Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 195: - Thỉnh giáo







Từ sau khi Phó Yên mang thai, Tiêu Liệt cũng cân nhắc qua vấn đề này
Hắn cũng muốn tiếp nhận chuyện này
Nhưng cũng không biết có phải hắn trời sinh đã không thể thắp sáng thiên phú về lĩnh vực này hay không
Dù theo sao y nguyên, bắt chước từng bước, từng bước của Phó Yên thì bánh Tiêu Liệt làm nhìn chung vẫn hơi kém về khoản mùi vị
Phó Yên đương nhiên sẽ không để hắn phá vỡ chiêu bài của nhà mình
Sự gấp gáp lo lắng của Phó Yên, Tiêu Liệt cũng đã thu hết vào trong mắt
Nhưng thân thể Phó Yên không thể gấp được
Tiêu Liệt ôm nàng vào lòng, trầm giọng an ủi nàng: “Chuyện tìm người tiếp quản, chúng ta không vội, cứ từ từ tìm
Nếu thực sự không được thì ta làm ít, bán ít đi một chút, hoặc đóng cửa hàng nghỉ ngơi một thời gian
Thân thể nàng mới là quan trọng nhất.”
Nghỉ ngơi
Vậy chi tiêu của cả nhà thì như nào đây
Tiêu Liệt đè Phó Yên đang muốn đứng lên lại
“Cửa hàng là nhà mình, không cần lo lắng đóng cửa mà vẫn mất tiền thuê bên ngoài
Huống hồ ta còn có thể săn thú nuôi gia đình.” Tiêu Liệt nhẹ nhàng vuốt ve chân mày của nàng, “Ngày thường ta ở trong thôn cũng không phải vẫn sống được hay sao
Cuộc sống bây giờ còn tốt hơn làm gì có lý lại lo lắng chứ.”
Phó Yên để lời hắn lọt vào tai, vào lòng
“A Liệt ca, là ta vội vàng.” Phó Yên ôm lấy tấm lưng rộng rãi vững chắc của Tiêu Liệt, đầu tựa vào trong lòng hắn
“Không, là A Yên nhà chúng ta vẫn luôn muốn mọi người sống tốt hơn.”
Phó Yên buồn bực khó chịu: “Chàng đừng an ủi ta, là ta cứ để tâm vào chuyện vụn vặt.”
“Cửa hàng sau này vẫn còn làm, sao vội vàng đến mức nóng giận?” Tiêu Liệt cảm thấy nàng buồn cười
“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ đi thẳng
Cứ đi một bước nhìn một bước là được.”
*
Thời tiết ngày hôm đó rất tốt
Tiêu Liệt dời ghế nằm dưới tàng cây táo trồng giữa sân cho Phó Yên
Ánh mặt trời loang lổ xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây rơi xuống người Phó Yên, ấm áp đến mức làm người khác muốn lười biếng
Hôm nay phu tử trong trường tư thục có việc, Tiêu Giản nghỉ ở nhà
Từ khi biết trong bụng tẩu tẩu còn có một em bé, cậu thay đổi, làm việc khôn ngoan, hiểu chuyện hơn ngày trước
Phó Yên cho rằng tiểu tử này đang lo ngày sau có thêm một đứa trẻ thì sự quan tâm bọn họ dành cho cậu sẽ bị chia mỏng ra
Chính vì lẽ đó, Phó Yên còn cố tình dành ra một thời gian trò chuyện với Tiêu Giản cho thật tốt
Chủ ý chính là nói rõ sự yêu thương và mong đợi bọn họ dành cho cậu
Phó Yên bày tỏ nỗi lòng, khiến Tiêu Giản mắc cỡ tới đỏ mặt
Chỉ nhẹ giọng nói “đã biết” rồi chạy ra
Vừa rồi có phải cậu đang tranh giành sự quan tâm với cháu gái nhỏ hay không
Trước kia, lúc Tiêu Giản còn ở trong thôn, bị Thôi Hạnh Hoa và đám trẻ con trào phúng nói mệnh cứng khắc chết người
Cậu cũng biết mẫu thân mất khi sinh cậu
Giờ tẩu tẩu mang thai, nhớ tới mẫu thân, cậu luôn cảm thấy lo lắng bất an
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Yên đối xử với cậu càng tốt thì cậu càng không muốn tẩu tẩu chịu khổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người nhà đều cẩn thận chăm sóc thương yêu Phó Yên, tuy Tiêu Giản còn nhỏ nhưng cũng chịu làm chút chuyện trong khả năng cho phép, chôn sự âu lo kia vào sâu trong lòng
Bên ngoài nổi gió
Tiêu Liệt tìm một cái thảm nhỏ, đưa tới cho Phó Yên đắp
Tiêu Giản thấy liền nhảy khỏi bàn đọc sách: “Ca ca
Để đệ!”
Tiêu Liệt nhướn mày, xoa đầu cậu rồi đưa thảm cho cậu cầm: “Đi đi.”
Phó Yên nhắm hai mắt, một tay vắt lên trán cản lại ánh sáng, một tay đặt hờ lên bụng
Tiêu Giản bước thật nhẹ qua, đắp thảm lên người cho nàng, còn kéo kéo sửa sang lại góc
Phó Yên không ngủ, chẳng qua là đang nhắm mắt dưỡng thần
Dù động tác của Tiêu Giản có nhẹ hơn nữa, nàng vẫn cảm nhận được, từ từ mở mắt ra
“Tẩu tẩu
Đệ đánh thức tỷ sao?” Tiêu Giản ảo não
“Không có gì, cảm ơn A Giản đã đắp chăn cho tẩu nha.”
“Là đại ca mang tới, đệ chỉ cầm hộ thôi.”
“Vậy cũng phải cảm ơn A Giản
Tẩu ở bên này không sao, đệ đi đọc sách đi.”
“Ai, vậy tẩu tẩu, tẩu tiếp tục phơi nắng nha.”
Tiêu Giản quay lại thư phòng lớn đằng sau, Phó Yên rụt người vào trong thảm
Nàng vừa mới suy nghĩ đến một chuyện
Lại hai tháng nữa trôi qua, lần này bất kể là trong thôn hay ngoài thành, nàng cũng không chờ được tin từ Triệu Vân Yên
Rõ ràng đã nói chờ đến lúc ổn thỏa sẽ viết nữa mà
Phó Yên có chút lo lắng cho các nàng
Từ lúc có mang, Phó Yên luôn muốn gửi tin tốt này cho Triệu Vân Yên và Lý ma ma
Nhưng Triệu Vân Yên không gửi tin báo địa chỉ, kinh thành lại lớn như vậy, nàng biết đi đâu gửi tin bây giờ…
Cứ để mặc cho suy nghĩ bay xa
Đến buổi chiều, khi mọi người ăn cơm tối, dọn dẹp xong, chuẩn bị quay về phòng của mình
Thạch Dương cản Tiêu Liệt và Phó Yên lại, muốn nói lại thôi
Thạch bà bà nhìn cháu trai mình một cách đầy nghi hoặc: “Cháu làm gì thế
Có chuyện gì mà sáng mai không nói được, phu nhân phải nghỉ ngơi sớm hơn chút.”
Thạch Dương ậm ừ, cúi thấp đầu tránh ra
Phó Yên cười ngăn cậu lại: “Không sao, còn sớm mà, A Dương muốn nói gì thì cứ nói.”
Phu nhân đã lên tiếng, Thạch bà bà cũng không nói thêm nữa
Tiêu Liệt đi sang thư phòng lớn ở bên cạnh, đối đèn: “Qua đây nói đi.”
Phó Yên và Thạch Dương cũng đi theo vào
Mấy ngày nay, Phó Yên dần dần giảm bớt số bánh nướng ra mỗi ngày, ngay cả lượng bánh ngọt đặt trước cũng nhận ít đi
Có khách bất mãn
May mắn mua được bánh ngọt vốn dĩ còn phải xếp hàng cướp chỗ
Bây giờ số lượng bán mỗi ngày ít đi, bọn họ còn khó mua hơn
Tiêu Liệt và Thạch Dương đều có mặt trong cửa hàng, họ giải thích với khách: “thân thể bà chủ không tiện, chỉ có thể làm chút bánh ngọt.”
Tuy khách oán trách, nhưng cửa hàng không bán thì cũng đâu thể làm gì được
Ai bảo trong phủ Thạch Châu này chỉ có một cửa hàng
Ngày nào cửa hàng cũng nói đã bán hết từ sớm rồi đóng cửa
Đối với những chuyện trong nhà, Thạch Dương đều thu hết vào mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trái lo phải nghĩ, cậu mới có dũng khí chủ động tìm lão gia phu nhân
Tiêu Liệt đỡ Phó Yên ngồi yên ổn, mới nhìn Thạch Dương ngồi ở phía đối diện
Chuyện ập lên đầu, Thạch Dương cũng có chút gấp gáp
Hắn mím chặt môi, tay nắm lấy tay vịn ghế bên dưới, trán hơi rỉ mồ hôi
Đứa nhỏ này chỉ hay nói lúc ở cửa hàng, ở nhà, trước mặt người thân cận thực ra không hề nhiều lời
Phó Yên nhìn cậu, nói nhỏ: “A Dương nghĩ gì thì nói thẳng mới phải, đều là người một nhà.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.