Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 317: - Trừng phạt 2







Trừng phạt 2
Tiếng khóc của Tiêu Giản ở tiền viện dọa Phó Yên giật nảy mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng chưa bao giờ nghe thấy Tiêu Giản khóc đến bi thảm như vậy, cho rằng xảy ra chuyện gì, vội ném việc trong phòng bếp xuống để chạy tới đây
Vừa vặn khi ấy Tề Đồng cùng Phó Yên vào trong viện, nghe được tiếng nói non nớt đứt quãng của Tiêu Giản trình bày rõ ràng từ đầu đến cuối
Tề Đồng lạnh mặt đi lên phía trước tới: “Xương Bình Bá phủ khinh nhục con ta, ta còn muốn đi hỏi bọn họ một chút xem cách dạy dỗ con cháu trong phủ bọn họ là như thế nào.”
Diệp Thiên Trạch thấy nương mình ủng hộ mình liền ưỡn bộ ngực nhỏ lên
Diệp Trác thấy hai mẹ con bọn hắn, thở dài, quay đầu lại nói với con mình: “Thiên Trạch, cha đã từng dạy dỗ, tập võ là để thân thể khỏe mạnh rắn rỏi, bảo vệ quốc gia, chứ không phải ỷ vào sức lực, đầu to tay lớn mà đi bắt nạt những người không bằng con
Gặp được chuyện gì chỉ biết ra tay giải quyết, đó là hành vi của kẻ mãng phu
Hơn nữa việc hôm nay cũng là do con ra tay trước, bản thân có lỗi như vậy con có thừa nhận không?”
Diệp Thiên Trạch lén đánh giá khuôn mặt nghiêm khắc của Diệp Trác, gục đầu xuống nhận lỗi: “Con nhận
Là do con không nghe lọt tai liền ra tay trước.”
Diệp Trác: “Con lấy thân hành động để bảo vệ đệ đệ là công, ra tay trước nên mang tiếng đánh người là lỗi, đều có ưu khuyết điểm, phạt con đi đến giáo trường đứng tấn mười lăm phút, sau đó nghĩ lại thân phận của con viết một phần thư hối lỗi cho ta.”
“Con hiểu rồi.” Diệp Thiên Trạch hữu khí vô lực mà đáp
Lúc này cha không đánh hắn, hắn nên cao hứng, nhưng đứng tấn còn được, hắn có thể kiên nhẫn, nhưng sao lại phải viết thư hối lỗi chứ
Diệp Trác trừng phạt, Tề Đồng không có dị nghị gì
Mặc dù nàng cho rằng con trai mình không làm sai gì, nhưng Diệp Thiên Trạch vốn là thế tử Dũng Nghị Công, con của trưởng công chúa, cháu ngoại ruột của bệ hạ, bản thân hắn gánh trên lưng ánh mắt của thế nhân và nghị luận
Nếu hành động tệ hơn chút nữa thì có lẽ sẽ hại người hại mình
Nhìn cháu ngoại nhỏ còn ngây thơ, Diệp Trác nghĩ nên phạt cậu bé như thế nào đều không mở miệng được
Diệp Trác không trừng phạt, Tiêu Liệt lại mở miệng nói: “A Giản, trả thù đánh nhau là hành vi sai lầm
Huống chi, đệ xông lên không chỉ không đả thương được người khác, ngược lại làm chính mình bị ngã.”
Tiêu Giản nâng tay nhỏ lên che lại khuôn mặt đỏ ửng của chính mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau này cậu muốn đi theo Thiên Trạch ca ca cùng luyện võ để không còn chuyện không đánh lại đám vô lại nữa
Tiêu Liệt kéo bàn tay nhỏ của cậu bé xuống, nhìn vào đôi mắt cậu bé nói: “Thiên Trạch bị phạt đứng tấn, đệ cũng bị phạt đứng cạnh đệ ấy
Sau đó lại viết một phần thư hối lỗi nói cho ca ca, về sau nếu gặp lại tình huống này thì nên làm thế nào.”
“Làm thế nào ạ?” Tiêu Giản không biết, hỏi ca ca
Cậu chưa từng viết thư hối lỗi mà
“Chuyện này phải chính A Giản suy nghĩ
Viết thư hối lỗi như thế nào thì đệ đi học hỏi Thiên Trạch.”
Diệp Thiên Trạch đi tới giữ chặt Tiêu Giản: “A Giản đệ cứ yên tâm, ta quen viết thư hối lỗi rồi
Ta dạy cho đệ nhé.”
Diệp Trác nhướng mày, thằng nhóc thúi này còn rất tự hào kìa
Kế tiếp, Diệp Trác mang theo hai tên nhóc này đi tới giáo trường chịu phạt, Tề Đồng cùng Phó Yên nói vài câu rồi cũng đi
Phó Yên cười nhìn Tiêu Liệt: “Thật sự muốn phạt A Giản viết thư hối lỗi sao?”
Tiêu Liệt nhún nhún vai
Quả nhiên, ngày hôm sau liền có ngự sử nắm được chuyện hôm qua Diệp Thiên Trạch dẫn người đánh nhau mà dâng một bản tấu Dũng Nghị Công và đám người Đoan Minh Hầu
Ngôn từ vạch tội nặng nề không chịu nổi, trong phủ không có cách dạy con
Nhà Xương Bình Bá phủ lại bị coi là nhỏ bé đáng thương bị bắt nạt
Không cần Diệp Trác mở miệng, đã có quan viên của nhà đứa trẻ hôm qua đi theo Diệp Thiên Trạch đánh người ra mặt phản bác
Diệp Trác chẳng thèm liếc mắt đám người Xương Bình Bá phủ đang tức tím mặt kia một cái, dâng thư hối lỗi của Diệp Thiên Trạch cho bệ hạ xem
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tề Chước vốn không kiên nhẫn mấy chuyện trẻ con này, nhìn thư hối lỗi của cháu ngoại nhỏ, ngược lại nở nụ cười
May mà ngôi vị hoàng đế ở phía trên cao nên không ai dám nhìn trộm thánh nhan

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.