Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 164: - Ba người Thạch gia 2







Ba người Thạch gia 2
Khi ở nhà, đứa con trai khốn kiếp kia cướp đoạt hết tiền mang đi, mỗi ngày chỉ ăn tạm đồ ăn cho lửng dạ
Rơi vào tay môi giới Lưu càng không được ăn uống đầy đủ, vẫn luôn phải chịu đói khát
Phó Yên cố nén cười, mở miệng nói: “A Giản, ngoan ngoãn ngồi xuống đi
Các ngươi cũng ngồi xuống, về sau đều là người một nhà, cùng nhau dùng cơm là được.”
“Không được, không được,” Thạch bà bà sợ hãi lắc đầu, “Lão gia phu nhân cùng tiểu lão gia cứ ăn cơm là được, sao chúng ta có thể ngồi cùng bàn chứ.”
Lão thái bà cũng từng nghe quy tắc làm nô tỳ và tỳ nữ
Tiêu Giản:……
Tiểu lão gia là gọi ai vậy
Cậu bé sửng sốt mà nhìn ca ca tẩu tử rồi lại nhìn Thạch bà bà đang há mồm nói chuyện
Phó Yên: “Nhà ta cũng là gia đình bình dân, không quen điệu bộ ấy
Mau tới đây ngồi xuống đi.”
Lúc này ba người mới mang theo kính ngưỡng, thấp thỏm ngồi xuống
“Còn thất thần làm gì, ăn đi.” Phó Yên nói, dẫn đầu gắp một cái bánh bao thịt cho Tiêu Liệt và Tiêu Giản, sau đó lại chia cho ba người Thạch gia mỗi người một cái
Thạch Mãn cẩn thận mà cắn một ngụm, hương vị thơm phức mềm mại thấm vào ruột gan
Đang ăn cơm nên mọi người cũng từ từ thả lỏng
Lúc này Phó Yên mới hỏi tình cảnh của ba người Thạch gia
Năm nay Thạch bà bà sắp 48, vốn ở một thôn nhỏ ở gần đây
Thạch gia chỉ có một nhà đơn độc, thời trẻ bà mất chồng, khó khăn nuôi nấng con trai lớn lên cưới vợ sinh con, không ngờ là từ khi con trai ham mê cờ bạc liền mất hết lương tâm
Đầu tiên là đánh chửi tức phụ bị bệnh khiến nàng uất ức, không có tiền xem bệnh liền từ trần, sau đó lại vì tiền đánh bạc mà bán phòng ở trong nhà cùng ba người bọn họ
Cháu trai nhỏ Thạch Dương năm nay mười lăm tuổi, cháu gái nhỏ Thạch Mãn năm nay mười hai tuổi
Thạch bà bà chậm rãi kể lại nửa đời người đã trải qua của bà, giọng nói càng khàn khàn hơn, nhưng vẫn nhẫn nhịn không khóc, lo mình khóc khiến xui xẻo, làm chủ nhân không vui
Thạch Dương vùi đầu ở trong chén, nghe nãi nãi kể chuyện, nhai mạnh hạt gạo trong miệng, tựa như là đang nhai máu thịt của con súc vật kia…
Sau khi Phó Yên nghe xong, nàng ngẩng đầu nhìn hai đứa trẻ nhỏ Thạch gia, đều gầy gò, lùn tịt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu Thạch bà bà không nói, nàng còn tưởng rằng Thạch Dương mới 11 - 12 tuổi, Thạch Mãn cũng mới tám, chín tuổi nữa đó
Thầm thở dài trong lòng, Phó Yên không hỏi nhiều nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng cũng nói sơ lược tình huống trong nhà
Sau khi ăn xong, Thạch bà bà tranh phần rửa sạch chén đũa, dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp, còn nấu nước ấm rửa mặt cho mọi người Tiêu gia
Mặc dù thân thể còn đau nhức không dễ chịu, nhưng không để Phó Yên phải đụng chạm vào việc gì
Trời không còn sớm, Phó Yên dặn dò bọn họ nhớ bôi thuốc dán cao, sau đó từng người ai về phòng nấy nghỉ ngơi
Tại gian phòng phía đông sau sương phòng
Thạch Mãn rúc vào trong ngực nãi nãi
Ngày hôm nay tựa như ở trong giấc mộng
Cô bé duỗi tay sờ sờ cái chăn mỏng ấm áp cùng áo bông thoải mái trên người, không nhịn được thầm giương miệng mỉm cười
Nhưng cuộc sống hỗn loạn chật vật trường kỳ khiến cô bé cảm thấy rất thấp thỏm bất an
Thạch Mãn nghiêng người ôm lấy nãi nãi, thấp giọng hỏi: “Nãi nãi, sau này chúng ta sẽ ở đây sao?”
Thạch bà bà cũng đang nhìn xuất thần những cây cột nhà cao lớn và nóc nhà hoàn hảo có thể che mưa chắn gió, bà nhẹ nhàng vỗ về bả vai gầy yếu của cháu gái nhỏ và nói: “Đúng vậy, A Mãn có thích nơi này không?”
Thạch Mãn gật gật đầu: “Thích
Phu nhân vừa đẹp vừa dịu dàng, giống…… giống nương vậy…”
Một lát sau, cô bé lại nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta liệu có bị đánh bị bán không?”
Thạch bà bà không trả lời, thở dài mà kéo cháu gái nhỏ vào lòng mình nói: “Ngủ đi
Phải nghe lời lão gia và phu nhân nói!”
“Vâng…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.