Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 114: - Vay tiền 2







Vay tiền 2
“Ngươi……” Tiêu Cường phẫn nộ và ngượng ngùng đứng lên
Tuy ngày xưa có mâu thuẫn một chút, nhưng ông ta nghĩ ông là một trưởng bối, đã chủ động hạ mình mang lễ tới cửa, tiểu tử khốn kiếp Tiêu Liệt này vậy mà lại không cảm kích
Tiêu Liệt lãnh đạm đứng lên: “Đại bá phải đi sao
Vậy ta không tiễn nữa, trong nhà còn có một đống việc, quà lễ này ngài cũng đừng quên mang về.”
Thấy hắn còn dám chủ động đuổi ông đi, ở lại đây cũng không có ý nghĩa gì, Tiêu Cường giận đến mức đỏ bừng mặt, nhíu chặt mi lại, nhấc cái rổ lên đi ra sân
Đi tới cửa, Tiêu Cường lại xoay người lạnh lùng buông thêm một câu: “Tiêu Liệt, nghe trưởng bối khuyên một câu, mọi việc phải giữ lại một đường, ngày nào đó mới nhìn mặt nhau được.”
Khuôn mặt Tiêu Liệt thờ ơ, chỉ trách ngày xưa hắn để lại quá nhiều đường, mới khiến người ta không ngừng tới cửa khinh thường, sỉ nhục
“Không dám làm phiền Tiêu đại bá chỉ điểm, lời khuyên bảo quý giá này ngài vẫn nên để lại cho nhà mình đi
Đi thong thả.”
Nói xong, hắn liền đóng cửa viện lại
Tiêu Cường nhìn cánh cửa chợt đóng lại, chỉ cảm thấy hôm nay mặt mũi đều bị một đứa tiểu bối ném xuống đất giẫm đạp, chung quanh dường như cũng có rất nhiều ánh mắt nhìn trộm đang nhìn ông mà chế giễu
Ông đột nhiên nhấc chân đạp một cái vào cửa nhà Tiêu Liệt cho hả giận, ngay sau đó xoay người nhanh chân bước đi
Tiêu Liệt trở về trong phòng, Phó Yên đã thu dọn xong ly chén trên bàn
“Tiễn đi rồi?”
“Ừ.” Tiêu Liệt trầm mặc mà ngồi xuống
Lúc trước nàng lui xuống một bên, tiếng nói chuyện đứt quãng truyền đến, cũng nghe rõ là chuyện gì xảy ra
Phó Yên nói tiếp: “Đừng bận tâm, chúng ta cứ tránh xa bọn họ một chút là được, để bọn họ tự mình lo liệu đi.”
“Sính lễ đòi mười lượng liền đi mượn mười lượng, nếu thật sự cho mượn, e là chẳng khác gì ném bánh bao thịt để đuổi chó, một đi không trở lại.” Phó Yên cười nhạo nói: “Ban ngày ban mặt, sao lại nằm mơ như vậy nhỉ.”
“Được rồi được rồi, bận tâm tới bọn họ làm gì
Đi đi đi, đi thử giày mới ta làm cho chàng xem có hợp chân không.” Phó Yên kéo Tiêu Liệt quay trở về căn phòng phía đông thử giày
**
Mặt trời chiều ngả về hướng tây, để lại ánh nắng màu vàng cam vẫn đang vương vấn khắp thiên địa
Góc thôn hướng tây đang yên tĩnh chợt truyền đến tiếng gọi cầu cứu cùng tiếng gậy gộc gõ vang hết đợt này đến đợt khác
Tiếng vang càng lúc càng lớn, càng lúc càng ồn ào
Nghe được tiếng vang, Tiêu Liệt mang theo cung tên và trường đao từ hậu viện chạy ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi ngang qua thấy Phó Yên A Giản đứng ở trong sân, hắn vội vàng dặn dò nói: “Để ta đi xem
Các nàng giữ cửa khóa kỹ.”
Phó Yên gật đầu, chờ sau khi hắn rời đi liền nhanh chóng khóa kỹ cửa viện, ôm Tiêu Giản ngồi trở lại nhà chính chờ Tiêu Liệt về
Nương theo tiếng vang đi tìm, vẫn là ở đồng ruộng của nhà Thôi Nhị bá
Chờ đến khi hắn tới nơi, chỉ nhìn thấy heo rừng phá vòng vây của người dân trong thôn, nghênh ngang đi, một lần nữa chạy lên núi
Thôi nhị bá té lăn ra đất, một đám người vây quanh ông xem xét
Đám hán tử vây quanh thi nhau toát mồ hôi hột, có người đùn đẩy lẫn nhau: “Đều tại ngươi, vừa rồi heo rừng chạy thoát từ chỗ của ngươi!”
“Nói thì hay, các ngươi không lui lại chắc
Chẳng phải ngươi cũng đứng ở chỗ này sao.”
“Kia không phải là heo rừng sao, thật to lớn, các ngươi có thấy răng nanh kia không, sợ quá đi mất.”
“Với thân thể này của ta, cái cuốc không thể chống lại con heo rừng húc tới được.”
“Được rồi, đừng tranh cãi nữa, người không sao là được.”
Tiêu Liệt đi lên trước hỏi: “Thôi nhị bá thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có bị thương không?”
Một bà thím tránh ra nói cho hắn: “Không có chuyện lớn gì, chẳng qua lúc chạy trốn heo rừng thì bị trẹo chân.”
Thôi nhị bá ngã ngồi trên mặt đất, chân đang đau, hắn đập xuống mặt đất mắng nhiếc: “Đồ trời đánh này, sao con súc sinh ấy lại tới nữa
lại chỉ chọn nhà ta mà gây họa, ta vừa mới trồng lại cây mầm”
Lúc này trưởng thôn cũng nghe thấy âm thanh, chạy tới đây dò hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Đám hán tử cầm gậy gộc và cái cuốc mồm năm miệng mười mà thuật lại chuyện vừa nãy một lần

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.