn nữa, đừng quên Hinata, nàng nhớ ngươi lắm đấy.” Naruto nghi ngờ hỏi: “Hinata rất nhớ ta? Nhớ ta làm gì chứ?” Naruto chậm tiêu chỉ coi Hinata là bạn tốt, chẳng hề nghĩ đến khía cạnh khác.
Sasuke thì thầm một tiếng ‘Đồ ngốc’.
Trong lòng Sakura lại nảy sinh một ý nghĩ.
Hinata thích Naruto, đây là chuyện mà ai cũng biết, chỉ có điều Naruto là tên ngốc, hoàn toàn không nhận ra.
Nếu như nàng tác hợp cho Naruto và Hinata, vậy thì Naruto sẽ không tranh Sasuke với nàng nữa!
Đúng, cứ làm vậy đi!
Tuy nhiên, Sakura vừa quyết định xong thì trong lòng lại thấy có gì đó sai sai, sao tình địch của mình lại là con trai chứ! Lẽ nào nàng lại không có chút sức hấp dẫn nào, đến mức không bằng cả Naruto sao?
Naruto vốn định đi gặp Namikaze Minato trước, nhưng do Sakura hết sức đề nghị, Naruto quyết định đến tộc địa Hyuga thăm Hinata trước.
Dọc đường đi, Sakura nói cho Naruto biết Hinata nhớ hắn đến nhường nào.
Sakura nói đến khô cả miệng, cảm thấy Naruto dù ngốc đến đâu cũng phải nhận ra được chút gì đó rồi chứ.
Nhưng Sakura đã đánh giá quá cao Naruto rồi, ấy vậy mà sau cả buổi trời, Naruto lại đáp lại nàng một câu ‘Tại sao vậy?’, khiến Sakura tức đến ong cả đầu.
Sasuke cũng không nhịn được mà đảo mắt, Naruto vẫn chẳng thay đổi chút nào cả.
Sakura tức quá nói thẳng ra: “Bởi vì Hinata thích ngươi đó! Thích ngươi lâu lắm rồi, đồ ngốc!” Naruto trợn to hai mắt: “Ể! Thật không?” Sakura khẳng định: “Đương nhiên là thật rồi, ngươi không thấy Hinata đối xử với ngươi rất khác so với những người khác sao? Lát nữa ngươi có thể tự mình kiểm chứng xem!” Naruto ngẫm nghĩ, hình như đúng là có chút không giống. Khi nói chuyện với người khác, Hinata rất bình thường, nhưng mỗi lần nói chuyện với hắn, Hinata đều không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Sakura thấy Naruto trầm ngâm suy nghĩ, lập tức cảm thấy có hi vọng, liền lập tức thừa thắng xông lên.
Ba người đi tới tộc địa Hyuga.
Việc ra vào tộc địa Hyuga bây giờ không còn nghiêm ngặt như trước nữa, hai ninja Hyuga canh gác cũng nhận ra Naruto, Sasuke và Sakura, dù sao họ cũng là đệ tử của Sannin Làng Lá, khá là nổi tiếng.
Sau khi vào tộc địa Hyuga, trong sân nhà Hinata, họ thấy Hinata đang luyện tập cùng Hanabi.
“Hinata!” Naruto vừa vẫy tay với Hinata, vừa gọi tên nàng.
Hinata dừng động tác tay lại, ngạc nhiên nhìn về phía Naruto.
Hinata chạy nhỏ tới trước mặt Naruto: “Naruto, ngươi về lúc nào thế?” “Ta vừa về hôm nay, Hinata...” Naruto nhìn thẳng vào mắt Hinata, khiến Hinata lập tức cảm thấy mặt mình nóng lên.
Sakura và Sasuke kinh ngạc nhìn Naruto, lẽ nào...
“Hinata, có phải ngươi thích ta không?” Sakura và Sasuke loạng choạng một cái, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Hinata và Hanabi đứng cạnh đều trợn mắt há mồm nhìn Naruto.
Không nhịn được nữa, Sakura túm lấy tai Naruto và gào lên: “Ngươi đúng là đồ ngốc, bảo ngươi kiểm chứng, chứ không phải bảo ngươi hỏi thẳng thừng như vậy!” Sasuke ôm trán, vậy mà vừa rồi hắn còn nghĩ Naruto sắp thông suốt.
Sắc mặt Hinata lập tức đỏ bừng rồi chuyển sang tím, trên đầu như bốc khói trắng, cả người lảo đảo, trông như sắp ngã xuống đất.
“Hinata!” Naruto bước tới một bước đỡ lấy Hinata.
Naruto lo lắng hỏi: “Hinata, ngươi không sao chứ?” Hinata nhìn thấy Naruto ở ngay trước mắt, liền ngất đi.
“Ể? Hinata! Hinata!” Naruto không ngừng lay Hinata, định đánh thức nàng dậy.
Hanabi khóe miệng giật giật, nàng cũng biết tỷ tỷ mình thích Naruto, dù sao Hinata cũng thường vô tình nhắc đến Naruto, mà mỗi lần nhắc đến Naruto lại mang một vẻ mặt hạnh phúc, nhưng không ngờ Hinata lại chẳng có chút sức đề kháng nào trước Naruto như vậy.
Sakura đấm một cái vào đầu Naruto: “Đừng lay nữa, không thấy Hinata ngất rồi à?” “Giao tỷ tỷ cho ta đi.” Hanabi đỡ lấy Hinata từ tay Naruto.
Naruto ôm cục u trên đầu, ấm ức nói: “Ta có làm gì đâu, sao Hinata lại đột nhiên ngất đi vậy?” Sakura bỗng cảm thấy thật bất lực, sao lại có người ngốc đến thế chứ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.