Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 154: - Giới hạn số lượng mua 2







Giới hạn số lượng mua 2
Hộp giấy và giấy dầu đóng gói này cũng được đặt riêng, bao bì của giấy đóng gói có chữ Phúc Khí Điềm Phẩm cùng hoa văn nhãn hiệu hình hoa mai
Để hình thành nét độc đáo đặc sắc của cửa hàng nhà bọn họ
Vừa đẹp vừa ngon, rất dễ tuyên truyền
“Tới đây, tới đây!” gã sai vặt Viên phủ nhanh chóng chạy đến trước mặt Tiêu Liệt, tiếp nhận cái hộp này
Hắn phải đưa đồ vật này về trước, sau đó bẩm báo một tiếng với quản gia, sau đó lại sai người trong phủ tới đây xếp hàng mua một lần nữa
Ái chà, hẳn quả là quá thông minh
Gã sai vặt này mới vừa đi, người xếp hàng chờ phía sau lập tức tiến lên, trả tiền gọn gàng: “Ta cũng mua giống vị vừa nãy, mua đủ các loại
Bánh kem cũng muốn!”
“Được, ta sẽ viết hóa đơn cho ngài.” Phó Yên cười đáp lời, đồng thời truyền đạt cho Tiêu Liệt: “Khách số 2 mỗi loại mười lăm cái, cộng thêm một cái bánh kem nhỏ.”
Vị khách số 2 cũng tự giác đi đến bên kia, chờ Tiêu Liệt đóng gói xong
Trong một lát, Phó Yên và Tiêu Liệt bận đến chóng mặt
Nghe thấy một cái bánh kem gì đó mà giá năm lượng không những phải đặt cọc một lượng mà còn phải xếp hàng chờ làm, ông chủ cửa hàng của nhà khác tới tìm hiểu tin tức liền kinh hoảng không thôi
Còn không đợi bọn họ có phản ứng đã nghe Phó Yên hỏi: “Vị khách nhân này, hai mươi cái bánh kem được đặt trước ngày mai sẽ có, bánh của ngài là cái bánh thứ 21, phải chờ đến ngày kia, ngài có muốn chờ không?”
Gã sai vặt liên tục gật gật đầu
Đã trễ hơn người khác một ngày, không thể để trễ hơn nữa
Vài vị ông chủ quen biết lẫn nhau đưa mắt nhìn nhau, ngơ ngẩn xếp thành hàng ngũ, hôm nay dù thế nào bọn họ cũng phải nếm thử, điểm tâm này đến tột cùng có cái gì đặc biệt
Chỉ chốc lát sau, Tiêu Liệt đi tới chỗ Phó Yên ghé vào tai nhẹ giọng nói: “A Yên, 400 cái điểm tâm mỗi loại đã gần hết rồi…”
Phó Yên quay đầu lại quét mắt về phía quầy, mấy mặt quầy đã rỗng tuếch
Hiện tại mới được bao lâu đã hết rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mới chưa đến một canh giờ mà …
Phó Yên nhìn các khách nhân vẫn đang xếp hàng liền đau đầu
“A Liệt ca, chàng đi ra nói một câu với những khách nhân đứng ở phía sau đi, bảo bọn họ đừng xếp hàng nữa.”
Ngày đầu tiên khai trương, Phó Yên không ngờ là sẽ buôn bán tốt như vậy
Ba loại điểm tâm không còn thừa nhiều, có lẽ chỉ cần hai người nữa là có thể đóng gói hết
Các khách nhân lần đầu tiên tới cửa xếp hàng lâu như vậy, Phó Yên liền định không bán nữa
Nàng cắt những điểm tâm còn sót lại thành mấy miếng nhỏ
“Bổn tiệm khai trương cảm tạ mọi người đến ủng hộ
Điểm tâm sắp bán hết, chỗ còn lại này sẽ miễn phí cho mọi người nếm thử.” Phó Yên bưng cái khay nhỏ, đi tới trước mặt đám người đang xếp hàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những người tới cửa hàng đã sớm biết tới sớm thì được trước, bọn họ liền ôm tâm lý may mắn mà chờ đợi
Hiện tại tuy vẫn không mua được, nhưng bà chủ rộng lượng như vậy, mọi người cũng thi nhau nói lời cảm tạ tiếp nhận
Điểm tâm vừa vào miệng, mọi người lập tức nheo mắt lại, tức khắc hiểu ra vì sao nhiều người muốn mua hết như vậy
Hương vị khác hẳn với điểm tâm ăn hàng ngày, vị sữa đậm đà, ngọt ngào thấu tim
Ở trong thành, không ít người có tiền dư dả để ăn những món ngon
Ngày mai nhất định phải tới sớm xếp hàng, mua mấy cái để người trong nhà nếm thử đồ ăn mới mẻ
Không ít người ăn xong liền thầm nghĩ như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có người thông minh, thấy người may mắn mua được vẫn còn đứng ở bên cạnh hóng chuyện chưa rời đi liền nhỏ giọng thương lượng cùng người nọ: “Huynh đệ, chi bằng ngươi cho ta mấy cái điểm tâm, mỗi cái ta trả thêm cho ngươi hai đồng được không?”
Người nọ cảnh giác ôm chặt đồ vật vào lòng
Hắn sẵn lòng mua về, còn thiếu mấy đồng này sao
Hắn phải mang về cho lão nương và tức phụ nếm thử
Hán tử bị dò hỏi vỗ vỗ vào bả vai người này an ủi: “Huynh đệ, ngày mai ngươi đi sớm nhé.” Nói xong lập tức chuồn đi
Tiễn các khách nhân đi, Tiêu Liệt lấy ván cửa của cửa hàng khép lại, đóng cửa
Hôm nay, cửa hàng nhà nàng đóng cửa sớm nhất trên phố này
Phó Yên rót chén nước, uống cho trơn giọng rồi nói
“Như thế nào, mệt sao?”
Tiêu Liệt trở về, thấy nàng chống eo dựa vào bên cạnh quầy nghỉ ngơi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.