Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 264: - Kích thích 1







Kích thích 1
Đối với một số hành động nhỏ mà Ngô thúc âm thầm an bài sau lưng, đương nhiên Tiêu gia không rõ lắm
Sau khi Ngô thúc đi, Tiêu Liệt và Phó Yên cùng nhau nuôi dưỡng tiểu Nhu Nhu trong an ổn và thanh thản, cuộc sống hàng ngày đã nháy mắt trở về như cũ
Chẳng qua trong nhà có thêm một đứa con nít, nên cuộc sống sinh hoạt cũng càng náo nhiệt vui mừng hơn
Đối với chuyện Ngô thúc tới rồi lại đi, ba người Thạch gia rất biết điều chưa từng mở miệng hỏi
Mà Tiêu Giản càng không hiểu rõ lắm
Hiện tại cậu còn đang phiền não chuyện phu tử lại yêu cầu cậu đọc thuộc lòng mấy quyển sách và phải luyện mấy chữ cái, Nhu Nhu hơi tí là khóc khiến cậu không hiểu ra sao …
Thân thể Phó Yên khôi phục, trong nhà cũng có người giúp đỡ và chăm sóc con cái, nàng liền cầm kim chỉ lên, vẽ mấy mẫu tranh cho Lý Đình, sau đó lại chỉ dạy đồ đệ
Cuộc sống bình đạm và phong phú, với nàng mà nói thế là quá mãn nguyện
Bên này bọn họ trôi qua bình tĩnh tự tại, bên đại phòng Tiêu gia kia bởi vì bị Ngô thúc ra tay ám toán nên trở nên hết sức kích thích
Đối với vấn đề này, vẫn là do Tiêu Đại Bảo tự mình giấu giếm
Nếu không ai phát hiện, nói không chừng Tiêu Đại Bảo cứ thản nhiên buông thả mà không ai biết chuyện gì hết
Đáng tiếc, sau khi Ngô thúc phái Diệp An âm thầm tra xét, tra ra chuyện của đại phòng Tiêu gia liền vạch trần chuyện Tiêu Đại Bảo, sau đó sai người theo dõi thúc đẩy một tay
Lúc trước bởi vì chuyện của Tiêu Đại Bảo phạm vào nên trong nhà và tiền bạc đều móc ra hơn nửa
Cả nhà Tiêu Cường sinh hoạt không ngóc đầu lên được
Vì muốn kiếm thêm một hai đồng bạc, năm sau Tiêu Cường liền dẫn theo nhi tử Tiêu Đại Bảo tới bến tàu trong thành tìm việc làm
Tiêu Cường đã lớn tuổi, thân thể cũng vẫn cường tráng, làm công việc bốc vác các thùng hàng ở bến tàu, một ngày cũng có thể kiếm được từ mười đến hai mươi đồng
Nhưng việc ở bến tàu mệt hơn nhiều so với việc ngoài đồng, không đến hai ngày, Tiêu Đại Bảo liền không chịu nổi
Khi Tiêu Đại Bảo vác một thùng hàng phải dừng lại nghỉ bốn năm lần
Hắn nghỉ ngơi cũng chẳng thấy có vấn đề gì, nhưng hán tử đi đằng sau liền không vui, cất giọng thô lỗ quát lớn: “Thằng nhãi ranh không làm được thì tránh ra, chắn đường ông nội mày rồi!”
Tiêu Đại Bảo vốn mệt đến mức cả người nóng hừng hực, nghe được tiếng nói kiêu ngạo kia liền tức giận mà xoay người
Hán tử kia làn da ngăm đen, khiêng cái thùng trên tay, trên người nổi gân xanh tím, thân thể cường tráng, một mình hắn có thể chấp hai người Tiêu Đại Bảo
Hắn vung nắm đấm lắc lắc: “Sao
Còn không phục à
Nhanh tránh ra cho ông nội mày đi”
Tiêu Đại Bảo nuốt nước miếng, cụp ánh mắt âm trầm xuống, dịch người nhường lối đi
“Thế mới phải, nếu không chịu nổi đau khổ, cũng chẳng cần phải mất mặt xấu hổ ở chỗ này
Ha ha ha ha ha……” Người nọ vừa cười vừa đi xa
Tiêu Đại Bảo nhẫn nhịn tức giận, dưới chân đá mạnh vào viên đá nhỏ trên đường
Về đến nhà, đầu vai của Tiêu Cường và Tiêu Đại Bảo bị mài đến mức trầy da đỏ bừng
Thôi Hạnh Hoa đau lòng mà lấy thuốc mỡ ra xoa xoa cho bọn hắn
Thôi Hạnh Hoa: “Ông nhà à, ông xem Đại Bảo nhà ta có lúc nào phải chịu khổ như vậy, hay là……” hay là thôi đi
Tiêu Cường tức giận mà lườmThôi Hạnh Hoa một cái: “Không làm việc thì ăn cái gì
Chờ bánh có nhân rớt từ bầu trời xuống sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc ta ở tuổi này chẳng phải cũng vẫn bốc vác hay sao
Đều là ngươi quen thói chiều chuộng mà ra!”
Nói xong, ông ta lạnh lùng hừ một tiếng, phủi tay trở về gian nhà bên trong
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiêu Đại Bảo không rên một tiếng mà ngồi ở trên ghế, cúi đầu không biết là đang suy nghĩ cái gì
Thôi Hạnh Hoa há mồm, nói không lên lời
Sau khi chuyện năm trước xảy ra, Tiêu Cường liền không nghe lời bà nữa
Nhà này, hiện tại cả một đám đều nóng tính, Thôi Hạnh Hoa cũng không cao hứng
Bà ném cái chai rượu thuốc lên trên bàn, hùng hổ mà ngồi ở một bên ghế mắng mỏ: “Con xem cha con bây giờ kìa, tính tình chó má!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.