Nông Dân Làm Giàu Gà Trống Nuôi Con

Chương 20: Người thắng là người ra giá cao nhất !




Mình bán ô mai với giá 40 tệ một cân cho Bạch Quả Viên, nhưng Bạch Quả Viên sau một đợt tiếp thị, qua tay bán với giá cao hơn nhiều
Còn mình không hề được trích chút phần trăm nào
Có thể..
Nếu như mình dùng phương thức đấu giá thì sao
Ai trả giá cao thì được
Vậy chẳng phải mình kiếm được càng nhiều sao
Lâm Phong nghĩ tới đây, trong đầu cũng dần hiện ra một kế hoạch sơ bộ
Đầu tiên anh đi đến cửa hàng chuyên bán thức ăn cho cá, mua thức ăn chuyên dành cho cá chép
Sau đó anh đi mua đồ ăn rồi mới vội vã trở về nhà
Anh truy cập vào Bilibili, đây là trang web có hàng triệu người theo dõi
Nếu muốn tăng cao tính phổ biến cũng như giá trị của sản phẩm thì không thể thiếu đi một đợt quảng bá
Tự mình livestream là không khả thi, bởi vì anh không thể để lộ mẫu ruộng của mình được
Như vậy thì chỉ có một cách khác, đó là tìm một người sáng tạo nội dung, để họ làm một bài marketing cho sản phẩm
Sau đó chính mình quảng cáo chiêu hàng, như vậy thì có thể giúp cho sản phẩm của mình nổi tiếng nhanh chóng
Nghĩ tới liền làm
Lâm Phong nhanh chóng mở ứng dụng Bilibili lên, tìm kiếm một vài video có số lượt xem cao nhất, cuối cùng tập trung xem loạt video của Kính Hãn Thanh
Hiếu kỳ, thử những điều mới mẻ, ở trên Bilibili có rất nhiều fan hâm mộ, y là một uploader siêu nổi
Bên trên cũng đính kèm thông tin liên hệ công việc với y, Lâm Phong suy tư, dựa theo địa chỉ trên đó gửi qua một email, kèm theo một tấm ảnh chụp quả anh đào của mình
Sau khi làm xong tất cả, Lâm Phong về nhà trên chiếc xe điện ba bánh của mình
Nhưng vừa đến cửa nhà thì thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi xổm hút thuốc lá ở phía trước
Lâm Phong híp mắt, có chút chần chừ
Người đàn ông này..
Không phải đang theo dõi đó chứ
Dù sao an ninh của khu vực này rất khác với những khu dân cư cao cấp kia, rất nhiều tội phạm lưu lạc thích lượn lờ quanh đây
Lâm Phong nheo mắt lại, nhìn về phía hành lang xem có vật gì cầm tiện tay hay không
Người kia hút xong điếu thuốc, ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Lâm Phong liền lên tiếng
“Cho hỏi, cậu có biết chủ nhà này đi đâu rồi không
Cậu là hàng xóm nhà này hả?”
Chủ nhà này
Không phải là mình hay sao
Lâm Phong kỳ quái nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên này, hình như mình đâu có quen biết y đâu nhỉ
“Là tôi đây, anh có việc gì không?”
Đôi mắt của người kia sáng rực lên khi nghe thấy chính là Lâm Phong
“Là như này, tôi là giám sát của Auk Air Conditioner, là người chịu trách nhiệm về mảng bán hàng
Không phải hôm qua cậu đã đưa anh đào cho mấy thằng cu lắp đặt bên chúng tôi hay sao
Chúng nó đưa cho tôi 2 quả, anh đào đó ăn rất ngon
Con gái tôi rất thích, mà cô bé chuẩn bị thi vào đại học, cho nên...”
Người đàn ông trung niên xoa tay vô cùng ngại ngùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu người muốn là mình thì coi như thôi
Nhưng hết lần này tới lần khác lại là đứa con gái của mình
Mà còn chưa đầy một tháng nữa là phải tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, bạc đãi ai chứ sao có thể bạc đãi cô nãi nãi này được a
Y nói xong liền vội vàng móc thẻ công tác đưa cho Lâm Phong
Lâm Phong tò mò nhìn xem, chợt lông mày nhảy dựng lên
Thật đúng là
“Vậy thì vào đây.”
Lâm Phong mở cửa, người đàn ông cũng đi theo vào
Y bình tĩnh nhìn thoáng qua gia cảnh của Lâm Phong, những người lao động bình thường, thậm chí còn không bằng một nửa nhà của chính mình, bỗng trong lòng hơi chút cảm động
Lâm Phong không để ý, anh quay sang nhìn người đàn ông trung niên, nói: “Tôi vừa hái mấy quả anh đào để trong phòng con gái, phòng cô bé có máy điều hòa, giữ được độ tươi ngon hơn, cũng sẽ không bị hư
Anh đứng đây chờ tôi một lát, tôi sẽ trở ra ngay.”
Lâm Phong vừa nói vừa mở cửa, bước vào phòng Thiến Thiến
Sau khi đi vào, hắn cảnh giác đóng kín cửa phòng
Dù sao giờ là lắc mình tiến vào không gian hái quả anh đào, nếu bị người khác nhìn thấy, không chừng sẽ bị coi là yêu quái
Lâm Phong tìm một cái bao ni lông, bước vào không gian và hái một túi đầy anh đào
Không phải là anh làm từ thiện, nhưng với tư cách là một người cha, anh có thể hiểu được tấm lòng người trung niên dành cho con gái mình
Lâm Phong đi ra, đưa anh đào cho y
Cái túi nặng trịch, chắc phải bảy tám cân
Người trung niên cảm kích đến mức móc từ trong túi ra một xấp nhân dân tệ dày cộp đưa cho Lâm Phong, hào hứng nói: “Tôi không biết cậu muốn bán số anh đào này với giá bao nhiêu một cân, nhưng tôi nghĩ nó hẳn không rẻ
Đây là 3000 nhân dân tệ
Là tiền anh đào của tôi!”
Lâm Phong vội vàng từ chối, nhưng người trung niên trước mặt cực kỳ kiên quyết nhét tiền vào tay anh
“Được rồi
Không tranh cãi chuyện này nữa
Khi nào còn có lần sau thì cậu giảm giá cho tôi!”
Dứt lời, y bỏ đi cùng với một túi đầy anh đào
Lâm Phong cất tiền đi, sau đó đóng cửa lại, vừa mở điện thoại lên thì đã thấy tin nhắn từ Studio của Kính Hãn Thanh
Nội dung là anh ta có thể nhận quảng cáo, nhưng giá là 5 vạn nhân dân tệ, hơn nữa còn phải tự chịu chi phí
Lâm Phong líu lưỡi
Phí quảng cáo hiện nay thực sự rất đắt
Nhưng anh cũng biết đây thực sự là giá trên thị trường
Anh gửi lại một email, phút chốc bên kia đã hồi đáp lại một số điện thoại di động
Lâm Phong gọi điện thoại tới, hẹn thời gian là ngày mai
Nhìn thời gian, đã đến giờ phải đi đón Thiến Thiến
Hôm nay thời tiết hơi nóng, anh tìm bình nước của Thiến Thiến, rót đầy linh tuyền
Sau đó anh đội mũ lưỡi trai lên, chiếc mũ rơm nhỏ của Thiến Thiến cũng đội lên rồi mới đi ra ngoài
5 giờ ở Thượng Hải, mặt trời vẫn chưa lặn
Đường phố đông đúc xe cộ, cái nóng như muốn bốc hơi, cực kỳ nóng
May là Lâm Phong đổ đầy cho mình một bình linh tuyền, vừa chạy xe ba gác vừa uống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ chốc lát sau, nước linh tuyền đã vơi đi một nửa, nhưng xe ba gác chỉ có một cái quạt trần nhỏ, máy điều hòa cũng không có, vẫn là rất nóng
Nửa giờ sau, Lâm Phong cuối cùng cũng đến nhà trẻ của Thiến Thiến
Anh mặc chiếc áo tay lỡ ướt dính trên người, mũ lưỡi trai cũng thấm ra một vòng mồ hôi, làm cho tóc bị siết cho ra dấu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Chậc chậc, hôm nay thật là nóng!”
Anh chép miệng, cầm bình nước của Thiến Thiến nhảy xuống xe
Từ xa, anh đã nhìn thấy Thiến Thiến mặc một chiếc váy nhỏ màu trắng, đang mỉm cười và vẫy tay gọi anh
“Ba ba, Thiến Thiến ở đây!”
Cô bé hướng về phía Lâm Phong hô hào, cặp chân nhỏ ngắn nhảy lên bịch bịch
Nếu không phải cô giáo Lệ Lệ vẫn ra hiệu mọi người yên lặng, đoán chừng cô bé sẽ ngay lập tức lao về phía ba mình
“Thiến Thiến có ngoan ngoãn nghe lời không?”
Lâm Phong bước đến cửa nhà trẻ, nhìn Thiến Thiến cười nói
Cái đầu nhỏ của Thiến Thiến gật như gà mổ thúc, cô bé kéo tay cô giáo Lệ Lệ, làm nũng nói: “Cô giáo Lệ Lệ, cô giáo Lệ Lệ, Thiến Thiến có nghe lời không?”
Cô giáo Lệ Lệ bất lực mỉm cười, vuốt ve mái tóc xù của Thiến Thiến, gật đầu nói: “Tất nhiên rồi
Thiến Thiến ngoan ngoãn và thông minh nhất!”
Trong lòng Lâm Phong cũng ấm áp
Dù không biết mẹ của đứa nhỏ này là ai, nhưng có thể chắc chắn là gien tốt
Anh học không giỏi, chứ càng đừng nói tới mấy sở trường khác như vẽ tranh..
Thiến Thiến không kịp đợi mà nhào vào lồng ngực Lâm Phong, anh bế cô bé lên, nói với cô giáo Lệ Lệ: “Cô giáo Lệ Lệ, cô có đề cử nào về lớp năng khiếu vẽ tranh cho Thiến Thiến không
Bé rất thích vẽ tranh, ở nhà rảnh rỗi là vẽ, nhưng tôi lại không hiểu gì cả, với lại cũng không muốn làm lãng phí tài năng của con bé.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.