Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 167: - Dạy người khác câu cá 1







Dạy người khác câu cá 1
Sau hàng ngàn sự lựa chọn, cuối cùng Tiêu Giản lựa chọn một con chó nhỏ, Thạch Mãn chỉ yêu thích những con mèo con dễ thương và đáng yêu
Thạch Dương xấu hổ gãi đầu chọn một con cáo
Phó Yên chấp thuận với từng đứa trẻ
Tới ban đêm, Tiêu Liệt ôm Phó Yên cố ý nói: “A Yên, có phải nàng thiên vị hay không
Nàng thậm chí còn chẳng cho ta chọn một túi tiền nữa
Sau khi đã ở bên nhau lâu, nàng cảm thấy đôi khi Tiêu Liệt giống như một đứa trẻ ở trước mặt nàng vậy
Phó Yên duỗi cánh tay ra, vòng tay ôm lấy cổ Tiêu Liệt, tay còn lại nhéo mũi hắn nói: “Nói bậy bạ gì đó, cái túi tiền ngày trước chàng không tính đến phải không
Nếu chàng không muốn thì cứ trả lại cho ta đi
Cái túi tiền mà Phó Yên nhắc đến chính là cái thêu người cầm cung bắn con đại bàng mà nàng thêu cho Tiêu Liệt trước đó
Chiếc túi tiền nằm trên thành giường, Tiêu Liệt rất nâng niu nó
“Nếu nàng đã đưa nó cho ta rồi thì nó là của ta, chẳng có lý do gì để ta phải trả lại nó cả
Tiêu Liệt ôm nàng thật chặt
Phó Yên hơi thấy nhột nhột, bị trêu chọc đến mức không thở nổi

“Được rồi, chàng đừng làm loạn nữa, ta có việc muốn nói với chàng đây” Phó Yên đẩy Tiêu Liệt ra, đồng thời lấy khăn tay để lau mồ hôi
Trời càng ngày càng nóng, hai người tranh cãi rất dễ đổ mồ hôi
“Có chuyện gì vậy
Tiêu Liệt quay sang một bên, chống tay lên đầu và nhìn nàng với ánh mắt sâu sắc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai má Phó Yên hơi ửng hồng, đôi mắt hoa đào ngấn nước, giống như đóa hoa râm bụt ngậm sương mai chờ được người hái
Tâm trí của Tiêu Liệt vẫn hướng về phía nàng
Bàn tay thì vân vê lọn tóc của nàng, lắng nghe nàng nói
Phó Yên kéo lọn tóc đang xõa trên tay hắn ra, liếc hắn một cái rồi trách móc “Chàng đang làm gì thế
“Ừ, ta đang nghe đây, nàng nói đi.”
Phó Yên: “Thêu chữ thập của Lý Đình cần rất nhiều nhân thủ
Cái này dễ học mà giá thành lại không quá cao
Nếu ta giới thiệu phương pháp này cho Trương thẩm và mọi người trong thôn thì sao?”
Những phụ nhân ở trong thôn có rất nhiều thời gian, nhưng không có nhiều nghề thủ công và không biết cách kiếm tiền
Nếu Phó Yên thực sự có thể giới thiệu công việc thêu thùa này với người dân trong thôn
Nó sẽ tạo điều kiện cho những phụ nhân trong thôn kiếm được nhiều tiền hơn để phụ giúp cho gia đình của họ
Mặc kệ có thể kiếm được tiền hay không
học thêm kỹ năng thêu thùa cũng có lợi
Tiêu Liệt không thể không thay đổi thái độ của mình và nghiêm túc hỏi: “Nàng thật sự muốn làm điều đó sao?
“Đúng, Đình tỷ vẫn luôn tìm người, ít nữa ta sẽ nói chuyện với Trương thẩm trước
Sau này, nếu những người trong thôn muốn làm cùng thì có thể đến tìm thẩm ấy, để thẩm ấy hướng dẫn thôn dân làm việc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương thẩm là vợ của trưởng thôn
Trong thôn cũng có uy tín nhất định
Phó Yên muốn người nào đó thay mình tiếp nhận công việc thay vì chính mình phải làm thêm việc
Cửa hàng của nàng vẫn còn rất nhiều thứ mà nàng không giải quyết hết được
Hơn nữa, gia đình trưởng thôn đã giúp đỡ bọn họ rất nhiều
Nàng muốn báo đáp lại khi có cơ hội
Tiêu Liệt ôm chặt Phó Yên một lần nữa và thở dài một hơi thật sâu: “A Yên, thật tuyệt khi gặp được nàng… Trương thẩm sẽ rất vui.”
Cho người ta một con cá không tốt bằng dạy người ta câu cá
Phó Yên: “Hai ngày nữa ta sẽ quay về thôn tìm Trương thẩm
“Được, ta sẽ đi cùng nàng về”
“Ngủ thôi

Vào buổi chiều ngày 26 tháng 6, sau khi cửa hàng bán hết hàng và đóng cửa
Tiêu Liệt và Phó Yên cùng nhau trở về thôn An Bình
Sau một tháng, cả thôn vẫn như vậy, không có gì thay đổi
Sau khi Tiêu Liệt đưa Phó Yên tới cổng nhà trưởng thôn thì hắn đã tách ra đi thẳng tới sau ngọn núi
Hôm qua hắn trở về có đặt một chiếc bẫy thú, hôm nay hắn phải đi kiểm tra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.