Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 292: - Phóng tịch 1







Lúc này Tiêu Liệt và Phó Yên đều thấy rõ ràng
Không đợi Nhu Nhu phản ứng lại khóc, hai người nhanh chóng lật cô bé về
Nhu Nhu lại nằm ngửa, mờ mịt lắc lắc chân răng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Yên: "Nhu Nhu, giống như lúc nãy vậy, con lật người lần nữa đi
Đáng tiếc lúc này, bất luận cha nương khuyên bảo chờ mong như thế nào, Nhu Như đều tự mình ngáp một chút, nhắm hai mắt lại nặng nề ngủ mất
Nhu Nhu ngủ say, hai vợ chồng bên kia lại kích động đến mức nhỏ giọng tán gẫu đến nửa đêm
Quả nhiên đúng như lời Thạch bà bà nói
Sau khi Nhu Nhu biết lật người, dần dần có thể ngồi một chút
Sự hứng thú của người trong nhà đều tập trung trên người bé, thường xuyên cầm đồ chơi thu thú bé xoay người hoặc kéo bé ngồi dậy với một lực nhỏ
Bởi vì biết chẳng bao lâu nữa bọn họ sẽ rời đi, khoảng thời gian này Tôn Trường Minh chủ động xuống núi đến đây thăm Tiêu gia và Nhu Nhu
Nhìn thấy Nhu Nhu có thể "ê a bi bô" ngồi xuống chơi búp bê, Tôn Trường Minh kích động mà ban đêm uống thêm vài chén rượu với Tiêu Liệt, ngủ lại Tiêu gia ba ngày
Tháng tám, mỗi ngày Phương Phương đều đúng giờ đến bắt đầu làm việc
Thạch bà bà bắt tay chỉ bảo nàng rửa cùng chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, những thứ này phần lớn đều có thể hoàn thành bằng giếng nước bên trong sân
Chuẩn bị xong Thạch Dương sẽ đem mấy thứ này vào phòng bếp làm điểm tâm
Mà Phương Phương cũng tự giác dừng bước ở ngoài phòng bếp
Cuối cùng việc quét dọn rửa cùng khuân vác, bày biện điểm tâm, Phương phương làm một cách sạch sẽ nhanh nhẹn
Vả lại nàng vừa đến trong viện Tiêu gia liền vùi đầu vào làm việc, không có một khắc nào ngưng nghỉ, cũng không nói nhiều nhìn loạn, Phó Yên và Thạch bà bà rất đều rất hài lòng
Trải qua tháng thứ nhất, Phó Yên hào phóng đưa nửa lượng bạc cùng một phần điểm tâm đưa cho nàng: "Phương tẩu tử vất vả rồi, tiền lương sau này Thạch Dương sẽ thanh toán hàng tháng cho ngươi
"Cảm ơn bà chủ
Phương Phương nắm chặt bạc, mở miệng không nói được lời nào khác, chỉ có thể chân thành cảm tạ
Phó Yên: "Mau về đi, người trong còn đang chờ đó
Tiễn Phương Phương đi, sau khi ăn cơm tối Phó Yên giữ mọi người lại nói chuyện
Tiêu Giản thì lại ở trong thư phòng trông Nhu Nhu
Ba người Thạch gia lẳng lặng ngồi một bên, cùng đợi Phó Yên
Phó Yên nhìn bọn họ, lấy ra một cái hộp nhỏ đặt trên bàn bên cạnh
"Một năm nay, cảm ơn sự chăm sóc mọi người
Thạch bà bà đáp lời: "Phu nhân nói gì vậy, đều là chuyện bổn phận, không đáng cảm ơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Yên mỉm cười đẩy chiếc hòm trong tay: "Ta sớm đã nói qua trước đó, muốn khôi phục hộ tịch cho mọi người
Trong này là khế ước bán thân của ba người, ngày mai sẽ theo A Liệt ca đến phủ nha làm đi
Ba người Thạch gia đều bị tin tức này làm khiếp sợ
Có thể thay đổi nô tịch dễ như vậy sao
Thời gian này mới bao lâu chứ, lúc đầu bọn họ đều nghĩ vào nô tịch chính là số phận cả đời không thể thoát khỏi
Phó Yên biết bọn họ muốn nói gì, tiếp tục nói: "Một năm nay, Thạch Dương hao tâm tổn sức cửa hàng, khi ta mang thai có thể nói là tay nghề của Thạch Dương chống đỡ, Thạch bà bà lớn tuổi lại làm việc tuyệt đối không ít, có ngài ở đây, ta cùng A Liệt ca mới có thể an tâm nuôi lớn Nhu Nhu
Thạch Mãn nháy đôi mắt to linh động, mong chờ nhìn nàng, Phó Yên lại cười bổ sung: "A Mãn của chúng ta cũng là một cô bé giỏi giang, giúp ta rất nhiều
"Không nói nữa, một năm nay tiền mọi người giúp ta cũng đủ bù vào bạc lấy ra trước đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu nói không kích động là không thể nào
Thạch bà bà nhìn cháu trai cháu gái tuổi còn nhỏ, cũng không có cách dối lòng cự tuyệt
Bà già rồi, dù cho nửa đời sau được đứng bên cạnh phu nhân, làm trâu làm ngựa cho phu nhân, bà cũng can tâm tình nguyện
Nhưng cháu trai cháu gái còn phải lập gia đình sinh con, nếu vẫn là nô tịch, con cháu đời sau đều không thể thoát khỏi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.